Đêm Tuyết Đầu Mùa

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển không đáp lời, đứng dậy xách túi của mình bước ra ngoài.
Sao Triệu Địch có thể để cô đi được, gã ném bình rượu xuống đất rồi đuổi theo.
“Thư Uyển! Đồ khốn kiếp, em còn giả vờ trong sạch cái gì nữa?” Gã đuổi tới, nắm lấy cổ tay Thư Uyển: “Tôi cũng có yêu cầu gì nhiều đâu, chỉ cần ngủ với tôi một đêm là đổi được suất học bổng toàn phần rồi, đâu có thiệt gì đúng không nào? Hơn nữa trong trường ai mà chẳng biết em chạy theo cái tên công tử Giang Yến kia, tuy tôi không giàu bằng nó nhưng thứ em muốn tôi cũng có thể cho em kia mà.”
Từ sau khi Thư Uyển và Giang Yến thân thiết hơn, quả thật đã có nhiều lời đồn không hay lan truyền. Nhưng Thư Uyển không mấy bận tâm tới mấy tin nhảm nhí đó, không ngờ hôm nay lại bị Triệu Địch lôi ra nói xằng nói bậy.
Thư Uyển cũng không phải người hiền lành dễ bắt nạt, cô nhân lúc Triệu Địch túm tay mình kéo vào người gã thì nhấc chân lên, hung ác đạp vào đùi gã: “Bỏ cái tay bẩn thỉu của thầy ra!”
Triệu Địch đau điếng la lên một tiếng, còn đang lo cho bản thân nên theo bản năng buông tay Thư Uyển ra.
Người con gái đi thẳng ra cửa quán bar không thèm quay đầu nhìn lại, còn Triệu Địch sau khi đã hết đau đớn thì vội đuổi theo tiếp.
“Con đ* này! Đồ khốn kiếp, mày dám đánh tao!” Triệu Địch hung hăng túm lấy Thư Uyển.
Thư Uyển xoay người không chút do dự, giáng cho gã một cái tát nảy lửa.
“Thì ra vẫn còn có người muốn bị phụ nữ đánh đến phát điên cơ đấy, đúng là hiếm thấy.” Thư Uyển vén lọn tóc lòa xòa trước mắt, trong ánh mắt kinh ngạc xen lẫn tò mò của mọi người xung quanh, cô quay sang đi đến cái bàn bên cạnh, cầm chai rượu rỗng lên chĩa thẳng vào mũi Triệu Địch: “Nếu thầy cảm thấy loại rác rưởi như thầy có thể đánh thắng tôi thì cứ việc lên, tôi không ngại khiến đầu thầy nở hoa đâu.”
Trước giờ Triệu Địch đã bao giờ bị phụ nữ đánh đâu.
Giờ phút này gã hơi hoảng loạn, sau đó phẫn nộ vì bị làm nhục trước mặt nhiều người như vậy.
Nhưng gã chưa kịp phản ứng thì nhân viên an ninh quán bar đã ập đến lôi gã đi.
Triệu Địch vùng vẫy kêu la: “Mấy người bắt tôi làm gì! Là cô ta đánh tôi! Là cô ta đánh tôi!”
Những người trong quán bị dáng vẻ của Triệu Địch chọc cười ồ lên, Thư Uyển hừ lạnh, mắng thầm một câu "đồ nhát gan", sau đó quay người rời khỏi quán bar.
Sau khi ra khỏi quán bar, Thư Uyển phát hiện trời đã tuyết rơi.
Tuyết rất lớn, mặt đường nhựa đen bóng đã phủ một lớp tuyết trắng mỏng.
Thư Uyển bước đi trên đường, đi ngang qua những cột đèn đường, ngắm nhìn những bông tuyết lững lờ rơi xuống mặt đất dưới ánh đèn mờ ảo. Cơn gió lạnh lẽo đã vạch sẵn đường đi cho từng bông tuyết, khiến chúng rơi đúng vào vị trí định sẵn.
Nhưng sao cơn gió đêm nay thổi mạnh đến lạ, thổi mạnh đến mức mắt Thư Uyển cay xè, rõ ràng cô đã quấn chặt áo khoác rồi nhưng người vẫn không ấm lên chút nào, trong lòng cô vô cùng khó chịu.
Cô ngốc nghếch quá đi mất, sao lại dại dột mà đến buổi hẹn này cơ chứ?
Người con gái càng nghĩ càng thấy ghê tởm.
Cô đứng giữa trời tuyết, lấy chai cồn trong ba lô ra lau bàn tay vừa đánh Triệu Địch, nhưng lau đến mấy vẫn cảm thấy bàn tay mình thật dơ bẩn.
Thư Uyển cắn răng kìm nén cơn buồn nôn, vừa chà xát bàn tay vừa lê bước nặng nề.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng còi xe ô tô vang lên sau lưng mình.
Thư Uyển vô thức dừng bước, quay đầu nhìn về phía bên đường.
Một chiếc Bentley màu đen đang đỗ ven đường, cửa kính hạ xuống, trong nháy mắt gió tuyết tràn vào trong xe.
Dưới khóe mắt người đàn ông ngồi ghế lái có một nốt ruồi nhỏ, anh nghiêng đầu nhìn cô. Vẻ mặt anh vẫn bình tĩnh, lạnh nhạt như thường, nhưng giọng nói lại dịu dàng đến lạ, đủ sức xua tan đi cái lạnh giá của đêm tuyết này ngay lập tức.
“Lên xe, anh đưa em về.”
Giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng, người sắp chết đuối kia chính là Thư Uyển, còn cọng rơm là Giang Yến.
Cô không chút đắn đo, lưỡng lự, nghe Giang Yến mời, cô lập tức mở cửa xe bước vào.
Trong xe rất ấm áp, Thư Uyển ngồi ở ghế hành khách cố gắng điều hòa nhịp thở, cảm giác như vừa thoát khỏi một tai nạn.
Dù sao cô cũng chỉ là một cô gái mới hai mươi tuổi. Cô tỏ ra mạnh mẽ, không sợ hãi như vậy là vì lúc đó cô đang một mình đối mặt với Triệu Địch. Sự phô trương, mạnh miệng ấy chỉ để che giấu nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng. Nhưng trong những tình huống như vậy, cô biết mình phải mạnh mẽ, phải cứng rắn thì mới không bị người khác bắt nạt trên đường đời.
Mãi đến khi Giang Yến xuất hiện, cô mới thực sự bình tĩnh trở lại.
Người con gái tựa lưng vào ghế, đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ, nỗi sợ hãi và sự khủng hoảng bắt đầu xâm chiếm trái tim cô.
Giang Yến lái xe về Xuyên Lan.
Trong xe rất yên tĩnh, không có tiếng nhạc, chỉ có tiếng hít thở và tiếng vải vóc cọ xát.
Giang Yến vẫn im lặng, đợi đến khi Thư Uyển đã bình tĩnh lại, anh mới từ tốn hỏi: “Chẳng phải em nói đi chơi sao, sao lại đánh nhau với người ta thế này?”
Thư Uyển ngạc nhiên nghiêng đầu nhìn anh: “Sao anh biết được?”
Giang Yến khẽ cười: “Quán bar em đến là do Kiều Thụy Dương mở.”
Mười lăm phút trước, Giang Yến nhận được một đoạn video giám sát ngắn từ Kiều Thụy Dương gửi đến. Kiều Thụy Dương hỏi anh rằng cô gái trong video có phải là Thư Uyển không.
Giang Yến vừa mở video ra xem, lập tức thấy cảnh Thư Uyển hung hăng cầm chai rượu chĩa vào một người đàn ông, tư thế đó trông như thể giây tiếp theo cô sẽ ném thẳng cái chai về phía gã vậy.
Giang Yến vừa nhìn thấy cảnh đó, liền lập tức lái xe đến, nhưng còn chưa đến quán “Chờ gió đến”, anh đã thấy bóng dáng gầy yếu của Thư Uyển đang chật vật bước đi trong gió tuyết dọc đường.
“Tên đàn ông đó đã trêu chọc gì em?” Giang Yến hỏi.
“Gã muốn tôi ngủ với gã một đêm.” Thư Uyển mím môi, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thể chuyện này chẳng có gì đáng để bận tâm.
Giang Yến giật mình.
Chiếc xe đột ngột phanh gấp, cơ thể hai người theo quán tính đổ về phía trước.
Trời đổ tuyết khiến mặt đường trơn trượt hơn bình thường rất nhiều, may mà đường không có nhiều xe, nếu không sự bất cẩn vừa rồi của anh đã có thể gây ra tai nạn giao thông.
Giang Yến lập tức tấp xe vào lề đường, anh quay sang nhìn cô gái đang ngồi ở ghế hành khách: “Xin lỗi em, không làm em sợ chứ?”
Thư Uyển nắm chặt dây an toàn, lắc đầu.
“Gã còn làm gì nữa không?” Anh hỏi.
Thư Uyển đối diện với ánh mắt anh, khó hiểu hỏi ngược lại: “Sao anh không hỏi tôi đã làm gì?”
Giang Yến bật cười trước dáng vẻ kiêu căng của cô: “Vậy em nói xem, em đã làm gì?”
Thư Uyển mím môi: “Tôi nói thà ngủ với trai bao còn hơn ngủ với gã, sau đó tôi đánh gã.”
“Giỏi vậy sao?” Mặt Giang Yến tràn ngập ý cười, anh nghiêng đầu nhìn cô: “Anh bắt đầu hơi lo rồi đấy, sau này em có bạo lực gia đình không thế?”
“Có chứ.” Thư Uyển nhướn mày, trêu chọc anh: “Hơn nữa, tôi không đánh bình thường như người khác đâu, tôi mà đánh là sẽ đánh chết người đó luôn.”
Giang Yến bật cười trước lời cô nói.
Dù ngoài miệng trêu đùa như vậy, nhưng trong lòng anh vẫn lo lắng về chuyện tối nay. Anh không có mặt ở hiện trường nên không rõ tên khốn đó đã nói gì, làm gì với cô. Dù Thư Uyển tỏ ra không để ý, và cô cũng không bị gã bắt nạt, nhưng những lời lẽ xấu xa đó đã làm ô uế đôi tai cô.
Giang Yến bình tĩnh lại, không cười nữa, ân cần dặn dò: “Nói nghiêm túc nhé, lần sau mà gặp phải chuyện tương tự như hôm nay thì em phải gọi cảnh sát trước.”
“Sẽ không có lần sau đâu.” Thư Uyển bặm môi, nghĩ thầm rằng loại chuyện như này gặp một lần là quá đủ rồi.
“Chẳng may lại xảy ra lần nữa thì sao?” Giang Yến vẫn rất lo lắng.
“Sao vậy? Anh mong tôi bị quấy rối lắm à?” Thư Uyển khẽ hừ một tiếng, buồn cười nói đùa với anh.
“Em biết rõ ý anh không phải vậy mà.” Giang Yến nhíu mày.
Thấy Giang Yến có vẻ giận, cô gái nghiêm túc hứa hẹn: “Anh yên tâm, sẽ không có lần sau đâu.”
Tuy hôm nay Thư Uyển đã tin lời Triệu Địch, nhưng trước khi vào quán bar, cô cũng đã cảnh giác mở ứng dụng ghi âm trên điện thoại lên rồi. Vừa nãy cô cũng đã kiểm tra lại, những lời quấy rối của Triệu Địch đều đã được ghi âm lại đầy đủ. Chỉ cần cô đưa đoạn ghi âm này cho hiệu trưởng, cộng thêm việc báo cảnh sát, thì sau này Triệu Địch đừng hòng còn có thể làm nghề giáo nữa.
Nghe Thư Uyển nghiêm túc trả lời như vậy, Giang Yến cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Anh vừa khởi động xe, vừa chuyển sang chủ đề khác: “Hôm nay có tuyết đầu mùa, em có muốn đến nơi này với anh không? Coi như để giải sầu.”
Thư Uyển không biết tại sao Giang Yến lại cảm thấy tâm trạng cô không tốt, nhưng đúng là lúc này cô cần giải sầu thật.
“Được.”