Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Chương 24
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Giang Yến rời đi, căn phòng rộng lớn lập tức trở nên tĩnh lặng. Thư Uyển ngồi trên ghế sofa, cúi đầu nhìn chằm chằm vào mắt cá chân còn vương dầu của mình.
Hơi ấm từ lòng bàn tay của anh dường như vẫn còn vương lại đó, nhưng không lâu sau, chút hơi ấm khiến lòng người xao động ấy dần tan biến khắp căn phòng, cuối cùng không còn để lại dấu vết nào.
Trong không gian vắng lặng này, Thư Uyển lại một lần nữa nhớ tới lời cô gái kia đã nói: “Nếu không phải người tình thì là gì?”
Không phải người tình thì là gì.
Cô trầm ngâm, đây là lần đầu tiên cô nhận ra mối quan hệ nam nữ trong giới của Giang Yến không hề đơn thuần như cô vẫn nghĩ.
Đang chìm trong suy nghĩ thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Sau ba tiếng “cộc cộc cộc”, một giọng nữ trong trẻo vang lên: “Cô Thư, ngài Giang nhờ tôi lấy cho cô một thứ, bây giờ tôi vào có tiện không ạ?”
Thư Uyển lấy lại bình tĩnh: “Tiện, cô vào đi.”
Cửa phòng bị người ta mở ra.
Vẫn là cô gái đưa đồ tới lúc nãy.
Cô ta đẩy xe phục vụ đồ ăn đi tới, giới thiệu: “Đây là nước chanh và tráng miệng, mời cô dùng.”
“Còn đây là tạp chí và họa báo mà anh Giang chuẩn bị để cô giải sầu ạ.” Cô ta lấy tất cả đồ trên xe ra, đặt từng thứ một trước mặt Thư Uyển.
Thư Uyển gật đầu: “Được, cảm ơn cô.”
Nhưng lúc đi vào cô ta quên không đóng kín cửa nên tiếng hai cô gái đang bàn tán bên ngoài vọng thẳng vào: “Người hôm nay công tử Giang dẫn tới là ai vậy?”
“Còn ai vào đây nữa, người tình chứ!”
“Xinh đẹp thế mà lại làm người tình sao!?”
“Phải xinh đẹp thì mới có người bao chứ, không đẹp thì làm sao quyến rũ được công tử Giang?”
“Nhưng tôi thấy công tử Giang chăm sóc cô ấy kỹ lắm! Mấy thiếu gia khác trước giờ có ai đối xử với người tình của mình như vậy đâu. Hơn nữa nhé, đây là lần đầu tiên công tử Giang đưa phụ nữ đến đây bao giờ đâu, chắc cô ấy không phải người tình đâu nhỉ?”
“Lần đầu tiên dẫn phụ nữ tới thì sao? Trong giới của những người đó, mấy ai là trong sạch? Với lại công tử Giang anh ấy….”
Giọng nói của mấy cô gái ấy lúc gần lúc xa, rồi dần khuất hẳn.
Câu cuối cùng nói gì Thư Uyển không nghe rõ lắm.
Tay cô đang định đưa ra lấy nước chanh thì khựng lại.
Cô gái trong phòng thấy vậy thì hoảng hốt, vội vàng cúi đầu xin lỗi cô: “Xin lỗi cô Thư rất nhiều! Mấy em ấy đều là người mới nên không hiểu phép tắc, lát nữa tôi sẽ dạy lại quy tắc cho bọn họ, kính xin cô đừng để ý ạ.”
Thư Uyển nhận ra cô gái này đang sợ hãi.
Cô đổi tư thế, thẳng lưng nhìn cô ta, giọng trầm xuống: “Chuyện này tôi sẽ không nói với Giang Yến, nhưng nếu một việc nhỏ như thế này mà cô còn quản lý không tốt, e rằng công việc này của cô sẽ không kéo dài được bao lâu đâu.”
Cô ta gật đầu liên tục: “Tôi hiểu, tôi hiểu, cảm ơn cô.”
Sau khi cô gái đó đi ra ngoài, Thư Uyển nhìn chằm chằm vào đồ trên bàn mà Giang Yến bảo cô gái đó mang đến, lần nữa trầm ngâm.
Hóa ra đã có nhiều người nghĩ về cô và Giang Yến như vậy.
Cô khó chịu nhíu mày.
Cô ở trong phòng không lâu thì Giang Yến đã trở lại. Khi anh bước vào, trên người vẫn còn vương mùi thuốc lá.
Thư Uyển vô thức ho một tiếng. Thấy vậy, anh bình tĩnh dừng lại, cởi áo vest rồi tiện tay treo lên giá treo áo ở nơi xa nhất so với Thư Uyển.
“Em thấy khá hơn chưa?” Anh hỏi.
“Khá hơn rồi ạ.” Thư Uyển nhẹ nhàng gật đầu.
“Để tôi xem.” Giang Yến vừa nói vừa ngồi xổm xuống trước mặt cô.
“Hình như vẫn còn hơi sưng.” Anh ngước mắt lên nhìn cô, “Chúng ta đến bệnh viện để bác sĩ kiểm tra đi.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt được trang điểm nhẹ nhàng của Thư Uyển bớt đi vẻ đơn điệu, trở nên tươi tắn hơn rất nhiều. Cô vô cảm đáp: “Không cần đến bệnh viện đâu.”
“Không sao thật chứ?”
“Không còn đau nữa nên không sao đâu.”
Giang Yến suy nghĩ một lát: “Tôi sẽ mang thuốc này về, bôi liên tục vào buổi sáng và buổi tối cho em. Nếu ba ngày không khỏi thì chúng ta sẽ đi bệnh viện.”
Thư Uyển cũng không bận tâm nhiều đến chuyện này nên khẽ đáp vâng.
Giang Yến đưa tay xoa nhẹ tóc cô: “Sau này nếu đi giày cao gót thì đừng đi vội vàng như vậy.”
Nói xong anh đứng dậy cầm chiếc ly trên bàn lên, đang định uống nước thì đột nhiên nghe thấy giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của Thư Uyển: “Giang Yến.”
“Ừm?”
“Hỏi anh một chuyện nhé.”
“Em hỏi đi.”
Giang Yến cụp mắt nhìn cô, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cô.
Thư Uyển không chút đắn đo, chăm chú nhìn vào đôi mắt dịu dàng nồng nàn của anh: “Có phải anh muốn bao nuôi tôi không?”
Giang Yến tưởng mình nghe nhầm: “…Em nói gì cơ?”
Thư Uyển lặp lại lần nữa: “Có phải anh muốn bao nuôi tôi không?”
Bao nuôi?
Giang Yến hơi giật mình khi nghe thấy hai từ này.
Anh không thể tin nổi nhìn người con gái trước mặt, nhìn chằm chằm một lúc lâu mới cau mày hỏi: “Em cho rằng tôi giống kiểu người hay bao nuôi phụ nữ à?”
Thư Uyển lắc đầu: “Tôi không biết.”
Giang Yến: “Không biết ư?”
Anh chẳng ngờ rằng người mà mình hao hết tâm trí để được gần gũi lại hiểu lầm anh đến vậy?
Nhưng nếu cô nghĩ như vậy thì chắc chắn là do anh chưa thể hiện đủ tốt rồi.
Giang Yến mất vài giây để bình tĩnh lại, bắt đầu tìm hiểu bản chất của vấn đề: “Tại sao em lại nghĩ tôi muốn bao nuôi em?”
Thư Uyển đăm chiêu: “Chắc anh cũng có mục đích gì với tôi chứ không thể nào đơn giản như vậy được.”
Một người không cùng máu mủ mà bất ngờ bộc lộ sự gần gũi và thái độ thiện chí như vậy thì chắc chắn có mục đích.
Cô luôn nghĩ như vậy.
Chỉ là cô không rõ mục đích của Giang Yến là gì: vì có cảm tình với cô nên muốn tiến thêm một bước, hay chỉ đơn giản là muốn chơi một trò chơi của người trưởng thành, muốn biến cô thành một bông hồng không có danh phận rõ ràng, lúc nào cũng có nguy cơ bị ruồng bỏ?
Giang Yến nhìn vào đôi mắt xinh đẹp quyến rũ của cô, trầm giọng hỏi lại: “Có phải em nghĩ rằng những người trong giới của chúng tôi không ai có đời tư trong sạch phải không?”
Thư Uyển không nói gì.
Giang Yến đỡ trán, hít một hơi thật sâu: “Bạn bè trong giới của tôi quả thật không có nhiều người được như vậy, điều này tôi không phủ nhận. Họ không muốn tình yêu trở thành điểm yếu của mình, so với việc bị mắc kẹt trong một mối quan hệ, họ thích trao đổi lợi ích cho nhau hơn.”
“Nhưng mà Thư Uyển này, với Giang Yến tôi đây, nếu nam nữ có tình cảm với nhau thì phải trở thành người yêu. Tôi sẽ không để người mình thích phải trốn trong bóng tối để rồi bị người đời chỉ trích, tôi cũng sẽ không trở thành kẻ chỉ biết hưởng thụ tuổi trẻ của cô ấy mà không công khai cho cô ấy một danh phận.”
“Em nói khi một người tiếp cận một người thì luôn có mục đích gì đó, vậy tôi chỉ có một mục đích…” Giang Yến nói đến đây thì dừng lại.
Anh nhìn vào đôi mắt sáng trong của cô, thầm nghĩ: bây giờ đã đến lúc rồi ư?
Giang Yến cảm thấy bất an, nhưng cuối cùng anh vẫn đành chịu thua: “Khiến em yêu tôi.”