Anh họ bất đắc dĩ

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Anh họ bất đắc dĩ

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng tôi không thể ngờ được, cái cách Diệp Tận "giải quyết" lại là như thế này.
Ngày hôm sau, những tin đồn mới lại bắt đầu lan truyền.
"Này, nghe gì chưa? Diệp Tận bảo Dịch Lâm là em họ của cậu ấy, dặn mọi người đừng có đồn linh tinh nữa."
Tôi đang cắn dở chiếc bánh bao bước vào lớp thì nghe được câu này, đứng hình luôn tại chỗ.
Cái gì? Cậu ta là anh tôi ư?
Cái tên Diệp Tận xấc xược đó vậy mà dám nói như thế!
Giờ giải lao, tôi xuống căng tin mua ít đồ ăn vặt.
Khi xếp hàng thanh toán, tôi vô tình đứng ngay sau lưng Diệp Tận.
Đúng lúc đó, một nam sinh mà tôi không ưa lại đi ngang qua.
"Này Dịch Lâm, anh em gặp nhau mà không chào hỏi gì à? Anh em họ kiểu gì thế? Nói dối bọn tôi đúng không?"
Diệp Tận quay người lại, khi nhìn thấy tôi, cậu ta khựng lại một chút.
Cậu ta nháy mắt với tôi.
Tôi đành phải nhíu mày, miễn cưỡng cất tiếng gọi: “Anh…”
Đôi mắt Diệp Tận lúc này bỗng sáng rực lên, cậu ta mím môi, vẻ mặt hớn hở, khóe môi cong lên tận mang tai.
Dù có ngốc đến mấy, tôi cũng thừa biết cậu ta đang khoái chí trong lòng.
Vừa ra khỏi căng tin, tôi liền cốc ngay vào trán cậu ta.
Cậu ta nhăn mặt: "Đau quá—"
"Ai bảo cậu rêu rao khắp nơi rằng cậu là anh trai tôi?"
Cậu ta gãi đầu, rồi làm ra vẻ mặt nghiêm túc.
"Là lỗi của tôi. Ban đầu tôi định xử lý từng đứa nói nhảm một trận, nhưng làm vậy thì hiệu quả thấp quá nên... Đành phải làm theo cách này."
...
Đúng là không hổ danh đại ca trường có khác.
Còn một lúc nữa mới đến giờ học, tôi muốn giữ cậu ta lại để nói chuyện cho rõ ràng.
Cậu ta lại vội vàng bảo mình có việc phải đi ngay.
Tôi nắm lấy vạt áo cậu ta và hỏi:
"Cậu là đại ca trường, có học hành hay làm bài gì đâu mà có việc bận cơ chứ."
Cậu ta lắc đầu, cười bất đắc dĩ rồi nói thật lòng:
"Tôi sợ nán lại lâu sẽ gây thêm rắc rối cho cậu."
Nói xong, cậu ta vội vàng quay người rời đi. Cơn gió bấc thổi qua khiến vạt áo đồng phục của cậu ta phồng lên trông như một cái túi lớn.
Bóng lưng cô đơn, hiu quạnh ấy.
Nhắc mới nhớ, những đại ca trường khác đều có một đám đàn em đi theo.
Còn cậu ta, đi đâu làm gì cũng chỉ có một mình.
Nhìn bóng dáng ấy, tôi thấy sống mũi mình cay cay.
Đại ca trường gì chứ, đúng hơn là một chú chó con số khổ, cơm đã không đủ ăn mà còn chẳng có nổi một người bạn.
Nhưng tính nết cậu ta đâu đến nỗi nào.
Tôi tự hỏi, tại sao lại không có ai chịu chơi cùng cậu ta?