37. Lời trêu ghẹo và nụ hôn nồng cháy

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Lời trêu ghẹo và nụ hôn nồng cháy

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 37 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Yến đóng cửa xe giúp cô, sau đó anh vòng đến vị trí ghế lái, mở cửa rồi ngồi vào.
Anh cứ nghĩ chủ đề này sẽ kết thúc tại đây, nhưng không ngờ khi đang thắt dây an toàn thì Thư Uyển lại quay sang nhìn anh, từ tốn nói thêm một câu, “Giang Yến này, em thấy anh dễ bị chọc ghẹo lắm nhé.”
Tay đang thắt dây an toàn của Giang Yến hơi khựng lại, anh bình tĩnh quay sang nhìn vào mắt cô, hỏi với vẻ giấu đầu hở đuôi: “Vậy à?”
Thư Uyển chớp mắt: “Không phải vậy à?”
Giang Yến cong môi: “Vậy Uyển Uyển có muốn thử kỹ năng khác không?”
Cô gái ngớ ra: “?”
Giang Yến ung dung nói tiếp: “Nếu em muốn thử thì trên đường về chúng ta ghé vào cửa hàng tiện lợi mua ít đồ cần thiết nhé?”
Lần này đến lượt Thư Uyển đỏ tai: “…”
Giang Yến quan sát cô, thấy dáng vẻ hốt hoảng hiếm hoi này của cô thì càng cười tươi hơn.
“Xem ra Uyển Uyển của chúng ta cũng dễ bị chọc ghẹo lắm nhé.” Giang Yến mỉm cười, bắt chước giọng điệu ban nãy của cô mà kéo dài lời nói.
Thư Uyển không nói gì nữa.
Lần này cô thua thảm hại rồi.
Giang Yến thấy cô không nói tiếng nào thì dừng lại không đùa tiếp nữa, giơ tay xoa đầu cô cưng chiều nói: “Không chọc em nữa, chúng ta về nhà thôi.”
Lúc hai người về tới hoa viên Xuyên Lan thì đã là chín giờ tối.
Tuy rằng trước khi xác định quan hệ, bọn họ có hơi mập mờ với nhau, nhưng dù cùng sống chung dưới một mái hiên, ngay từ lúc bắt đầu cô đã rạch ròi mọi chuyện, chỉ coi mối quan hệ của bọn họ là chủ nhà và khách thuê mà thôi.
Nhưng bây giờ hai người đã xác định yêu nhau rồi nên hiện tại không thể rạch ròi như ngày trước nữa.
Vào nhà xong, Thư Uyển bỗng cảm thấy không biết nên đi đâu làm gì.
Cô gái ngẫm nghĩ, bây giờ cả hai nên ngủ chung trên một chiếc giường hay mỗi người một phòng như cũ đây?
Nhược điểm của việc chưa bao giờ yêu đương là chưa có kinh nghiệm mà đã bắt đầu nhập cuộc, nhưng giờ đi hỏi người khác thì cũng không tiện lắm, vì chuyện yêu đương này đâu có ai giống ai đâu.
Thư Uyển thầm nghĩ ngợi một hồi rồi dứt khoát để bản thân vào trạng thái bị động như ngày trước, binh đến tướng chặn, nước lên đất ngăn thôi.
Giang Yến thì vẫn bình thường không có ý gì khác, sau khi đóng cửa xong anh chỉ dặn dò Thư Uyển một câu đi nghỉ ngơi sớm đi, hôm qua ngủ không ngon thì hôm nay ngủ bù lại rồi thôi không nói thêm gì nữa.
Thư Uyển đáp lại một tiếng, chúc anh ngủ ngon xong thì về phòng đi tắm.
Cô vốn định đi nghỉ ngơi ngủ bù cho ngày hôm qua như lời anh nhưng sau khi ra khỏi phòng tắm, nằm trên giường nhắm mắt một hồi lâu nhưng vẫn không thấy buồn ngủ chút nào.
Thư Uyển lăn qua lăn lại một hồi thì dứt khoát ngồi bật dậy đi ra khỏi phòng ngủ.
Giang Yến cũng chưa ngủ, phòng vẫn còn sáng đèn, anh cũng không đóng cửa phòng lại.
Sau khi đến gần, Thư Uyển thấy anh đang đứng bên cửa sổ trong phòng ngủ, tay trái cầm điện thoại áp bên tai, tay phải kẹp một điếu thuốc rít một hơi, sau đó chậm rãi nhả ra một làn khói trắng.
Mùi thuốc của anh rất nhạt, không khiến cô thấy sặc lắm, không biết là của hãng nào nữa.
Có lẽ vì vừa tắm xong nên trên trán Giang Yến còn hơi ướt.
Anh mặc bộ đồ dài tay màu đen thường mặc ở nhà, áo cổ chữ V không cài hai nút trên khoe ra xương quai xanh quyến rũ.
Vừa thấy anh như vậy thì không hiểu sao Thư Uyển lại cảm thấy Giang Yến lúc này rất giống một chú chó con vừa bị rớt xuống nước.
Tưởng tượng cảnh đó khiến cô gái không kìm được bật cười.
Giang Yến nghe thấy tiếng cười bèn ngước mắt nhìn về phía cô.
Thấy Thư Uyển đứng trước cửa thì anh chỉ chỉ vào điện thoại, ý nói cô đợi một chút.
Đương nhiên Thư Uyển hiểu ý anh nên cô không nói gì, chỉ đứng dựa vào cửa im lặng đợi anh.
Đúng lúc này, Kiều Thụy Dương ở đầu bên kia điện thoại cũng đã nói tới câu cuối: “Cái thằng Triệu Địch đó cũng nhát ghê ấy, hôm nay sau khi anh đi không bao lâu em đến xem nó thì thấy nó bị dọa tới mức tè ra quần luôn ha ha ha.”
Giang Yến: “Xử lý mấy chuyện kia hết chưa?”
Kiều Thụy Dương: “Yên tâm đi, em xử xong cả rồi.”
Kiều Thụy Dương: “Em gửi video giám sát tới đồn cảnh sát rồi, những chỗ có mặt Thư Uyển em đã dùng che mờ mặt, em cũng gửi sang phía trường học luôn, ban giám hiệu nhà trường nói ngày mai sẽ ra thông báo. Còn về phần Triệu Địch thì cả đời này nó sẽ không thể đi dạy được nữa đâu.”
Giang Yến: “Tốt lắm.”
Tắt máy xong, Giang Yến dụi thuốc vào gạt tàn, anh cầm ly thủy tinh đựng nước lạnh uống một hớp, sau đó cất bước đi về phía cửa.
“Em không ngủ được à?”
Cô gái nhìn anh nhỏ nhẹ vâng một tiếng.
Không biết sao đêm nay anh lại đeo mắt kính.
Gọng vàng che mất nốt ruồi ở đuôi mắt của anh, khiến Thư Uyển nhớ tới ánh mắt dưới cây loan hôm đó.
Hôm đó anh cũng đeo mắt kính, nhưng sau này không thấy anh đeo nữa.
Thư Uyển suy tư nhìn anh, có phải trước đây anh luôn nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, nồng nàn như thế là vì không đeo kính nên không nhìn rõ không?
Giang Yến thấy Thư Uyển ngớ người thì cong môi cười: “Sao nhìn anh chằm chằm vậy?”
Thư Uyển mím môi: “Thấy không quen lắm.”
Giang Yến: “Vì mắt kính sao?”
Thư Uyển ừm một tiếng.
“Vậy à.” Anh chầm chậm tháo kính trên sống mũi xuống, cười đầy yêu chiều, “Uyển Uyển không thích, vậy sau này anh không đeo nữa.”
“Không đeo thì anh nhìn rõ không?”
“Không cận nặng nên không ảnh hưởng lắm.” Giang Yến đặt kính lên tủ đầu giường, lại quay người đi về phía Thư Uyển.
Thấy tóc cô hơi rối nên anh giơ tay vén một lọn tóc rối ra sau tai cô, hỏi một câu quen thuộc: “Tối nay em muốn xem phim gì?”
Thư Uyển ngẫm nghĩ: “Như cũ đi.”
Phim “như cũ” mà cô muốn là phim kinh dị, Giang Yến bó tay với cô, anh nắm tay dẫn cô ra phòng khách.
Hai người ngồi xuống sô pha, Giang Yến vươn tay lấy điều khiển đưa cho Thư Uyển.
Cô gái nhận lấy sau đó chăm chú nhìn màn hình TV, lướt tìm từng trang.
Giang Yến ôm eo để cô tựa vào lòng mình.
Anh cũng không nhàn rỗi, ánh mắt anh tỉ mỉ ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô không rời, bàn tay anh nắm lấy bàn tay nhỏ đang đặt trên ghế sofa của cô mà nhẹ nhàng vuốt ve.
Sao lại ốm như vậy chứ.
Giang Yến thở dài, bóp nhẹ bàn tay nhỏ bé của cô, tình yêu trong anh càng ngày càng nồng nàn da diết.
Thư Uyển hơi nhíu mày, cô vẫn chưa tìm được bộ phim ưng ý.
Anh thấy dáng vẻ chán chường của cô thì hơi tò mò: “Tại sao mỗi lần mất ngủ em đều tìm phim kinh dị xem vậy?”
“Vì kích thích.” Thư Uyển vẫn nhìn màn hình TV chằm chằm, ánh sáng trắng lạnh phản chiếu vào đôi mắt cô.
“Kích thích?”
Thư Uyển quay đầu nhìn vào mắt anh: “Ơ, anh không thích cảm giác tim đập thình thịch à?”
Thì ra là thích cảm giác tim đập nhanh à.
Giang Yến nhướng mày, ánh mắt anh lướt qua đôi môi đỏ mọng của cô, rồi cuối cùng dừng lại ở đôi mắt lấp lánh của cô, anh thì thầm: “Ngoài xem phim kinh dị ra thì vẫn còn một cách khiến tim đập thình thịch đó em.”
“Ví dụ như?” Thư Uyển không hiểu lắm, hàng mi dài hơi run run.
Giang Yến cười xảo quyệt, anh cúi đầu xuống khe khẽ thì thầm vào tai cô: “Kiss.”
Hơi thở ấm áp của anh phả vào tai khiến cô bất giác lùi lại, trên cổ cũng nổi một lớp da gà.
Cô gái chống tay lên ngực anh cố gắng đẩy anh ra.
Ánh mắt Giang Yến tối sầm lại, bàn tay to lớn của anh giữ lấy gáy cô, nghiêng đầu hôn lên môi cô.
Nụ hôn của anh lúc nào cũng dữ dội, mang theo cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ, không cho Thư Uyển kịp phản ứng.
Nhưng Thư Uyển không phải kiểu con gái nhõng nhẽo hay ngại ngùng, anh đã nhiệt tình thì cô còn nhiệt tình hơn.
Vậy nên Thư Uyển nhanh chóng bám lấy cổ anh, dốc hết sức đáp lại nụ hôn kiểu Pháp ướt át, nồng nàn này.
Đêm dài yên tĩnh, trong phòng khách rộng lớn, ánh sáng trắng yếu ớt và lạnh lẽo từ màn hình TV phản chiếu lên cơ thể đôi trai gái đang quấn chặt lấy nhau.
Âm thanh mút mát ngày càng lớn, không khí càng lúc càng nóng bỏng.
Họ cứ quấn lấy nhau trên ghế sô pha như thế một lúc lâu, Giang Yến cắn nhẹ lên môi cô gái trong lòng, trong khoảnh khắc nồng cháy ấy, anh chợt dừng lại.
“Sao… sao thế?” Thư Uyển thở hổn hển, đôi mắt ướt át nhìn anh, trái tim trong lồng ngực đập thình thịch, đôi môi bị anh cắn đến đỏ mọng.
“Không hôn nữa.” Giang Yến hít một hơi thật sâu, tựa cằm lên vai cô, khàn khàn thì thầm, “Hôn nữa thì tối nay em không ngủ được đâu.”