39. Chương 39

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thư Uyển và Giang Yến đã hẹn nhau ăn trưa, thấy Hạ Mãn Nguyệt đang ở cùng mình nên cô muốn rủ Hạ Mãn Nguyệt đi cùng.
Nhưng vừa nghe vậy, Hạ Mãn Nguyệt liền từ chối ngay tắp lự, nói rằng mình không muốn đi làm “bóng đèn”, cũng không muốn nhìn hai người họ tình tứ ngọt ngào.
Thư Uyển thấy cô nàng không muốn đi nên cũng không ép.
Vừa tan học, Hạ Mãn Nguyệt đã về ký túc xá, nói rằng muốn nghỉ ngơi một chút rồi sẽ đi làm thêm ở quán cà phê.
Thư Uyển ngồi đợi một mình trong phòng học, chưa được bao lâu thì thấy Giang Yến – người vừa hoàn thành luận văn – đi tới.
“Trưa nay em muốn ăn gì?” Giang Yến nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng hỏi.
Thư Uyển suy nghĩ một lát rồi nhìn anh: “Anh đã từng ăn ở căng tin trường mình chưa?”
Giang Yến: “Anh chưa từng.”
Sắp tốt nghiệp đại học rồi mà Giang Yến vẫn chưa từng ăn ở đó một lần nào. Thư Uyển mím môi suy nghĩ, sau đó kéo tay anh đi về phía khu Tây: “Vậy hôm nay chúng ta ăn ở căng tin nhé, để anh nếm thử một chút ‘hương vị mới’.”
Đương nhiên, “hương vị mới” mà Thư Uyển nói không phải theo nghĩa đen.
Với một người cực kỳ chú trọng độ tươi ngon của nguyên liệu như Giang Yến, thức ăn ở căng tin làm sao có thể lọt vào mắt anh được.
Cô dẫn anh đến đó là có ý đồ khác.
Thật ra, từ khi hai người trở nên thân thiết, trong trường đã xuất hiện vài lời đồn không mấy hay ho.
Dù trước đó Giang Yến đã công khai trên vòng bạn bè, nhưng vẫn có người công khai lẫn lén lút chỉ trích mối quan hệ của hai người họ. Họ nói một người thì hám lợi, một người thì hám sắc, thậm chí còn nói hai người chỉ yêu nhau cho vui, chẳng bao lâu nữa rồi sẽ đường ai nấy đi.
Nói đến cũng lạ, trước đây khi nghe những lời đó, cô luôn xem thường và chẳng bận tâm. Cô nghĩ dù sao mình cũng là người ngay thẳng, không cần phải giải thích nhiều với những kẻ đó. Cho dù người khác có bôi xấu cô, cô vẫn giữ vững lập trường rằng mình trong sạch không vương một hạt bụi.
Nhưng kể từ khi quen Giang Yến, mỗi khi nghe những lời bàn tán khó nghe ấy, cô lại cảm thấy chướng tai gai mắt.
Suy cho cùng, trong vô thức cô đã xem trọng mối tình này.
Chính vì vậy, hôm nay cô mới chọn thời điểm đông người ăn cơm nhất, kéo Giang Yến đến đây ăn, muốn cho những kẻ bàn tán họ thấy rằng hai người họ cũng giống như bao cặp đôi khác trong trường. Cô muốn cho mọi người biết rằng mối quan hệ yêu đương của họ rất bình đẳng, chứ không hề có ý đồ gì khác.
Đến căng tin, trước mỗi khu ăn uống đều có một hàng người xếp thật dài.
Giang Yến khá nổi tiếng trong trường, Thư Uyển đương nhiên cũng nổi tiếng không kém.
Vì vậy, khi hai người họ xuất hiện cùng nhau, đã thu hút vô số ánh nhìn.
Thư Uyển ung dung nắm tay anh, hai người cứ thế đứng giữa đại sảnh đông đúc người qua lại. Dáng người cao ráo như hạc, một người đẹp trai, một người xinh gái, trông có vẻ không ăn khớp lắm với khung cảnh nơi đây.
Thư Uyển nhìn quanh các quầy rồi hỏi Giang Yến: “Anh muốn ăn gì?”
Giang Yến không hề nhìn các quầy thức ăn, ánh mắt anh từ đầu đến cuối vẫn luôn dõi theo cô gái bên cạnh: “Em ăn gì thì anh ăn đó.”
Giọng nói của anh quá đỗi yêu chiều, có nữ sinh đi ngang qua nghe thấy cuộc đối thoại của họ thì bất giác quay mặt lại nhìn.
Rõ ràng đang ở trong môi trường ồn ào, nhưng Giang Yến lại hờ hững như ngọn núi giữa mùa xuân, chặn đứng mọi hỗn loạn bên ngoài.
Nhưng anh chỉ thể hiện sự lạnh lùng với người khác, còn trong đôi mắt anh chỉ có duy nhất hình bóng của Thư Uyển. Bởi vậy, dù có nhiều ánh mắt dồn về phía họ đi chăng nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì tới anh, anh cứ đứng đó một lòng dịu dàng nắm lấy tay cô.
Những người khác nhìn thấy cảnh này thì không kìm nén nổi sự ngưỡng mộ.
“Chết tiệt! Bọn họ đang hẹn hò thật ư!”
“Nhìn kìa, ánh mắt của đàn anh Giang nồng nàn biết bao, rõ ràng là đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt! Chứ đâu phải là gặp dịp thì chơi!”
“Trời ơi! Đi ăn cơm thôi mà cũng bị ‘thồn cơm chó’ là sao, làm vậy mà coi được à!”
Vài cô gái vừa đi vừa bàn tán xôn xao.
Thư Uyển không biết Giang Yến có nghe những gì mấy cô gái đó nói không, nhưng cô cũng không nói thêm gì nữa. Cô đi gọi hai phần sườn xào chua ngọt xong thì kéo Giang Yến đến một vị trí gần cửa sổ ngồi xuống.
Đây là lần đầu tiên Giang Yến ăn ở căng tin. Thư Uyển cứ nghĩ anh sẽ không ăn được, nhiều lắm là chỉ nếm thử vài miếng thôi. Nhưng không ngờ, anh vừa cầm đũa lên thì không đặt xuống nữa.
Cô gái hơi ngạc nhiên: “Anh ăn được sao?”
Giang Yến cười đáp: “Được chứ.”
Thư Uyển vẫn rất bất ngờ, vì dù sao từ trước đến nay mỗi lần anh đưa cô đi ăn đều là ở những nhà hàng cao cấp, thức ăn ở đó cực kỳ cầu kỳ và tỉ mỉ.
Lo anh đang ép bản thân, cô nói tiếp: “Nếu anh ăn không được thì lát nữa chúng ta đi ăn món anh thích nhé.”
Giang Yến hiểu ẩn ý trong lời cô nói: “Chẳng lẽ em đang nghĩ rằng ngày nào anh cũng ăn sơn hào hải vị, lúc nào cũng có đầu bếp Michelin bên cạnh, uống trà thôi cũng phải ngâm bằng nước sương sớm sao?”
Thư Uyển mím môi: “Cũng gần đúng vậy.”
Giang Yến cười bất lực.
Anh đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Uyển Uyển ơi, anh chỉ là một người cực kỳ bình thường, không có nhiều quy tắc và yêu cầu như vậy đâu.”
Thư Uyển không ngờ Giang Yến lại trả lời như vậy.
Cô gái hơi ngớ người ra, cô thấy đôi môi anh cong cong, nghe anh từ tốn nói thêm một câu: “Huống chi giờ đã có em bên cạnh, làm sao có thể thấy không ngon được?”
Nói Giang Yến xứng đáng đạt một trăm điểm ở phương diện người yêu cũng không ngoa chút nào.
Anh chưa từng đòi hỏi Thư Uyển điều gì, hoàn toàn phối hợp theo nhịp điệu cô mong muốn. Nhưng anh cũng sẽ chủ động trao cho cô vô vàn điều lãng mạn và sự dịu dàng, luôn không tiếc bày tỏ tình yêu của mình.
Như anh đã từng nói trước đây: “Tôi sẽ không để người mình thích phải trốn trong bóng tối để rồi bị người đời chỉ trích. Tôi cũng sẽ không trở thành người chỉ biết hưởng thụ tuổi trẻ của cô ấy mà không công khai cho cô ấy một danh phận.”
Sau khi chính thức ở bên nhau, Thư Uyển thường xuyên đi cùng anh đến các bữa tiệc tối, cùng tham gia tiệc rượu của công ty anh, hoặc cùng anh tham gia các hoạt động mà người khác mời.
Mỗi lần có người hỏi về thân phận của Thư Uyển, Giang Yến sẽ luôn cười dịu dàng, ôm lấy eo cô và đáp: “Cô ấy là bạn gái tôi.”
Đương nhiên cũng có lúc Thư Uyển cảm thấy mệt mỏi không muốn tham gia cùng anh. Chỉ cần cô nói không muốn đi, anh sẽ ở nhà với cô, hoặc đưa cô đi xem triển lãm tranh mà cô muốn.
Bởi vậy, thời gian ở bên cạnh Giang Yến, đa số Thư Uyển đều cảm thấy thoải mái và vui vẻ không thôi. Có lẽ vì họ luôn quấn quýt bên nhau nên những lời đồn nhảm trước đó cũng dần giảm đi.
Vào ngày cuối cùng của tháng mười hai, Thư Uyển đã hoàn thành môn thi cuối cùng ở trường.
Thư Uyển và Hạ Mãn Nguyệt vừa ra khỏi tòa nhà giảng đường thì đã nhìn thấy Giang Yến đứng bên đường.
Anh dựa vào cửa xe, trên bàn tay thon dài đẹp đẽ đang kẹp một điếu thuốc đã cháy dở. Giang Yến chầm chậm nhả khói rồi ngước lên nhìn về phía cô.
Vào khoảnh khắc đôi mắt cả hai chạm nhau, vẻ hờ hững khó gần trên mặt anh chợt biến mất tăm. Anh hơi híp mắt lại, trong ánh mắt lấp ló ý cười dạt dào.
Hôm nay Giang Yến mặc một chiếc áo măng tô màu đen rất dày. Mới nửa ngày không gặp mà chiếc áo len trắng bên trong của anh đã thay bằng một bộ vest đen.
Có lẽ vì trang phục bên trong và bên ngoài đều là màu đen nên khí chất vốn dịu dàng hòa nhã của anh trở nên hơi thâm trầm. Anh vừa liếc mắt nhìn sang đã khiến người ta cảm thấy trông anh không khác gì một kẻ khốn nạn ra vẻ nhã nhặn.
Ánh mắt cô gái sáng trong, mỉm cười chăm chú nhìn dáng vẻ phóng khoáng ấy của anh.
Hạ Mãn Nguyệt đẩy nhẹ Thư Uyển một cái: “Đi nhanh đi, không thấy Ngài Giang của cậu đang đợi sốt ruột rồi sao.”
“Vậy hẹn gặp lại cậu sau nhé.” Thư Uyển quay sang nhìn Hạ Mãn Nguyệt, nhẹ nhàng nói.
Hạ Mãn Nguyệt “ừ” một tiếng, nói rằng dù có nghỉ đông thì cô nàng vẫn ở lại Bắc Thanh, có rất nhiều thời gian để gặp nhau.
Hai người chia tay trước khu giảng đường. Sau khi nói tạm biệt xong, Thư Uyển sải bước đi về phía anh.
Giang Yến thuận tay vứt đầu mẩu thuốc lá vào thùng rác bên cạnh.
Thư Uyển bước tới chỗ anh rồi dừng lại, sau đó hít hít mũi ngửi.
“Mùi thuốc nồng lắm sao?” Giang Yến hỏi, thấy hơi hối hận: “Biết vậy anh đã không hút.”
“Không phải mùi thuốc.” Thư Uyển lắc đầu, lại hít nhẹ một hơi. Cô ngẩng đầu nhìn anh, giả vờ làm ra vẻ giận dỗi hỏi: “Sao trên người anh lại có mùi nước hoa của cô gái khác vậy?”