Chương 24: Tiếng Tăm Vang Xa và Vị Khách Đêm Khuya

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 24: Tiếng Tăm Vang Xa và Vị Khách Đêm Khuya

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô hướng dẫn viên quả thật oan ức, bản thân cô cũng sợ hãi lắm chứ bộ.
Anh ta giật mình, người Trung Quốc chúng tôi cũng phải giật mình. Chẳng phải ông bác sĩ đứng đối diện, cùng với mấy bệnh nhân hiếu kỳ vây xem cũng không ngừng xuýt xoa đó sao.
Trong lòng cô hướng dẫn viên thầm nghĩ, chắc hẳn bác sĩ Chu phải rất am hiểu huyệt vị kinh lạc trên cơ thể người nên mới có thể dễ dàng vật ngã một người như vậy. Nhưng trên đời này có biết bao nhiêu bác sĩ, mấy ai làm được đến trình độ này? Có lẽ anh ấy thật sự có luyện võ... Rốt cuộc hôm nay cô gặp phải vận may gì thế này? Lỡ miệng nói một câu mà đã 'cắm cờ' luôn rồi?
James cũng cảm thấy mình đã không đến nhầm chỗ. Vừa được trải nghiệm phương pháp châm cứu cổ xưa độc đáo, vừa mua một gói thuốc nghe nói có thể chữa khỏi bệnh dạ dày, lại còn tận mắt chứng kiến một bác sĩ trẻ tuổi dùng công phu vật ngã một thanh niên cường tráng, quả thật quá sức kinh ngạc.
Số tiền bỏ ra hôm nay quả thật không hề uổng phí chút nào...
James mải mê theo dõi đến mức không nỡ rời đi, anh ta tiếp tục đứng xem Chu Cẩm Uyên ấn huyệt cho đến khi bệnh nhân bình tĩnh trở lại, xử lý xong xuôi mọi việc mới chịu ra về. Trước khi đi, anh ta nói với cô hướng dẫn viên: “Tôi biết ngay người Trung Quốc các cô hay giấu nghề mà, cô cứ khiêm tốn mãi thôi.”
Anh ta vừa nói vừa nhìn xuống móng tay ngón út hơi dài của cô hướng dẫn viên.
Cô hướng dẫn viên: “… Cái này chỉ để bóc quýt thôi mà, thật đấy.”
Thế nhưng giờ đây James không còn quá tin những gì cô nói nữa, dù sao trước đó cô đã khẳng định chắc nịch rằng bác sĩ Trung Quốc không biết võ công, mà vị bác sĩ kia thoạt nhìn cũng rất thư sinh yếu ớt.
James chỉ ở lại Hải Châu tổng cộng ba ngày, sau đó phải tiếp tục lịch trình đi thăm các thành phố khác. Anh ta bốc thuốc xong thì uống ngay trong hôm đó, nhưng một hai ngày tiếp theo không có biểu hiện gì đặc biệt nên anh ta cũng không quá để ý. Khoảng vài ngày sau, anh ta mới xác nhận rõ ràng rằng bệnh dạ dày của mình quả thực không còn tái phát nữa.
Hơn nữa, chân tóc vùng ngoài rìa cũng không còn quá lỏng lẻo, thậm chí có một ít tóc tơ màu xám trắng từ từ nhú lên.
Lúc này đã là ngày anh ta sắp phải rời Trung Quốc.
“Các bạn thấy tóc con trên đầu tôi không! Nhìn xem, ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt, chỗ này vẫn còn láng bóng đúng không? Tất cả là nhờ tôi xoa thuốc mỗi ngày đấy!” James điên cuồng tâng bốc Chu Cẩm Uyên trước mặt mấy người cùng đoàn.
Các vị khách còn lại đều lộ vẻ mặt tiếc nuối, quay sang trách móc cô hướng dẫn viên: “Ngày hôm đó chúng tôi chỉ đến mấy chỗ như Yên Lộ uống trà, xem nhảy quảng trường linh tinh, tại sao có hoạt động hay ho như vậy mà cô không nói sớm.”
Cô hướng dẫn viên chỉ đành pha trò, cố gắng lừa gạt cho qua.
“Có thể mua thêm một phần thuốc như thế này cho tôi mang về được không? Em gái tôi sinh xong cũng bị rụng tóc nặng lắm.” Có người hỏi.
“Không không, thuốc Đông y kê đơn dựa trên thể chất của mỗi người, không thể uống hoặc bôi linh tinh. Hơn nữa, bác sĩ cũng phải gặp trực tiếp bệnh nhân mới có thể điều trị được.” Cô hướng dẫn viên nhấn mạnh, cô cũng phải luôn miệng nhắc nhở James, sợ anh ta cầm đơn thuốc đi bốc thuốc bậy bạ.
Mọi người tiếc nuối nói: “Thế sau này công ty du lịch của các cô có mở tour đi chữa hói không?”
Cô hướng dẫn viên: “Ừm… Quay về tôi sẽ đề xuất!”
Xưa nay chỉ thấy người trong nước ra nước ngoài chữa bệnh hoặc phẫu thuật thẩm mỹ, mà bệnh viện chuyên chữa hói của Hải Châu hiện giờ đã tiếp nhận cả bệnh nhân ngoại tỉnh, vậy chắc chắn không đến mức không hấp dẫn nổi du khách nước ngoài chứ?
“Các cô nhất định phải mở đấy, tôi trở về sẽ đề cử cho các đồng nghiệp, viết blog du lịch, nói rằng nếu mọi người tới Trung Quốc, đi Hải Châu nhất định phải ghé Bệnh viện số 3 khám bệnh bằng y học cổ truyền, thưởng thức công phu của bác sĩ!” James là người duy nhất trải nghiệm nên đặc biệt nhiệt tình, trong đầu anh ta sớm đã suy nghĩ nên hạ bút viết bài thế nào.
Thậm chí anh ta còn muốn viết một bức email cảm ơn Chu Cẩm Uyên.
Thế nhưng sau khi dò hỏi cô hướng dẫn viên, anh ta quyết định làm theo tập tục của người bản xứ, tặng cho Chu Cẩm Uyên một tấm cờ thưởng, khi nào cô hướng dẫn viên quay lại Hải Châu sẽ đưa tận tay giúp.
Nhờ có sự kiện này mà không lâu sau đó, dần dần có khá nhiều người nước ngoài lặn lội từ xa đến Hải Châu để chữa hói đầu.
Một số công ty du lịch thậm chí còn bổ sung tour du lịch đi Hải Châu, đặc biệt quảng bá chương trình “Tham quan thành phố ngàn năm văn hiến, nghênh đón tóc đẹp tái sinh”.
……
……
“Bác sĩ Chu, tới đây chụp ảnh đi!” Nhân viên bộ phận truyền thông giơ camera vẫy vẫy tay gọi.
Hôm nay một công ty du lịch thay mặt du khách đến bệnh viện tặng cờ thưởng, lại còn là cờ song ngữ Trung Anh. Không biết vị khách kia đã nghĩ gì, có lẽ cho rằng cờ thưởng càng lớn càng có thể biểu đạt lòng biết ơn nên lá cờ này phải dài bằng một người trưởng thành, bên trên trang trí hoa lệ đẹp đẽ, thêu hoa hòe hoa sói một cách không cần thiết.
Chính giữa cờ thưởng viết hàng chữ “Bác sĩ Trung Hoa lợi hại, trả tôi mái tóc đẹp mỹ mãn”, bên cạnh là bản phiên dịch tiếng Anh.
Chu Cẩm Uyên đứng bên cạnh tấm cờ thưởng trông càng nhỏ bé hơn. Anh cứ liên tục lẩm bẩm rằng rõ ràng mình còn chữa cả bệnh dạ dày, tại sao ở đây chỉ khen mỗi chuyện tóc đẹp… Thôi rồi, lại có thêm một tấm cờ thưởng trị hói nữa.
“Đây là tấm cờ thưởng thứ mấy của đại thần vậy? Bình thường không thấy cậu ấy treo lên…”
Một cô y tá thì thầm thắc mắc, cô là thành viên mới của khoa họ.
Khoa Y học cổ truyền ban đầu không có y tá nhưng bây giờ đã được mở rộng quy mô. Mặc dù chưa tuyển được bác sĩ mới nhưng trước mắt bệnh viện vẫn bổ sung thêm các y tá hộ lý, cũng coi như giảm bớt áp lực làm việc cho Chu Cẩm Uyên và đồng nghiệp.
—— Nói lại thì Chu Cẩm Uyên vẫn chỉ là nhân viên hợp đồng. Bởi vì nhu cầu tuyển thêm y bác sĩ nên Viện trưởng Tiêu đã sớm đề cập đến khả năng đưa anh lên thành nhân viên chính thức. Thế nhưng điều kiện bắt buộc để cán bộ y tế được vào biên chế bệnh viện là phải vượt qua kỳ thi sát hạch, mà Chu Cẩm Uyên lại quá bận rộn nên đành tiếc nuối gác lại sau.
Các hộ lý thời đi học không chỉ được học về chuyên môn Tây y mà còn phải học về hộ lý Đông y, hiểu biết kiến thức y học cổ truyền cơ bản, chẳng hạn như các phương pháp châm cứu, giác hơi, xoa bóp, vân vân… Lúc bác sĩ châm cứu không cần dùng hộ lý, nhưng việc rút châm có thể nhờ đến họ.
Trước khi chuyển tới khoa Y học cổ truyền, các y tá đã nghe qua tên tuổi Chu Cẩm Uyên, chỉ là gần đây danh hiệu của anh trong viện hình như mỗi nơi một khác.
Khoa Cấp cứu đi đầu cho rằng đại thần Chu đã sớm đắc đạo lên kỳ Nguyên Anh, trong khi khoa Phẫu thuật thần kinh thì kết luận đại thần vẫn ở kỳ Kim Đan, có khả năng là đang song tu cả pháp thuật lẫn thể thuật, bất khả chiến bại…
“Treo một hai tấm là đủ rồi, mấy cái còn lại đặt ở trong phòng trực ban.” Chu Cẩm Uyên vẫn chưa biết gần đây mình đã đột phá cảnh giới, đương sự luôn là người biết đến sau cùng.
Từ sau khi anh dùng Vô địch sinh phát linh mở ra cục diện mới ở Bệnh viện số 3, anh ít nhất đã nhận về mười tấm cờ thưởng. Do số lượng bệnh nhân quá đông đảo và tâm lý bức thiết muốn chữa trị, số cờ thưởng kia hầu như đều xuất phát từ các bệnh nhân bị rụng tóc hói đầu. Hiện giờ người đi chữa bệnh phần lớn là người trẻ, mấy người này còn đặc biệt cợt nhả, toàn viết cái gì mà “Đội ơn bác sĩ chữa đầu chó cho em”, rồi nào là “Y thuật tinh vi truyền tứ phương, đôi tay khéo léo sưởi ấm đầu”, vân vân và mây mây.
Cờ thưởng của James có nội dung không tính là đặc biệt nhưng kích cỡ thật sự quá lớn, văn phòng khoa phải gọi điện thoại sang tổ kỹ thuật mượn thang chữ A mới có thể treo cờ lên tường.
Có điều tấm cờ thưởng đó chỉ treo được nửa tháng đã phải hạ xuống.
Không còn cách nào khác, từ khi Chu Cẩm Uyên treo cái này lên, một bộ phận bệnh nhân hình như hiểu sai chuyện gì đó mà mỗi lần làm cờ thưởng cũng liều mạng làm thật to, cờ thưởng tặng tới càng ngày càng lớn với đủ loại hoa văn họa tiết thêu thùa. Một hôm Dung Tế Tuyết được nghỉ học buổi chiều tới bệnh viện tìm Chu Cẩm Uyên, cậu ngửa đầu nhìn lên tấm cờ thưởng cả buổi, sau đó nói nhàn nhạt: “Lúc mới tới em tưởng cái này là rèm cửa.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Bệnh nhân đang tiến hành châm cứu trong phòng nghe vậy cười sằng sặc: “Ừ đấy, lúc tôi bước vào cũng cảm thấy rất giống rèm treo tường, nhưng mà không dám nói!”
Chu Cẩm Uyên nhủ thầm không thể để tình hình này tiếp diễn được, ngoảnh đi ngoảnh lại liền dẹp hết mấy thứ này vào phòng trực ban.
Trong lúc chờ một bệnh nhân châm cứu, Chu Cẩm Uyên liền gọi người tiếp theo vào phòng. Y tá Triệu mới tới cũng đi vào giúp bệnh nhân cứu ngải. Có thêm nhân viên hỗ trợ quả thật khiến công việc của anh nhẹ nhàng đi nhiều.
Dung Tế Tuyết vốn đang đứng bên cạnh im lặng xem, Chu Cẩm Uyên thấy cậu không có gì làm liền hất cằm ra hiệu, kêu cậu xách một chiếc ghế từ phòng trực ban qua rồi chỉ vào đuôi giường bệnh: “Em qua bên kia học bài đi.”
Dung Tế Tuyết liền thành thật ngồi xuống làm Y tá Triệu nhìn mà nín cười. Bởi vì cậu em trai này của bác sĩ Chu đã là sinh viên rồi, vóc dáng vừa cao vừa lớn, vậy mà bác sĩ Chu vẫn sai khiến cứ như sai học sinh tiểu học. Cậu em kia cũng không vừa gì, ngồi xuống cái ghế không đủ duỗi chân mà cũng ngoan ngoãn im lặng đọc sách.
Bệnh nhân kế tiếp là người cuối cùng của ngày hôm nay. Chờ Chu Cẩm Uyên chẩn trị xong, Y tá Triệu thu dọn dụng cụ thuận miệng hỏi: “Bác sĩ Chu ơi cho tôi hỏi chút, cậu có rành mấy loại thuốc viên không?”
Ai cũng biết đại thần Chu là đạo sĩ tu tại gia, hỏi anh thì không sai đi đâu được.
Chu Cẩm Uyên: “Cũng tàm tạm, tôi từng chế thuốc viên rồi.”
Y tá Triệu: “… Lợi hại quá! Sức cậu cũng khỏe thật!”
Hoặc nên nói không hổ là đại thần cấp bậc Nguyên Anh, mỗi ngày khám bệnh xong còn phải xem tướng số, vẽ bùa, luyện đan, chẳng trách tu vi thăng cấp nhanh như vậy.
—— Từ điểm này có thể khẳng định Y tá Triệu đúng là được điều từ khoa Cấp cứu về đây.
Cô mau chóng quay về đề tài chính: “Gần đây chị dâu tôi có giới thiệu cho tôi một loại thuốc viên mua từ đạo quán về cho trẻ con ăn, tên là Khổng thánh chẩm trung đan do Tôn Tư Mạc phát minh, nghe nói ăn vào sẽ nâng cao chỉ số thông minh, giá một viên 500 tệ. Cậu nói xem thứ đó có đáng tin không?”
Nếu không phải người chị dâu kia thổi phồng công dụng quá ảo diệu, cô cũng không đến mức phải đi hỏi thăm. Nếu biết là hàng đểu sẽ càng dễ vạch trần hơn. Thực ra trên thị trường cũng có loại thuốc viên với tên gọi tương tự do cơ sở chính quy sản xuất nhưng công dụng ghi trên bao bì không được lý tưởng bằng thuốc của đạo quán, bên kia tỏ vẻ thuốc do mình bào chế tỉ mỉ và lợi hại hơn.
“Đắt quá, Khổng thánh chẩm trung đan là loại thuốc viên rất cơ bản, dù bào chế cỡ nào cũng chỉ có mấy tác dụng bổ thận mát gan, thanh nhiệt trừ đàm. Nó cũng có hỗ trợ giấc ngủ và tăng cường trí nhớ ở mức độ nhất định, nhưng nếu nói tăng chỉ số IQ thì là bốc phét.” Chu Cẩm Uyên nói, sau đó khoa tay múa chân với Tiểu Tuyết: “Cô cứ hỏi em tôi đi, hồi cuối cấp hai tôi từng chế cho nó uống đấy!”
Chu Cẩm Uyên rất hãnh diện, bởi vì năm Tiểu Tuyết học lớp 9, tuổi tác anh cũng không lớn hơn bao nhiêu, hơn nữa anh chỉ vừa tiếp xúc với việc chế thuốc. Hồi đó anh đã dùng mấy vị dược liệu cơ bản chế ra Khổng thánh chẩm trung đan, cũng chính là bước thành công đầu tiên trên con đường bào chế thuốc viên.
“Vậy sao?” Y tá Triệu liền nhìn sang Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết nghe xong sắc mặt hơi đổi, cái món Khổng thánh chẩm trung đan đó ——
Hồi xưa anh cậu chế thuốc lần đầu không quá quen tay nên cuối cùng phải dùng mật ong để tạo độ kết dính cho thuốc. Không biết do anh ấy kích động quá hay thế nào mà trực tiếp nặn ra hơn mười viên thuốc siêu bự, mỗi viên lớn bằng nắm tay trẻ con…
Nặn xong, Chu Cẩm Uyên vui mừng hớn hở gói lại đưa cho Dung Tế Tuyết, nói đây là đồ do chính tay mình làm. Dung Tế Tuyết mang thuốc tới trường học, các bạn đều hỏi đây là thứ gì, cậu rất thản nhiên dùng ngữ khí khoe khoang đáp: “Anh mình làm cho mình đấy.”
“Chocolate à?” Các bạn học tưởng đó là viên chocolate thủ công. Kết quả Dung Tế Tuyết mở bao bì ra, xung quanh lập tức bốc lên mùi thuốc bắc cực kỳ khó ngửi. Nói ra cũng không phải anh chế sai, mà bởi vì loại thuốc này dù cho thêm bao nhiêu mật ong đi nữa thì mùi vị vẫn dở tệ.
“Tại sao anh cậu nặn viên thuốc to đùng thế!”
Dưới ánh mắt nghi ngờ của bạn học, Dung Tế Tuyết vẫn ôm viên thuốc giải thích như muốn tự trấn an mình: “Đại bổ, càng to càng bổ…”
Sau đó cậu ôm tâm tư sùng bái anh trai, trực tiếp gặm hết viên thuốc bắc to bằng nắm tay trẻ em đó.
Vì thế sau này các bạn học cực kỳ tôn trọng cậu.
Một lần khác có giáo viên thấy cậu ăn hết viên thuốc to đùng kia với nước lạnh, thậm chí cho rằng gia cảnh nhà cậu sa sút nên đã đến động viên thăm hỏi một phen.
Nhờ ăn mấy viên thuốc của anh trai, Dung Tế Tuyết thi đậu vào trường trung học trọng điểm.
Hồi ức kết thúc, sắc mặt Dung Tế Tuyết cứng đờ. Cậu mất tự nhiên giật giật mấy cái rồi đáp: “—— Đúng vậy, hỗ trợ giấc ngủ và trí nhớ.”
Qua một lát, cậu lại bổ sung: “Nhưng không đáng giá 500 tệ đâu, số tiền đó chị lấy mua dược liệu nấu canh bổ cũng được.”
“Đúng vậy, lần trước làm cho Tiểu Tuyết xong tôi tạm thời đóng lò nên cũng không còn dư. Nếu cô muốn tẩm bổ, để tôi tìm mấy bài thuốc cho, hoặc chờ khi nào tôi rảnh rỗi sẽ chế cho cô mấy viên luôn.” Chu Cẩm Uyên nói.
“Ôi, được vậy thì tốt quá!” Y tá Triệu vui vẻ, đây chính là chỗ tốt khi làm việc trong bệnh viện. Sau này nếu trong nhà cô có ai bị rụng tóc hói đầu cũng biết ngay phải đi đâu chữa.
Lời Y tá Triệu nói thật đúng là đã gợi lên hứng thú cho Chu Cẩm Uyên, vốn đã mấy tháng rồi anh không chế thuốc.
Đến giờ tan làm, Chu Cẩm Uyên kêu Tiểu Tuyết đi bốc thuốc, lại đi mua một cái nồi mới về dán đề can bát quái lên, tượng trưng cho việc sau này nó sẽ chính thức trở thành lò luyện đan. Luyện chế thuốc viên thật ra chỉ cần chú ý ba điểm: nồi vạc, dược liệu và độ lửa. Ở thời hiện đại, cả ba thứ này đều không phải vấn đề lớn.
Chu Cẩm Uyên tán dược liệu thành bột, sau đó trộn với mật ong, nặn thành viên tròn đặt vào chén để nguội.
“Có cần để lại cho em mấy viên không? Gần đây bài vở có căng thẳng lắm không?” Chu Cẩm Uyên đậy nắp chén lại, hỏi Dung Tế Tuyết.
Dung Tế Tuyết miễn cưỡng mỉm cười: “Bài vở bình thường —— Anh, để em nấu ít chè cho anh nhé, sau đó chúng ta cùng xem phim.”
“Được đấy,” Chu Cẩm Uyên thành công bị dời sự chú ý, “Em đi nấu chè, anh tìm xem có phim nào hay!”
Chu Cẩm Uyên xem phim với Tiểu Tuyết được hai mươi phút thì có đồng nghiệp bên khoa khác gọi điện thoại tới dò hỏi vài vấn đề thuộc lĩnh vực hộ lý Đông y, anh đành phải kiên nhẫn giải đáp. Đến khi nói xong đã là nửa tiếng sau, anh nhận ra Tiểu Tuyết vẫn luôn tạm dừng phim chờ mình.
“Vẫn chờ à, em cứ xem tiếp cũng được mà.” Chu Cẩm Uyên bật cười nói.
“Không sao, em muốn chờ xem hết phim với anh.” Dung Tế Tuyết cười. Đừng nói chỉ là một cú điện thoại, hồi xưa những chuyện như đang đi chơi bị bệnh nhân gọi đột ngột cũng từng xảy ra vô số lần, cậu đã quá quen rồi.
“Được rồi, ha ha.” Chu Cẩm Uyên ngồi xuống ghế sô pha mềm mại, vai kề sát vai Dung Tế Tuyết: “Xem tiếp thôi!”
Dung Tế Tuyết ấn điều khiển từ xa, bộ phim tiếp tục trình chiếu. Tiếng nhạc du dương từ trong phim phát ra làm Chu Cẩm Uyên lập tức thư giãn.
Cốc cốc.
Tiếng đập cửa vang lên giữa bầu không khí ấm áp.
“Ai đó ạ?” Chu Cẩm Uyên cảm thấy rất lạ, đêm hôm thế này còn ai gõ cửa vậy.
“Tao! Lão Dung hàng xóm đây!”
Dung Tế Tuyết: “…”
“Ủa, sao anh em lại về rồi?” Chu Cẩm Uyên khó hiểu. Ngôi chùa mới ở cách đây khá xa, cũng không biết có chuyện gì mà giữa khuya khoắt anh ta chạy về không báo trước một tiếng.
“… Để em mở cửa.” Dung Tế Tuyết đứng lên, xoay người lộ ra bóng lưng lạnh ngắt như muốn rớt vụn băng tại chỗ. Cậu mở cửa ra hô một tiếng: “Anh.”
Tiếng hô này làm da đầu Dung Sấu Vân tê dại, vội vàng lách mình vào nhà.
Anh ta vừa mệt vừa khát, trông thấy trên bàn có chén chè mới nấu ướp lạnh, liền cẩn thận đưa mắt hỏi ý kiến Chu Cẩm Uyên rồi bưng lên làm một hơi cạn đáy: “Hô ——”
Dung Tế Tuyết: “…”
Uống hết chè vẫn hơi đói bụng, Dung Sấu Vân liếc nhìn cái chén đậy nắp bên cạnh: “Cái gì thế, ăn được không?”
Dung Tế Tuyết lạnh lùng nói: “Ăn đi.”
Dung Sấu Vân mở nắp làm mùi thuốc khó ngửi lập tức xộc ra, trong chén đặt mấy viên thuốc màu đen siêu bự. Anh ta che miệng thả nắp lại như cũ: “Vãi, A Cẩm, mày lại nặn thuốc làm gì đấy!”
Thằng em trai đã tốt nghiệp rồi mà, tại sao vẫn phải nặn thuốc viên? Đừng nói thằng kia ăn đến nghiện rồi chứ… Cái món này mà nghiện được á??
Trước đây mỗi lần bắt gặp Dung Tế Tuyết gặm thuốc viên, anh ta đều cảm thấy không rét mà run!
“Bớt nói nhảm lại, cái này làm cho con nhà đồng nghiệp.” Chu Cẩm Uyên trừng mắt.
Ai lại thất đức như thế chứ. Dung Sấu Vân âm thầm niệm một tiếng Phật hiệu cho đứa nhỏ tội nghiệp không biết tên.
“Mày nói chuyện của mày trước đi, làm sao thế?” Chu Cẩm Uyên nhìn anh ta: “Tại sao lại về nhà giờ này?”
Dung Sấu Vân ngồi phịch xuống vị trí mà Dung Tế Tuyết vừa ngồi, dang rộng cả tay chân.
Dung Tế Tuyết: “…”
Cậu đành đi qua phía đối diện, ngồi xuống phần tay vịn sô pha bên cạnh Chu Cẩm Uyên.
Dung Sấu Vân giả vờ lau lau hàng nước mắt không tồn tại: “Đừng nói nữa, tao đen gần chết, tối nay ngủ không được đành dậy tản bộ, không ngờ đụng phải Giám viện và sư đệ của ông ta hôn nhau.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
May mắn lúc này trong miệng anh không ngậm nước trà, nếu không có lẽ Chu Cẩm Uyên đã phun sạch ra rồi.
“Á đù.” Chu Cẩm Uyên sợ ngây người, vội trừng mắt: “Đừng nói bậy… Có phải mày nhìn nhầm rồi không…”
“Tao không nhìn nhầm, hơn nữa còn bị Giám viện phát hiện, báo hại tao bỏ chạy luôn không dám về ký túc xá. Tao tới định hỏi mày đây, cái này có tính là phạm giới luật không?” Dung Sấu Vân ngơ ngác.
Chu Cẩm Uyên vẫn chưa thôi khiếp sợ, nhưng anh phục hồi tinh thần rất nhanh: “Mày như thế là kỳ thị đấy, dù là quan hệ đồng tính hay dị tính, đối với hòa thượng chúng mày tất cả đều phạm vào sắc giới!”
“…” Dung Sấu Vân rối rắm: “… Thôi được, là tao sai, chúng sinh bình đẳng.”
Chu Cẩm Uyên quay đầu thấy sắc mặt Tiểu Tuyết cũng không bình thường, lập tức nói với cậu: “Em cũng còn nhỏ, anh không nên thoải mái nói mấy chuyện này trước mặt em!”
Dung Tế Tuyết: “…”
Dung Sấu Vân mỉa: “Mày nghĩ nó làm sinh viên thì thuần khiết được đến đâu…”
“Câm mồm. Rồi sao, lại định đi tố cáo Giám viện của mày à? Nhưng việc của Giám viện không phải là giám sát quản lý cả chùa sao?” Chu Cẩm Uyên hỏi.
Sớm biết thế này thì đã khuyên anh ta quay về nhà hành nghề y cho rồi. Thằng cha này đi đến đâu cũng xảy ra chuyện, giống hệt như lời Tiểu Tuyết nói.
“Tao không biết nữa, cứ có cảm giác là dù mình không đi tố cáo thì chắc gì Giám viện đã tha cho tao. Tiêu đời rồi, tao lại hết đường sống ở giới Phật giáo Hải Châu rồi.” Dung Sấu Vân ôm mặt, anh ta – một con hắc mã Phật môn – cứ như vậy chuẩn bị chết yểu.
“Tao muốn chết tao muốn chết tao muốn chết…” Dung Sấu Vân đau khổ lẩm bẩm, hai mắt đờ đẫn nhìn trần nhà, toàn thân ủ rũ.
Chu Cẩm Uyên thực sự nhìn không nổi: “Mày xuất gia lâu như thế mà chỉ biết diễn trò này thôi à?”
Dung Sấu Vân nghe vậy, dưới thân như có lò xo lập tức bắn người lên ngồi nghiêm chỉnh, cụp mi rũ mắt, bày ra vẻ mặt hiền từ thương xót chúng sinh: “Tao muốn viên tịch tao muốn viên tịch tao muốn viên tịch…”
Chu Cẩm Uyên, Dung Tế Tuyết: “………………”