Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử
Y thuật và võ công ẩn mình
Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gần đây, Bệnh viện số 3 thành phố Hải Châu có tiếng tăm lẫy lừng không? Có chứ!
Nếu đi du lịch tiện thể ghé bệnh viện chữa hói, liệu có được coi là một trải nghiệm độc đáo không? Tại sao lại không chứ!
Người ta đã có dịch vụ du lịch cắt mí từ lâu rồi, cô hướng dẫn viên thầm nghĩ, đi chữa hói chắc cũng chẳng là gì đâu. Cô đặt tay lên ngực suy nghĩ, ngay cả người dân địa phương còn tiến cử thì chắc chắn rất có giá trị, hơn nữa còn mang đến nguồn cảm hứng dồi dào cho cô. Dù sao mỗi lần dẫn đoàn đều bắt gặp một vài du khách tóc thưa, biết đâu sau đợt này lại thuyết phục được công ty ký hợp đồng hợp tác lâu dài với Bệnh viện số 3 thì sao... Chuyện này cứ để sau hẵng tính.
Điều duy nhất đáng băn khoăn là James vẫn do dự vì không biết nửa ngày hoạt động tự do có đủ để đi khám không. Ở nơi anh ta sống, cơ sở y tế quy mô tương tự Bệnh viện số 3 phải chờ khám rất lâu. Chuyện chờ cả ngày mới được khám cấp cứu không phải là lạ, nếu đặt lịch khám thì thậm chí phải chờ đến mấy tháng hoặc một hai năm.
Anh ta rất muốn trải nghiệm, giống như trước đây từng nếm thử mấy phương thuốc bí truyền của các bộ lạc bản xứ nước ngoài. Dù không mấy hiệu quả, nhưng những nghi thức thần bí của họ cũng đủ thú vị. Anh ta về nhà còn viết liền ba bài đăng trên blog, xem như thu hoạch không nhỏ.
—— James là người yêu du lịch, thích thám hiểm, sau đó viết lại trải nghiệm chia sẻ lên mạng. Ở thời buổi nhà nhà người người quay vlog như hiện nay, vẫn có những người cùng sở thích chia sẻ bằng văn bản với James, thậm chí còn có nhà xuất bản muốn hợp tác xuất bản một cuốn nhật ký du lịch cho anh ta.
“Ui, không đến mức chờ mấy tháng đâu, nhưng hôm nay có hẹn được lịch hay không cũng không chắc, để tôi tìm thử xem có số trống không. Nếu có số khám là có thể đi được ngay.” May mắn hôm nay là thứ hai, cô hướng dẫn viên tra cứu trên hệ thống đặt lịch được buổi chiều.
“Để tôi xem, nhiều bác sĩ quá, tôi chọn bác sĩ Mao nhé…?” Cô hướng dẫn viên lẩm bẩm.
Vị bác sĩ tên Mao Chính Nghĩa này trông có vẻ đã có tuổi, hơn nữa cái tên cũng thật may mắn, là chữ “Mao” trong “lông tóc”, chọn ông ấy chắc không sai đâu.
“Ấy dà, đừng chọn kiểu đó! Cứ chọn cái cậu trẻ nhất ấy!” Vẫn là người địa phương có kinh nghiệm, lập tức lên tiếng chỉ điểm.
Danh tiếng của khoa Hói đầu Bệnh viện số 3 và sản phẩm Vô địch sinh phát linh giờ đây đã vang dội gần xa, nhưng không phải ai cũng biết đến bác sĩ “kim bài”. Anh bán hàng rong kia nhờ có người thân từng đi khám mới biết được tình hình bên trong bệnh viện. Danh tiếng ấy à, chính là nhờ truyền miệng mà ra đấy.
Sau khi được chứng minh thực lực, tuổi tác của vị bác sĩ trẻ này không còn là biểu tượng cho sự thiếu tin cậy, mà chính là một phần của truyền kỳ, cũng là điều dễ dàng nhất để phân biệt anh ấy.
“Hả? Chọn người trẻ à? Chọn ai?” Cô hướng dẫn viên nhìn lướt qua, hình như không chỉ có một người trẻ tuổi.
“À, cậu xinh trai kia kìa.”
Có lời này, cô hướng dẫn viên lập tức biết mình phải chọn ai. Cô ấn nút chọn, đăng ký, trả tiền rồi lẩm bẩm tên bác sĩ: “Chu Cẩm Uyên…”
……
Cô hướng dẫn viên thu thêm tiền làm ngoài giờ để đưa James đi Bệnh viện số 3 trải nghiệm “đặc sản địa phương”. Đến khoa Y học cổ truyền, vừa lướt mắt đã thấy rất nhiều bệnh nhân hói đầu. James đứng giữa hoàn toàn không cảm thấy lạc lõng. Xem ra bọn họ đã tới đúng chỗ rồi.
Ở thành phố James sống cũng có dịch vụ châm cứu. Hàng xóm của anh ta từng đi châm cứu trị nhức mỏi, nghe nói rất hiệu quả, thậm chí còn muốn thử châm điện. Nhưng anh ta thì chưa chính mắt xem bao giờ, càng không có kinh nghiệm thực tiễn. Thật sự rất khó tưởng tượng những cây kim nhọn hoắt đó đâm vào người sẽ có cảm giác gì, và dựa vào nguyên lý nào mà chữa được bệnh. Cứ thế, lòng hiếu kỳ khiến anh ta không ngừng đi dạo xem xét khắp nơi.
Đặc biệt là khoa Phục hồi chức năng phía đối diện có rất nhiều bệnh nhân đang tiến hành xoa bóp và châm cứu trị liệu. Bọn họ nằm trong một phòng bệnh lớn đặt rất nhiều giường. Mùi hương ngải cứu bốc lên cực kỳ rõ ràng. Đương nhiên James không biết đó là mùi ngải cứu, chỉ cảm thấy là một loại thảo dược Trung Hoa nào đó, rất giống với mấy loại mà cô hướng dẫn viên du lịch luôn miệng chào bán.
Những cây kim mảnh đâm vào người hình như không quá đau, không bệnh nhân nào tỏ vẻ mình khó chịu trừ khi phải châm vào các vị trí đặc biệt. Thế nhưng trên thực tế, cũng có một vài phương pháp châm cứu khiến bệnh nhân liên tục kêu la như đang chịu cực hình.
James nhìn đến không chớp mắt, còn tiện tay rút điện thoại ra ghi chép nhanh một vài nội dung. Viết một lúc, anh ta chợt thấy dạ dày đau nhói. Nghĩ có lẽ là bệnh dạ dày tái phát, anh liền uống ngay hai viên thuốc, sau đó tiếp tục đứng xem và chụp ảnh.
Cứ thế mãi cho đến khi cô hướng dẫn viên kêu tên anh ta, nói là đã đến lượt khám.
.
“A lô? Ai đấy ạ?” Chu Cẩm Uyên đang khám bệnh, thấy điện thoại reo liền nhấc máy và ra hiệu cho bệnh nhân chờ mình một lát.
“Chào bác sĩ Chu, tôi là Vương Văn Nhất, hai ngày trước chúng ta có gặp nhau ở Hương Thánh!”
Đầu dây bên kia là một người đàn ông trung niên. Tuy giọng nói hơi khác so với ngoài đời, nhưng Chu Cẩm Uyên nghe tên liền nhớ mặt ngay, và cũng biết rõ ý định của đối phương.
“Ngại quá, ông Vương à, tôi đang khám bệnh.” Chu Cẩm Uyên thành thạo giải thích, “Vả lại, trước mắt công việc của tôi rất ổn định, không có tính toán nhảy việc.”
Phía đối diện: “… Bác sĩ Chu, cậu thật sự không suy xét một chút sao?” Giọng điệu tràn ngập sự cố chấp, tiếc nuối và đủ loại cảm xúc khác, tóm lại là rất chân thành.
Chu Cẩm Uyên khá bất đắc dĩ, từ ngày đi cùng Khúc Khánh Thụy và xoa bóp khiến một phòng đầy doanh nhân nằm la liệt trên ghế, hai ngày nay không biết bọn họ hỏi được số điện thoại của anh từ đâu, liên tục có người mời mọc anh về làm việc.
Không vì lý do gì khác, bọn họ trở về suy nghĩ mãi, ai cũng muốn mời Chu Cẩm Uyên về nhà mình hoặc về công ty làm bác sĩ chăm sóc sức khỏe, đặc biệt là vài công ty có số lượng nhân viên mắc bệnh đốt sống cổ và thoát vị đĩa đệm khổng lồ...
Ngày đó, Chu Cẩm Uyên thực sự đã xoa bóp khiến họ cảm thấy sảng khoái tột độ. Về nhà, họ nhớ mãi không quên, mới xoa bóp có mấy phút mà hiệu quả đã hơn hẳn những nơi khác trị liệu vật lý cả một giờ. Một vị bác sĩ giỏi lại có tay nghề cao như anh làm việc ở bệnh viện công lập thật đáng tiếc, thế là ai cũng tình nguyện bỏ số tiền lớn mời nhân tài về.
Chu Cẩm Uyên luôn lặp lại: “Nếu anh chị thấy không khỏe cứ đi đăng ký thẻ khám bệnh đến tìm tôi cũng như nhau, thậm chí còn được dùng bảo hiểm y tế chiết khấu nữa, chẳng phải tốt cả đôi bên sao…”
Nhưng thứ mà mấy người này thiếu không phải là tiền, họ chỉ muốn hưởng thụ cảm giác tiện lợi “kêu đâu có đó”, vả lại đi đăng ký khám mỗi lần cũng không được ấn lâu, đi tới đi lui rất phiền phức.
Không còn cách nào khác, Chu Cẩm Uyên đành phải dùng con bài tẩy: “Là thế này, tôi đã đáp ứng với ngài Khúc sẽ suy xét về chỗ ông ấy trước.”
Đối phương thở dài, không nói được gì nữa.
Cũng phải, Chu Cẩm Uyên quen biết Khúc Khánh Thụy trước, nghe nói còn là bác sĩ điều trị phục hồi cho con trai ông ta. Nếu anh có ý định nhảy việc đương nhiên sẽ tính đến nhà họ Khúc đầu tiên, bọn họ hẳn cũng không thể đưa ra điều kiện tốt hơn.
Đáng tiếc! Xem ra chỉ có thể đi làm thẻ khám bệnh ở Bệnh viện số 3 rồi!
Chu Cẩm Uyên cũng bất đắc dĩ mới dùng tên Khúc Khánh Thụy để “dọa” mấy người đó, sau này anh nói lại mấy tiếng với ông ta là được.
Hơn nữa mấy vị doanh nhân kia cũng không được nhạy bén bằng Khúc Khánh Thụy. Ngài Khúc chưa từng yêu cầu anh bỏ công việc chuyên môn để về chạy chữa riêng cho Khúc Quan Phượng. Ông ta biết chắc đối phương sẽ không đồng ý, ngược lại chuyển sang tài trợ phòng bệnh cho cả khoa Y học cổ truyền…
—— Ngẫm lại thì, nhờ lý do khoa Y học cổ truyền sắp mở rộng gần đây mà bác sĩ Mao cũng tươi cười thân thiện với Chu Cẩm Uyên nhiều hơn. Đối với thế hệ trước như họ, đây vốn là mục tiêu phấn đấu cả đời.
Chu Cẩm Uyên cúp máy liền bắt đầu khám bệnh kê đơn cho bệnh nhân, sau đó gọi người tiếp theo.
Anh vừa gọi một tiếng liền thấy một anh chàng nước ngoài mắt xanh, đầu hói bước vào, không khỏi thầm nghĩ chẳng lẽ khoa Hói đầu của chúng ta đã quảng bá ra tận nước ngoài rồi sao?
James cũng thầm nghĩ, woa, cậu bác sĩ này đã thành niên chưa? Đừng nói mới mười bốn tuổi nhé?
Người phương Đông trong mắt người Âu Mỹ vốn trẻ hơn tuổi thật, Chu Cẩm Uyên lại còn sở hữu gương mặt baby nên trông càng nhỏ tuổi. Thế nhưng James suy xét, trong các bộ lạc thiểu số có vài thiếu niên, thiếu nữ được tuyển chọn làm thần sứ, nên anh ta nghĩ người Trung Hoa hẳn cũng theo logic này, tuyển chọn người học y học cổ truyền từ khi còn nhỏ tuổi.
Cô hướng dẫn viên phụ trách phiên dịch và trợ giúp hỏi khám.
Chu Cẩm Uyên hỏi cực kỳ tỉ mỉ bởi vì người này là khách du lịch, không sinh sống ở Hải Châu thậm chí không sống ở Trung Quốc. Khí hậu và thổ nhưỡng địa phương quyết định rất nhiều đến tình trạng sức khỏe. Người dân ở các vùng miền khác nhau lại có thể chất riêng biệt, ví dụ như người Đông Nam Á có hình thể thiên gầy, lỗ chân lông to; người sống gần sông hồ, biển thì thể chất nhiều đàm.
Y học cổ truyền nhấn mạnh phương pháp tiếp cận toàn diện, đề cao sự hợp nhất giữa con người và thiên nhiên, trong lúc điều trị bệnh phải suy xét cả các yếu tố môi trường xung quanh.
Anh James này bị rụng tóc từng mảng. Chu Cẩm Uyên kéo thử tóc, thấy rất nhiều mảng trọc lớn, tóc mọc ngoài rìa lỏng gốc, rút một phát là ra ngay, phần tóc gần chân cũng teo tóp thiếu sức sống.
Nguyên nhân bệnh rụng tóc bên Tây y chưa được xác định rõ ràng, có người cho rằng do di truyền, lại có người cho là một dạng bệnh tự miễn. Còn Chu Cẩm Uyên bắt mạch xong liền chẩn đoán là do phong ứ.
Nơi James sinh sống có khí hậu tương đối lạnh, cho nên Chu Cẩm Uyên cân nhắc cho thêm gừng vào đơn thuốc.
“À… ừm…” Cô hướng dẫn viên bình thường phiên dịch rất trôi chảy nhưng muốn dịch lại lời chẩn bệnh của Chu Cẩm Uyên thì khá khó khăn. Anh đang dùng lý luận của Đông y để giải thích nguyên nhân bệnh của James, nên những danh từ kia khiến cô nàng phải há hốc mồm, liên tục gãi đầu, “Blood…blood stasis…”
Chu Cẩm Uyên thấy cô nàng ấp úng liền tiếp lời: “Qi stagnation and blood stasis.”
Khí trệ huyết ứ.
Cô hướng dẫn viên nghe thấy phát âm của anh rõ ràng rất tốt, hơn nữa người chuyên nghiệp phiên dịch danh từ đương nhiên càng chuẩn xác hơn, tức khắc thở phào, “Đúng đúng.”
James lại nghi vấn: Khí là cái gì? Bọn họ nhắc đến “khí” liền trực tiếp dùng âm đọc “qi”, nhưng khái niệm đó thực ra là gì thế, rồi tại sao máu lại bị ứ đọng?
Cô hướng dẫn viên ngẫm nghĩ rồi giải thích: Khí là một thứ có ở khắp nơi, lại có nhiều loại khác nhau như nguyên khí, doanh khí, vệ khí… Nhưng chính cô không phải người trong nghề nên giải thích cũng rất rối.
Đột nhiên James như bừng tỉnh: “Có phải giống với phim võ hiệp Trung Quốc không, khí trong cơ thể phát ra có thể đánh bị thương người khác? Bác sĩ này cũng dùng võ công chữa bệnh cho tôi à??”
Anh ta lập tức lộ ra sắc mặt “quá lợi hại, quá tuyệt vời”.
“Không đúng không đúng, cậu ấy không biết võ công. Tôi đã giải thích rồi mà, phần lớn người dân Trung Quốc không biết võ công, đây là một cách nói trong y học thôi.” Cô hướng dẫn viên luống cuống gãi đầu, “Khí, khí, khí chính là ——”
Cô nàng vội nhìn Chu Cẩm Uyên cầu cứu.
“As the world origin in ancient philosophy… Cô nói anh ta đừng hỏi nữa! Hỏi xem anh ta có muốn chữa dạ dày không!” Chu Cẩm Uyên bắt đầu giả vờ không biết ngoại ngữ, cũng nhanh chóng chuyển đề tài. Nếu người này cứ hỏi mãi, hôm nay anh đừng hòng khám bệnh cho ai được nữa.
“Bệnh dạ dày?” Cô hướng dẫn viên mờ mịt nhìn James, “Cậu ấy hỏi anh có chữa bệnh dạ dày luôn không?”
James: “!!”
Anh ta quả có bệnh dạ dày mãn tính tái đi tái lại nhiều năm không thể chữa dứt, bên người luôn mang theo thuốc. Đợt đau dạ dày vừa nãy tuy đã uống thuốc rồi mà vẫn chưa đỡ hoàn toàn đâu.
James là một người nước ngoài điển hình, không hiểu về hệ thống chữa bệnh của Đông y mà quen thuộc với hệ thống phân khoa điều trị của Tây y. Anh ta còn tưởng Chu Cẩm Uyên chỉ là bác sĩ chuyên chữa hói đầu. Hơn nữa Chu Cẩm Uyên chỉ hỏi qua một vài dữ kiện sức khỏe và nơi thường trú, quan sát đầu, sờ mạch. Đừng nói làm xét nghiệm, đến chạm vào vùng bụng cũng chưa chạm, làm sao biết được anh ta bị đau dạ dày??
“Nếu chữa thì tôi kê đơn thuốc, về nhà sắc một liều uống là khỏi.” Chu Cẩm Uyên vừa kê thuốc bôi cho bệnh rụng tóc vừa nói, “Còn loại thuốc nước này, về cứ bôi vào chỗ hói một ngày hai lần, liên tục trong nửa tháng.”
“Đúng rồi, nếu bây giờ đang đau dạ dày thì tôi sẽ châm cho anh một châm.” Chu Cẩm Uyên lại nói.
James nhớ lại mấy bệnh nhân bên khoa Phục hồi chức năng làm châm cứu hình như cũng không hề thấy đau đớn gì, hơn nữa Chu Cẩm Uyên đã nói ra bệnh đau bao tử một cách thần kỳ, rất giống thuật bói toán của các bộ lạc thiểu số nhưng lại linh nghiệm hơn thầy pháp nhiều…
“Được chứ, được chứ!” James gật đầu, anh ta vốn dĩ đến đây để trải nghiệm mà.
Cô hướng dẫn viên nghĩ thầm đối phương quả là người gan dạ, kêu uống thuốc là uống thuốc, không như vài vị khác trong đoàn mời mua một củ sâm cũng không dám mua. Tuy nhiên cô vẫn cẩn thận hỏi một câu: “Bác sĩ, rốt cuộc nên châm cứu hay uống thuốc? Nếu chỉ châm cứu thôi có được không.”
“Hả?” Chu Cẩm Uyên nhớ lại xem vừa rồi mình đã giải thích rõ ràng chưa, “Cần cả châm lẫn thuốc. Châm cứu là để giảm triệu chứng đau, còn thuốc uống vào một liều để trừ tận gốc bệnh.”
Cô hướng dẫn viên: “…”
Cô nàng cười gượng, “Mọi người đều là người nhà cả, cậu nương tay chút được không.”
Chu Cẩm Uyên buồn cười, “Nương tay gì chứ, nếu tôi lừa thật thì kê thêm mấy ngày thuốc lấy tiền không phải tốt hơn sao?”
Cô hướng dẫn viên nghĩ cũng đúng, nếu thật sự lừa tiền hẳn cứ rộng tay kê lên một đống thuốc vô thưởng vô phạt là được. Nhưng James bị bệnh mãn tính, cậu bác sĩ chữa hói đầu này có thể dùng một liều dứt bệnh được sao?
“Được chưa? Phải châm kim vào chỗ nào?” James vẫn tiếp tục truy vấn, muốn được trực tiếp trải nghiệm ngay.
“Thôi, cứ làm đi vậy.” Cô hướng dẫn viên nhủ thầm đây tốt xấu gì cũng là bệnh viện chính quy, hơn nữa giá cả niêm yết cũng không đáng bao nhiêu tiền.
Chu Cẩm Uyên cho James nằm sấp rồi gọi bác sĩ Kim tới. Anh dự định lấy “kinh ngoại kỳ huyệt” Lý Vị, đúng lúc có thể cho bác sĩ Kim học tập.
Chỉ một châm cắm xuống giữ khoảng ba phút, James cảm giác cả ổ bụng mình ấm lên như có một luồng khí khuếch tán, cảm giác khó chịu cũng bị đẩy lùi. Anh ta trợn mắt nhìn cây châm mảnh, không thể nghĩ ra được tại sao nó lại làm thân thể nóng lên.
“Bác sĩ? Đây là cái gì? Là ‘qi’ đúng không?” James hỏi, “Nó sinh ra kiểu gì, nguyên lý hoạt động thế nào?”
Chu Cẩm Uyên giả vờ như không nghe hiểu, nếu cứ giải thích qua về mãi sẽ không biết phải nói mất bao lâu.
James lớn tiếng ca ngợi Chu Cẩm Uyên cực kỳ khoa trương: “Bác sĩ, tôi biết cậu nghe hiểu! Cậu mau nhìn tôi này! Quá tuyệt vời! Tôi không thấy đau một chút nào, hơn nữa quá dễ chịu, quá ấm áp! Bác sĩ!”
Chu Cẩm Uyên: “…”
James cao ít nhất là một mét chín, thân thể to con như gấu. Chu Cẩm Uyên vừa rút châm ra, anh ta liền chồm lên ôm anh một cái, trong đầu lập tức nghĩ lần du lịch này nên viết bài trọng điểm về cái gì rồi. Dân bản xứ không giới thiệu sai, nơi này chính là điểm du lịch đặc sắc nhất của thành phố Hải Châu!
Chu Cẩm Uyên suýt nữa nghẹt thở, đành miễn cưỡng nở nụ cười kiên nhẫn với bệnh nhân, “Hai người mau đi bốc thuốc đi.”
Chỉ châm một châm ngăn đau mà đổi lại thái độ nhiệt tình cỡ này, Chu Cẩm Uyên cũng cảm thấy hơi ngại.
Cô hướng dẫn viên yên lặng móc điện thoại ra, chuẩn bị tra cứu xem trước ngày rời Hải Châu có thời gian thích hợp để đăng ký khám bệnh không…
“Bác sĩ, cậu vẫn chưa nói lúc nãy đã đâm kim vào chỗ nào, có ý nghĩa gì? Vị trí chuyên trị bệnh dạ dày sao? Sau này tôi có thể tìm người khác châm cho mình được không? Chỗ chúng tôi cũng có chuyên gia châm cứu, nhưng tôi không biết họ có tay nghề tốt như cậu không.”
James nắm tay Chu Cẩm Uyên, cô hướng dẫn viên ở một bên phải liên tục kéo anh ta đi, nên Chu Cẩm Uyên không thể không tiễn cả hai ra tận cửa, “Đừng, sau này khỏi bệnh thì không cần châm nữa đâu, trừ phi anh muốn tự tìm lấy rắc rối.”
“Ha ha, tôi không tin, nhưng cậu đã làm tôi hết đau thật cũng đủ lợi hại rồi, woa.” James chỉ vào đầu mình, “Nếu nơi này cũng mọc tóc mới, tôi nhất định cầu nguyện cho cậu mỗi ngày, hy vọng Thượng Đế phù hộ công lực cậu ngày càng thâm hậu.”
Chu Cẩm Uyên: “… Không cần không cần, hai bên không cùng một hệ, chắc ông ấy không phù hộ tôi ‘phi thăng’ được đâu.”
Cả bọn đang dùng dằng thì Chu Cẩm Uyên chợt nghe thấy bên phòng khám đối diện hành lang vọng ra những tiếng lách cách leng keng, trong lòng khẽ giật thót. Ngay sau đó cánh cửa phòng bật mở, mấy người bên trong nhào ra, chính xác hơn là hai người đang ôm chặt một thanh niên đỏ mặt tía tai, ánh mắt đục ngầu. Trên hành lang tức khắc trở nên hỗn loạn.
Bác sĩ Mao che một bên mắt, lảo đảo chạy ra, có vẻ đau đến trào nước mắt, “Ui da mắt tôi, mấy đứa bên kia mau sang hỗ trợ đi, bệnh nhân này lên cơn rồi!”
Bệnh nhân này đến bệnh viện để điều trị chứng động kinh. Bác sĩ Mao mới bắt mạch được một nửa thì người nọ đột nhiên phát tác, giơ nắm tay cứng như nồi sắt nện thẳng vào mặt bác sĩ Mao. Cha và anh trai bệnh nhân vội vàng lao tới can ngăn, nhưng người đang nổi cơn có sức lực cực kỳ lớn, hơn nữa vóc dáng bệnh nhân vốn cường tráng, cả hai người nhất thời không áp chế nổi.
Bác sĩ Mao bị ăn một đấm đâu dám tiến lên, chỉ có thể lớn tiếng kêu cứu. Ông bắt gặp Chu Cẩm Uyên đi ra nhưng cũng không quá trông mong anh giúp sức, chỉ định gọi Lưu Kỳ hay ai đó khỏe mạnh hơn tới ứng phó. Với thân hình mảnh khảnh đó của Chu Cẩm Uyên, ông thậm chí còn muốn kêu anh mau lùi ra xa một chút, đỡ bị vạ lây.
James không hiểu bác sĩ Mao nói gì, có điều nhìn tình hình cũng nhận ra bệnh nhân đang bị kẹp ở giữa hình như đang lên cơn. Anh ta vén tay áo chuẩn bị xông lên hỗ trợ thì chợt thấy cậu bác sĩ vừa chữa cho mình từ phía sau xông lên, chiếc áo blouse trắng rộng mở bay phần phật.
Chu Cẩm Uyên thấy người nhà bệnh nhân đã sắp kiệt sức liền giữ cổ tay bệnh nhân, đẩy một phát bằng động tác Thái Cực quyền. Bệnh nhân mất đà ngã nhào xuống đất, lập tức gầm lên bò dậy muốn vật eo Chu Cẩm Uyên.
Bề ngoài Chu Cẩm Uyên mảnh khảnh, khung xương không lớn, nhưng bệnh nhân làm cách gì cũng không nhấc anh lên được, ngược lại bị anh nắm bả vai vặn một cái. Thanh niên vừa rồi đến hai người đàn ông trưởng thành cũng không giữ được, lần này lại bị Chu Cẩm Uyên ấn xuống sàn giữ bằng một tay.
Người bệnh cao ít nhất một mét tám, cơ bắp cuồn cuộn lấp ló sau lớp quần áo, nhưng bị một cánh tay khẳng khiu trắng muốt của Chu Cẩm Uyên ấn đến mức không thể giãy giụa.
Các bệnh nhân phản ứng chậm hơn ở ngoài khu chờ khám sôi nổi xuýt xoa, ai nấy trố mắt nhìn Chu Cẩm Uyên như đang nhìn một chú thỏ nhỏ xíu nhảy lên vật ngang một con gấu bự.
James há hốc miệng, quay đầu nhìn cô hướng dẫn viên: “… Ôi trời ơi, thế mà cô nói cậu ta không biết võ công!”
Cô hướng dẫn viên bàng hoàng: “…………”