Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà
Cơ hội du học và lời đề nghị khiếm nhã
Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mãi đến nửa đêm Thư Uyển mới chìm vào giấc ngủ, sáng hôm sau khi thức dậy, Giang Yến lái xe đưa cô đến mộ Hạ Thu Nhã.
Giang Yến là người biết cư xử, anh không hề nhắc lại chuyện đêm qua, cứ như chưa từng thấy Thư Uyển khóc vậy.
Xe dừng lại bên ngoài khu nghĩa trang. Anh giúp cô đặt đồ cúng xuống gần mộ Hạ Thu Nhã, rồi không đi cùng cô nữa mà chỉ nói: “Anh đứng đây chờ em.”
Chờ Thư Uyển cúng viếng Hạ Thu Nhã xong, Giang Yến lái xe đưa cô đi ăn cơm.
Thật lạ là Giang Yến lúc nào cũng tìm được những quán ăn hợp khẩu vị Thư Uyển, khiến một người vốn ăn ít như cô cũng không kìm được lòng mà ăn thêm một bát cơm nữa.
Sau khi ăn cơm xong, Giang Yến đặt vé máy bay trước. Hai người ở thành phố Gia Nam thêm một ngày nữa rồi mới cùng nhau quay về Bắc Thanh.
Vừa về không lâu thì học kỳ hai đã bắt đầu.
Thư Uyển bắt đầu vùi đầu vào học tập. Giang Yến còn bận rộn hơn cô, anh vừa phải chuẩn bị luận văn tốt nghiệp, vừa phải hoàn thành dự án cuối năm của công ty.
Dù Thư Uyển chưa chuyển về căn chung cư nhỏ kia nhưng ngoài những lần gặp mặt ở nhà, hai người vẫn chưa có buổi hẹn hò nào khác.
Theo cái nhìn của người ngoài, mối quan hệ của họ dường như đang tạm đóng băng, thậm chí còn có phần quay ngược về trạng thái mông lung như những ngày đầu. Dù vậy, trong lòng Thư Uyển, sau đêm hôm đó, mọi suy tính về Giang Yến đã hoàn toàn biến mất.
Nếu ngày trước cô chỉ có đôi chút cảm tình với anh, thì giờ đây nhờ sự dịu dàng và chu đáo của anh, cô cảm thấy anh đã đủ tư cách trở thành mối tình đầu của mình rồi.
Nhưng phải đến cuối tháng mười hai, chuyện này mới được đưa ra ánh sáng.
Khoảng thời gian này, Thư Uyển đang bận rộn tranh giành suất học bổng du học sinh trao đổi sang Pháp.
Đại học Nam Thành có rất ít suất du học trao đổi, cả trường cũng chỉ có 3 người được đi. Vì vậy, nếu muốn trở thành một trong số đó, sinh viên phải được giáo viên trong trường đề cử, sau đó mới tiến hành tranh cử và cuối cùng mới đủ khả năng giành được suất.
Thư Uyển đã thích nước Pháp từ rất lâu rồi. Từ nhỏ cô đã đọc rất nhiều sách, qua bao nhiêu năm, trái tim cô vẫn luôn hướng về đất nước ấy. Huống chi đây lại là suất học miễn phí, nên đương nhiên cô muốn thử sức một lần.
Nhưng khi ấy, Thư Uyển không biết rằng trong thế giới của người trưởng thành, có rất nhiều thứ đã được định đoạt từ trước.
Học viện mỹ thuật xét tuyển chỉ tiêu dựa trên thành tích trước đây của ứng viên và thường chỉ nhận người xếp hạng đầu. Thư Uyển xem lại bảng điểm của mình, dù là điểm nhập học hay thành tích của mỗi cuộc thi cô từng tham gia, điểm của cô vẫn cao hơn tất cả sinh viên cùng đăng ký khác rất nhiều.
Trên lý thuyết, khả năng cô giành được suất học này cũng coi như khá khả quan.
Nhưng bằng một cách kỳ lạ nào đó, sau một tuần chờ đợi, khi danh sách đề cử được công bố, Thư Uyển lại thấy tên của Trần Dịch – người kém cô một điểm – nằm trên đó.
Thư Uyển thấy kỳ lạ nên bèn đi hỏi giáo viên. Gặng hỏi mãi nửa ngày, cuối cùng giáo viên ném cho cô một câu: “Sau khi cân nhắc, tôi cảm thấy cậu ấy cần cơ hội này hơn em.”
Cậu ấy cần cơ hội này hơn em?
Câu nói này nghe thật nhẹ nhàng và thản nhiên.
Thư Uyển hừ lạnh, thẳng thừng đáp lại không chút cảm tình: “Lời thầy nói nghe thật thú vị. Liệu em có thể hiểu rằng suất học này vốn dĩ đã dành cho Trần Dịch rồi, còn chúng em tốn công tốn sức viết đơn xin, làm bài diễn thuyết chỉ để làm nền cho cậu ta bước qua sân khấu thôi phải không ạ?”
Giọng cô không quá lớn nhưng đủ để các giáo viên xung quanh nghe rõ.
Vừa dứt lời, mọi người đều nhìn về phía cô.
Không ai ngờ rằng Thư Uyển trông có vẻ lạnh lùng, lúc nào cũng mang vẻ thờ ơ, nhưng lúc này lại vì một suất học bổng mà cãi vã với giáo viên.
Giáo viên hướng dẫn cũng ngớ người ra.
Nhưng Thư Uyển không chờ thầy ta phản ứng, cô lạnh lùng bước ra khỏi văn phòng.
Tháng 12 ở Bắc Thanh, không khí giảm xuống chỉ còn 0 độ.
Thư Uyển quấn chặt áo khoác, kéo khăn quàng cổ lên vùi mặt vào đó, đón gió lạnh cất bước đi trên đường.
Đến phòng vẽ tranh, cô thấy Hạ Mãn Nguyệt đã chờ sẵn ở trong.
Vừa thấy Thư Uyển, cô nàng vội vàng chạy tới: “Sao rồi? Giáo viên hướng dẫn nói thế nào, có phải tính sai điểm của cậu ta không?”
Thư Uyển lắc đầu: “Không sai đâu, người được chọn là Trần Dịch.”
Hạ Mãn Nguyệt khó hiểu: “Tại sao? Bảo là tính theo thành tích mà? Trần Dịch thấp hơn cậu một điểm lận đó.”
Thư Uyển nhún vai nói không biết.
Cô chỉ biết hiện tại suất học bổng này không thuộc về mình nữa.
Thấy bạn mình uể oải như vậy, Hạ Mãn Nguyệt nhanh chóng ôm cổ cô, cười hì hì an ủi: “Thôi không sao đâu, sau này còn cơ hội khác mà.”
Thư Uyển nhìn cô nàng, thở dài: “Hy vọng là vậy.”
Cô cũng sắp lên năm ba đại học rồi, thật sự còn cơ hội nữa ư? Thư Uyển trầm ngâm.
Hạ Mãn Nguyệt thấy bạn mình vẫn không vui bèn ôm lấy cô lắc lắc: “Cục cưng của tớ ơi đừng buồn nữa mà, tối nay tớ mời cậu ăn cơm nha.”
Thư Uyển vốn chẳng có tâm trạng đi đâu nhưng Hạ Mãn Nguyệt quá bám người, cô không chịu nổi cô nàng cứ la lối om sòm như thế nên cuối cùng đành đồng ý.
Đến chiều, sau khi tan học, Giang Yến gửi tin nhắn hỏi cô đang ở đâu.
Thư Uyển trả lời lại, nói anh không cần đón cô, vì hôm nay cô có hẹn đi ăn lẩu với Hạ Mãn Nguyệt rồi.
Thật ra, cả ngày hôm nay Thư Uyển vẫn luôn mong sẽ nhận được thông báo thay đổi về chuyện học bổng này.
Kết quả, chiều hôm ấy, khi đang ăn dở món lẩu với Hạ Mãn Nguyệt, cô nhận được tin nhắn WeChat.
【 Thư Uyển, thầy nghe nói em muốn suất học bổng trao đổi sang Pháp phải không? Thầy có cách giúp em nhưng hiện tại thầy không có thời gian nói chuyện được. Nếu được thì tối nay em đến tìm thầy, thầy trò mình trao đổi. 】
Người gửi tin nhắn là một giáo viên nam họ Triệu, từng đứng lớp cô trong một khóa lý luận.
Tên đầy đủ là gì Thư Uyển không nhớ rõ lắm, cô thậm chí không nhớ nổi sao mình lại có WeChat của thầy ấy. Nhìn tên ghi chú thì chỉ thấy hai chữ “thầy Triệu”.
Thư Uyển đưa tin nhắn cho Hạ Mãn Nguyệt xem: “Cậu có nhớ thầy Triệu nào không?”
Hạ Mãn Nguyệt thấy tên thì giật mình: “Đậu mợ!”
Thư Uyển ngạc nhiên: “Sao thế?”
Hạ Mãn Nguyệt: “Cậu quên rồi hả?” Cô nàng lấy hơi rồi giúp bạn mình nhớ lại: “Thầy Triệu này là cái thầy hồi học môn lý luận cứ nhìn cậu chằm chằm đó. Lúc kết thúc môn, thầy ta còn mời cậu đi ăn cơm nữa chứ, cậu nhớ ra chưa?”
Thư Uyển cố gắng nhớ lại.
Thầy Triệu còn rất trẻ, hình như vừa tốt nghiệp đã được phân công dạy thay. Học kỳ hai năm nhất, thầy từng dạy cô một lần.
Lúc ấy, mỗi lần trong tiết, gã rất thích gọi Thư Uyển đứng lên trả lời câu hỏi. Tan học, gã cũng hay dùng cớ học hành để tìm cô hẹn ra ngoài ăn cơm.
Thư Uyển không quan tâm đến gã. Sau đó, gã thấy không có kết quả gì nên cũng tự bỏ cuộc, cô cũng không để ý đến chuyện này lắm.
Nhưng mà sao cô không xóa WeChat của gã nhỉ?
Thư Uyển hơi hoang mang, ngẫm mãi vẫn không hiểu.
Hạ Mãn Nguyệt ngồi trước cô, buông đũa xuống, cầm di động bấm liên tục một lúc lâu mới ngẩng đầu nhìn bạn mình: “Tớ vừa hỏi đàn anh khóa trên thì đúng là thầy Triệu đang có một suất du học, nhưng nhân phẩm người này chẳng ra gì nên cậu đừng quan tâm thầy ta làm gì, tránh gặp rắc rối thêm.”
Thư Uyển gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng, chẳng đáp lời.
Cô hiểu rõ, một người vốn chẳng thân quen gì mà tự dưng ngỏ ý muốn giúp đỡ thì chắc chắn có mục đích riêng.
Thư Uyển quyết định đi về.
Cô nói Giang Yến không cần đón, rồi tự mình bắt chuyến tàu điện ngầm về hoa viên Xuyên Lan.
Đi được nửa đường thì thấy Triệu Địch lại gửi tin nhắn tới: 【Thư Uyển, thầy đang ở gần đây, em có muốn qua đây trao đổi thêm về chuyện học bổng du học trao đổi không?】
Dưới tin nhắn đính kèm một định vị.
Thư Uyển bấm vào. Trên bản đồ hiển thị một quán bar trên đường Tô Hà, gần trạm dừng chân tiếp theo.
Thư Uyển nhìn thoáng qua rồi tắt di động. Cô đứng giữa dòng người đông đúc trên tàu, nhìn chằm chằm vào bảng chỉ dẫn ga kế tiếp. Khi cửa vừa mở ra, cô nhấc chân bước ra ngay lập tức.
Quán bar tên “Chờ gió đến”.
Cái tên nghe thật trong sáng, nhưng sau khi bước vào, Thư Uyển nhận ra nó chẳng như mình nghĩ.
Tất nhiên cô cũng do dự, nhưng người thông minh đến đâu thì cũng sẽ có lúc rối bời. Vậy nên Thư Uyển ôm tâm lý may mắn bước tiếp, lát sau tìm thấy Triệu Địch đang ngồi ở ghế dài.
Triệu Địch ngồi đó uống rượu giao bôi với một cô gái tóc vàng. Vừa thấy Thư Uyển đến, gã lập tức đặt ly xuống đứng dậy.
“Nào nào Thư Uyển, mau lại đây.”
Thư Uyển ngồi xuống, không đặt túi xuống ghế mà để trên đùi.
Triệu Địch rót rượu cho cô: “Thầy còn tưởng em không đến chứ, xem ra em rất muốn có được suất học bổng này.”
Thư Uyển vâng một tiếng, không muốn quanh co nên nói thẳng với thầy ta: “Đúng là em rất muốn có suất học này, nên chỉ cần có chút cơ hội thì tất nhiên em không muốn buông tay. Nhưng nếu đây chỉ là chiêu trò dùng để lừa gạt người khác thì em xin phép không tiếp chuyện.”
Triệu Địch cười cười ngả ngửa ra sau, gã dựa lưng vào sô pha dang hai tay ra: “Sao thầy lừa em được chứ, trong tay thầy đang có suất du học thật mà. Thầy sẽ đưa nó cho em nhưng em phải đồng ý với thầy một điều kiện.”
Thư Uyển: “Điều kiện gì ạ?”
Triệu Địch không nói gì mà chỉ ngoắc tay gọi cô.
Hành động này quá mập mờ, khiến Thư Uyển thấy khó chịu.
Cô vẫn ngồi đó không phản ứng gì. Triệu Địch thấy vậy thì chậc lưỡi, mò đến ngồi xuống cạnh cô, nói nhỏ: “Ngủ với anh một đêm.”
Xung quanh ồn ào xập xình, giọng của gã lẫn với nền nhạc nên Thư Uyển không nghe rõ lắm: “Thầy nói gì?”
Triệu Địch đến gần cô hơn: “Ngủ với anh một đêm.”
Ngủ với gã một đêm?
Giây phút ấy, Thư Uyển tưởng mình nghe lầm.
Cô nhìn khuôn mặt bóng dầu của Triệu Địch dưới ánh đèn neon, dạ dày chợt trào dâng cảm giác ghê tởm.
Triệu Địch nói như lẽ hiển nhiên: “Ngày trước khi đứng lớp của em là anh đã thích em rồi. Tiếc là lúc đó em hờ hững với anh quá. Nhưng thôi chẳng sao cả, giờ anh có thứ em muốn mà, anh nghĩ em sẽ không từ chối anh nữa đâu nhỉ.”
Nói xong, gã nhìn cô một cách đầy ẩn ý.
Suy cho cùng, Thư Uyển vẫn còn ngây thơ lắm.
Vậy mà cô còn ảo tưởng gã sẽ giúp mình cơ chứ?
Thư Uyển lạnh lùng nhìn gã, cười giễu cợt: “Ngủ với thầy á? Thà tôi tìm tên trai bao nào đó còn hơn.”
Biểu cảm trên mặt gã phút chốc biến đổi: “Em có ý gì?”