Đạo Y - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cộng đồng đông đúc nhất mà Chu Cẩm Uyên từng tham gia chỉ có đạo quán. Anh không rõ liệu cơ quan nào cũng giống Bệnh viện số 3, tràn ngập những chuyện phiếm thế này không, hơn nữa lời lẽ còn mang đậm hơi thở hiện đại, chắc chắn là do mấy người trẻ tuổi đồn đại. Nếu còn tiếp tục đồn thổi, có khi nay mai anh phi thăng luôn cũng nên.
Chu Cẩm Uyên liếc Lưu Kỳ, Lưu Kỳ lẳng lặng nhìn trần nhà. Là nguồn cơn của tin đồn, anh ta tỏ vẻ không ngờ tin đồn lại bị tam sao thất bản đến mức này...
Người nhà bệnh nhân rất hoang mang. Trước đó phó viện trưởng đã nói nhỏ vào tai giám đốc Hoàng mấy câu, chủ yếu là kể về chuyện mẹ già được Chu Cẩm Uyên chữa khỏi, nhưng ông ta hoàn toàn không nhắc gì tới đề tài “tu tiên”. Bác sĩ kia vừa buột miệng, những người khác cũng đồng thời nhớ ra gần đây đúng là khoa Y học cổ truyền vừa tiếp nhận một bác sĩ mới, chưa được mấy ngày đã biến thành truyền kỳ gây xôn xao khắp viện.
“Chính là cậu ta à, cái cậu bác sĩ không có ai vào khám nên ngồi trong phòng khám thiền tu?”
“Còn vẽ bùa nữa đúng không?”
“Chắc đúng rồi, cả viện không tìm được đạo sĩ thứ hai đâu…”
Không phải bọn họ không tôn trọng ý kiến của lãnh đạo và người nhà bệnh nhân, nhưng xem bệnh tình của bệnh nhân như trò đùa thì không hề tốt chút nào.
Giám đốc Hoàng vốn rất tin tưởng phó viện trưởng Tiêu, vừa nghe mọi người xì xào bàn tán lập tức nảy sinh ý do dự. Ông ta trước giờ không hề mê tín, nếu là y học cổ truyền thì có thể tin thử, nhưng đạo sĩ? Vậy thì phải xem xét lại thôi! Một bác sĩ ngồi trong văn phòng tu tiên, nghe thế nào cũng không đáng tin cậy.
Chu Cẩm Uyên cũng bất đắc dĩ với sự nổi tiếng của mình, đương nhiên đó cũng chẳng phải danh tiếng tốt lành gì. Anh liên tục kêu oan: “Chủ nhiệm Tạ, em chỉ thiền có hai ngày thôi, sau này không có nữa, cũng không có vẽ bùa trong giờ làm việc, bùa của em vẽ lúc ở nhà thôi.”
Mọi người: … Nghĩa là vẫn có vẽ bùa!
“Ông Tiêu, ông, chuyện ở bệnh viện các ông là như thế nào vậy?” Giám đốc Hoàng tái cả mặt.
“Tiểu Chu đúng là đạo sĩ, nhưng y thuật của cậu ấy cũng là y thuật gia truyền, hai chuyện này không liên quan gì nhau mà!” Phó viện trưởng Tiêu không muốn chịu trách nhiệm nên lập tức giải thích rõ.
“Cho tôi nói mấy câu được không?” Lúc này Tạ Mẫn lên tiếng.
Bà đã trải qua ba mươi năm công tác ở bệnh viện, ngày thường cũng tham gia không ít cuộc hội chẩn và phối hợp với các khoa khác nên rất được mọi người tín nhiệm về cả y thuật lẫn nhân phẩm. Thấy mọi người đã trật tự, cả giám đốc Hoàng cũng nhìn mình chằm chằm, bà nói: “Chúng ta tạm thời bỏ chuyện cá nhân của bác sĩ Chu qua một bên đi. Tôi cho rằng cả lý lẽ biện chứng và phương pháp điều trị của cậu ấy đều không có vấn đề gì, thậm chí phải nói là hoàn hảo! Hơn nữa xét về tư chất và phương thuốc kê đơn của cậu ấy cũng không có chỗ nào sai sót, chính tôi cũng sẽ thận trọng kiểm tra lại!”
Vừa rồi bà đã suy nghĩ kỹ, nếu hoàn toàn gạt bỏ đi thành kiến thì Tiểu Chu rất có khả năng chính là vị “tiền bối” mà bà đã âm thầm nghiên cứu mấy ngày nay, ít nhất phải nắm chắc đến tám phần. Tạ Mẫn thậm chí còn hơi mong chờ, bà đã nghiền ngẫm về cách chẩn đoán và điều trị của Tiểu Chu, thật sự không thể bắt bẻ được điểm nào. Nhưng nếu để bà tự tay bốc thuốc, bà cũng chỉ dám hứa sau ba liều sẽ thấy hiệu quả và bệnh tình thuyên giảm, không dám nói chắc một liều là sẽ khỏi. Cho nên, nếu Tiểu Chu đúng là vị “tiền bối” đó, không biết lần này có thể tái hiện lại khả năng dùng một liều thuốc chữa nấc cụt tuyệt diệu đó không nhỉ?
Dùng thuốc như dụng binh, các vị thuốc kết hợp với nhau sẽ sinh ra khả năng vô hạn!
Trong phòng bệnh không còn ai nói gì nữa. Tạ Mẫn đã nói đến thế rồi, mọi người cũng chỉ đành bỏ qua. Một đạo sĩ đi làm bác sĩ quả thật sẽ khiến người ta lo lắng, nhưng đối phương không phải sinh viên thực tập, trình độ đã được chủ nhiệm khoa bảo đảm, phó viện trưởng và người nhà bệnh nhân đều đồng ý, còn có thể nói gì được nữa? — Cho dù tuổi anh có trẻ thật, nhưng trong lịch sử y học cả phương Đông lẫn phương Tây đều có không ít thiếu niên thiên tài, thành danh từ sớm.
“Viết đơn thuốc xong chưa?” Sau một lúc lâu, Tạ Mẫn phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.
“Xong rồi ạ.” Chu Cẩm Uyên đưa đơn thuốc cho Tạ Mẫn. Bà xem qua một lần, xác nhận cả phối dược và liều lượng đều không có vấn đề, liền bảo Lưu Kỳ đi theo dõi quá trình sắc thuốc, lại quay đầu tiếp tục nghiền ngẫm về mối liên hệ tinh tế giữa các loại thảo dược.
Hoàng kỳ, đan sâm giúp bổ huyết, bổ khí; trần bì, bán hạ làm ấm dạ dày… Cách kết hợp này phải nói là rất chặt chẽ, tương đồng với phong cách phối thuốc trong bệnh án của mẹ Tiêu. Tám phần suy đoán bây giờ đã trở thành mười phần chắc chắn, Tạ Mẫn cứ tấm tắc khen ngợi không thôi. Ai có thể ngờ, một vị thầy thuốc cao tuổi, ổn trọng trong trí tưởng tượng của bà hóa ra chỉ là một thanh niên trẻ tuổi. Vẫn là câu nói kia, trong lịch sử y học không thiếu các thiên tài, nhưng không phải ai cũng có thân phận đặc thù như Chu Cẩm Uyên.
Có điều cẩn thận nghĩ lại, Chu Cẩm Uyên học y thuật gia truyền, phong thái thế này mới phù hợp với thân phận con cháu thế gia, học y từ nhỏ chứ, chẳng qua ban đầu mọi người chỉ hiểu lầm về anh thôi.
Trước khi thuốc sắc xong thì có vài bác sĩ đã bị gọi về vị trí công tác, không còn cách nào khác, vì là cơ sở y tế tuyến cuối nên Bệnh viện số 3 vẫn có rất nhiều bệnh nhân cần chữa trị. Chu Cẩm Uyên lại không bận rộn gì, danh tiếng của khoa Y học cổ truyền không cao, chính anh cũng không có bệnh nhân đáng kể nào.
Giám đốc Hoàng im lặng một lát rồi hỏi: “Cậu là đạo sĩ thật à? Sao tuổi còn trẻ thế mà đã đi tu…” “Bố tôi là đạo sĩ, ông nội tôi là đạo sĩ, mấy thế hệ nhà tôi đều làm đạo sĩ cả.” Chu Cẩm Uyên nghe ông ta nói cứ như mình lầm đường lạc lối hoặc còn trẻ mà suy nghĩ dại dột không bằng, lập tức phản bác: “Tôn Tư Mạc, Đào Hoằng Cảnh đều xuất thân từ đạo sĩ, một trong tứ đại nữ khoa của giới Đông y kinh thành hồi đó cũng được truyền thừa từ một đạo quán mà ra đấy!”
Giám đốc Hoàng quả thật không biết thông tin này, nghe anh nói thế ông ta bèn mở di động ra tra cứu, thấy toàn bộ đều được xác thực thì trong lòng cũng tức khắc yên tâm.
……
Thuốc sắc xong bưng tới phòng bệnh, ông lão được người ta đỡ dậy chậm rãi uống thuốc. Vì mấy hôm nay liên tục nấc cụt và buồn nôn nên mất hơn mười phút, bệnh nhân nghỉ ngơi mấy lần mới uống xong. Ông lão Hoàng tiếp tục nằm xuống nghỉ ngơi, một lát sau là tới giờ cơm. Vì đột phát cơn nhồi máu cơ tim nên bệnh nhân luôn được gắn máy theo dõi điện tâm đồ liên tục, ăn uống cũng phải chia nhỏ thành nhiều bữa trong ngày. Do nấc cụt, buồn nôn và chán ăn nên ông lão Hoàng không ăn được nhiều, lần này khay thức ăn vừa đặt xuống mép giường, sắc mặt ông lão lập tức thay đổi, yết hầu kêu vang một tiếng.
Hộ lý thấy người bệnh buồn nôn lập tức lấy bô ra chuẩn bị sẵn.
Không ngờ ông Hoàng chỉ nghiêng đầu, há to miệng nấc lên một tiếng thật dài, “Hức ——” Một giây, hai giây, ba giây. Mọi người cùng nhìn chăm chú. Không có gì xảy ra, chẳng những không nôn mà những tiếng nấc cụt liên tục cũng không hề vang lên nữa!
Vẻ khó chịu thường trực trên mặt ông Hoàng biến mất sạch, ông lão chép miệng mấy cái rồi thều thào yếu ớt: “… Đói quá.”
Giám đốc Hoàng phấn khích nhảy dựng lên vỗ tay. Tốt quá, tốt quá, thật sự hết nấc rồi, thậm chí còn có lại cảm giác thèm ăn!
“Triệu chứng nấc cụt đã dừng, khôi phục cảm giác thèm ăn.” Bác sĩ điều trị vui ra mặt, vui xong bắt đầu cảm thán, đúng thật là một liều hết bệnh như những gì cậu bác sĩ kia đã nói. Nghĩ đến chuyện vừa rồi bản thân cũng hùa theo người khác chế giễu chuyện vẽ bùa, bác sĩ cảm thấy cực kỳ xấu hổ.
“Khụ khụ, cảm ơn bác sĩ Chu, dùng thuốc tinh diệu quá.” Bác sĩ điều trị đã sửa lại xưng hô, lại còn chủ động bắt tay Chu Cẩm Uyên.
Chu Cẩm Uyên vươn tay ra, thuận miệng nói: “Đừng khách sáo, chủ yếu cũng vì nãy giờ tôi liên tục niệm kinh cầu nguyện.”
Bác sĩ điều trị: “???”
Mọi người: “???”
Chu Cẩm Uyên bị dáng vẻ nghiêm túc của bọn họ khiến anh giật mình, “Gì thế? Tôi nói đùa thôi.”
Mọi người lần lượt lau mồ hôi, chiếu theo thân phận đó, cậu nói đùa kiểu này sao có thể không dọa người ta chứ…
“Cậu nhóc, cảm ơn cậu nhé.” Lúc này bố của giám đốc Hoàng cũng thấp giọng lên tiếng.
“Ông đừng khách khí ạ, là chuyện nên làm.” Chu Cẩm Uyên gật đầu, “Nếu không còn gì nữa, chúng cháu xin phép không quấy rầy ông nghỉ ngơi.”
“Ừm ừm, cảm ơn cảm ơn.” Giám đốc Hoàng liên tục bắt tay cảm ơn, sau đó quay sang cảm ơn cả bác sĩ điều trị chính, khoảng thời gian tiếp theo vẫn chưa thể thả lỏng được.
Mọi người rời khỏi phòng bệnh.
Phó viện trưởng Tiêu nhờ sự cố của mẹ mình mà cũng có thêm chút hiểu biết về ngành Đông y, lúc này học đến đâu dùng đến đó: “Trong y học cổ truyền có một câu ví von là ‘hiệu quả như dùi trống’, ý nghĩa là hình dung hiệu quả trị liệu giống như cầm cây dùi trống trong tay, gõ một phát liền vang xa, hiệu quả thần tốc.”
“Chính xác! Quả thật là hiệu quả như dùi trống!” Giám đốc Hoàng khen ngợi.
Tạ Mẫn cũng đã xác nhận xong suy nghĩ trong lòng, bà thở phào một hơi. Một liều là khỏi, lại là hiệu suất một liều đã khỏi. Nếu nói dùng dược như dụng binh, như vậy Chu Cẩm Uyên chắc chắn phải là một vị danh tướng, thao quân tài tình, phá bệnh như chém quan đoạt ải, thế tiến không sao đỡ được.
……
Trên đường trở về khoa Lưu Kỳ rất muốn lên tiếng nói chuyện, nhưng vì chủ nhiệm Tạ còn ở đây, người ta không đặt câu hỏi nên anh ta cũng ngại mở miệng. Hiện giờ Lưu Kỳ cảm thấy mình có thể hoàn toàn tin rằng Chu Cẩm Uyên biết dùng châm pháp Thiêu Sơn Hỏa, cách biện chứng cực nhanh, chuẩn xác, quyết đoán vừa rồi khiến anh ta như mở rộng tầm mắt. Bản thân chẩn trị vẫn còn tương đối mơ hồ, nghe Chu Cẩm Uyên nói xong quả thực như được rẽ mây thấy ánh mặt trời!
“Bác sĩ Chu, hôm nay tôi phải nhìn cậu bằng con mắt khác rồi, vừa khéo dùng cả gừng khô để trị nấc cụt.” Mãi đến khi sắp vào văn phòng, Tạ Mẫn mới buông một câu đầy ẩn ý sâu xa.
Lưu Kỳ mơ hồ khó hiểu, không đúng, vừa rồi anh ta có cầm qua đơn thuốc, dược liệu chính đâu phải gừng khô? Toàn bộ phương thuốc cũng không có gừng khô, có khi nào chủ nhiệm Tạ nhớ nhầm không.
Chu Cẩm Uyên cũng sửng sốt một chút mới lấy lại phản ứng, Tạ Mẫn có lẽ đang nhắc tới dược liệu chính mà anh dùng trong đơn thuốc viết cho mẹ Tiêu. Anh cũng biết chuyện phó viện trưởng chuyển bệnh án sang khoa Y học cổ truyền, chỉ không biết ai là người xem thôi.
Chu Cẩm Uyên thản nhiên thừa nhận: “Không phải vừa khéo, là hốt thuốc đúng bệnh.”
Trên mặt Tạ Mẫn lộ ra chút ý cười. Bà là người thực tế, trước đây chỉ tiếc hận Chu Cẩm Uyên tuổi trẻ mà không chịu học hỏi, bây giờ cái nhìn đã đảo ngược, lập tức chuyển thành kinh ngạc và tán thưởng. Nếu trong khoa bọn họ có thêm vài vị bác sĩ giỏi thế này thì lo gì không có bệnh nhân chịu vào khám!
—— Tuy chính bà cũng tạm thời chưa nhớ ra, lượng bệnh nhân chỉ định Chu Cẩm Uyên lúc này đang là con số không.
Trở về khoa cũng đúng vào giờ ăn trưa, phần lớn mọi người đều xuống căn tin dùng bữa.
Lưu Kỳ hơi thất vọng, anh ta vừa chứng kiến một màn đảo ngược tình thế ngoạn mục không tưởng, rất muốn tìm người đi kể về sự tích của đại thần, chắc chắn sẽ khiến các y bác sĩ luôn xem Chu Cẩm Uyên là em trai nhỏ bị dọa đến ngốc như mình.
Ôi chao, ngứa miệng quá.
“Đại thần, cùng đi căn tin ăn cơm đi.” Giọng điệu Lưu Kỳ lúc gọi hai chữ đại thần đã nhiều thêm mấy phần tôn trọng.
Chu Cẩm Uyên lấy hộp cơm ra, “Không cần đâu, hôm nay em trai làm cơm cho tôi rồi.”
“Thôi được.” Lưu Kỳ lưu luyến không rời, “Vậy… Đại thần này, à thì, lần tới cậu dùng Thiêu Sơn Hỏa có thể cho tôi quan sát không?”
Chu Cẩm Uyên: “Quan sát làm gì.”
Lưu Kỳ buồn thiu, hừm, dù sao cũng là tuyệt kỹ, người ta không muốn truyền cho người ngoài là điều dễ hiểu.
Chu Cẩm Uyên còn chưa nói hết lời nên cố nói cho xong: “Dù sao cũng không có bệnh nhân vào khám, nếu anh muốn học, tôi bớt thời gian dạy anh là được rồi.”
Lưu Kỳ suýt nữa cho rằng mình nghe nhầm, lắp bắp nói: “Thật, thật không… cái đó… Không phải… Cậu đồng ý dạy tôi thật??”
“Sao lại không, nhưng mà học được bao nhiêu phải xem khả năng hiểu và tần suất luyện tập của anh nữa.” Chu Cẩm Uyên nói rất nhẹ nhàng. Đối với anh, y thuật là một cách thức để truyền đạo, tư tưởng Đạo gia đã định hình trong cả quá trình học y lẫn trong cuộc sống của anh từ nhỏ. Giữa thời thế cả Đạo giáo lẫn y học cổ truyền đều trên đà mai một như ngày nay, cứ khư khư tích trữ kiến thức cho riêng mình cũng không có ý nghĩa gì. Lưu Kỳ tình nguyện học, anh cũng tình nguyện dạy.
Ở điểm này thái độ của bác sĩ Mao có phần tương tự, dù kỹ thuật chưa gọi là xuất chúng nhưng cũng rất hào phóng cho phép học sinh tới quan sát học hỏi.
“Vậy, vậy thì ngại quá…” Lưu Kỳ vẫn kinh ngạc không thôi, chưa dám tin vào tai mình. Nghe nói trước đây bác sĩ Mao đi nơi khác bái thầy học nghệ, xin một ông thầy Đông y có tiếng học châm pháp Thiêu Sơn Hỏa mất hơn ba mươi vạn tệ…
Anh ta vốn chỉ nghĩ nếu biết thêm chút kiến thức, về nhà tự mình luyện tập đã là tốt lắm rồi, nhưng thái độ của Chu Cẩm Uyên lại như muốn dốc túi truyền thụ là sao vậy?
“Ừ, nếu anh thấy ngại quá thì…” Chu Cẩm Uyên xoa cằm.
Tới rồi tới rồi. Lưu Kỳ thở phào thầm nghĩ, chỉ cần không lấy giá quá đắt thì anh ta cũng nghiến răng chấp nhận. Thiêu Sơn Hỏa ở trình độ này phải nói là khả ngộ bất khả cầu, có khi đặt núi tiền trước mặt người ta còn không chịu dạy ấy chứ.
Chu Cẩm Uyên vẫy vẫy tay với Lưu Kỳ, chờ anh ta đến gần mới khoác lên vai đối phương, nói: “Anh Lưu này, anh có muốn hiểu thêm về Đạo giáo không? Đã nghe qua《 Thanh tịnh kinh 》 chưa?”
Lưu Kỳ: “…………”
Không thể để người ta muốn đồn gì thì đồn được, Chu Cẩm Uyên tươi cười thân thiết: “Anh tưởng tu ba ngày lên Trúc Cơ mười ngày lên Kim Đan thật sao?”
Lưu Kỳ: “…………………………”