34. Giang Yến ra tay

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“...” Hạ Mãn Nguyệt nhìn dáng vẻ đang chìm đắm trong tình yêu của bạn mình mà thấy hối hận vì vừa nãy mình khăng khăng muốn tìm hiểu chuyện yêu đương mặn nồng của bạn. Dù Thư Uyển chưa nói gì nhiều, cô đã cảm thấy như bị bóp họng nhét đầy “cơm chó”.
“Không nghe nữa, không nghe nữa đâu.” Cô nàng ôm cổ Thư Uyển, kết thúc cuộc trò chuyện: “Trả sách hộ mình đi.”
Hai người đùa giỡn một lát ở tầng một. Sau khi trả sách, họ cùng nhau lên phòng tự học ở tầng ba.
Thư Uyển làm bài tập tiếng Anh, Hạ Mãn Nguyệt thì đang ôn thi chứng chỉ giáo viên. Cả hai định ở lại làm bài cho đến gần tiết học buổi chiều mới về.
Thư Uyển chưa làm được bao nhiêu câu tiếng Anh thì điện thoại trên bàn đã rung lên, làm cô mất tập trung.
Cô cầm điện thoại lên, cứ tưởng là tin nhắn nhóm, không ngờ lại là Giang Yến gửi đến.
Giang Yến: [Tối nay em muốn ăn gì?]
Giang Yến: [Anh gửi em mấy nhà hàng, em tự chọn nhé.]
Theo sau là hình ảnh của vài nhà hàng.
Thư Uyển nhìn từng ảnh một, nhận ra Giang Yến đã tổng hợp đủ các món ăn từ nhiều quốc gia khác nhau.
Thư Uyển mỉm cười, hỏi anh: [Trang trọng quá vậy? Anh định làm gì thế?]
Giang Yến trả lời ngay: [Kỉ niệm ngày đầu tiên chúng ta yêu nhau.]
Ngày đầu tiên yêu nhau.
Khuôn mặt cô gái tràn đầy ý cười.
Thư Uyển: [Em sao cũng được hết, anh tự chọn đi.]
Giang Yến: [Vậy anh chọn xong sẽ nói cho em biết.]
Thư Uyển: [Được.]
Sau khi trả lời tin nhắn, Thư Uyển theo thói quen lướt xem vòng bạn bè, lướt xuống xem những tin mới nhất.
Cô có rất ít bạn bè trên WeChat, chỉ lướt qua vài tin đã xem hết những cập nhật mới.
Nhưng hôm nay, vừa lướt đến một bài đăng nọ, Thư Uyển đột ngột dừng lại, cô sững người nhìn tin ấy một lúc lâu.
Giang Yến – người chưa bao giờ đăng gì lên vòng bạn bè, hôm nay bỗng dưng cập nhật một bài đăng mới.
Đó là bức ảnh anh đã chụp cho cô ở bờ biển tối qua.
Trong ảnh, Thư Uyển mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, trên chiếc cổ thon thả chỉ quàng hờ một chiếc khăn màu trắng.
Cô đứng trên bờ cát, khuôn mặt lạnh lùng được ánh đèn cam của ô tô chiếu rọi, phía sau là sóng biển cuồn cuộn dâng trào.
Gió đêm thổi tung lọn tóc cô, tuyết lớn bay lả tả như lông ngỗng, cái lạnh thấu xương bao trùm cơ thể cô.
Khung cảnh vốn u ám, dữ dội nhưng nhờ có nụ cười của Thư Uyển mà trở nên hiền hòa, tươi sáng hơn hẳn.
Giang Yến đã viết kèm một dòng trạng thái dưới tấm ảnh: “Lần đầu tiên trong kiếp này, hôm nay là ngày đầu tiên.”
Hàm ý trong đó là gì thì không cần nghĩ cũng hiểu.
Thư Uyển nhìn chằm chằm vào dòng chữ của anh, chăm chú một lúc lâu, rồi chợt nhớ lại khoảnh khắc nồng nàn, lưu luyến sáng nay của hai người. Khi ấy, anh đã thì thầm vào tai cô: “Hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta, anh vui lắm.”
Giang Yến quả là người dịu dàng và lãng mạn khôn xiết.
Thư Uyển cong môi nở nụ cười nhẹ, nhấn thích bài đăng này.
Giang Yến đang ngồi trong quán bar “Chờ gió đến”. Khi thấy tin nhắn của Thư Uyển, gương mặt vốn lạnh lùng của anh trở nên dịu dàng khôn nguôi.
Lý Ngôn Chi đang pha chế rượu ở quầy bar, thấy vẻ mặt thâm trầm của Giang Yến thì sợ đến mức không dám nói lời nào. Cậu ta vừa thấy tâm trạng anh tốt lên, lúc này mới dám đẩy ly rượu đến trước mặt anh: “Anh Yến, anh thấy chán à? Hay anh uống thử món mới em vừa pha chế đi?”
“Không uống.” Giang Yến trầm giọng từ chối, rồi tiếp tục cúi đầu xem điện thoại.
Anh đang lướt tìm vài nhà hàng trong lúc chờ Kiều Thụy Dương đến. Nhưng vừa mới lướt được một lúc, chưa kịp quyết định xem tối nay sẽ đưa Thư Uyển đi ăn ở đâu thì Kiều Thụy Dương đã quay lại.
“Giang Yến, em dẫn gã ta tới rồi này.” Cậu chàng lê thân xác mệt mỏi đi vào hỏi anh, “Giờ dẫn gã ta vào luôn hả anh?”
Giang Yến ừ một tiếng, mặt mày sầm xuống, tắt điện thoại đi.
“Vào đi.” Kiều Thụy Dương quay người lại hét ra với bên ngoài.
Người bên ngoài nghe lệnh liền đưa Triệu Địch vào.
Triệu Địch không rõ chuyện gì đang xảy ra nên rất bất mãn vì bị người ta khống chế. Gã vừa đi vào vừa la lối om sòm: “Mấy người là ai! Mấy người muốn làm gì tôi thế!”
Giang Yến nghe gã ta la lối mãi mà thấy đau cả đầu, anh hơi nhíu mày liếc nhìn Trần Tố.
Trần Tố là cấp dưới biết đọc ý chủ, vừa nhận được tín hiệu của Giang Yến, hắn ta liền nâng chân không chút thương tiếc đá một cú vào lưng Triệu Địch: “La cái gì mà la, bảo mày đi vào thì mày đi vào đi!”
Triệu Địch đang đi phía trước, bị hắn ta đá một cú thì suýt nữa quỳ sụp xuống vái Giang Yến. Nhưng may gã kịp thời đứng vững lại, ưỡn thẳng người lên.
“Triệu Địch phải không?” Giang Yến ngước mắt lên lạnh lùng liếc nhìn gã, anh thong dong lấy một điếu thuốc từ hộp thuốc lá ra.
Cạch một tiếng, chiếc bật lửa màu bạc trong tay Giang Yến bùng lên ngọn lửa màu cam.
Anh ngậm điếu thuốc, hơi cúi đầu xuống châm lửa, rồi nhanh chóng thẳng lưng lên, rít một hơi thật sâu phả ra làn khói trắng.
“Cậu là… Giang Yến?” Triệu Địch nhìn người đàn ông có vẻ ngạo mạn, cao quý nhưng cũng quá đỗi thâm trầm trước mặt mình, ngẫm nghĩ hồi lâu mới nhận ra anh.
“Thầy biết tôi à?” Giang Yến phả ra một làn khói, nheo mắt đánh giá Triệu Địch.
Lúc này, gã đã đoán ra tại sao mình bị bắt tới đây, phút chốc gã trở nên cuống cuồng không thôi.
Dù vậy, gã cũng không bộc lộ ra mặt, còn phô trương tỏ vẻ mình có bản lĩnh đối mặt với Giang Yến: “Có tiền có quyền thì ghê gớm lắm chắc? Cậu có biết hành vi này của cậu được xem là bắt cóc không hả! Cậu đang xâm phạm đến quyền tự do của tôi đấy biết không!”
Giang Yến giễu cợt, lạnh lẽo nhìn gã: “Tôi nghe nói hôm qua thầy Triệu làm khó dễ bạn tôi, nên hôm nay mới mời thầy đến đây ngồi xuống đàm đạo để làm rõ chuyện đó ấy mà.”
Câu này nghe thì chẳng có ý gì khác, nhưng vẻ mặt và giọng điệu của Giang Yến lại như đang nói rằng: “Có vài chuyện cần phải giải quyết rõ ràng.”
Triệu Địch bị ánh mắt sắc lẹm của anh dọa chết khiếp, gã sợ hãi nổi da gà. Gã muốn trốn chạy nhưng Trần Tố lại giữ chặt lấy vai khiến gã không thể cử động được.
Giang Yến không muốn vòng vo mất thời gian, anh tiện tay ném điếu thuốc đang hút dở vào gạt tàn, đứng lên đi lại gần gã: “Thầy Triệu này, hôm qua thầy đụng vào một người không nên đụng. Nào, thầy nói tôi nghe xem, hôm qua thầy dùng cái tay nào đụng vào người đó vậy?”
Triệu Địch không nói gì.
Giang Yến thấy vậy thì quay sang nhìn Trần Tố đang đứng sau lưng gã: “Hôm qua thầy ta dùng tay nào?”
Trần Tố suy nghĩ một lúc: “Hình như là tay phải đó, anh Yến.”
“Tay phải à…” Giang Yến trầm giọng lẩm bẩm, lát sau ngước mắt lên ra hiệu cho Trần Tố.
Trần Tố nắm lấy cổ tay phải của Triệu Địch, không nói không rằng thẳng tay bẻ mạnh cổ tay gã.
“A ——” Triệu Địch hét lên đau đớn, mặt mũi gã vặn vẹo, nhăn nhó.
Trần Tố dồn lực bẻ mạnh thêm lần nữa, như thể hôm nay không bẻ gãy tay gã thì sẽ không dừng lại vậy.
Gã không chịu được nữa nên vội vàng xin lỗi Giang Yến: “Tôi sai rồi, tôi sai rồi! Tôi không nên đụng vào Thư Uyển, không nên đụng vào Thư Uyển, tôi sai rồi! Áa –”
Vừa nghe thấy tên Thư Uyển phát ra từ miệng Triệu Địch, cơn giận trong lòng anh lại bùng lên.
“Câm mồm!” Giang Yến giận dữ gầm lên, nhấc chân đá vào đầu gối gã.
Triệu Địch đau đớn quỳ sụp xuống đất, miệng vẫn cầu xin không ngừng: “Tôi sai thật rồi, tôi sai rồi! Tôi có mắt như mù, tôi không nên quấy rối em ấy!”
Giang Yến không muốn nghe những lời thừa thãi kiểu này, anh liếc nhìn Trần Tố: “Đã chuẩn bị mấy thứ dưới tầng hầm xong hết chưa?”
Trần Tố gật đầu: “Xong hết rồi ạ.”
Giang Yến không kiên nhẫn xua tay: “Dẫn đi đi.”