40. Mùi hương của em, anh Tiểu Yến của em

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà

Mùi hương của em, anh Tiểu Yến của em

Đảo Hoa Hồng – Tống Xuân Hoà thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mùi nước hoa này, là của cô gái nào khác à?
Giang Yến hơi ngẩn người, mất hai giây suy nghĩ mới hiểu ý cô.
Cô lại đang trêu chọc anh.
Giang Yến bật cười, bước thêm một bước tới gần cô, nhướng mày hỏi: “Hay em ngửi lại thử xem? Xem có nhận ra là của cô nào không?”
Thư Uyển lại hít hít mũi.
“Ngửi ra không?”
Cô gái chầm chậm lắc đầu.
“Để anh bày cho em một cách, đảm bảo em sẽ nhận ra.”
“Cách gì ạ?”
Giang Yến không trả lời, đôi mắt anh ánh lên vẻ gian xảo, rồi bất chợt anh giơ tay kéo mạnh cô vào lòng.
Thư Uyển bất ngờ nghiêng người về phía trước, đang lúc còn ngơ ngác thì bị anh kéo một cái, khiến cô vùi thẳng đầu vào lồng ngực anh.
Nhưng cô không hề thấy đau, chỉ là chưa kịp phản ứng thì Giang Yến đã cầm hai tay cô vòng qua eo anh.
“Ôm anh mà ngửi đi, anh nghĩ em sẽ nhận ra mùi của cô nào đó thôi.” Giang Yến thì thầm, giọng nói thấm đượm ý cười.
Thư Uyển vòng tay ôm eo anh, trong khoang mũi cô tràn ngập mùi hương riêng của anh, nhưng trên áo anh còn vương chút hương nước hoa Un Jardin sur le Toit của Hermès mà sáng nay cô bất cẩn làm đổ.
Thư Uyển bật cười, cô vùi vào lòng anh nhỏ nhẹ đáp: “Ừm, của em.”
Dường như cô đang nói về mùi nước hoa, mà cũng như đang nói về anh vậy.
Giang Yến cụp mắt nhìn cô gái trong lòng, yêu chiều vuốt ve mái tóc cô.
Hai người ôm nhau một lúc, lát sau Thư Uyển ngẩng đầu nhìn anh, tựa cằm vào lồng ngực anh hỏi: “Sao tự nhiên anh lại mặc vest vậy? Tối nay có sự kiện gì sao ạ?”
Giang Yến: “Hôm nay là tiệc mừng thọ bảy mươi tuổi của ông Lý, chúng ta phải đi tặng quà mừng.”
Mừng thọ bảy mươi tuổi.
Những sự kiện như thế này chỉ có những người cực kỳ thân thiết với Lý Thừa Dương mới được mời tham dự.
Mặc dù sau buổi tiệc rượu hôm đó cô đã có thông tin liên lạc của Lý Thừa Dương, nhưng cô cũng chỉ nhắn tin hỏi thăm vài câu vào những dịp lễ mà thôi.
Thư Uyển mím môi, do dự hỏi: “Một sự kiện như vậy, em đi có ổn không ạ?”
Giang Yến cụp mắt nhìn cô, giơ tay véo má cô rồi mỉm cười nói: “Sự kiện nào cũng vậy thôi, chỉ cần em muốn thì đều có thể đi được.”
Giang Yến là như vậy đấy.
Mọi chuyện đều thuận theo ý muốn của Thư Uyển, cô muốn đi thì chắc chắn có thể đi. Sự yêu chiều nồng nàn không sao tả xiết này, cùng với lời hứa nói được làm được của anh, là điều mà trước đây Thư Uyển chưa bao giờ nhận được.
Sau khi lên xe, Giang Yến đưa cô đến trung tâm thương mại để chọn một bộ váy chỉn chu.
Khoảng sáu giờ tối, còn gần một tiếng nữa là đến giờ đãi tiệc, Giang Yến đưa Thư Uyển đến nhà hàng tổ chức tiệc mừng thọ.
Nhà hàng này mang phong cách đình viện Trung Quốc, nằm giữa thành phố ồn ào náo nhiệt. Biểu tượng trước cửa là một con hạc trắng đang múa, ngoài ra không có thêm bất cứ dòng chữ nhận dạng nào khác. Sau khi vào bên trong, cô thấy phong cách ở đây khá giống “Nhất Chi Xuân”, nhưng so sánh kỹ hơn thì nơi đây trông đơn giản và cao cấp hơn nhiều.
Trên đường tới đây, cô nghe Giang Yến nói rằng “Nhất Chi Xuân” và “Hạc” đều là nhà hàng do con trai lớn của Lý Thừa Dương mở ra.
Khi hai người họ đến, đã có nhiều khách khứa tới trước rồi.
Giang Yến nắm tay cô bước vào nhà hàng, vừa mới vào trong đã có vài người đến chào hỏi anh. Anh chỉ cười lịch sự, nói dăm ba câu, nhưng từ lúc vào anh chưa từng buông tay Thư Uyển ra.
Không biết Lý Thừa Dương đã tới chưa, hay là đã tới rồi mà có việc phải ra ngoài, các khách mời hiện tại đều đang ngồi trò chuyện trong phòng trà.
Cả phòng nồng nàn hương trà, tiếng đàn và tiếng trò chuyện rôm rả của mọi người hòa quyện vào nhau.
Giang Yến dẫn Thư Uyển đi qua dòng người ồn ào náo nhiệt, cuối cùng tìm được một chỗ yên tĩnh bên cạnh cửa sổ để ngồi xuống.
Nhìn từ góc độ bên cửa sổ này, vừa hay có thể thấy núi giả và bồn hoa trong vườn cảnh bên ngoài.
Tiết trời ngày đông giá rét, trong vườn cảnh chẳng có nổi một sắc xanh tràn đầy sức sống nào, dẫu rằng cũng không có ánh trăng yên ả dưới mặt hồ nhưng vẫn mang một sức hút riêng biệt.
Thư Uyển lười biếng chống cằm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, đôi mắt hơi híp lại.
Nhưng trong những bữa tiệc như thế này, sự yên tĩnh thường chẳng kéo dài được bao lâu.
Lát sau đã có người bước tới bắt chuyện với Giang Yến.
Thư Uyển không quen biết mấy người đó, khi Giang Yến giới thiệu cô với họ, cô chỉ phối hợp gật đầu mỉm cười rồi thôi.
Nhưng hôm nay lại hơi khác mọi khi.
Sau khi chào hỏi mọi người xong, bỗng nhiên có một cô gái mang giày cao gót, mặc một chiếc váy cao cấp được thiết kế riêng bước tới chỗ họ.
“Anh Tiểu Yến! Lâu rồi không gặp anh!” Cô gái đó nói to, mỉm cười khoe hai lúm đồng tiền nhỏ nhắn, dưới hàng lông mi dày là đôi mắt nai trong sáng, trông như khoảng mười bảy, mười tám tuổi, hệt như một cô công chúa nhỏ được cả nhà cưng chiều.
Giang Yến ngước mắt lên hờ hững nhìn cô ả, vô cảm gật đầu: “Đã lâu không gặp.”
Cát Mộng Nhã cười ngọt ngào, ánh mắt lướt qua Giang Yến rồi nhìn sang Thư Uyển.
“Cô gái này chắc là bạn gái trong lời đồn của anh đúng không?” Cô ả nở nụ cười trong sáng, giơ tay về phía Thư Uyển, “Chào chị Thư, em tên Cát Mộng Nhã, là hàng xóm của anh Tiểu Yến.”
Anh Tiểu Yến?
Hàng xóm?
Chị Thư?
Thư Uyển nhìn Cát Mộng Nhã, sau đó nhẹ nhàng chào hỏi một tiếng.
Cô lịch sự đáp lại Cát Mộng Nhã chứ không có ý định bắt tay cô ả, nhưng Cát Mộng Nhã lại hào hứng xách túi ngồi xuống chỗ đối diện Thư Uyển và Giang Yến.
Mí mắt Thư Uyển vô thức giật giật.
Cát Mộng Nhã nhìn bình trà trên bàn, đó là trà do Giang Yến đích thân pha cho Thư Uyển, lúc vừa mới bước vào cô ả đã tận mắt trông thấy.
Nhưng Cát Mộng Nhã chẳng thèm để tâm đến mấy việc này, cô ả cầm bình trà lên rót cho mình một ly.
Cô ả nhấp một ngụm trà nhỏ xong thì ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thư Uyển đối diện.
Phải công nhận rằng Thư Uyển xinh đẹp hơn lời đồn rất nhiều. Vừa thấy vẻ đẹp hút hồn, xao xuyến lòng người này, dù là con gái với nhau nhưng cũng không khỏi cảm thán Nữ Oa thật không công bằng chút nào.
Chả trách lại khiến một người luôn giữ mình trong sạch như Giang Yến mê mệt đến vậy. Hai người bên nhau chưa bao lâu mà anh đã dẫn cô tham gia không biết bao nhiêu bữa tiệc, khiến người trong giới xôn xao không ngớt.
Nhưng cũng chỉ được cái mã bề ngoài mà thôi, trong giới của bọn họ thì vẻ đẹp ấy chẳng là gì so với gia thế cả.
Cát Mộng Nhã mím môi không suy nghĩ thêm nữa, chớp chớp mắt làm ra vẻ tò mò nhìn Thư Uyển: “Chị Thư à, nhà chị kinh doanh gì vậy ạ?”
Cô bé thì cũng chỉ là cô bé thôi, yêu ghét đều hiện rõ trên mặt, dù đang cười nhưng cũng không giấu được ý đồ thật sự của mình.
Thư Uyển nhìn Cát Mộng Nhã, nói thẳng: “Nhà tôi không có ai làm kinh doanh cả.”
“Ồ? Không ai kinh doanh cả ư? Vậy bản thân chị thì làm gì vậy?”
“Tôi học vẽ.”
“Học với ông Lý sao ạ?”
“Tôi không phải học trò của ông ấy.”
“Vậy à.” Cát Mộng Nhã nâng tách trà lên uống một ngụm, nhìn Thư Uyển đầy ẩn ý, “Em còn tưởng chị Thư cũng giỏi giang như anh Tiểu Yến cơ, không ngờ chị chỉ là một người bình thường thôi.”
Người bình thường?
Thư Uyển bật cười.
Cô vừa định đáp lại thì Cát Mộng Nhã đã chuyển chủ đề: “Ơ, anh Tiểu Yến, sao anh không uống trà?”
“Đây, anh uống đi.” Cô ả nói xong thì rót cho Giang Yến một ly, đẩy đến trước mặt anh.
Ánh mắt mà Cát Mộng Nhã dành cho Giang Yến cũng không hề trong sáng chút nào, mỗi khi cô ả nhìn về phía anh thì ánh mắt ấy thấm đẫm sự ngưỡng mộ và ngập tràn tình yêu, lộ liễu đến mức như sợ người ta không biết cô ả có tình cảm với Giang Yến.
Nhưng Giang Yến không hề động đến tách trà đó.
Anh lạnh lùng nhìn Cát Mộng Nhã: “Trà này không non, tôi không uống được.”
Cát Mộng Nhã không nghe ra ẩn ý trong câu nói của anh, cô ả chỉ thấy hơi ngạc nhiên, tiếp tục đẩy tách trà tới thêm một chút rồi nói: “Đây là lá trà trong cửa hàng của bác Lý, là hàng cao cấp cả mà, sao mà nhạt được! Anh nếm lại đi, em thấy uống rất thơm mà.”
“Không thử.” Giang Yến lại từ chối, lần này không đợi Cát Mộng Nhã mở miệng, anh đã chặn lời cô ả trước: “Hàng có tốt đến mấy đi nữa thì chỉ cần tôi cảm thấy không tốt, nó vẫn là không tốt.
Cô Cát và tôi không thân nên chắc không biết rằng, trước giờ tôi chỉ thích những thứ bình thường, sạch sẽ. Tôi rất ghét những người tự cho rằng mình hơn người khác, không ưa mấy kẻ luôn nghĩ bản thân mình cao hơn người khác một bậc.”
Hàm ý trong câu nói của Giang Yến vô cùng rõ ràng.
Dù phản ứng của Cát Mộng Nhã có chậm đến mấy thì lúc này cô ả cũng nghe hiểu được.
Sắc mặt cô ả phút chốc tái mét, siết chặt tách trà trong tay.
Giang Yến không nói thêm gì nữa, anh quay sang nói nhỏ với Thư Uyển: “Uyển Uyển, chúng ta nên đi tặng quà mừng rồi.”
Giọng nói của anh vừa yêu chiều vừa dịu dàng, dáng vẻ tình tứ nồng nàn khi anh nhìn Thư Uyển hoàn toàn khác xa với bộ dạng lạnh như băng lúc nãy.
Hình như đây là lần đầu tiên Thư Uyển trông thấy anh lạnh lùng đến vậy, mỗi câu anh thốt ra đều sắc bén như dao, không hề nể tình người khác chút nào, dù người ấy là một cô gái mới mười mấy tuổi đi chăng nữa nhưng cô cũng không thấy anh bộc lộ chút xót xa nào.
Nhưng mà Giang Yến làm như vậy lại khiến Thư Uyển cảm thấy rất dễ chịu.
Cô gái nhỏ nhẹ vâng một tiếng, nắm lấy bàn tay đang đưa ra của anh, hai người cứ thế rời khỏi phòng trà.
Bấy giờ số khách mời ở đây đã tăng lên nhiều so với lúc họ mới đến, mọi người đang bước trên hành lang tiến về phía sảnh tiệc.
Thư Uyển thả chậm bước chân, quan sát sảnh chính.
“Hình như thầy Lý vẫn chưa tới.” Cô nói với anh, sau đó không hiểu sao chợt hào hứng bắt chước theo giọng điệu lúc nãy của Cát Mộng Nhã, gọi anh một tiếng: “Anh Tiểu Yến.”
“?” Giang Yến khựng lại, anh quay phắt sang, hết sức ngạc nhiên nhìn cô: “Em gọi anh là gì?”
Cô gái chớp chớp mắt, ra vẻ ngây thơ gọi lại lần nữa: “Anh Tiểu Yến ơi.”
Cô bày ra vẻ mặt như muốn nói: “Người khác gọi được đấy thôi, em gọi như vậy thì có vấn đề gì à?”
Giang Yến bật cười: “Sao lại gọi anh như thế?”
“Vui.”
“Vui ư?”
“Ừm, vui.”
Giang Yến cụp mắt nhìn cô gái bên cạnh, bộ dáng giả vờ nghiêm túc ấy của cô còn pha thêm chút trẻ con. Anh không ngờ một Thư Uyển luôn trầm tính, chín chắn lại cũng có một mặt như vậy.
Giang Yến nén cười, nghiêm túc giải thích: “Uyển Uyển, anh với cô ta không thân.”
Thư Uyển bĩu môi: “Em biết mà, chỉ ở kế bên thôi, đương nhiên đâu có thân thiết gì đâu.”
“?” Giang Yến lại ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh thấu hiểu được cái gọi là logic không bao giờ nói lý lẽ của phụ nữ. Đột nhiên Giang Yến không biết nên trả lời thế nào.
Anh im lặng một lúc rồi ôm trán, vô cùng bất đắc dĩ đầu hàng: “Uyển Uyển, không phải ghen như vậy đâu.”
Thư Uyển ngước đôi mắt sáng trong lên nhìn anh, cười khẽ: “Vậy anh nói xem, phải ghen như thế nào đây?”