Chương 23

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển không ngờ rằng sau khi cô nói chân mình không đi được nữa thì Giang Yến lại ngồi xuống kiểm tra chỗ bị trật của cô.
Cô gái bất giác lùi lại một bước nhưng anh đã nhanh tay nắm lấy cổ chân cô.
“Chỗ này có đau không?” Giang Yến ấn nhẹ lên.
“Đau…” Bị ấn nhẹ bất ngờ, Thư Uyển không chịu nổi hít sâu một hơi, cơn đau đột ngột lan đến khiến cô nhíu mày.
“Xem ra bị bong gân rồi.” Giang Yến khẽ nhíu mày rồi đứng dậy, “Tôi dẫn em đi thoa thuốc.”
Giang Yến không đợi Thư Uyển kịp phản ứng, anh đã bế cô lên.
Bị bế bổng bất ngờ như vậy khiến Thư Uyển giật mình, cô vô thức ôm lấy cổ anh, khẽ gọi tên anh: “Giang… Giang Yến!”
“Anh thả tôi xuống…”
“Thả em xuống em có đi được không?” Giang Yến nhẹ nhàng hỏi ngược lại, anh phớt lờ sự giãy giụa của cô, nhanh chóng sải bước ra ngoài.
Không ít khách dự tiệc đã chứng kiến cảnh tượng này.
Bầu không khí vốn đang ồn ào bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Thư Uyển không biết rằng Giang Yến vốn có tiếng giữ mình trong sạch trong giới, hôm nay là lần đầu tiên anh dẫn theo một người phụ nữ đến một buổi tiệc như thế này, cũng là lần đầu tiên anh thân mật với một người phụ nữ giữa bao ánh mắt như thế.
Thư Uyển vòng tay ôm lấy cổ anh, được anh bế ra khỏi hội trường dưới ánh mắt của mọi người.
Anh đi về phía vườn hoa sau hội trường, ở đó có một căn nhà kiểu Tây ba tầng, xung quanh là những biệt thự khác, phía trước có hàng rào bị những dây đăng tiêu leo rủ quanh. Thư Uyển cảm thấy nơi này không phải chỗ có thể tùy tiện ra vào nhưng Giang Yến lại quen đường quen lối, ôm cô đi thẳng đến cửa.
Có một cô gái trẻ đang đứng bên ngoài, vừa thấy hai người họ đi đến thì vội vàng mở cửa ra.
“Mời ngài vào trong.” Cô ấy kính cẩn nói với anh.
“Mang túi chườm đá và tinh dầu trị thương đến đây.” Giang Yến đi rất nhanh, sau khi bước vào anh bế thẳng Thư Uyển đến phòng khách đầu tiên ở tầng hai.
Căn phòng bài trí theo phong cách cổ điển, vài ba chiếc đèn tường tỏa ánh sáng dịu nhẹ, bên trong có một tủ sách đầy ắp những cuốn sách ngoại văn, và đồ đạc trong phòng hầu hết đều làm bằng gỗ lim.
Ghế sofa màu nâu làm từ da thật, sau khi Giang Yến đặt cô gái trong lòng mình xuống ghế thì anh không chút do dự quỳ gối xuống tấm thảm nhung trắng, nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cô.
Thư Uyển thấy không ổn, rụt chân lại, cố gắng né tránh anh.
Giang Yến nắm lấy cổ chân cô không buông, anh ngước mắt nhìn cô, khẽ nói: “Ngoan, đừng động đậy.”
Giọng nói anh dịu dàng đến say lòng, chỉ một chữ “ngoan” thôi đã dễ dàng làm xao động lòng Thư Uyển.
Cô gái không trốn tránh nữa, ngầm chấp thuận hành động của anh.
Thư Uyển cúi đầu im lặng nhìn Giang Yến giúp cô cởi dây buộc ở cổ chân, tháo giày cao gót ra. Sau đó anh đứng dậy lấy đôi dép dùng một lần trong tủ, đặt xuống chân cô, dịu dàng dặn dò: “Đi dép vào, đừng để bị lạnh.”
Toàn bộ quá trình anh làm vừa nhẹ nhàng vừa lưu loát, trông thành thạo đến mức như thể trước đây anh đã từng làm điều này với vô số phụ nữ vậy.
Một quý ông dịu dàng đến mức không thể tìm ra chút khuyết điểm nào, nhưng nếu anh cũng đối xử như vậy với người khác, cô sẽ cảm thấy không còn gì thú vị nữa.
Thư Uyển nhìn anh rồi lạnh nhạt “vâng” một tiếng.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
Giang Yến không ngẩng đầu, anh trầm giọng nói với người bên ngoài: “Vào đi.”
Cô gái vừa chào hai người họ ở cửa bưng một cái mâm, đẩy cửa bước vào.
Khi thấy Giang Yến đang quỳ gối trên sàn giúp Thư Uyển đi dép, cô ấy hơi sững người, bước chân cũng khựng lại. Nhưng kịp phản ứng, cô ấy nhanh chóng cúi đầu giả vờ như không nhìn thấy gì, bước đến chỗ Giang Yến: “Đây là những thứ ngài cần.”
“Cứ đặt ở đó.” Giang Yến chỉ vào quầy bên cạnh.
Cô ấy đi đến đó, vội vàng đặt đồ xuống rồi lại vội vàng đứng dậy bước ra ngoài, suốt quá trình không ngẩng đầu, cũng không nói một lời.
Cánh cửa khẽ đóng lại. Thư Uyển quay sang thấy anh lấy chiếc khăn lông trắng bọc túi chườm đá lại: “Chườm một lát trước đã, lát nữa tôi sẽ thoa thuốc cho em.”
Thư Uyển khẽ mím môi: “Giang Yến, để tôi tự thoa.”
“Tôi thoa.” Giang Yến đứng dậy đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, nhấc chân cô lên gác lên đùi mình.
Dù Thư Uyển đã chuẩn bị tinh thần, nhưng khoảnh khắc túi chườm đá chạm vào cổ chân, cơ thể cô vẫn không kìm được khẽ run lên.
“Lạnh lắm ư?” Anh hỏi.
“Không lạnh lắm.” Thư Uyển hít vào một hơi.
“Cố chịu một chút nhé.” Giang Yến cau mày, cố gắng kiểm soát lực tay, chậm rãi xoa bóp quanh chỗ bong gân của cô.
Thư Uyển nhìn anh, trong khoảnh khắc ấy, dường như cô thấy được hai chữ “đau lòng” trên gương mặt anh.
Anh đau lòng vì cô bị bong gân sao?
Cô gái cảm thấy không thể tin nổi.
Giang Yến nhẹ nhàng xoa bóp cổ chân cô nên không chú ý đến ánh mắt cô nhìn mình. Một lúc sau, anh nghe cô hỏi: “Anh thường đến đây sao?”
Giang Yến “ừ” một tiếng: “Đây là nhà cũ của gia đình Kiều Thụy Dương, bọn tôi thường tụ tập ở đây.”
Thư Uyển lẩm bẩm: “Ra là vậy.”
Giang Yến: “Em thích nơi này sao? Vậy sau này tôi sẽ thường xuyên đưa em đến đây.”
Thư Uyển không nói có thích hay không, chỉ ngước mắt nhìn anh rồi hỏi một câu mà cô vẫn luôn muốn biết: “Mỗi lần các anh tụ tập đều dẫn theo bạn nữ sao?”
“Cái này thì không có quy tắc hay yêu cầu gì.”
“Vậy anh có dẫn không?”
Giang Yến đang xoa bóp cổ chân cô, nghe thấy thế thì dừng lại một chút.
Anh ngẩng đầu nhìn cô, lờ mờ đoán được vấn đề Thư Uyển thực sự muốn hỏi: “Trừ em ra, tôi chưa từng đưa ai khác đi cùng.”
Chỉ đưa mỗi cô đi cùng thôi sao?
Thư Uyển hơi giật mình, chợt nhớ lúc anh mời cô về nhà, anh cũng dùng giọng điệu này và nói những lời tương tự.
Nhưng rốt cuộc thật giả thế nào thì cô chẳng biết.
Giang Yến thấy cô không nói nữa nên cũng không tiếp tục chủ đề này.
Anh lấy túi chườm đá ra, nhìn cổ chân đỏ ửng của cô: “Chắc chườm thế là được rồi, để tôi thoa thuốc cho em.”
Anh vừa nói vừa với tay lấy tinh dầu trị thương: “Cái này trị bong gân rất tốt, nhưng lúc xoa bóp có lẽ sẽ rất đau.”
Thư Uyển lắc đầu: “Tôi chịu được.”
Giang Yến mở tinh dầu ra, đổ vào tay xoa xoa cho ấm, lúc chuẩn bị bôi thì nói thêm một câu: “Nếu đau thì cứ nắm lấy tôi nhé.”
Thư Uyển nhẹ nhàng “vâng” một tiếng.
Giang Yến bắt đầu xoa bóp, lòng bàn tay nóng hổi của anh nhanh chóng bao trùm làn da lạnh lẽo của cô. Sau đó anh dùng sức xoa bóp vùng bị bong gân.
“Ôi…” Thư Uyển không chịu nổi, lại hít hà một hơi, đau đến mức bất giác nắm chặt lấy góc áo anh.
Đau như kim đâm, như bị xát muối vào vết thương, nhưng may sao Giang Yến vẫn luôn thì thầm vào tai cô rằng: “Ngoan, cố chịu thêm một chút nữa nhé, sẽ xong ngay thôi.”
Giọng điệu dỗ dành của anh vừa da diết vừa bịn rịn, dịu dàng hệt như làn gió xuân tháng ba, phút chốc đã xoa dịu lòng cô.
Cô gái ngẩn ngơ trong giây lát, nhưng nhanh chóng tỉnh táo lại, thầm nghĩ phải chăng Giang Yến luôn đối xử dịu dàng với mọi cô gái như vậy.
Sau khi bôi thuốc xong, Giang Yến đặt chân Thư Uyển xuống rồi đi rửa sạch lượng tinh dầu còn sót lại trên tay.
Sau khi quay lại, anh kiểm tra thêm lần nữa xem cô còn bị thương chỗ nào không.
Thư Uyển ngồi im lặng, từ đầu đến cuối không nói một lời.
Giang Yến ở đây chưa bao lâu đã có người gọi điện thúc giục.
Thư Uyển không biết người bên kia điện thoại nói gì, nhưng cô thấy Giang Yến nhíu mày. Trước khi cúp máy, anh còn sốt ruột nói: “Tôi tới ngay.”
Cúp điện thoại xong, anh quay lại nhìn cô: “Tôi phải đi xã giao một lát, em ở đây đợi tôi một chút nhé?”
Thư Uyển đáp “vâng”.
“Lát nữa tôi tới đón em.” Giang Yến bỏ điện thoại vào túi.
Thấy Thư Uyển nhẹ nhàng gật đầu, lúc này Giang Yến mới rời khỏi phòng.