Lời Mẹ Nói, Cậu Ấy Đỏ Mặt

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Lời Mẹ Nói, Cậu Ấy Đỏ Mặt

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tan học, tôi đưa cậu ấy về nhà.
Ăn tối xong, cậu ấy giành rửa bát với mẹ tôi.
Không phải rửa bát, mẹ ngồi xuống cạnh tôi xem tivi.
Đúng lúc trên tivi đang chiếu cảnh hôn lễ của nam nữ chính trong một bộ phim thần tượng.
Mẹ tôi vừa nói vừa cắn hạt dưa:
“Ái chà, bé Lâm, sau này con mà có bạn trai thì phải tìm đứa nào siêng năng như thằng bé Diệp nhé.”
Lời mẹ vừa dứt, trong bếp liền vang lên tiếng đổ vỡ.
Tôi vội vàng chạy vào bếp thì thấy Diệp Tận đang đỏ mặt, tay chân luống cuống nhìn những mảnh vỡ trên sàn nhà.
Thấy tôi, cậu ấy càng hoảng sợ, cúi đầu nhặt mảnh vỡ.
Tôi vội vàng ngăn cậu ấy lại.
“Đừng chạm vào—!”
Nhưng tôi vẫn chậm một bước.
Khi tôi nhìn xuống tay Diệp Tận, một vệt máu đỏ đã hiện lên.
Tôi vừa tìm băng gạc vừa cằn nhằn cậu ấy:
“Sao cậu bất cẩn thế?”
Cậu ấy cẩn thận đi theo sau tôi, giải thích:
“Tôi nghe thấy lời dì nói, tự nhiên thấy căng thẳng, rồi...”
Mẹ tôi, mẹ tôi vừa nói gì cơ?
Sau khi nhớ lại, tôi lặng lẽ đỏ mặt.
Tìm được băng cá nhân, tôi giúp cậu ấy dán miệng vết thương lại.
Xong xuôi, tôi ngẩng đầu lên thì thấy khóe môi cậu ấy hơi nhếch lên, trông có vẻ rất vui.
Tôi nhíu mày, thằng nhóc này ngốc thật rồi, bị thương mà sao còn cười tươi như vậy chứ.
“Cười cái gì đấy?”
Cậu ấy giật mình, nụ cười cũng thu lại phần nào.
“Không có gì, chỉ là... cảm thấy cậu rất quan tâm tôi.”
“Đúng thế, quan tâm cậu thì sao nào?”
Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Ừm, tôi... vui lắm.”
Tôi ngẩn người ra, mặt dần nóng lên.
Tôi vội rót một cốc nước lạnh để uống.
Diệp Tận lẳng lặng nhìn tôi.
“Dịch Lâm, tôi rất thích cậu...”
“Phụt—!”
Tôi phun cả ngụm nước, mặt càng đỏ bừng.
Diệp Tận giật mình, vội vàng nói rõ từng chữ: “Ý tôi là đồ ăn nhà cậu ấy mà...”
Tôi đen mặt nhìn cậu ấy, khóe miệng giật giật.
“Diệp Tận, lần sau nói chuyện thì nói cho hết câu đi chứ.”
Cậu ấy làm ra vẻ oan ức lắm: “Rõ ràng là cậu ngắt lời tôi mà...”
“Rõ ràng là cậu...”
Cậu ấy đưa ngón tay lên tự bịt miệng mình: “Ừm, là lỗi của tôi.”
Tôi ngạc nhiên, cậu ấy ngoan thật.