Chương 64: Chuyến đi Hạ Đô và màn vạch trần lang băm

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

Chương 64: Chuyến đi Hạ Đô và màn vạch trần lang băm

Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khóa đào tạo tại Trung tâm huấn luyện châm cứu quốc tế, do Hoàng Trung Văn giới thiệu và được một Quỹ y học cổ truyền trong nước tài trợ, sẽ diễn ra ở thành phố Hạ Đô. Với hai chữ “quốc tế” trong tên, hiển nhiên cả giảng viên lẫn học viên đều có người nước ngoài. Sau khi xem qua chương trình học và danh sách khách mời, Chu Cẩm Uyên nhận thấy sự kiện này có quy mô lớn hơn tất cả các buổi hội thảo anh từng tham gia trước đây, dù thực tế anh cũng chưa góp mặt vào quá nhiều hoạt động như vậy.
Vì đang là kỳ nghỉ hè, Chu Cẩm Uyên cân nhắc đưa Dung Tế Tuyết cùng đi. Anh thông báo với trung tâm huấn luyện rằng mình sẽ dẫn theo ba trợ giảng, nhưng không cần ban tổ chức chi trả chi phí, họ có thể tự thuê phòng khách sạn bên ngoài. Tuy nhiên, nhân viên ban tổ chức trấn an rằng mọi chuyện đều ổn, số lượng khách mời lần này không quá đông, vài người khác cũng đưa theo học trò cưng hoặc trợ giảng nên việc sắp xếp sẽ không khó khăn gì.
Các thực tập sinh khác trong bệnh viện đều ngưỡng mộ Thanh Phong và Minh Nguyệt vì có một người thầy hướng dẫn chu đáo và tốt bụng đến vậy! Ngày thường, thầy Chu đã luôn giảng bài dựa trên thế mạnh của từng người, thái độ cũng rất hòa nhã, hỏi gì đáp nấy; lần này còn đưa cả hai người họ ra ngoài để mở mang tầm mắt, quả là một trải nghiệm vô cùng quý giá.
Hai ngày trước khi khóa đào tạo bắt đầu, Chu Cẩm Uyên dẫn theo ba trợ giảng tạm thời lên đường. Vì Minh Nguyệt nói mình bị say máy bay nên anh đã đổi vé cho cả nhóm cùng đi tàu cao tốc. Số chuyến tàu từ Hải Châu đến Hạ Đô khá ít, lại mua vé trễ nên không thể tìm được chỗ ngồi gần nhau, bốn người đành phải tách ra hai khoang. Nhân viên công tác còn cho biết, vốn dĩ họ muốn mua vé hạng thương gia cho mọi người nhưng không kịp đặt, cuối cùng đành phải ngồi vé hạng nhất.
Chu Cẩm Uyên hẹn Thanh Phong và Minh Nguyệt gặp nhau ở sân ga, còn anh và Tiểu Tuyết thì đặt taxi công nghệ. Thấy gần đến giờ, hai người cùng nhau ra ven đường đứng đợi.
Một người đàn ông chợt tiến đến: “Chào anh.”
“Chào anh.” Chu Cẩm Uyên ngẩng đầu nhìn, thầm nghĩ bụng người này thật chỉn chu, trời nóng thế này mà vẫn mặc âu phục rất chỉnh tề.
“Xe đậu ngay bên kia, chỗ này không tiện dừng lâu, xin mời theo tôi.” Người đàn ông mặc âu phục lịch sự nói.
Chu Cẩm Uyên tưởng rằng xe taxi của mình đã đến nên đi theo người nọ, không ngờ qua ngã rẽ lại thình lình xuất hiện một chiếc limousine sang trọng.
Chu Cẩm Uyên kinh ngạc vì không ngờ có người dám lái limousine đi chạy taxi công nghệ. Chẳng trách người kia nói không tiện dừng lâu, chỗ bọn họ vừa đứng quả thật không thể đậu xe. Chiếc siêu xe đứng đó quá thu hút sự chú ý, gần như ai đi ngang qua cũng nhìn chằm chằm.
Người đàn ông mở cửa xe, “Mời anh Chu.”
Chu Cẩm Uyên đột nhiên nghi hoặc, “Anh biết tôi họ gì à? Nhận chuyến xe trên app hiện cả thông tin này sao?”
Hay là gần đây anh nổi tiếng quá nên bị nhận ra rồi.
Nhận chuyến xe? Người đàn ông lập tức nói: “Không phải, ngài Lương sai tôi đến đón anh.”
Chu Cẩm Uyên: “Ngài Lương nào?”
“Anh… không biết sao?” Người đàn ông đáp, “Ngài ấy đã gửi cho anh đến mấy email liền, muốn bỏ cả triệu đô mời anh về làm bác sĩ riêng. Nhưng anh… không hề đáp lại, không biết có phải vì không hài lòng với đãi ngộ hay không. Biết anh muốn đi Hạ Đô, ngài Lương vừa hay cũng đang ở Hạ Đô nên muốn nhân cơ hội này gặp mặt trực tiếp. Hôm nay tôi đến đón anh tiện thể xác nhận lịch trình luôn. Lát nữa anh muốn đi Hạ Đô bằng phương tiện gì, máy bay riêng của ngài Lương đã đậu sẵn ở sân bay rồi.”
Là… những bức email của gã nhà giàu mới nổi kỳ quặc đó!
Mấy hôm trước, Chu Cẩm Uyên đã xóa hết chúng cùng với những lời mời tham gia hoạt động, sự kiện vô bổ khác, cơ bản là không hề mở ra xem. Bởi vì tiêu đề quá lố lăng nên thậm chí còn bị nhầm là thư rác, vậy nên làm sao anh biết được tên họ đối phương là gì.
Nhưng xem ra người này đúng là nhà giàu thật, còn có thể tra ra tin tức anh sắp đi Hạ Đô.
“Ngại quá, tôi còn có học sinh đang chờ ở ga tàu cao tốc, họ bị say máy bay.” Chu Cẩm Uyên cực kỳ khách sáo giải thích, “Còn việc làm bác sĩ tư nhân thì thôi ạ, tôi không có ý định chuyển việc. Nếu ngài Lương bị đau bệnh chỗ nào, cứ đến bệnh viện hoặc phòng khám xếp số tìm tôi.”
Người đàn ông khá kinh ngạc, hóa ra không phải bất mãn đãi ngộ sao, lại còn từ chối thẳng thừng mà không hề thay đổi thái độ.
Chu Cẩm Uyên đang định dẫn Tiểu Tuyết rời đi thì người đàn ông lại gọi với theo, sắc mặt rất khó xử: “Không giấu anh làm gì, chuyện này tương đối khó. Theo thói quen của ông chủ chúng tôi, ngài ấy chắc chắn sẽ không đến đâu, nếu không đã chẳng mời anh về làm bác sĩ riêng rồi. Nếu ngài ấy ghé vào quý phòng khám, trước đó nhất định phải mua đứt nó, mở rộng và đặt lại tên rồi mới chịu bước vào.”
Xa hoa, thật sự quá xa hoa và lố lăng.
Trong đầu Chu Cẩm Uyên lập tức hiện lên hình ảnh một gã trọc phú trung niên răng nạm đầy vàng, tay đeo kim cương hột xoàn cỡ lớn. Anh rất ít khi từ chối bệnh nhân, nhưng yêu cầu này quả thật không thể thỏa mãn, chỉ đành nói: “Chắc các anh nên mời người khác giỏi hơn đi. Trên đời có nhiều danh y như thế, nhất định sẽ có người tình nguyện nhận lời.”
Lúc này, tài xế taxi công nghệ thật cũng gọi điện thoại tới, Chu Cẩm Uyên gật đầu với người đàn ông mặc âu phục rồi rời đi.
---
Chu Cẩm Uyên cùng Dung Tế Tuyết đến ga tàu cao tốc để hội hợp với Thanh Phong và Minh Nguyệt.
Lúc này, Chu Cẩm Uyên vẫn còn đang trong thời kỳ nổi tiếng, anh đứng trong ga một lúc liền bị người qua đường nhận ra, thậm chí họ còn biết cả Thanh Phong và Minh Nguyệt!
“Thầy Chu ơi, cho tôi chụp chung một bức ảnh được không?” Có người mạnh dạn tiến đến gần hỏi.
Kinh nghiệm bị tiếp cận của Chu Cẩm Uyên rất phong phú, anh thấy còn một ít thời gian nữa mới đến giờ lên tàu liền hào phóng nói: “Được chứ, nhưng đừng hỏi tôi Kim Xước Tiên trông như thế nào, cũng không cần mời tôi ăn kem.”
Người qua đường cười ha ha, đoạn lấy di động ra lắp bắp hỏi: “Thầy Chu có mang kim châm theo không?”
Chu Cẩm Uyên: “Tôi để trong vali rồi, sao vậy, anh không khỏe ở đâu à?”
“Không có!” Người qua đường nói, “Tôi định nhờ anh tạo dáng lấy kim châm vào tôi, sau đó chụp ảnh.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Tại sao chứ??
Chu Cẩm Uyên không quá hiểu, nhưng vì đã mạnh miệng đáp ứng nên vẫn làm theo. Vừa hay Minh Nguyệt có đem theo bộ dụng cụ châm bên mình, không phải mất công lục lọi vali.
Chu Cẩm Uyên cầm một cây châm, bày tư thế chuẩn bị đâm xuống, người qua đường giơ điện thoại lên. Anh chợt trông thấy người nọ há hốc miệng ra vẻ hoảng hốt, sau đó trợn mắt làm bộ thích thú, tay bấm lia lịa vài tấm ảnh.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Anh nhận ra mình không thể hiểu nổi suy nghĩ của những người đồng trang lứa, chẳng lẽ do bản thân không đủ khiếu hài hước sao?
“Cảm ơn thầy Chu ạ.” Người qua đường nói, “Đúng rồi, cho tôi hỏi câu này được không. Một người là Thanh Phong, một là Minh Nguyệt, vậy người còn lại…? Cũng là đạo đồng?”
Anh ta đang nhắc tới Dung Tế Tuyết.
Thanh Phong, Minh Nguyệt: “…”
Có phải nhân dân cả nước đều khẳng định họ là đạo đồng rồi không, thậm chí về đến nhà cha mẹ ruột cũng hỏi: “Tiểu Phong / Nguyệt Nguyệt, con có tranh thủ lấy mấy lá bùa từ chỗ thầy về không thế?”
Chu Cẩm Uyên: “Đúng vậy, đây là đồng tử Thủy Hỏa, chuyên lo chuyện hầu hạ nước lửa luyện đan.”
Dung Tế Tuyết: “…”
“Thì ra là thế!” Người qua đường cảm thấy mình cũng nên đi, “Tôi vào cổng soát vé đây, cảm ơn thầy Chu nhé. Hy vọng Tiểu Thanh Long của anh sớm mở rộng quy mô hoặc mở cửa hàng bán đồ online. Tôi rất muốn mua trà thảo mộc của các anh nhưng người xếp hàng nhiều quá, đến shipper cũng không chịu nhận đơn xếp hàng hộ.”
“A ha ha, được. Chúng tôi đã nhận thêm người làm, cũng sẽ suy xét mở rộng. Nhưng chuyện này vẫn phải cẩn thận, chờ đến khi tìm được bác sĩ đáng tin cậy đã.” Chu Cẩm Uyên bắt tay người qua đường.
Người qua đường nghe anh nói vậy thì rất vui, người ta đúng là đại thần hàng xịn, sau khi nổi tiếng cũng không nghĩ đến chuyện lợi dụng tiếng tăm của mình để bành trướng việc kinh doanh vô tội vạ.
Đám người Chu Cẩm Uyên cũng đã đến giờ soát vé. Theo lý thuyết, anh nên ngồi cùng khoang với Thanh Phong, Minh Nguyệt sẽ ngồi với Tiểu Tuyết, nhưng cuối cùng Chu Cẩm Uyên lại thay đổi, nói với Thanh Phong rằng: “Mỗi người chúng ta chăm sóc một người đi, Minh Nguyệt giao cho cậu, chú ý an toàn nhé!”
Thanh Phong, Minh Nguyệt: “…………”
Thầy ơi thầy tỉnh lại đi, hai chúng em ngồi với nhau cũng không sao, nhưng thầy nhìn dáng vẻ của em trai thầy xem có cần người chăm sóc không?? Đến vali của thầy cũng do người ta xách đấy!
---
“Lại đây, ngồi gần cửa sổ đi.” Chu Cẩm Uyên đẩy Dung Tế Tuyết vào ghế bên trong.
Sau khi ngồi xuống, anh bắt đầu đeo băng bịt mắt lên chuẩn bị ngủ bù, chuyến đi này sẽ mất khoảng bốn tiếng đồng hồ.
Ngủ được khoảng hai tiếng, Chu Cẩm Uyên tỉnh lại mới nhận ra mình đã dựa vào vai Dung Tế Tuyết từ lúc nào. Anh mơ màng ngồi dậy, gỡ bịt mắt, vươn vai hỏi: “Em có đói bụng không?”
“Không đói.” Dung Tế Tuyết hất hàm ra hiệu cho anh nhìn sang bên trái.
Chu Cẩm Uyên nhìn qua, cách lối đi nhỏ, phía bên trái bọn họ không biết từ khi nào đã có thêm một nam một nữ khoảng hai mươi mấy tuổi. Cô gái khá xinh đẹp, chàng trai đeo một chuỗi vòng hình hồ lô trên cổ tay. Chu Cẩm Uyên tưởng họ đi cùng nhau, nhưng nghe nội dung cuộc trò chuyện mới biết là không phải.
“… Vậy tức là anh làm nghề giống với Chu Cẩm Uyên hả?” Cô gái nhắc tên Chu Cẩm Uyên mà không hề biết chính chủ đang ngồi ngay bên cạnh.
Chàng trai đeo vòng tay khẽ cười: “Có thể coi là thế, nhưng anh ta không ở cùng phái với tôi. Đạo Y phái chúng tôi không màng danh lợi, ít người chịu dính dáng thế sự lắm.”
Trong lòng Chu Cẩm Uyên gợn sóng, ồ, bên kia là một vị đạo hữu sao, hơn nữa khéo thế nào cũng là Đạo Y.
Cô gái gật đầu nhưng chỗ hiểu chỗ không, “Nhưng trước đây anh ta sống cũng khá ẩn dật mà, còn mở phòng khám trong khu dân cư.” Phải tội bệnh nhân quá xuất sắc nên vô tình quảng bá ra toàn thế giới thôi.
Chàng trai: “Cái đó… Ý tôi là… phần lớn chúng tôi vẫn ở trên núi…”
Cô gái không nghi ngờ gì, “À à!”
“Tôi thấy chúng ta có duyên đấy, có muốn tôi bắt mạch không?” Chàng trai hỏi.
Cô gái trẻ rất thích bộ phim《 Thanh kiếm Larington 》, lại đúng vào lúc hứng thú nhất với chủ đề đó nên lập tức nói: “Được chứ được chứ, tuy ngày thường tôi không có bệnh nặng gì nhưng miệng lưỡi hay khô khốc, tâm trạng cũng kém…”
Cô vừa mô tả vừa tự vén tay áo lên để lộ cổ tay.
“Tôi bắt mạch không bắt ở đó, cái tôi học là xem mạch nhân thần quý tán!” Chàng trai nói rồi nắm lấy lòng bàn tay cô gái, “Bắt vào ngón giữa này, tôi có thể biết được cô có đang bị vong theo hay được tổ tiên phù hộ, hoặc có tiên duyên hay không.”
Chu Cẩm Uyên: “…”
Cô gái: “Woa, vậy anh bắt đi. Đúng rồi, anh biết châm cứu không?”
Chàng trai đáp nhàn nhạt: “Tôi châm cứu cũng không giống người thường, là Thập Tam Quỷ Môn dùng để trừ tà ma. Nói chính xác thì tôi là phiên bản cao cấp hơn của Chu Cẩm Uyên.”
Chu Cẩm Uyên: “…………”
Nghe đến đây, anh đã xác định luôn người nọ đang nhắm mắt nói xàm. Thập Tam Quỷ Môn thật ra ứng với mười ba huyệt Quỷ trên cơ thể, cũng chính là chỗ mà Chu Cẩm Uyên đã chữa cho cậu bé lên cơn loạn trí lúc mới đến Hải Châu. Phàm là người hiểu biết về y học cổ truyền đều rõ, người xưa tin rằng bệnh tật về tinh thần là do quỷ thần quấy phá, những huyệt vị đó có thể khiến bệnh nhân chuyển biến tốt đẹp hơn nên mới bị hiểu lầm là đuổi ma quỷ.
Về phần Quỷ mạch cũng có chung nguyên lý, hơn nữa dù có đúng là Quỷ mạch thì cũng không phải sờ vào lòng bàn tay hay ngón tay người ta là ra, từ trước đến nay luôn bắt đầu sờ từ mạch Thốn Khẩu.
Chuyện quan trọng nhất, Chu Cẩm Uyên nghĩ, phiên bản cao cấp hơn ở đâu ra, tôi đây đã là cao cấp nhất rồi!!
Gã trai vẫn tiếp tục vừa xoa xoa tay vừa huyên thuyên nói nhảm.
Từ ngày Chu Cẩm Uyên nổi danh, khái niệm Đạo Y cũng càng xuất hiện trước mặt nhiều người hơn. Gã trai tự giới thiệu mình như vậy chẳng những được cô gái nghiêm túc lắng nghe mà hành khách xung quanh đó cũng dạt dào hứng thú, lục tục quay đầu tò mò ngóng chuyện theo.
“Ừm, linh lực của cô khá dồi dào, có thể tự học tĩnh tọa tại nhà sẽ tốt cho cơ thể. Tôi thấy vóc dáng cô khá gầy, uống thêm canh quế chi cũng được.” Chàng trai tiếp tục vuốt ve ngón giữa của người ta rồi nói, “Hay là cô thêm WeChat tôi đi, tôi sẽ hướng dẫn chi tiết hơn cách bốc thuốc và sắc thuốc…”
Chu Cẩm Uyên nghe không nổi nữa, lập tức nghiêng đầu chất vấn: “Này anh bạn, cô gái kia vừa nhìn qua đã biết là âm hư dương thịnh, anh bảo người ta uống canh quế chi là định lấy mạng sao? Có đủ tư cách làm nghề y không thế?”
Canh quế chi dùng cho người thân thể suy yếu nhưng phải suy xét tùy theo từng tình huống cụ thể. 《 Thương Hàn Luận 》từng nói, người thừa dương khí nếu nuốt phải quế chi dễ dẫn đến tử vong. Quế chi là vị thuốc có tính cay nóng, người dương thịnh ăn vào sẽ gây ra phản ứng phụ không tốt.
Thuốc tốt đến mấy nếu dùng sai cũng sẽ trở thành độc. Người kia căn bản không hiểu về biện chứng, cứ tùy tiện bốc thuốc lung tung. Cô gái có tính cảnh giác không tin lời người lạ thì không sao, nhưng lỡ như cô ấy về nhà bốc thuốc uống thật thì hậu quả sẽ thế nào? Ai chịu trách nhiệm?
Gã trai trẻ nãy giờ đang hưởng thụ ánh nhìn ngưỡng mộ của mọi người, không ngờ lại có người nghiêm túc nghi ngờ mình như vậy liền sững sờ. Gã đâu phải bác sĩ đứng đắn gì, chỉ lên mạng xem mấy khóa học video của đám đạo sĩ bịp bợm, bịa đại mấy thuật ngữ ra vẻ chuyên nghiệp để đi lòe người qua đường thôi, càng không thể có giấy chứng nhận hay giấy phép hành nghề gì hết.
“… Liên quan gì đến cậu,” Mất cả buổi gã mới lên tiếng chống lại những ánh mắt nghi ngờ, “Cậu có lý luận của cậu, tôi có lý luận của tôi! Ai muốn tin thì tin, không tin cứ cút, đừng ở đây quấy rầy bần đạo phi thăng.”
— Thường ngày, chỉ cần nói đến nửa câu sau là gã đã chặn miệng được người khác rồi, mọi người thường sẽ im lặng và bật cười vì ai cũng có máu tò mò chuyện tâm linh.
“Thanh tĩnh vô vi lại không ảnh hưởng đến chuyện độ nhân tế thế, anh không độ được người ta thì thôi đi, còn hại người là đạo lý gì?” Chu Cẩm Uyên kéo bịt mắt xuống, “Vấn đề có nằm ở lý luận khác nhau đâu? Là sách y đã viết rõ rành rành như thế.”
Dung Tế Tuyết nghe được một nửa đã vội tra cứu thông tin trên di động rồi đưa cho Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên chìa điện thoại cho cô gái và các hành khách tò mò xung quanh xem, “Nhìn thấy chưa, chống chỉ định cho người đang sốt cao, âm hư dương thịnh và người đang mang thai.”
“Woa… là thật này! Hóa ra chỉ là nói hươu nói vượn.”
“Biết ngay là đi bịp gái mà, nhất định không được tin lời lang băm, có bệnh nên đi bệnh viện nhé.”
“Chậc chậc, chưa gì đã bị vạch mặt rồi.”
Gã trai xấu hổ đến cực điểm, rất không cam tâm nhưng cũng không thể nghĩ ra gì để phản biện, chỉ biết mạnh miệng nói: “Mọi việc luôn có ngoại lệ, chẳng lẽ cậu không biết nhiều loại thảo dược thông thường cũng có độc tính à? Không tin thì thôi, bần đạo không chữa cho người không tin Đạo Y, không phải cứ xem được mấy quyển sách y học là đủ tinh thông hiểu biết đâu…”
Cô gái trẻ ngồi đối diện Chu Cẩm Uyên, xem màn hình xong lại không khỏi nhìn mặt anh chằm chằm, càng xem càng kinh ngạc, “Anh, anh có phải… Chu Cẩm Uyên của Tiểu Thanh Long không?”
Trung Quốc quá rộng lớn, không phải ai cũng đi xem phim hoặc biết đến tên một vị bác sĩ nổi tiếng nào đó. Nhưng tình cờ là cả cô gái trẻ và gã trai lừa bịp đều biết đến, gã trai nghe vậy cũng quay sang quan sát Chu Cẩm Uyên.
Không nhắc sẽ không nhớ, bây giờ nhìn kỹ lại thì bảo không đúng đi!
Chu Cẩm Uyên hào phóng thừa nhận rồi nhìn gã trai: “Tôi thấy mình khá hiểu biết về Đạo Y.”
Gã trai: “…”
Chu Cẩm Uyên: “Anh là đạo sĩ phái nào, truyền độ ở đâu? Đọc số hiệu trên giấy chứng nhận xem?”
“…” Gã trai tuyệt vọng không chịu nổi, quá xui xẻo lại không biết phải chống chế kiểu gì, cái này đúng là Lý quỷ gặp phải Lý Quỳ chứ còn gì nữa!
Gã thấy mọi việc toang rồi, thái độ của Chu Cẩm Uyên hẳn là muốn dạy dỗ cho một trận tơi bời mới bỏ qua. Vậy là gã vội vàng xin lỗi: “Em gái à, nãy giờ tôi nói bừa thôi, thật ra tôi chỉ là một người yêu thích văn hóa Đạo Y…” Gã nhận ra Chu Cẩm Uyên vẫn nhìn mình chằm chằm bèn yếu ớt sửa miệng, “Chủ yếu là muốn xin WeChat em nên mới bịa chuyện, không có gì mà.”
“Có gì thật thì đã trễ rồi.” Cô gái trẻ là người lanh lợi, nhanh chóng chụp ảnh gã trai rồi chạy đi gọi nhân viên bảo vệ.
Chu Cẩm Uyên nghĩ thầm chuyện này quả là không ổn, chưa gì đã có người mượn danh đi lừa bịp. Xem ra nổi tiếng có quá nhiều chỗ hỏng, may mắn là hôm nay bị anh bắt quả tang, cũng không biết bên ngoài còn bao nhiêu kẻ lừa đảo khác nữa.
Về nhà phải dán thông báo nhắc nhở ngay ngoài cửa để mọi người cảnh giác hơn thôi.
Sau một lúc, gã thanh niên bị nhân viên bảo vệ tới tận nơi kéo đi giáo dục. Chu Cẩm Uyên bị vài hành khách nhận ra cũng phối hợp chụp chung vài tấm ảnh. Trong lúc anh đang trả lời mọi người mình chuẩn bị đi đâu thì thấy Thanh Phong và Minh Nguyệt chạy ào tới.
“Thầy Chu, ha… Thầy không sao chứ ạ?”
“Mọi người làm gì thế?” Chu Cẩm Uyên kỳ quái nhìn bọn họ, “Vội vội vàng vàng.”
“Chúng em, mới nghe, nhân viên trên tàu nói, bên này có, có một gã lừa đảo tự xưng là Đạo Y…” Thanh Phong lúng túng đáp.
Chu Cẩm Uyên: “…”
Chu Cẩm Uyên: “… Tuy chỉ là hiểu lầm, nhưng nghe đến lừa đảo mọi người vội chạy đến tìm tôi làm gì??”
Thanh Phong, Minh Nguyệt: “…”
Đầu óc nhất thời trống rỗng, chỉ nghĩ người làm Đạo Y trên đời rất hiếm thấy!
Thanh Phong vội cứu vãn tình thế, “Chúng em sợ thầy bị hiểu lầm nên chạy tới cứu giá!”
“Không có đâu,” Cô gái ngồi bên cạnh cười nói, “Chúng tôi nhận ra thầy Chu mà.”
Không nhìn thấy à, mấy người ngồi phía sau chụp ảnh xong đã bắt đầu đăng lên vòng bạn bè, lại còn thêm mắm dặm muối kể chi tiết sự tích bác sĩ Chu nổi tiếng vạch trần kẻ lừa đảo ngay trên tàu rồi.
“Ừ, chính tôi mới tố giác kẻ đó.” Chu Cẩm Uyên phất tay, “Cảm ơn đã quan tâm, hai người trở về chỗ đi.”
“Vâng ạ.” Hai đạo đồng ngượng ngùng lui xuống.
Cô gái ngồi bên cạnh lại nói với Chu Cẩm Uyên: “Vừa rồi thật sự rất cảm ơn anh, suýt nữa tôi bị lừa rồi.”
“Không có gì, sau này ra ngoài phải chú ý cẩn thận.” Khuôn mặt Chu Cẩm Uyên vẫn còn vết lằn đỏ của băng bịt mắt nhưng anh vẫn say sưa giáo dục, “Dù có hứng thú thật cũng không nên tin bừa lời người trên đường nói đâu.”
“Ừm ừm, tôi biết rồi.” Cô gái đỏ mặt chìa điện thoại ra, WeChat của gã trai lừa đảo đương nhiên cô không thèm, nhưng của Chu Cẩm Uyên thì lại khác, “Cái này, thật ra tôi muốn hỏi…”
Dung Tế Tuyết ngồi thẳng lưng, quay đầu nhìn kỹ cô gái.
“À à!” Chu Cẩm Uyên xem sắc mặt và động tác của cô cũng hiểu ra, “Tôi biết rồi, không sao, không cần ngại.”
Anh nhận lấy điện thoại của cô gái bắt đầu nhập cái gì đó vào.
Cô gái sững sờ một lát rồi mừng rỡ ra mặt, “Vậy sao? Thế thì tốt quá.”
Dung Tế Tuyết cẩn thận đọc văn bản rồi yên lặng ngả người xuống ghế trở lại…
Chu Cẩm Uyên đánh một đoạn văn bản lên điện thoại cô gái, sau đó trả lại: “Bệnh của cô không quá nghiêm trọng, cứ ăn theo thực đơn này, kiên trì một thời gian sẽ khá lên thôi.”
Cô gái: “………………”
Dung Tế Tuyết hơi nghiêng đầu chống cằm nhìn cô gái trẻ. Thật ra không phải cậu vui khi người khác gặp đau khổ, ngược lại còn cảm thấy tội nghiệp cho cô gái…