Anh hết cách với em rồi, Thư Uyển à

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Anh hết cách với em rồi, Thư Uyển à

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển nhớ rõ vẻ mặt nghiêm túc và giọng nói chân thành tha thiết của Giang Yến khi nói những lời này.
Khi nghe anh nói vậy, cô sững sờ một thoáng. Vào khoảnh khắc nhìn sâu vào mắt anh, cô tự hỏi liệu những lời anh nói có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả, và vì sao anh lại muốn cô yêu anh?
Nhưng cũng dễ hiểu thôi, chung quy lại, mối quan hệ giữa người và người trong một khoảnh khắc nào đó sẽ trải qua những biến đổi khó lường.
Thư Uyển không muốn mắc phải sai lầm là chưa kịp hiểu rõ con người anh mà đã bị sự dịu dàng của anh mê hoặc hoàn toàn, để rồi vì cảm động mà đưa ra quyết định sai lầm, đến lúc muốn hối hận cũng đã muộn.
Cô gái nhanh chóng tỉnh táo lại, cụp mi xuống, điềm tĩnh đáp: “Ra là vậy, hóa ra tôi đã hiểu lầm anh rồi.”
Hiểu lầm?
Giang Yến nhíu mày.
Anh không chấp nhận lắm câu trả lời này của Thư Uyển, nên tiếp tục hỏi cô: “Em đã hiểu lầm lớn đến thế, chẳng phải em nên bồi thường cho tôi sao?”
Thư Uyển không ngờ Giang Yến lại hỏi như vậy, cô ngẩng đầu kinh ngạc nhìn anh.
Nhưng Giang Yến cũng không chờ cô trả lời. Anh mỉm cười, nhướng mày, được đà lấn tới: “Hay em thử ở bên tôi đi, coi như bồi thường cho tôi nhé?”
Anh vốn sở hữu đôi mắt đào hoa, khi cười, khuôn mặt tràn đầy vẻ dịu dàng, say đắm, khiến bao trái tim phải thổn thức, mê say.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Thư Uyển như muốn ngừng thở.
Thử ở bên anh ư?
Hàng nghìn câu hỏi quanh quẩn trong đầu cô, cõi lòng xôn xao, tựa như ngọn núi lửa đang ngủ yên chờ một mồi lửa nhỏ để bùng cháy, mở đầu cho một đường tình duyên rực lửa.
Lông mi Thư Uyển run run, mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Giang Yến cũng không vội, anh vẫn nở nụ cười nhẹ, im lặng chờ đợi câu trả lời của cô.
Giây sau Thư Uyển đã hoàn hồn lại.
“Lần sau đi, giờ tôi không có tâm trạng.” Cô gái hờ hững đáp, muốn nhanh chóng chuyển sang đề tài khác.
“Lần sau?” Giang Yến không muốn nghe câu trả lời lấp lửng như vậy: “Vậy em nói xem, lần sau là khi nào?”
“Lần sau khi trái tim tôi rung động.”
Cô nói toẹt ra một cách thoải mái như vậy, nghe sao mà thẳng thắn đến thế.
Mà câu ‘rung động’ này cũng đã đủ rõ ý, rằng cô đã có tình cảm rồi.
Giang Yến thâm trầm nhìn đôi mắt thờ ơ nhưng lại quá đỗi mê đắm lòng người của Thư Uyển, lại một lần nữa nếm trải cảm giác thua cuộc.
Anh đưa tay đỡ trán, bất lực cười khẽ: “Tôi hết cách với em rồi, Thư Uyển à.”
Tôi hết cách với em rồi, Thư Uyển à.
Giọng nói ấy thắm đượm sự yêu chiều.
Nếu là cô gái khác, chắc hẳn đã rơi vào cái bẫy ngọt ngào này của anh rồi.
Nhưng Thư Uyển chỉ cười khẽ, không để tâm, chuyển sang đề tài khác: “Xong việc rồi à? Khi nào chúng ta về đây?”
“Mệt à?”
“Có một chút.”
“Chuyện bên này tôi vẫn chưa xong.” Giang Yến nhìn đồng hồ: “Tôi gọi người đưa em về trước nhé?”
“Được.”
Sau đó, Giang Yến gọi chú Lý đưa Thư Uyển về Xuyên Lan nghỉ ngơi.
Trên đường về, Thư Uyển tựa đầu vào cửa kính xe ô tô, nhìn ra đường phố xa lạ ngoài cửa sổ xe, suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra và những lời Giang Yến đã nói với cô tối nay.
Trong đó có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả nhỉ?
Rõ ràng là từ trước đến nay cô chưa bao giờ để ý đến mối quan hệ giữa mình và Giang Yến, chỉ nghĩ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên là được. Nhưng tối nay, không hiểu sao khi nghe những lời bàn tán của người khác về mình, khi nghe họ nói cô là người tình của anh, lòng cô lại thấy không vui chút nào.
Cô gái nhíu mày mở cửa sổ xe, lòng đầy buồn bực.
Sau khi tiễn Thư Uyển đi, Giang Yến quay lại bữa tiệc.
Kiều Thụy Dương vẫn đang vui vẻ ăn uống cùng những người khác, thấy anh đi tới thì cậu ta tỏ vẻ ngạc nhiên.
Sau khi ngồi xuống, Giang Yến liên tục uống hai ly rượu, vẻ mặt u sầu, không nói năng gì khiến Kiều Thụy Dương và mọi người có mặt đều ngỡ ngàng.
Ngay lúc Giang Yến rót đến ly thứ tư thì Kiều Thụy Dương vội vàng đè tay anh lại, hùng hổ hỏi: “Giang Yến, anh bị điên hả?!”
“Anh khát.” Giang Yến thờ ơ đáp, tay cầm lấy ly mới bên cạnh, rót đầy thêm.
“Đây là vodka, không phải nước.” Kiều Thụy Dương lại lần nữa giật lấy ly rượu từ tay anh. Lúc đang định ném cho anh một cái nhìn đầy giễu cợt thì chợt thấy khuôn mặt âm u, cau có, mang nặng tâm sự của anh.
Chắc là vừa xảy ra chuyện gì đó với Thư Uyển rồi.
Kiều Thụy Dương buông ly, ra hiệu cho mọi người xung quanh.
Trong nháy mắt, xung quanh vốn nhộn nhịp bỗng chốc trở nên yên tĩnh, mọi người đều hiểu ý, vội vàng đứng dậy rời khỏi phòng.
Mãi đến khi chỉ còn lại hai người, lúc này Kiều Thụy Dương bắt chéo chân, sờ túi lấy ra một điếu thuốc lá đưa cho Giang Yến: “Nói em nghe xem, anh và Thư Uyển xích mích gì à?”
Giang Yến không nhận thuốc lá mà thẳng người, tựa lưng vào sofa mềm mại, anh ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm vàng lộng lẫy trên trần.
Trong lúc đang có chút choáng váng, anh chợt nhớ tới giọng nói nhỏ nhẹ của Thư Uyển, cô bình tĩnh nói với anh rằng: ‘để lần sau đi’.
Lần sau…
Nhỡ không có lần sau thì sao?
“Không có gì.” Giang Yến hoàn hồn, thở dài trong lòng.
“Sao anh giấu em?” Kiều Thụy Dương giơ tay đấm vào vai Giang Yến, muốn vạch trần tất cả: “Đừng tưởng em không nhớ nhé, lúc anh vừa đi là em đã nhớ ra ngay rồi.”
“Thư Uyển là cô gái mà mấy năm trước anh đã gặp ở Trấn Nam Khê phải không?”
Trấn Nam Khê.
Kiều Thụy Dương nhớ rõ mấy năm trước Giang Yến từng cùng mẹ tới đó. Hồi đó, cậu ta thường xuyên rủ Giang Yến chơi game nhưng anh lại chẳng thèm quan tâm đến cậu ta. Sau đó, khi kỳ nghỉ hè vừa kết thúc, Giang Yến quay về nhưng không hiểu sao lại bắt đầu học vẽ tranh.
Tiếc thay, vì không có thiên phú nên Giang Yến bị chính mẹ ruột của mình ghét bỏ. Hết cách, anh đành phải đi tìm Lý Thừa Dương nhưng nào ngờ Lý Thừa Dương cũng không nhận anh. Đã thế, ông còn cười bảo anh rằng thà đi leo cây còn hơn là vẽ tranh.
Sau một hồi loanh quanh, cuối cùng Giang Yến chạy tới nhà Lệnh Nghi, để Lệnh Nghi – người từng học mỹ thuật – dạy cho anh.
Khi đó, Kiều Thụy Dương chưa biết được sự thật còn tưởng Giang Yến có ý đồ gì khác với Lệnh Nghi nên mới vội chạy tới tỏ vẻ xun xoe, bợ đỡ như vậy.
Cậu ta buồn bã mấy ngày trời, cuối cùng cãi nhau một trận với Giang Yến xong thì mới biết hóa ra người anh em tốt của mình không phải thích người trong lòng cậu, mà là anh đã phải lòng một cô gái biết vẽ tranh ngay từ lần gặp đầu tiên tại Trấn Nam Khê, nên mới tìm Lệnh Nghi nhằm muốn cô ấy dạy mình vẽ thôi.
Giang Yến nói rằng, lúc thấy cô gái có vẻ ngoài lạnh lùng, trong trẻo đứng trên cầu giơ tay tát người khác, anh cảm thấy thú vị vô cùng.
Kiều Thụy Dương nghe anh nói thế thì tưởng anh bị đá vào đầu. Cậu ta thầm nghĩ, mấy cô gái xun xoe vây quanh Giang Yến, ai mà chẳng xinh đẹp ngời ngợi, sao tự dưng anh lại phải lòng ngay từ ánh mắt đầu tiên với một cô nàng dám đánh cả đàn ông như vậy chứ?
Đến tận ngày hôm nay, khi tận mắt nhìn thấy Thư Uyển, cuối cùng Kiều Thụy Dương cũng hiểu tại sao lại như vậy.
Với ngoại hình và khí chất nổi bật, cộng với tính cách thú vị của Thư Uyển thì quả là rất khó để tìm được người có thể so sánh được với cô.
Suy cho cùng, đàn ông cũng chỉ là những kẻ thực sắc tính dã thôi.
*thực (ăn uống) và sắc (tình dục) là bản năng của con người.