Đầu Gấu Thích Khóc Nhè
Chương 3
Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, trên đường đến trường, tôi tình cờ gặp lại Diệp Tận.
Lúc đó, cậu ta đang dựng xe đạp để mua bữa sáng ở một hàng ăn ven đường.
Mắt cậu ta sáng bừng khi bắt gặp ánh mắt tôi.
Diệp Tận cầm lấy bữa sáng rồi dắt xe đạp bước sang.
Cậu ta treo túi đồ ăn lên xe, đoạn cười với tôi.
"Này, ăn không?"
Cậu ta chuyền qua củ khoai lang nướng nóng hổi, còn nghi ngút khói. Tôi vội đưa tay đón lấy.
Chưa kịp nói lời cảm ơn, Diệp Tận đã đạp xe đi mất hút.
Tôi cắn một miếng khoai nướng, vừa thơm vừa ngọt.
Không nhịn được nở nụ cười, cậu nhóc Diệp Tận này cũng thật là có lòng.
Nhưng điều kỳ lạ là từ đó về sau, mỗi khi tôi tình cờ gặp cậu ta, vừa thấy tôi là cậu ta chạy biến đi mất, tránh tôi như tránh tà.
Vài ngày sau, tôi chợt nghe mấy bạn cùng lớp bàn tán xôn xao.
"Ê, bà nghe gì chưa, trùm trường đánh tiếng là từ nay về sau sẽ bảo kê cho Dịch Lâm bên lớp Ba, ai bắt nạt Dịch Lâm sẽ bị coi là đang chống đối lại cậu ta đó!"
Tôi sửng sốt, thằng nhóc này chơi lớn vậy sao?
Các bạn cùng lớp ngồi xung quanh tôi bắt đầu trêu chọc.
"Úi chà, Dịch Lâm ơi, bà với đại ca trường mình có quan hệ gì vậy ta?”
Tôi giận tái mặt, phớt lờ bọn họ.
Bị nói một hai lần thì không sao nhưng các bạn cùng lớp luôn lấy chuyện này ra để ghẹo tôi. Cuối cùng, tôi không thể chịu đựng được nữa.
Hôm đó, vừa thấy cậu ta, tôi lập tức lao ra đuổi theo.
Cậu ta cũng biết lời nói của mình đã báo hại tôi. Nên khi tôi tóm được cậu ta, cậu ta ra sức vùng vẫy.
Cuối cùng cậu ta cũng chịu ngừng, cắn môi, vẻ mặt gượng gạo.
"Được rồi… tôi xin lỗi, tôi vốn chỉ muốn bảo vệ bạn thôi, nào ngờ… lại thành ra làm phiền bạn."
Cậu ta lấm lét nhìn tôi, cau mày.
“Bạn ghét tôi rồi hả, đừng ghét tôi mà... được không?”
Giọng cậu ta ngày càng nhỏ dần.
Tôi thoáng thấy có gì đó không ổn, nhìn mặt cậu ta thì phát hiện cậu ta đã rơm rớm nước mắt.
Tôi hốt hoảng buông tay ra.
"Này, giải thích thì giải thích thôi, sao mà khóc?"
Diệp Tận gật đầu như giã tỏi rồi vội vàng giơ tay áo đồng phục lên quệt đi nước mắt.
Nhìn vết ướt trên đồng phục mình, cậu ta nhăn nhó khó chịu.
"Mất mặt quá..."
Cậu ta sụt sịt rồi lấy lại bình tĩnh.
"Nói chung là... tôi sẽ giải quyết mọi chuyện, bạn yên tâm đi."
Tôi không thể nhịn cười trước bộ dạng này của cậu ta.
Tôi đưa tay xoa đầu cậu ta.
"Được, vậy tôi đợi bạn nhé."
Cậu ta ngước nhìn bàn tay tôi đang xoa đầu mình với vẻ mặt bất mãn, giọng nói nhỏ dần:
“Ừm... Đừng sờ đầu tôi, tôi có phải chó con đâu."