Chương 9

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi suy ngẫm lại mọi chuyện đã xảy ra, con người ta vẫn thường bỏ sót một vài chi tiết nhỏ.
Chẳng hạn như hôm nay, không hiểu sao Thư Uyển lại nhận lời mời của Giang Yến. Sau khi cùng nhau rời khỏi căn hộ, cô bước lên chiếc Maybach màu đen của anh.
Chiếc xe rời khỏi khu chung cư, chạy ngang qua một công ty môi giới ở khu Tây.
Có hai nhân viên môi giới mặc vest đang đứng hút thuốc ở cửa công ty. Bọn họ đang nói chuyện thì thấy xe của Giang Yến phóng nhanh qua mặt mình.
Một người môi giới dáng cao lớn trong số đó nhìn những chiếc lá bị ống xả ô tô thổi bay lên, thở dài cảm thán: “Ôi, đúng là thời buổi này! Có tiền mới là chân lý chứ!”
Người bên cạnh liếc anh ta một cái: “Sao tự dưng lại nói vậy?”
“À…” Anh ta hất cằm, “Chiếc Maybach vừa chạy qua đó, hai người ngồi trên xe là khách hàng của tôi. Cô gái kia muốn thuê một căn hộ nhưng tìm mãi vẫn chưa được căn nào ưng ý. Còn người đàn ông kia thì đến thẳng công ty môi giới hỏi tôi xem cô ấy có muốn thuê căn hộ không, hỏi xong thì anh ta mua đứt luôn căn hộ nhỏ mới hoàn thiện nội thất trong khu chung cư này, rồi yêu cầu tôi để căn hộ đó cho cô gái ấy thuê.”
“Còn nữa nhé, lúc tôi mang hợp đồng đến cho họ, còn thấy người đàn ông đó giả vờ như không biết người thuê nhà là cô gái ấy, hỏi cô ấy kiểu như 'em là người muốn thuê căn hộ này ư?', rồi còn nói 'trùng hợp quá'.”
“Đây là cách mấy gã nhà giàu thời nay tán gái à???” Người bên cạnh ngạc nhiên nhưng vẫn không hiểu: “Nhưng kể ra cũng lạ thật, anh nói xem mua nhà rồi sao không trực tiếp đưa cho cô ấy luôn nhỉ? Lại còn bày đặt giả vờ cho thuê nhà nữa chứ.”
“Ai mà biết mấy người giàu này nghĩ gì.” Anh chàng môi giới mím môi dập tàn thuốc, chợt nghĩ đến Thư Uyển, không khỏi tặc lưỡi: “Nhưng mà vẫn phải nói một câu, cô gái đó quả là rất đẹp. Đã nhiều năm rồi tôi mới gặp được người đẹp như vậy, chẳng trách người ta sẵn sàng vung tiền như rác vì gái xinh.”
*
Thư Uyển không biết Giang Yến định dẫn mình đi ăn ở đâu.
Sau khi lên xe, Giang Yến hỏi cô có muốn ăn gì không.
Từ trước đến nay Thư Uyển không mấy hứng thú với việc ăn uống, cô không có món nào đặc biệt thích hay không thích. Cô suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
Giang Yến đánh tay lái, trầm ngâm nói: “Vậy để tôi quyết định nhé?”
“Vâng, anh quyết định đi.”
Kết quả của việc Thư Uyển để anh quyết định là nửa tiếng sau họ mới đến được một nhà hàng nọ.
Trời dần về khuya, những ngôi sao rải rác trên bầu trời cao làm bạn với vầng trăng cô đơn.
Thư Uyển nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe, ở lối vào có một tấm bia đá khắc ba chữ “Nhất Chi Xuân”. Giữa các rãnh chữ có màu đỏ tươi, có vẻ như những chữ này thường xuyên được người ta sơn lại.
Có hai ngọn đèn màu cam được treo cạnh tấm bia đá, ánh sáng không quá rõ nhưng chính sự mờ ảo này đã làm tăng thêm vẻ huyền ảo cho nơi đây.
Thư Uyển không ngờ một nơi trông giống như Lâm viên Giang Nam này lại là một nhà hàng, cô hơi ngạc nhiên hỏi anh: “Chúng ta sẽ ăn ở đây ư?”
“Đúng vậy.” Giang Yến tháo dây an toàn, “Chắc là em sẽ thích phong cách ở đây.”
Anh vừa nói vừa xuống xe, đi vòng qua ghế phụ, chu đáo giúp Thư Uyển mở cửa xe.
Trước những hành động lịch sự và nhã nhặn ấy của anh, cô luôn khách sáo nói lời cảm ơn nhưng đồng thời cũng bộc lộ sự xa cách.
Giang Yến không quá bận tâm đến điều đó, dù sao có những việc diễn ra chậm rãi thế này vẫn tốt hơn nhiều so với vội vàng, vì thế anh không nói gì thêm mà dẫn cô vào trong.
“Nhất Chi Xuân” ở bên trong trông trang nhã hơn nhiều so với bên ngoài. Khu vực bên trong mang kiểu dáng biệt phủ Trung Quốc, có một hồ nước nhỏ với vài bông hoa súng tươi đẹp. Cạnh ao là con đường lát đá cuội, phía trên treo những ánh đèn mờ ảo, bước sâu vào bên trong có thể nghe thấy tiếng cổ cầm du dương.
Đi qua khoảng sân, một tòa nhà nhỏ ba tầng lọt vào tầm mắt Thư Uyển.
Lúc sau cô mới nhận ra tòa nhà này chính là lối vào chính thức của nhà hàng.
Cô tiếp tục tiến về phía trước, không kìm được lòng ngước mắt đánh giá khung cảnh nơi này.
Cánh cửa chính đi vào được làm bằng gỗ đàn hương đỏ, tay nắm cửa được dát vàng.
Hai bên lối vào có những cô gái mặc sườn xám duyên dáng đang hơi cúi đầu chào: “Ngài Giang, phòng riêng ngài đặt đã được chuẩn bị xong hết rồi ạ, mời ngài đi lối này.”
Ngài Giang?
Mới nhìn thoáng qua mà đã nhận ra Giang Yến, xem ra anh là khách quen ở đây.
Thư Uyển đi sau lưng Giang Yến, nhìn theo bóng lưng anh rồi cùng anh lên tầng ba.
Căn phòng Giang Yến đặt có tên là Vãn Xuân nằm ở chính giữa tầng ba. Ngay khi người phục vụ kéo mở cánh cửa gỗ, Thư Uyển liếc mắt một cái đã nhìn thấy cửa sổ sát đất trong phòng.
Bên ngoài gần cửa sổ có một vườn trà nhỏ. Giờ đây, vầng trăng khuyết trên bầu trời cao đang chiếu xuống ánh sáng dịu nhẹ như làn khói, bao phủ mảnh vườn trông như mơ như ảo. Nhìn thoáng qua sẽ nghĩ đây không giống cảnh thật nhưng hình ảnh đêm trăng này sống động y như thật vậy.
Thư Uyển rất ít khi thấy một nhà hàng nào độc đáo như thế này.
Sau khi ngồi xuống, Giang Yến đưa thực đơn đã chuẩn bị sẵn trên bàn cho cô: “Em xem đi, em muốn ăn gì?”
Thực đơn được bọc bằng da màu nâu mềm, khá nặng.
Trên bìa thực đơn có viết một dòng thơ ngắn được mạ vàng: “Giang Nam nào có thứ chi, chỉ đành gửi một nhành xuân làm quà.”
Trên trang menu duy nhất có lót tấm nhựa, ánh đèn vàng trên trần nhà soi sáng khiến người ta có thể thấy một chút vàng mỏng bám trên mặt bìa.
Tuy nhiên, trên thực đơn sang trọng này lại không hề đề cập đến giá cả của các món ăn.
Thư Uyển lật đến trang thứ hai thì nghe anh nói: “Món ăn của nhà hàng này rất đặc sắc, em thích ăn gì thì cứ gọi.”
Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Giang Yến, anh có thể cho tôi xem thực đơn của anh được không?”
Giang Yến không nói gì, đưa thực đơn qua cho cô xem. Thư Uyển cầm lấy mở ra thì thấy cũng không có gì khác so với thực đơn của cô.
Anh nhìn cô từ tốn nói: “Thực đơn ở đây luôn không để giá, không phải loại phân biệt giới tính kiểu phụ nữ thì không để giá nhưng đàn ông thì để giá như em nghĩ đâu.”
Bỗng nhiên Thư Uyển hơi tò mò: “Nếu không biết giá, nhỡ gọi phải món ăn có giá cao ngất ngưởng thì phải làm sao ạ?”
Vừa dứt câu, Thư Uyển chợt cảm thấy mình vớ vẩn đến nhường nào, những người có thể đến đây ăn uống thì căn bản sẽ không ai quan tâm đến giá cả của nó cả.
Đúng như dự đoán, ngay sau đó cô nghe thấy anh nói: “Nguyên liệu nấu ăn với hương vị món ăn quan trọng hơn giá cả nhiều.”
“Nhưng mà…” Giang Yến dừng lại, “Bây giờ Cục Quản lý thị trường quản lý giá cả rất chặt chẽ, nếu giá quá cao sẽ bị phạt tiền hoặc thậm chí bị ra lệnh bắt buộc ngừng kinh doanh. Nếu vậy, mối làm ăn này sẽ không sinh ra chút lãi nào hết.”
Anh cười nhạt, mặt mày hòa nhã trông có vẻ như đang nói đùa nhưng giọng nói ấy dịu dàng lạ kỳ.
Ánh sáng trong phòng mờ ảo, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy người anh.
Thư Uyển ngồi đối diện anh hơi sững sờ một lát, nhưng rất nhanh đã tỉnh táo lại, tiếp tục cúi đầu dời sự chú ý đến thực đơn trên tay.
Cô gọi một số món ăn trông không quá đắt tiền. Sau đó Giang Yến lại gọi thêm một ít món nữa, nhưng mãi đến khi phục vụ mang đồ ăn lên bàn thì lúc này Thư Uyển mới nhận ra hầu như món nào ở đây cũng chỉ có một hai phần nhỏ.
Nhỏ nhưng đẹp đẽ, quả đúng như tên gọi.
Nhưng vì không biết giá cả nên lòng Thư Uyển thấp thỏm bất an khi ăn bữa này.
Giang Yến không cho cô cơ hội để khách sáo. Khi cua ngâm rượu hoa điêu được mang lên, anh ra hiệu cho người phục vụ đặt món đó trước mặt cô.
Cua ngâm rượu không lớn lắm, có kèm theo một bộ dụng cụ tinh xảo dùng để tách hải sản.
Cô không giỏi sử dụng bộ dụng cụ này cho lắm, cô do dự nhìn chằm chằm vào những con cua giống như đang tươi cười trên chiếc đĩa trước mặt mình.
Anh nhìn cô rồi bình tĩnh đặt bộ dụng cụ tách cua sang bên cạnh. Bộ dụng cụ sắt đột nhiên va vào bàn phát ra âm thanh chói tai.
Thư Uyển ngước mắt nhìn anh.
Giang Yến đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ đàn hương, bàn tay với những khớp xương rõ ràng được bao lại bởi đôi găng tay trong suốt dùng một lần.
Anh cầm càng cua cắt từng chân cua, vì dùng lực nên mu bàn tay anh nổi đầy gân xanh, chằng chịt trông giống như những sợi dây leo đang bén rễ mọc lên vậy.
Động tác chậm nhưng rất gọn gàng, linh hoạt, chẳng mấy chốc Giang Yến đã lột phần thịt cua ngâm ra khỏi vỏ.
Anh đặt bộ dụng cụ xuống, tháo găng tay rồi cầm chiếc khăn ướt ở bên cạnh lau đi mùi rượu và mùi tanh còn sót lại trên tay. Sau đó, anh cũng không tiện tay ném đại khăn ướt lên khăn trải bàn như cô nghĩ, mà gói chúng vào đôi găng tay vừa dùng rồi đặt lên chiếc đĩa trống bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên Thư Uyển nhìn thấy có người lột cua mà vẫn duy trì bộ dạng lạnh lùng tao nhã đến vậy.
Dẫu sao anh cũng là người của nhà họ Giang, được giáo dục từ nhỏ nên mỗi một hành động giơ tay nhấc chân thôi cũng đều mang phong thái lịch thiệp, đúng mực.
Thư Uyển thầm cảm thán về quá trình giáo dục và gia thế của anh.