Đầu Gấu Thích Khóc Nhè
Lời tỏ tình dưới mưa
Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thật không may, trời chợt đổ cơn mưa phùn.
Khi Diệp Tận trở xuống, trên tay đã cầm sẵn hai chiếc ô.
Tôi và cậu ta lang thang trên con phố lạnh lẽo, rét mướt.
Hai đứa sánh bước bên nhau.
Đường vắng không còn ai, tôi bắt đầu 'gây sự'.
Tôi đi vòng ra sau, bất thình lình đặt bàn tay lạnh cóng của mình lên gáy cậu ta.
Cậu ta giật mình vì lạnh, thốt lên một tiếng, rồi nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của tôi, nhét vào trong túi áo mình.
Nhưng tôi vẫn chưa hài lòng, nắm chặt lấy tay cậu ta.
"Tôi mượn tay cậu sưởi ấm một chút, không phiền chứ?"
Cậu ta ngẩn người, gật đầu đồng ý, rồi lại đỏ bừng mặt.
Tôi vui vẻ đến mức bắt đầu nói luyên thuyên.
"Tay cún con ấm quá đi thôi—"
"Ừm, chắc cơ bụng cũng ấm lắm nhỉ—"
Diệp Tận cau mày, ra vẻ ghét bỏ: "Ai là cún con chứ?"
Tôi nhéo chóp mũi cậu ta, cười: "Cậu đó."
Diệp Tận lặng lẽ trợn tròn mắt, sau đó, chính cậu ta cũng không nhịn được mà bật cười.
"Nhìn xem, cậu nhận rồi đó!"
Tôi càng cười lớn hơn.
Tôi luồn tay vào trong áo len của cậu ta: "Này, cho tôi mượn cơ bụng sưởi tay đi, đừng có ngại ngùng chứ."
Cậu ta lập tức nắm chặt lấy tay tôi, không cho tôi quấy phá.
Cậu ta tiến sát lại, thủ thỉ vào tai tôi:
"Ngoan, đừng nghịch."
Tim tôi đập thình thịch.
Ngẩng đầu nhìn lên, ngọn đèn đường rọi xuống, phủ một màu vàng ấm áp lên chiếc mũ bông của cậu ta và ánh lên từng sợi mưa phùn lất phất, tạo cảm giác quấn quýt, triền miên.
Có khung cảnh đẹp đẽ thế này làm nền rồi, nếu không làm gì thì thật uổng phí.
Vì vậy, tôi dừng lại, ngẩng lên để bốn mắt nhìn nhau, véo má cậu ta và mỉm cười.
"Diệp Tận, chúng ta ở bên nhau đi."
Diệp Tận trông sửng sốt, mặt càng đỏ bừng lên.
Nhưng bất ngờ là ngay sau đó, cậu ta lại lắc đầu.
Mưa lạnh tạt vào mặt, khóe miệng tôi trĩu xuống:
"Vì, vì sao chứ?"
Cậu ta lắc đầu rồi nói:
"Tôi muốn đợi đến khi tôi trở thành một 'cún lớn ơi là lớn', đủ để cậu dựa vào, tôi mới dám ở bên cậu. Vậy cậu có thể đợi tôi không, thêm một chút nữa thôi..."
Diệp Tận tới gần, dang tay ôm lấy tôi rồi nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Nhưng tôi đã đợi quá lâu rồi, cũng không muốn đợi cậu ta thêm nữa.
Tôi tức giận đẩy cậu ta ra, nghẹn ngào nói:
"Tôi không đợi cậu nữa đâu! Tôi đã chờ cậu lâu như thế rồi, nếu cậu không chịu thì tôi đi tìm người khác!"
Cậu ta nắm chặt lấy tay tôi, bỗng trở nên căng thẳng:
"Không được, không thể nào—"
Cậu ta ôm chặt lấy tôi, như đang cố bấu víu vào một thứ gì đó.
"Có gì mà không thể chứ—"
Tôi chưa kịp nói hết lời đã bị cậu ta chặn lại bằng một nụ hôn.
Tôi ngạc nhiên vô cùng.
Diệp Tận nhắm mắt, vừa hôn tôi, nước mắt vừa không ngừng rơi xuống.
Từng giọt từng giọt lăn dài trên má cậu ta.
Không gian như ngưng đọng, tôi chỉ biết yên lặng mở to mắt nhìn cậu ta hôn mình.
Phải rất lâu sau, cậu ta mới buông tôi ra.
Khuôn mặt cậu ta đanh lại, gạt đi nước mắt và khoác lên một biểu cảm lạnh lùng.
"Giống như hôm nay, sóng vai bên người khác đi giữa sân trường sao? Không thể nào.”
"Không chịu quen tôi, cũng không cho tôi quen người khác, rốt cuộc cậu muốn cái gì hả?"
Cậu ta nhìn vào khoảng không, im lặng một lúc rồi thở dài, chậm rãi nói:
"Dịch Lâm, tôi không có một gia đình hoàn chỉnh, cũng không có tiền để cậu muốn mua gì thì mua, cái gì tôi cũng không có. Đồng ý lời tỏ tình của cậu lúc này mới là vô trách nhiệm với cậu."
Cậu ta nhìn tôi thật sâu, hai tay ôm lấy mặt tôi.
"Tương lai của tôi toàn là những biến số, nếu không đạt được thành tựu gì thì phải sống khổ cả đời. Tôi chịu khổ cả đời cũng được, nhưng không thể để cậu chịu khổ cùng tôi."
Tôi thở dài.
"Thôi bỏ đi, nếu cậu gặp được người cậu thích thật lòng, thì tôi… tôi đành chúc phúc cho cậu."
Nói xong, ánh mắt cậu ta trông ảm đạm hẳn, cậu ta dời ánh mắt sang chỗ khác.
Nói dối, rõ ràng cậu ta đang tự dối lòng mình!
Tôi nghiến răng, ước gì có thể tát cậu ta một cái.
Tôi mắng cậu ta: "Vớ vẩn! Em chỉ thích mỗi anh thôi!"
Nói rồi, tôi kiễng chân lên hôn anh.
Diệp Tận ngây ngẩn, mắt choáng váng.
Sau khi hôn xong, tôi cắn nhẹ môi anh.
"Em mặc kệ! Vừa nãy là anh chủ động hôn em, hôn rồi thì phải chịu trách nhiệm với em, khỏi bàn cãi gì nữa hết!”
"Kể từ bây giờ, anh là bạn trai của em, chính thức được chứng nhận và đóng dấu."
Diệp Tận bị tôi làm cho đớ người.
Một lúc sau, Diệp Tận mới mỉm cười bất lực.
"Không hổ là em."
Thấy Diệp Tận không nói những lời vớ vẩn nữa, tôi mới yên tâm.
Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
"Vậy đêm nay... Em còn về lại trường không?"
"Anh có muốn em về không?"
Diệp Tận lắc đầu.
Vì vậy, đêm đó, tôi cùng Diệp Tận vào khách sạn.
Chung một phòng, cùng một giường.
Trước khi đi ngủ, tôi nhớ ra một chuyện.
"Hình như anh còn nợ em một thứ."
"Cái gì thế?"
"Lời tỏ tình, một lời tỏ tình rõ ràng rành mạch."
Diệp Tận xoa đầu tôi và mỉm cười.
"Anh thích em, thích em vô cùng."
Đêm đó, anh ôm tôi vào lòng cả đêm, không làm gì khác.