Diệp Tận Đến Nhà Ăn Cơm

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Diệp Tận Đến Nhà Ăn Cơm

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thật tình mà nói, việc tự dưng dẫn một người lạ về nhà ăn cơm khiến tôi không khỏi lo lắng.
Huống hồ, người bên cạnh tôi không chỉ là người xa lạ, mà còn là một tay anh chị chuyên đánh nhau, gây sự.
Lỡ như giữa đường cậu ta trở mặt, tôi làm sao chống lại được?
May mắn thay, những lo lắng của tôi đều là thừa thãi.
Rất nhanh, tôi đã đưa Diệp Tận về đến nhà.
Sau khi gõ cửa, mẹ tôi ra mở.
"Bé Lâm, sao giờ con mới về nhà?"
Mẹ tôi mở cửa, có chút bất ngờ khi nhìn thấy Diệp Tận đứng bên cạnh tôi.
Tôi vội vàng kể cho mẹ nghe lý do đã bịa sẵn.
"Mẹ ơi, đây là bạn cùng bàn của con. Hôm nay bố mẹ bạn ấy không có nhà, nên xin sang ăn ké một bữa."
Diệp Tận đứng bên cạnh, gật đầu lia lịa, tươi cười chào hỏi mẹ tôi.
"Mẹ, à không, chào dì ạ, con là Diệp Tận."
Tôi liếc nhìn Diệp Tận.
Cậu ta có ý gì vậy, đến nhà tôi ăn ké mà còn định giành mẹ với tôi sao?
Mẹ tôi hơi giật mình, sau đó mỉm cười hiền hòa.
"Bạn Diệp à, hoan nghênh con ghé chơi nhé."
Mẹ tôi quả thực là một người rất hiếu khách.
Chứng kiến từng miếng sườn chua ngọt bay qua trước mặt tôi rồi chui tọt vào bát của Diệp Tận.
Tôi bỗng nhiên thấy hối hận vì đã đưa cậu ta về nhà.
Tôi vừa nhanh tay gắp lấy gắp để miếng thịt vừa nói.
"Ôi dào mẹ ơi, sức ăn của bạn ấy yếu lắm, không ăn hết nhiều thế đâu."
Ai ngờ Diệp Tận lại ăn sạch bách chỗ thịt trong bát, còn nghiêm túc ngẩng đầu nói:
"Có đâu, sức của tôi mạnh lắm, bạn yên tâm, tôi ăn hết được mà."
Tôi nhìn cậu ta, khóe miệng giật giật, nghẹn lời không nói được gì.
Người đời từng khuyên, đừng nên dẫn người lạ về nhà ăn ké.
Nếu không... đồ trong nhà mình mà mình còn chẳng được động tới.
Lại chứng kiến Diệp Tận từng thìa một múc cơm ra khỏi nồi, tôi thấy lo cho chú chó nhà mình.
"Diệp Tận, bạn ăn ít lại chút đi, chó nhà tôi cũng không còn cơm mà ăn.”
Tay Diệp Tận đang múc cơm khựng lại, tủi thân nhìn tôi.
"Nhưng tôi vẫn còn hơi đói."
Mẹ tôi là người đứng ra bênh vực cậu ta.
"Con trai đang tuổi ăn tuổi lớn, cứ để thằng bé ăn đi, nó ăn cũng có phải ăn gạo của con đâu."
Tôi ngẩn người, đành nín thinh.
Được rồi, tôi chơi với bạn mà bạn lại đòi giành mẹ tôi.
Mẹ tôi và cậu ta hòa thuận với nhau một cách kỳ lạ.
Trước khi về, Diệp Tận còn ôm mẹ tôi và nở nụ cười ngọt xớt nịnh nọt.
"Con tạm biệt dì ạ.”
Mẹ tôi: "Rảnh lại qua chơi nhé!"
Tôi lặng lẽ vuốt ve chú chó đang đói của nhà mình, hôm nay đứa đói là chó của tôi, ngày mai có khi lại là tôi.
Đừng qua, đừng bao giờ qua nữa.
Mẹ tôi sắp không cần tôi nữa rồi.
Cái tên Diệp Tận này thật sự rất quá đáng.
Tôi đối xử tốt với cậu ta mà cậu ta lại đòi cướp mẹ tôi!
Sau khi cậu ta rời đi, tôi không nhịn được hỏi mẹ:
"Mẹ ơi, sao mẹ đối xử với Diệp Tận còn tốt hơn con thế ạ?"
Mẹ tôi lắc đầu, thở dài.
"Mấy ngày trước, mẹ thấy thằng nhóc này ngồi ăn mì trong cửa hàng tiện lợi. Mấy ngày liền ngày nào cũng thấy, không biết bố mẹ nó làm gì mà không nấu cơm cho ăn, thằng bé này đáng thương lắm."
Tôi ngẩn người, tự nhiên thấy xót xa trong lòng.