Nàng Công Chúa Của Giang Yến

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Nàng Công Chúa Của Giang Yến

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô gái nhìn vào đôi mắt dịu dàng, nồng nàn tình yêu của anh, không bày tỏ thích hay không thích, cuối cùng chỉ khẽ khàng cảm ơn anh.
Giang Yến mỉm cười: “Nếu thích, tối nay cùng tôi đến một nơi nhé.”
Thư Uyển đồng ý.
Thấy cô chấp nhận, anh đưa cho cô một hộp quà: “Lát nữa em mặc cái này nhé.”
Thư Uyển không ngờ rằng anh đã chuẩn bị sẵn từ trước, cô chớp chớp mắt hỏi: “Sao anh biết tôi sẽ đồng ý đi cùng anh?”
Giang Yến: “Tôi đoán.”
Thư Uyển: “Nếu tôi không đồng ý thì sao? Vậy bộ đồ này làm thế nào?”
“Thì giữ lại, lần sau tặng em.” Giang Yến cười nhẹ, giọng anh nhẹ nhàng như sương trắng đọng trên khung cửa sổ đêm đông, “Nhưng em sẽ không từ chối anh mãi đâu, phải không?”
Thư Uyển khẽ nhếch mày cười, không nói gì nữa mà quay người về phòng ngủ.
“Vậy lát nữa gặp lại.” Giang Yến dựa vào khung cửa phòng vẽ, dõi theo bóng lưng cô với vẻ mặt tràn đầy yêu chiều.
*
Chiếc váy lụa vàng này là kiểu cúp ngực, thiết kế ôm sát hông, tôn lên tỉ lệ eo mông hoàn hảo của Thư Uyển. Chân váy đuôi cá được điểm xuyết bằng lớp lụa trắng kéo dài xuống đất, tạo cảm giác tà váy rất dài.
Phần hông váy được đính thêm lớp lông màu nâu, khéo léo che đi phần hông hở, vừa vặn làm giảm bớt đi sự quyến rũ quá đà.
Thư Uyển cũng không biết Giang Yến tìm được bộ váy này ở đâu mà lại vừa vặn đến thế với dáng người cô.
Cô gái mím môi nhìn vào gương, vuốt nhẹ sợi tóc con vểnh lên trước ngực, chỉnh sửa lại lớp trang điểm và kiểu tóc rồi bước ra khỏi phòng ngủ.
Giang Yến đã đổi sang bộ vest màu đen, lúc này anh đang bắt chéo chân dài trên ghế sofa trong phòng khách, tay cầm điếu thuốc đã hút dở.
Anh đang nói chuyện với ai đó qua điện thoại, lông mày hơi cau lại, anh chậm rãi nhả khói trắng vào không khí. Gương mặt góc cạnh tuyệt đẹp bị vây trong làn khói lơ lửng, khiến người ta không thể nhìn rõ vẻ mặt anh.
Thư Uyển nhìn về phía anh đợi một lát.
Thấy anh vẫn chưa nhận ra mình, cô khẽ lên tiếng: “Giang Yến, tôi chuẩn bị xong rồi.”
Sợ làm phiền cuộc nói chuyện của anh, giọng cô rất nhỏ.
Nhưng Giang Yến vẫn nghe thấy.
Anh nhấc mí mắt, nghiêng đầu nhìn về phía cô, chỉ thấy cô im lặng đứng đó, đôi chân trắng ngần như sứ thấp thoáng dưới lớp váy vàng ấy.
Cô rất gầy, tay chân nhỏ nhắn thon dài, nhưng những đường cong cơ thể lại căng đầy, tròn trịa đến mức hút hồn. Làn da nõn nà, tựa như quả đào hồng bị che khuất một nửa, khiến người ta vừa nhìn thoáng qua đã không kìm được lòng mà máu nóng sôi sục, ngay cả ánh mắt cũng không biết nên đặt vào đâu cho phải.
Thật trùng hợp, hôm nay cô đeo một sợi dây chuyền có mặt dây rất dài.
Lần trước, cô giấu nó dưới áo khiến anh không thể nhìn thấy điểm cuối, nên anh mới phải dời mắt đi nhưng trong lòng vẫn suy nghĩ miên man.
Hôm nay, anh thuận theo tiếng lòng mình, nhìn thẳng vào nơi trắng nõn ấy không sót chút nào.
Giang Yến nhìn mặt dây chuyền nằm giữa khe ngực kiêu hãnh của cô, trong phút chốc, hơi thở anh trở nên nặng nề.
Trông gầy gò nhưng lại quyến rũ đến say lòng, quả là một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc.
Thật sự lay động lòng người.
Ánh mắt anh nhìn Thư Uyển càng lúc càng thâm trầm.
Anh bình tĩnh rút điếu thuốc ra khỏi miệng, làn khói trắng cũng vì thế mà nhanh chóng tan đi.
Cùng lúc đó, Kiều Thụy Dương ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng Thư Uyển, ngạc nhiên hét lớn: “Phụ nữ sao!? Trong nhà anh có phụ nữ sao!? Trời đất ơi! Ai vậy! Là ai vậy chứ?!”
“….Lát nữa sẽ giới thiệu cho cậu.” Giang Yến vội vàng nói vào điện thoại, đồng thời đưa tay nới lỏng cà vạt.
Anh cúp điện thoại, không cho Kiều Thụy Dương nói thêm lời nào, rồi lại ngẩng đầu nhìn cô gái trước mặt.
“Vừa không?” Anh hỏi.
“Vừa.” Thư Uyển cúi đầu nhìn đôi dép lê của mình, “Nhưng tôi không có giày để đi cùng chiếc váy này.”
Giang Yến nghiêng người về phía trước, dụi điếu thuốc vào gạt tàn trên bàn, sau đó ngước mắt ra hiệu với cô: “Em lại đằng kia chọn một đôi đi.”
Thư Uyển nhìn theo ánh mắt của anh ra chỗ huyền quan*, không biết từ lúc nào, nơi đó đã bày sẵn nhiều đôi giày cao gót với đủ kiểu dáng và màu sắc.
Cô bước tới chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn một đôi giày cao gót màu be nhạt.
Vì chiếc váy quá ôm người, sau khi đi giày xong, Thư Uyển chậm rãi đứng thẳng dậy, thở phào một hơi.
“Tôi xong rồi.” Cô gọi Giang Yến.
Giang Yến đứng dậy khỏi ghế sofa, anh nhét điện thoại vào túi rồi đi về phía cô.
“Vậy đi thôi, công chúa.”
Thư Uyển vừa cất bước thì khựng lại khi nghe thấy lời đó.
Cô gái ngạc nhiên quay người nhìn anh, tưởng rằng mình nghe nhầm: “Anh gọi tôi là gì?”
Giang Yến lặp lại lần nữa: “Công chúa.”
Thư Uyển thấy khó hiểu: “Sao lại gọi tôi như vậy?”
“Không thích anh gọi em là công chúa sao?” Giang Yến cười dịu dàng, cúi xuống nhìn cô, kéo dài giọng: “Vậy gọi là Uyển Uyển nhé?”
Uyển Uyển.
Những người thân thiết thường gọi cô như vậy.
Nhưng khi hai chữ này phát ra từ miệng Giang Yến, lại khiến người ta cảm thấy giọng điệu sao mà véo von, du dương và nồng nàn quá đỗi. Có lẽ vì giọng anh vốn trầm ấm nên mới nghe dịu dàng, trìu mến đến thế chăng.
Thư Uyển ngẩn người, nhìn vào đôi mắt đào hoa hơi cong lên của anh.
Anh đang dò xét phản ứng của cô.
Thấy cô không nói gì, anh lại cúi thấp người, tiến lại gần cô hơn.
Hơi thở họ hòa quyện vào nhau, đôi mắt anh lóe lên vẻ mong chờ, như thể nếu cô còn tiếp tục im lặng, anh sẽ hôn cô ngay lập tức.
Cô gái bị ánh mắt nóng rực của anh làm cho hoảng hốt, tai đỏ bừng, cô cúi đầu giả vờ ho một tiếng để tỏ vẻ bình tĩnh rồi quay người bước ra ngoài.
Đó cũng là khoảnh khắc rung động hiếm hoi trong lòng cô.
Thư Uyển cố gắng kiềm chế trái tim đang đập loạn, cô giả vờ tự nhiên gọi người đàn ông phía sau: “Đi thôi.”
Giang Yến nhìn chằm chằm vào sợi tóc lòa xòa trên cổ Thư Uyển, mỉm cười đầy suy tư rồi từ tốn đi theo cô: “Uyển Uyển, tóc em rối rồi.”