Đầu Gấu Thích Khóc Nhè
Huy Chương, Nhẫn Cưới và Lời Cầu Hôn
Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, Diệp Tận mời bạn cùng phòng của anh ấy một bữa ăn, đồng thời muốn giới thiệu tôi với họ.
Tôi nhíu mày: "Sao em có cảm giác như đang đi gặp phụ huynh vậy? Tự dưng thấy lo lo."
Trong bữa ăn, một người bạn cùng phòng của anh ấy trêu chọc.
"Anh Tận, sao bỗng nhiên cho tụi này gặp chị dâu vậy, yêu nhau ngót nghét hai năm, định đi đăng ký kết hôn hay sao?"
Gì, yêu nhau hai năm rồi á?
Tôi thấp thỏm tự hỏi, ai cơ, yêu ai mà đã hai năm rồi?
Chẳng lẽ Diệp Tận chăn rau sau lưng tôi?
Suy nghĩ lung tung, tôi ngập ngừng hỏi:
"Trước đó bộ Diệp Tận có nhắc tên tôi với mọi người à?"
"Có nhắc, để tôi nhớ xem, cái gì mà, họ Dịch."
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy anh ấy đã nói với mấy bạn cái gì?"
"Úi chà, cái thằng ngứa đòn này ấy á hả, tôi nhớ có lần nó khoe với tụi tôi cái áo choàng ngủ, nó nói vợ nó mua cho nó áo choàng chó con, hỏi tụi tôi có đáng yêu không. Ngày nào ở ký túc xá cũng ỏn ẻn khoe khoang tình nồng thắm xuyên qua bao mái tranh, chả thèm quan tâm tới cảm xúc của chó độc thân như tôi, quá trời quá đáng."
Tôi cười thành tiếng và liếc nhìn Diệp Tận.
Diệp Tận gãi đầu, nở nụ cười ngượng ngùng.
Tôi thở hắt ra, trong lòng thoải mái.
Hóa ra, từ rất lâu rồi, trong lòng anh, tôi đã đóng vai trò là người sẽ ở bên anh đến suốt đời.
Những ngày sau đó trôi qua nhanh.
Thoáng chốc tôi đã tốt nghiệp, và sau đó tôi làm thực tập sinh cho một hãng thông tấn.
Diệp Tận miệt mài tập luyện ngày này qua ngày khác.
Trải qua nhiều đợt tuyển chọn gắt gao, anh ấy cũng giành được cơ hội tham gia Thế vận hội.
Vài ngày sau đó, chị hướng dẫn tôi sẽ đưa tôi đến Thế vận hội để phỏng vấn trực tiếp.
Tôi vô cùng vui vẻ, liên tục huých vào Diệp Tận.
"Diệp Tận, em có thể tận mắt xem anh thi đấu!"
Anh cười khổ: "Không phải chứ, anh vốn đã căng rồi, em đến làm anh còn căng hơn nữa..."
Thoáng chốc đã đến giờ thi đấu.
Sau khi tiếng súng vang lên, Diệp Tận nhanh chóng lao lên, vượt qua hết chướng ngại vật này đến chướng ngại vật khác.
Trong nửa đầu trận đấu, anh ấy duy trì vị trí dẫn đầu, nhưng dần dần, một tuyển thủ phía sau đã đuổi kịp.
Cuối cùng, hai người cùng nhau vượt qua vạch đích.
Diệp Tận chỉ còn cách vị trí dẫn đầu 0,1 giây.
Sau khi biết kết quả trận đấu, anh ấy đã bật khóc, khóc rất thảm thiết.
Mọi người đều trấn an anh, bảo chạy được thành tích như thế là đã tốt lắm rồi.
Tôi ngắm nhìn anh ấy khoác lên lá cờ Tổ quốc, đứng trên bục vinh quang với những giọt nước mắt lăn dài.
Cảnh tượng này khiến tôi không cầm được nước mắt.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy tự hào về anh.
Sau khi ra khỏi đường đua, Diệp Tận là người đầu tiên nhận phỏng vấn.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh ấy sắp òa khóc đến nơi.
Tôi huých anh ấy rồi cười.
"Anh đừng khóc, mất mặt chết đi được."
Anh lau nước mắt, gật đầu: "Ừm."
Đợi anh ấy điều chỉnh xong tâm trạng, tôi bắt đầu phỏng vấn.
"Anh có hài lòng với kết quả trận đấu không?"
Anh lắc đầu: "Không hài lòng."
"Vậy tâm trạng của anh bây giờ ra sao?"
Anh lẩm bẩm: "Khó chịu."
"Anh cảm thấy trong hành trình này, ai là người ảnh hưởng lớn nhất đến anh?"
Diệp Tận lau mắt, ngước mắt lên nhìn tôi: "Vợ tôi.”
"Em ấy thương tôi lắm, thương ơi là thương, tôi vốn muốn tặng huy chương vàng cho em ấy, nhưng đáng tiếc tôi không thắng được hu hu hu..."
Giọng anh ấy mang theo sự tủi thân, lại bắt đầu lau nước mắt và làu bàu:
"Giờ tôi chỉ cầm huy chương bạc, không còn mặt mũi nào nữa..."
Tôi cười thích thú.
Không ai ngờ được giây tiếp theo, anh ấy không biết lấy từ đâu ra một chiếc nhẫn.
"Vợ ơi, tuy chỉ có huy chương bạc nhưng... em sẽ không chê chứ?"
Anh nhét chiếc nhẫn và huy chương vào tay tôi.
Tôi bất ngờ, tên ngốc này.
May mắn thay, đoạn phỏng vấn vừa mới cắt, tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Cho nên vợ ơi, em bằng lòng lấy anh chứ?”
Tôi còn đang ngây người thì Diệp Tận đã sốt ruột hỏi:
"Vợ cũng đã gọi rồi, em định từ chối sao…”
"Dịch Lâm em nói gì đi mà..."
Anh ấy gấp đến độ dậm chân, khóc thút thít trông đáng yêu vô cùng.
Cuối cùng, tôi lấy lại tinh thần và xoa đầu anh ấy.
"Được, em đồng ý..."
Anh ấy gấp rút đeo nhẫn cho tôi.
Sau đó, Diệp Tận đăng Weibo.
Đăng một bức ảnh chụp huy chương và nhẫn đặt cạnh nhau.
Kèm theo một đoạn văn dài.
[Ngay từ lần đầu tiên em ấy dắt tôi về nhà ăn tối, tôi đã có cảm giác... ừm, nói sao nhỉ, giống như chó con tìm được chủ vậy đó. Sau đó, em ấy trở thành người bạn đầu tiên của tôi, em ấy ở bên tôi, động viên tôi, và thậm chí còn tỏ tình với tôi. Trong những năm tháng cằn cỗi trong đời mình, em ấy là tia nắng ấm áp nhất.
Nhưng lúc đó tôi chỉ có hai bàn tay trắng, chưa cáng đáng được gì nên không dám đáp lại tấm chân tình của em ấy. Cuối cùng, hôm nay, tôi có thể coi là gần như đã thành công.
Trước đây tôi luôn nghĩ, làm thế nào tôi mới trả ơn được cho em ấy đây? Bằng tiền bạc? Hay bằng danh tiếng? Nhưng bây giờ, tôi biết, câu trả lời chính xác là bằng phần còn lại của cuộc đời mình.]
[Hết.]