Phòng vẽ tranh của em

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Phòng vẽ tranh của em

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chỉ vừa nghĩ đến Hạ Thư Nhã, nét mặt Thư Uyển đã thoáng đượm buồn.
Hạ Mãn Nguyệt không hiểu vì sao bạn mình lại thẫn thờ như vậy, cô nàng liền huơ tay trước mặt Thư Uyển gọi: “Uyển Uyển, Uyển Uyển?”
Thư Uyển bừng tỉnh.
Hạ Mãn Nguyệt hỏi: “Cậu sao vậy?”
Cô lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Hạ Mãn Nguyệt bĩu môi: “Vậy những lời mình vừa nói cậu có nghe không đấy?”
Thư Uyển nhìn Hạ Mãn Nguyệt đang lộ vẻ lo lắng, bỗng thấy có một người bạn như thế này thật tốt biết bao.
Cô mỉm cười với Hạ Mãn Nguyệt, đáp lại một cách kiên quyết: “Mình nghe rồi, mình sẽ nghe lời cậu, luôn luôn giữ mình tỉnh táo.”
Trong trò chơi tình cảm này, người phải lòng trước chưa chắc là kẻ thua cuộc. Thắng thua nằm ở chỗ ai bộc lộ sự quan tâm và nghiêm túc trước trong canh bạc tình yêu này. Chẳng qua Thư Uyển vẫn đang hứng thú với trò chơi này thôi, cô sẽ không giống như Hạ Thư Nhã, chìm đắm mãi trong đó để rồi vì yêu mà tự làm khổ bản thân.
Dẫu rằng có ngày đó đi chăng nữa, nhưng dù có say đắm hay yêu ai thật lòng thì cô cũng sẽ không yêu một cách dại khờ như vậy.
Muốn yêu người khác thì trước hết hãy yêu bản thân, chỉ yêu người ấy ba phần thôi.
Có lẽ ba phần hơi nhiều rồi, yêu một phần là đủ.
Sau khi tạm biệt Hạ Mãn Nguyệt, Thư Uyển đi đến phòng tranh.
Khoảng bốn mươi phút sau, cô nhận được tin nhắn ngắn gọn của Giang Yến hỏi cô đang ở đâu. Thư Uyển gửi địa chỉ cho anh, và chẳng bao lâu sau Giang Yến đã đến nơi.
Lúc ấy Thư Uyển đang ngồi bên cửa sổ, chăm chú tô màu cho bức tranh của mình. Cô đang mải mê tô thì đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ bên tai.
Cô gái giật mình đến nỗi bờ vai khẽ rung lên. Cô nhíu mày nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa định phát cáu thì thấy Giang Yến mặc áo khoác da màu đen đang đứng bên ngoài, nhướng mày nhìn về phía cô.
Kỳ lạ thật, trước giờ Thư Uyển không thích bị người khác làm phiền khi đang tập trung sáng tác. Thế nhưng hôm nay, khi nhìn thấy người gõ cửa bên ngoài là Giang Yến, ngọn lửa vừa mới bốc lên trong lòng cô cứ thế lặng lẽ lụi tàn đi mất.
Cô gái vẫn ngơ ngác nhìn anh.
Giang Yến khẽ cong môi cười, anh ngoắc ngoắc ngón tay gọi Thư Uyển.
Khi cô ra khỏi phòng vẽ, không biết từ lúc nào trong tay Giang Yến đã xuất hiện một ly nước nóng. Anh vô cùng tự nhiên đưa nước cho cô.
Nếu là bình thường, mỗi khi gặp nhau hai người họ sẽ trò chuyện một lát rồi lên xe ngay. Nhưng hôm nay, vì nghe Hạ Mãn Nguyệt nói những lời ấy khiến cô chợt nhớ lại chuyện của mẹ mình, nên tâm trạng Thư Uyển không được tốt lắm. Hiện tại, Giang Yến hỏi một câu cô chỉ đáp lại một câu lạnh nhạt.
Giang Yến nhạy cảm nên nhanh chóng nhận ra điều này.
Anh thấy cô dựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật lướt nhanh bên ngoài, nên dần dần cho xe chạy chậm lại.
“Em có tâm sự à?” anh hỏi.
“Không có ạ.” Thư Uyển đáp một cách mơ hồ.
“Vậy tâm trạng em đang không tốt sao?”
“Có một chút.”
“Về nhà sẽ có bất ngờ dành cho em.”
Nghe vậy, cô tò mò ngồi thẳng dậy quay sang nhìn anh.
“Bất ngờ gì vậy ạ?”
Giang Yến không nói gì thêm, chỉ liếc nhìn cô rồi khẽ cười.
Trên mặt anh hiện rõ ý: “Nói cho em biết thì còn gì là bất ngờ nữa?”
Rất nhanh sau đó, Thư Uyển đã biết bất ngờ mà Giang Yến nói là gì.
Bốn mươi phút sau, bọn họ về tới hoa viên Xuyên Lan. Vừa vào cửa, anh đã bảo cô nhắm mắt lại.
Thấy dáng vẻ vô cùng thần bí của anh, cô gái không kìm được bật cười: “Nhắm mắt lại thì sao em thấy đường đi được chứ?”
“Ai nói thế?” Giang Yến bật cười đưa tay ra, khẽ nói thêm: “Có anh ở đây mà, anh sẽ không để em ngã đâu.”
Lúc chuẩn bị nắm lấy đôi tay ấy, Thư Uyển thoáng do dự một hồi. Nhưng cô vừa đưa tay ra chưa kịp chạm vào tay anh thì đã bị anh bình tĩnh nâng tay lên nắm lấy tay cô rồi.
Tay anh rất nóng.
Những ngón tay thô ráp, không biết vô tình hay cố ý, vuốt nhẹ lòng bàn tay cô, khiến lòng cô trở nên ngứa ngáy trước cảm xúc lạ lẫm này. Nghe tiếng anh nhắc nhở, cô gái ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Giang Yến nắm tay cô, chầm chậm dẫn cô bước vào phòng.
Lúc này, Thư Uyển mới nhận ra rằng khi con người nhắm mắt lại, bản năng xác định phương hướng sẽ dần trở nên kém đi, nhưng ngược lại, những giác quan khác sẽ được phóng đại lên rất nhiều lần.
Tiếng quần áo ma sát vào nhau, hơi ấm từ bàn tay ấy, tiếng trái tim nơi lồng ngực đang đập thình thịch, tất cả đều trở nên rõ ràng hơn trong bóng đêm tối tăm này.
Trước giờ Thư Uyển chưa từng nghĩ một căn phòng lại có khuyết điểm gì.
Nhưng giờ phút này đây, cô cảm thấy sao căn phòng lại xa đến thế, xa đến mức đi mãi chưa tới.
Không biết mình đã đi tới đâu, lúc này Giang Yến bên cạnh bất chợt dừng lại.
Cô nghe thấy tiếng anh đẩy cửa vào trong, sau đó anh nhẹ nhàng buông tay cô.
“Em mở mắt ra nhìn xem.” anh nói.
Thư Uyển chầm chậm mở mắt, tầm nhìn trước mắt chuyển từ tối sang sáng khiến cô trong giây lát cảm thấy hơi choáng váng.
Cô nhìn đồ đạc mới tinh trong phòng: bàn vẽ đặt cạnh cửa sổ, cả bộ cọ và màu vẽ mới nữa. Cô ngạc nhiên tới mức mở to mắt.
Cô gái quay lại nhìn anh hỏi: “Đây không phải là phòng làm việc của anh sao?”
Giang Yến nhún vai, cười thong dong: “Không phải nữa rồi, từ nay về sau đây là phòng vẽ tranh của em.”
Thư Uyển không hiểu: “Tại sao lại vậy?”
Anh cụp mắt nhìn cô, từ tốn giải thích: “Vẽ ở nhà sẽ an toàn hơn, ít nhất cũng không bị nhốt lại nữa.”
Thư Uyển bình tĩnh nhớ lại chuyện đã xảy ra vài ngày trước.
Như thường lệ, cô ở trong phòng vẽ tại trường để vẽ tranh. Nhưng vì quá tập trung nên cô quên mất thời gian, bị dì quản lý nhốt trong tòa nhà dạy học.
Thật ra trước đây cô cũng đã từng trải qua tình huống như thế rồi nên cũng không quá để tâm. Khi phát hiện đèn trong phòng đột nhiên tắt hết, cô bật đèn pin lên, thu dọn toàn bộ đồ đạc rồi ra khỏi phòng vẽ.
Hành lang tối om, chỉ có chút ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin trong tay cô soi sáng con đường phía trước.
Cô gái không hề có chút hoang mang hay sợ hãi nào, chậm rãi bước ra ngoài.
Vừa bước đến cửa tòa nhà, đang định gọi điện cho dì quản lý thì cô nhìn thấy hai bóng người, một cao một thấp, một gầy một béo đang đứng ở bên ngoài.
Cô giơ điện thoại lên chiếu ra ngoài, bóng người bên ngoài trở nên rõ ràng hơn. Lúc này cô mới nhận ra đó là Giang Yến và dì quản lý.
Dì lấy chìa khóa mở cửa. Cửa vừa được mở, Giang Yến đã vội sải bước vào trong, đi về phía cô. Câu đầu tiên anh nói là hỏi cô có sao không.
Thư Uyển nhìn dáng vẻ vội vã ấy của anh, giây sau bật cười: “Sao là sao thế nào cơ ạ?”
Nghe cô nói vậy, Giang Yến mới thở phào một hơi. Lông mày đang nhíu chặt của anh cũng từ từ giãn ra, trong lòng cũng dần dần thả lỏng.
Đó là lần đầu tiên Thư Uyển nhìn thấy bộ dạng vừa hoảng hốt vừa gấp gáp của anh, trông anh hốt hoảng như thể đã đánh mất đi một món đồ trân quý nào đó vậy.
Cô ngẩn ngơ trong giây lát vì sự quan tâm và dịu dàng đó của anh.
Nhưng điều khiến người khác không ngờ là một chút chuyện nhỏ nhặt như vậy mà Giang Yến vẫn nhớ rõ đến thế.
Không chỉ nhớ rõ mà anh còn biến phòng làm việc của mình thành phòng vẽ tranh cho cô nữa.
Thư Uyển sững sờ, được chiều chuộng đến mức có chút sợ hãi, nhìn anh chăm chú.
Giang Yến dù bận rộn nhưng vẫn thong dong hỏi cô: “Thế nào, em thích không?”