Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Leia
Lục Mông lập tức chia sẻ lại bài Weibo mà fan đã gắn thẻ mình, kèm thêm một tấm hình chụp trò chơi luyện tay trên máy tính bảng đã bị người ta phá kỷ lục.
[ Đúng là tôi viết đấy! Tái bút: Có hôm tôi ở chỗ bác sĩ Chu bị một người không biết tên phá đảo con game này, gần đây mới nhận ra người đó rất có khả năng là đại thần Kim Xước Tiên… ]
Cân nhắc kỹ lưỡng, Lục Mông vẫn cảm thấy 90% là Kim Xước Tiên không sai đi đâu được. Nghe nói thầy của Tiểu Liễu chơi đàn rất giỏi, mà Tiểu Liễu lại biểu diễn rất xuất sắc bài《 Tiểu Thanh Long 》ngay tại lễ kỷ niệm thành lập trường.
Bình luận bên dưới xếp hàng kinh ngạc:
[ Trò này mà có người phá đảo được ư??? ]
[ Sốc cực độ! Tái bút: Chữ anh đẹp quá ]
[ Đại thần Kim gì cơ, chẳng phải người lập kỷ lục của trò dở hơi này là một cao thủ chơi piano khác à? ]
[ Người ở trên mới dùng mạng à? Là đại thần Kim Xước Tiên, nếu nói cao thủ thì anh Kim mới là cao thủ thực sự, anh ấy phá đảo game cũng không có gì đáng ngạc nhiên ]
[ Sống lâu cuối cùng cũng chứng kiến game này bị phá đảo… ]
[ Hâm mộ quá!! Nói thế nghĩa là anh gặp mặt Kim Xước Tiên ngoài đời rồi sao! Tò mò quá! ]
[ Bái phục tốc độ tay của đại thần! Tôi học piano chuyên nghiệp đây mà cũng chưa qua nổi cấp 40 nữa! ]
Rất nhiều người kéo đến bình luận dưới Weibo của Lục Mông hỏi đại thần Kim rốt cuộc trông như thế nào. Mọi người đã nghe qua rất nhiều chiến tích của Kim Xước Tiên cùng truyền kỳ hợp tác với người thừa kế tập đoàn Hertzfeld Records, chỉ là không bao giờ tìm được một tấm ảnh nào chụp cận mặt anh ấy, cùng lắm thì chỉ có ảnh che kín mặt mũi không thấy được gì.
Lục Mông tiếc nuối nói chính mình cũng không biết, lúc ấy cậu ta không trực tiếp chạm mặt đại thần Kim. Đến bây giờ rất hối hận vì hai bên chỉ cách nhau đúng một bức tường. Nếu cậu ta nghe lời bác sĩ Chu châm cứu ở phòng ngoài thì chắc chắn đã thấy rõ mặt mũi Kim Xước Tiên rồi!
Trong đầu cậu ta còn có một ý nghĩ khác, lúc ấy ở phòng khám còn có một cô gái người nước ngoài hay ra vào, chỉ lướt qua vài giây cũng đủ nhận ra đó là một người xinh đẹp và cực kỳ khí chất. Nếu không phải cả giới tính lẫn quốc tịch đều không khớp, chắc cậu ta đã đoán cô gái kia chính là đại thần. Có điều nghĩ là một chuyện, Lục Mông cũng không công khai nhắc tới cô gái ngoại quốc làm gì. Mãi đến một ngày trong tương lai cậu ta mới biết được thân phận thật sự của cô ấy…
Đang là thời điểm Kim Xước Tiên được chú ý cao độ, mọi người rất hào hứng đi tìm hiểu các câu chuyện xưa về vị nhạc sĩ thiên tài bí ẩn này. Lục Mông vừa mở lời, cả Weibo càng bùng nổ hơn nữa, hé lộ một khía cạnh đời thường của đại thần – hóa ra anh ấy cũng lén chơi game trong lúc chữa bệnh, hơn nữa còn phá đảo ngay trong lần đầu tiên!
Đồng thời, sự kiện này khiến một số truyền thông chú ý hơn đến giới thể thao điện tử.
Kim Xước Tiên không lộ mặt mà chỉ có Hertzfeld lên tiếng đại diện. Sau khi giới truyền thông Trung Quốc chú ý đến điểm này, họ lập tức đi thu thập tư liệu và viết ra bản thảo:
“Kỳ tích hẳn không chỉ dừng lại ở mỗi Kim Xước Tiên.”
Tiêu đề cực kỳ thu hút lượt xem, nhưng nội dung bài viết cũng không khiến khán giả bấm vào xem cảm thấy thất vọng. Những năm gần đây, công chúng dần chú ý hơn đến ngành thể thao điện tử, số người đồng cảm và ngưỡng mộ cũng gia tăng. Trong bài viết, phóng viên đã kể lại rất tỉ mỉ chi tiết câu chuyện của Lục Mông và Nhậm Lam, đặc biệt là Nhậm Lam trước đó không lâu phải tiếc nuối giải nghệ trên đỉnh cao (đoạn này viết rất văn vẻ cảm động cứ như thể phóng viên theo dõi sát sao). Vậy mà sau khi được Chu Cẩm Uyên điều trị, họ lại trở về sàn đấu viết tiếp kỳ tích vân vân.
Tuy bài báo viết có phần bóng bẩy nhưng phần lớn nội dung câu chuyện cơ bản vẫn là thật. Các độc giả xem xong ai nấy rưng rưng nước mắt, luôn tay bấm thích, chia sẻ để cổ vũ cho tinh thần theo đuổi giấc mơ của Nhậm Lam.
Người hâm mộ thể thao điện tử cũng sôi nổi gắn thẻ các tuyển thủ từng chấn thương giải nghệ vào bài:
[ Cơ hội đến rồi!! Tiến lên!! Quay trở lại đi anh!! ]
[ @Câu lạc bộ nhanh lên!!! Mau trả tiền để Chu Cẩm Uyên xoa bóp phục hồi cho các tuyển thủ đội nhà! Không đủ tiền thì chúng tôi quyên góp! ]
Thấy phản hồi cho bài báo quá nhiệt tình, các phóng viên mừng rỡ tiếp tục đi tìm hiểu lại chuyện cũ của phòng khám Tiểu Thanh Long.
Liên hệ với sự kiện câu lạc bộ LJJ “Livestream đóng phim khiêu dâm” trước kia, các video cũ lần lượt bị đào lên, càng truyền càng lan rộng, càng thêm chứng minh vị chuyên gia trẻ tuổi đó chưa bao giờ đi trên con đường bình thường.
Sự bí ẩn của Kim Xước Tiên khơi dậy rất nhiều sự tò mò của công chúng, từ cái tên và các tác phẩm, mọi người càng thêm ảo tưởng về một hình tượng tốt đẹp như thần tiên. Vì thế, họ quay sang tìm Arthur chứng thực.
Đây không phải lần đầu Arthur bị hỏi về vấn đề này, đương nhiên anh ta sẽ không đáp. Nhưng vì quần chúng quá nhiệt tình khao khát được biết, Arthur chỉ có thể trả lời qua loa: “Tôi không tiện nói quá chi tiết, Kim cũng không muốn tiết lộ thông tin cá nhân ra ngoài. Nhưng mà nếu phải mô tả thì cậu ấy rất đặc biệt, cho tôi cảm giác giống với… Tiểu Thanh Long.”
Thật ra cái mà Arthur muốn nói chính là bản nhạc Tiểu Thanh Long đầy lịch sự, tao nhã và xa rời thế tục. Nhưng hiện giờ ý nghĩa của Tiểu Thanh Long quá nhiều, cuối cùng tam sao thất bản trở thành “Kim Xước Tiên rất giống Chu Cẩm Uyên”.
Người ta nhớ ngay đến hình ảnh Chu Cẩm Uyên ngồi sau quầy gặm kem, các fan hô to hóa ra đại thần Kim ngoài ba mươi rồi vẫn trẻ trung nhí nhảnh như vậy, độ tương phản quá lớn càng khiến người ta thêm yêu mến!!
Nhờ thế mà những ngày sau, Kim Xước Tiên tiếp xúc với Chu Cẩm Uyên thoải mái hơn không ít…
……
Chu Cẩm Uyên vẫn không rảnh rỗi nhận phỏng vấn như mọi lần.
Truyền thông chuyển sang phỏng vấn hàng xóm, nhưng mấy người này ngoài việc ca ngợi thuốc thang dùng tốt ra cũng chẳng nói thêm được gì có ích. Vậy là họ tiếp tục xuống tay với Bệnh viện số 3.
Trải qua rất nhiều đường ngang lối tắt, cuối cùng họ mới phỏng vấn được hai vị thực tập sinh do Chu Cẩm Uyên hướng dẫn. Trên thực tế là bị cả khoa Y học cổ truyền cử ra để đối phó. Hai người đành thật thà trả lời thêm một ít chuyện thường ngày Chu Cẩm Uyên ngồi tiếp khám. Về sau khi bài báo công bố, hình ảnh bọn họ cũng được đăng lên với chú thích: Thực tập sinh Thanh Phong, thực tập sinh Minh Nguyệt.
Thanh Phong và Minh Nguyệt đọc qua lần đầu tiên còn chưa phản ứng kịp, một lát sau Minh Nguyệt mới nói: Không đúng, tại sao lại viết biệt danh của chúng ta lên bài thế này!
Lúc phỏng vấn hai người có báo tên thật với các phóng viên, nhưng nghĩ lại thì có lẽ vì ai cũng luôn miệng gọi Thanh Phong Minh Nguyệt, chính hai người họ cũng tự xưng như vậy nên phóng viên nghe mà bị lú lẫn theo…
Các cư dân mạng đọc xong cười to, “Thầy thuốc hướng dẫn thực tập sinh cũng không giống người thường, lại còn Thanh Phong với Minh Nguyệt, đừng nói là xem tên chọn người nha.”
Đến lúc này mới có người khác vào giải thích rằng đó thật ra chỉ là biệt danh nhân viên bệnh viện đặt cho thôi, không phải tên thật, tương tự như chuyện bác sĩ Chu được cả viện gọi là đại thần vậy.
Ngoài ra, trong viện luôn lưu truyền một giai thoại về ngày đầu tiên bác sĩ Chu đi nhận việc không được ai đăng ký khám, vậy mà anh vẫn không phiền không bực, yên lặng ngồi thiền tu luyện giữa phòng khám luôn…
[ Tu luyện trong văn phòng?? ]
[ Ha ha ha ha ha tôi có người nhà làm ở bệnh viện số 3 nên cũng biết chuyện á, người trong viện thích đồn lắm, lâu lâu còn tự thăng cấp tu vi cho đại thần luôn cơ. Đúng là bác sĩ Chu từng ngồi thiền trong phòng khám, hồi đó chẳng ai đăng ký khám anh ấy thật. ]
[ Nghe người ở trên nói tôi cũng tò mò, bây giờ bác sĩ Chu đã ở tu vi gì rồi? ]
[ Lại còn không đúng, Tây y xem miếu Đông y xem hòa thượng, người khám Tây y luôn tìm đến bệnh viện lớn, khám Đông y chắc chắn phải chọn thầy. Việc thiếu chuẩn hóa bên đó dẫn đến hậu quả chênh lệch trình độ chuyên môn lớn giữa các bác sĩ. ]
[ Tôi cho người ở trên một cơ hội nữa nè, Tây y xem miếu, Đông y xem gì cơ? ]
[ … Xem đạo sĩ. ]
[ Dễ thương ghê, hóa ra bác sĩ Chu cũng có giai đoạn phải ăn không ngồi rồi. Nhưng nghĩ kỹ cũng đúng, mặt baby cỡ đó hằng ngày còn gặm kem que thì ai tin cho nổi ]
—— Chẳng biết tại sao mọi người bắt đầu gán thêm sở thích ăn kem cho Chu Cẩm Uyên, rõ ràng chỉ chụp được ảnh anh ăn đúng một lần thôi chứ mấy.
Lần lan truyền này của Chu Cẩm Uyên có độ hot cao hơn toàn bộ những lần trước đó, thậm chí mấy chuyện cũ trong quá khứ cũng bị đào ra đưa lên mạng.
Có người khác hoảng hốt bình luận: [ Một anh chủ khác của Tiểu Thanh Long hình như là hòa thượng à? ]
[ Đừng thấy họ trọc đầu đã phán ngay là hòa thượng được không. ]
[ Không, tôi nghe mấy người tới check-in nói thấy anh ta niệm kinh trong phòng khám mà?
[ Hòa thượng thật đấy, có một khoảng thời gian tôi hay tới chùa chiền nghiên cứu kiến trúc, đi hết các chùa ở Hải Châu từ lớn đến nhỏ. Anh ta khá đẹp trai nên tôi có ấn tượng lắm, lại còn thấy mặt ở mấy chùa liền! Thực ra tôi cũng không rõ tại sao sư sãi cũng chạy qua chạy về… Không chỉ chạy qua chạy về, hình như là luân chuyển công tác luôn á. ]
[ Ha, là sư huynh của tôi đây mà. Trước khi hoàn tục tôi có ở cùng chùa với anh ấy, rốt cuộc cũng không làm sư được nữa rồi à. Anh ta đi qua mỗi chùa nếu không phải tố giác trụ trì thì cũng khiến chùa suy yếu luôn, hình như bây giờ hoàn tục luôn rồi. ]
[ ??? Hòa thượng này đẹp trai thế, tôi cười muốn xỉu! Phòng khám quốc tế Tiểu Thanh Long thật lắm nhân tài! ]
[ Vậy phòng khám Tiểu Thanh Long thật sự do đạo sĩ và hòa thượng bắt tay nhau thành lập? ]
[ Làm sao bọn họ quen nhau nhỉ, cảm giác phải có câu chuyện dài lắm, sau đó còn cùng nhau làm bạn rồi cùng mở phòng khám nữa! Trong đầu tôi có thể viết được 300.000 chữ rồi! ]
Bàn tán một hồi, mọi người còn phát hiện ra tuy bác sĩ Chu nổi tiếng ở Hải Châu nhưng không phải người bản địa, mà đến từ một thành phố nhỏ của Doanh Châu. Trước khi vào làm trong Bệnh viện số 3, thật ra anh đã có chút tiếng tăm ở quê nhà. Người càng nổi tiếng hơn chính là cha anh, cả gia tộc vốn là thầy thuốc Đông y truyền đời qua nhiều thế hệ.
Đó hẳn là lý do tại sao tuổi còn trẻ mà trình độ bác sĩ Chu lại cao như vậy.
Chuyện về cha Chu được dân bản xứ sôi nổi truyền ra, ông hành nghề y mấy chục năm đã thành danh từ sớm, cửa nhà không lúc nào ngớt khách. Lượng bệnh nhân cũng không phải vấn đề, cha Chu chưa bao giờ thiếu bệnh nhân, thậm chí vài cơ sở y tế trong tỉnh và cơ sở y tế tư nhân còn thường xuyên mời gọi ông về đơn vị mình làm việc.
Bản thân bác sĩ Chu càng được săn đón hơn, anh được rất nhiều bệnh viện tư ở Hải Châu mời chuyển việc với mức lương cao, đến quê nhà Doanh Châu cũng đề nghị mời về, hoặc muốn đầu tư mở rộng quy mô phòng khám Tiểu Thanh Long, mở chi nhánh các thứ…
Viện trưởng Tiêu thấy tình hình như vậy thì không quá yên tâm, nhất là mấy nơi ở quê Chu Cẩm Uyên, dù sao người ta cũng có tình cảm đồng hương sâu sắc hơn mình nhiều. Có điều sau một cuộc trò chuyện với Chu Cẩm Uyên, ông ta đã yên tâm phần nào.
Chu Cẩm Uyên nói chuyện sau này khó nói trước, nhưng trước khi Dung Tế Tuyết tốt nghiệp anh chắc chắn sẽ tiếp tục làm việc ở Bệnh viện số 3, cũng không có khả năng về quê ngay. Phòng khám bên này khó lòng đóng cửa luôn là một chuyện, qua tháng 9 anh còn phải qua trường đại học giảng bài nữa mà, chỉ là người ngoài chưa biết thông tin này thôi.
Quan trọng hơn là, cha Chu từng cố ý gọi điện sang nói đã bói cho anh một quẻ, quẻ phán anh cứ ở lại Hải Châu sẽ tốt hơn…
……
Chu Cẩm Uyên từ chối mọi lời mời chào chuyển việc nhưng vẫn phải nhận rất nhiều lời mời tham gia sự kiện lớn nhỏ. Sự kiện học thuật thì không nói, đằng này người ta còn mời anh làm gương mặt đại diện quảng cáo thực phẩm chức năng hoặc tham gia phát sóng trực tiếp khám bệnh miễn phí trên phố, rồi nào là thi đấu châm cứu với lão trung y gì đó, thậm chí có thư mời còn đặt cái tên nghe rất giật gân là “Tuyển dụng bác sĩ riêng với mức lương triệu đô một năm”… Cũng không biết mấy người đó moi được địa chỉ email của anh từ đâu ra.
“Cái này là nội dung trò chơi gì à? Thuê người nổi tiếng trên mạng làm người mẫu, tôi và ông bác sĩ kia thi xem ai phi châm chuẩn hơn? Châm này không phải kim châm cứu mà tôi biết đúng không, nghe sao giống ám khí quá?”
Chu Cẩm Uyên không thể tưởng tượng nổi. Trong châm cứu đúng là có thuật ngữ “phi châm” ám chỉ thao tác tay nhanh nhẹn và khéo léo như bay, nhưng trong thư mô tả hành động kia y hệt mấy trò phi ám khí giang hồ chỉ có trong phim ảnh.
“Ha ha ha ha ha, nhiều hoạt động kỳ quặc thật.” Quý Hoãn tùy tiện nhìn qua, “Còn không bằng mời ông chủ chúng ta đi bói toán trực tuyến, càng dễ thu hút lượt xem hơn.”
“Ông chủ, đây là lý do anh luôn hết hot sớm đấy, bởi vì anh không chịu xuất hiện trên truyền thông nhiều nên không giữ được độ nóng.” Thiệu Tĩnh Tĩnh lén lút nói.
Chu Cẩm Uyên liếc nhìn cậu ta từ trên xuống dưới, “Rốt cuộc cậu là hộ lý hay quản lý nghệ sĩ??”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “… Cái gì cũng không phải! Tôi không làm hộ lý đâu!”
Chu Cẩm Uyên luôn nổi tiếng rồi lại hết thời liên tục quả thật đúng như lời Thiệu Tĩnh Tĩnh nói, dù sao anh chẳng phải người kiếm tiền trên mạng hoặc ngôi sao, không thể và cũng không có hứng thú xuất hiện quá nhiều trước công chúng. Ở thời đại này rất dễ bị người ta quên đi. Đương nhiên, Chu Cẩm Uyên vốn là người có chuyên môn nên luôn xuất sắc trong lĩnh vực riêng của mình.
Dung Sấu Vân từ phía sau đi ngang qua, tiện tay lấy một tờ giấy trắng gấp thành mũ y tá đặt lên đầu Thiệu Tĩnh Tĩnh, “Hộ lý Thiệu, chuẩn bị mở cửa.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…”
Cậu ta nghẹn họng mất cả phút, đột nhiên nhìn thấy Dung Tế Tuyết, liền lắc bộ não cực kỳ nhanh nhạy của mình rồi nói: “Anh Tuyết này, anh có nghe người ta đồn thổi trên mạng là anh Chu và anh Dung nhà mình có mối quan hệ đặc biệt lắm không.”
Dung Tế Tuyết cười như không cười nhìn cậu ta, đôi mắt nhạt màu nhìn qua… có chút lạnh lùng, làm Thiệu Tĩnh Tĩnh rùng mình.
Dung Tế Tuyết chậm rãi nói: “Tôi chỉ biết nghe và tin lời đồn trên mạng sẽ trúng độc bán hạ thôi.”
Thiệu Tĩnh Tĩnh: “…………”
“… Nói linh tinh cái gì không biết, bác sĩ riêng lương triệu đô một năm? Nghe như nhà giàu mới nổi.” Chu Cẩm Uyên vừa lẩm bẩm vừa xóa hết mấy bức email có tựa đề tầm thường kia đi, thậm chí không thèm mở thư ra xem một lần.
Nhắc đến hoạt động, quả thật anh cũng có nhận lời tham gia một hoạt động học thuật. Hoạt động này có thầy Hoàng Trung Văn của Viện Y học cổ truyền đứng ra làm trung gian, mời anh tham gia một khóa huấn luyện châm cứu quốc tế. Anh vui vẻ đồng ý, còn chuẩn bị đưa theo hai “tiểu đạo sĩ” làm cả hai vui đến muốn khóc ngay tại chỗ.
.
Ở nước B xa xôi.
Sau khi Elena trở về thành phố L, cô đi tìm người phụ trách vũ đoàn nhà hát và huấn luyện viên đã dẫn dắt mình vào nghề.
Trước khi tai nạn giao thông xảy ra, Elena vốn là nữ diễn viên chính xuất sắc nhất trong vòng hai mươi năm trở lại đây của nhà hát. Huấn luyện viên dạy múa càng yêu mến cô bao nhiêu thì sau này càng tiếc nuối vì tai nạn đó bấy nhiêu. Bọn họ đều biết chuyện Elena ra nước ngoài điều trị, nhưng ai cũng rõ sau này chắc chắn cô không thể quay lại sự nghiệp diễn viên nữa.
Vậy nên lúc Elena tìm tới, bọn họ vô cùng khó xử không biết nên từ chối thế nào để không làm cô tổn thương.
“Không cần ký hợp đồng vội, em chỉ hy vọng được trở lại vũ đoàn cùng mọi người tập luyện chuyên nghiệp. Trên thực tế em đã tự tập ở nhà được một thời gian rồi, cảm thấy có thể tăng cường độ tập luyện hơn nữa, cũng cần phải luyện lại các vở diễn trước đó cho quen.” Elena từ tốn nói, từ dáng đi hay dáng đứng thẳng, không ai có thể nhận ra cô từng gặp tai nạn liệt chân.
Đương nhiên đi lại bình thường và múa ballet là hai chuyện hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Lời Elena nói khiến người phụ trách vũ đoàn và huấn luyện viên càng thêm lưỡng lự, cũng nghi ngờ liệu cô có đang tự huyễn hoặc bản thân và trốn tránh sự thật sau cú sốc lớn hay không.
Nhưng ngay sau đó, Elena đã tự mình chứng minh kết quả hồi phục của cô trong thời gian qua. Hai người kia xem xong đều kinh ngạc. Trình độ hiện tại tuy kém hơn Elena trước đây, nhưng hoàn toàn đủ khả năng gia nhập vũ đoàn, hơn nữa cô mới chỉ quay lại tập luyện chưa bao lâu!
Người phụ trách nghiêm túc hỏi: “Xem ra em đã hồi phục rất khả quan, nhưng em có chắc mình có thể đáp ứng cường độ huấn luyện chuyên nghiệp không? Đặc biệt là —— nếu em muốn trở lại vị trí diễn viên chính.”
Đôi mắt xanh lục của Elena ánh lên ý cười, giọng điệu chắc chắn như thể đang trả lời cả hai câu hỏi, “Đương nhiên ạ.”
Elena trở lại nhà hát sau một thời gian dài, phải đối mặt với đủ loại ánh mắt dò xét từ các đồng nghiệp cũ, các diễn viên mới và cả những người ngoài cuộc. Nếu cô chỉ là một vũ công chính không thể quay lại sân khấu được nữa, mọi người có lẽ chỉ thể hiện sự thương hại và tiếc nuối. Thế nhưng hiện giờ mọi chuyện đã khác.
Dù là ánh mắt của ai cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của Elena, tinh thần cô đã trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Chẳng bao lâu sau, 《 Thanh kiếm Larington 》công chiếu toàn cầu hiển nhiên cũng là chủ đề bàn tán sôi nổi ở thành phố L. Trong khi mọi người tranh luận về ý nghĩa của cái tên《 Tiểu Thanh Long 》, chỉ riêng Elena là lặng lẽ mỉm cười.
Rồi sau đó, mức độ phổ biến và doanh số của bản nhạc tăng vọt, câu chuyện đằng sau nó được lan truyền rộng rãi, khiến mọi người càng không tiếc lời ca ngợi. Đầu năm nay, Chu Cẩm Uyên lại đến thành phố L và có tin đồn liên quan đến Arthur, dẫn đến cư dân thành phố bàn tán xôn xao, vô cùng náo nhiệt.
“Hồi đó, ba tôi nghe danh bác sĩ Chu nên đến khám chữa đau cánh tay, giờ đã khỏi hẳn rồi.”
“Tôi mừng quá, tóc Arthur cơ bản không có vấn đề gì cả, tôi đã hết hy vọng một lần rồi!”
“Arthur đúng là người bạn tốt. Gần đây, phòng khám Đông y gần nhà tôi rất đông bệnh nhân, chắc là do ảnh hưởng từ câu chuyện của anh Kim. Bạn nói xem, châm cứu ngoài giảm đau còn có thể kiểm soát bệnh ung thư sao? Chỉ nhờ châm cứu và uống thuốc thảo dược thôi sao?”
“Tôi không biết nữa, nhưng nghe nói anh ta được thừa hưởng rất nhiều phương pháp cổ truyền Trung Hoa, giờ đã trở thành phòng khám nổi tiếng và hiệu quả nhất khu dân cư rồi.”
“Hôm qua, tôi đã xem trang web giới thiệu về Đông y rất lâu, có châm cứu, có thuốc thảo dược —— thậm chí còn có một video giới thiệu cách sắc thuốc, nhìn cứ như thần dược vậy, xem say sưa lúc nào không hay, đến tận 11 giờ! Sau này có cơ hội, chắc tôi cũng phải nếm thử xem vị nó ra sao, có vẻ là một liệu pháp điều trị khá lành mạnh đấy!”
“Chắc tôi cũng phải thử đi châm cứu thôi, giờ tôi lạm dụng thuốc giảm đau quá nhiều rồi.”
Các cô gái bàn tán một lúc rồi nhìn sang Elena đang ngồi dưới sàn. Mái tóc đen dài của cô búi cao gọn gàng, để lộ vầng trán trơn bóng, đôi chân dài gập lại trông khỏe khoắn, hoàn hảo không khác gì trước kia.
“Này, Elena.” Có người gọi tên cô, “Chị cũng từng sang phương Đông điều trị đúng không? Đến Trung Quốc à? Thế có phải uống thuốc thảo dược của họ không vậy.”
Sau khi điều trị ở bệnh viện Hopkins, cô vẫn có thể trở lại vũ đoàn. Tuy cô chưa ký hợp đồng chính thức, nhưng tất cả những gì xảy ra đã đủ kỳ diệu. Mọi người cũng luôn lén lút bàn tán sau lưng rằng không biết cô đã dùng phương pháp điều trị gì mà đến một vết sẹo cũng không còn —— Thậm chí da dẻ còn mịn màng hơn trước!
Elena ngẩng đầu lên mỉm cười.
Thấy mọi người bàn tán sôi nổi, Elena cảm thấy tự hào thay cho bác sĩ Chu, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác hiếu thắng. Hay nói đúng hơn, cô vốn dĩ là người như thế, hiếu thắng, kiên cường, thế nên cô luôn là người ưu tú nhất trong số bạn bè đồng trang lứa.
Elena tin rằng một ngày nào đó cô sẽ đạt được như câu ngạn ngữ Trung Quốc mà cô học được từ Tiểu Liễu: Hôm nay tôi tự hào về Tiểu Thanh Long, ngày mai Tiểu Thanh Long sẽ tự hào về tôi!
Vì thế Elena chợt nhẹ nhàng chuyển đề tài: “Tôi có học được vài điệu nhảy dân gian ở Trung Quốc, mọi người có muốn xem không…”
Lời tác giả:
Elena quả thật không biết phong cách của mình đã thay đổi rồi