Ngày hội thể thao: Biến cố và lời hứa

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè

Ngày hội thể thao: Biến cố và lời hứa

Đầu Gấu Thích Khóc Nhè thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tháng mười một này, trường tôi tổ chức đại hội thể thao.
Diệp Tận là vận động viên của trường, có năng lực nổi trội. Nghe nói cậu ấy sẽ tham gia thi chạy nước rút, tôi nói sẽ đến cổ vũ.
Cậu ấy cười nhìn tôi: "Thôi khỏi đi."
Tôi khựng lại: "Cậu có ý gì vậy?"
Cậu ấy nhoẻn miệng cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
"Tôi sợ đến lúc đó mãi lo tìm cậu mà quên cả chạy mất."
Tôi khẽ cười.
Đến ngày thi đấu, tôi vẫn đi.
Đúng như lời bạn bè cùng lớp nói, Diệp Tận thật sự rất giỏi. Cậu ấy giành hạng nhất một cách thuyết phục, bỏ xa người về nhì một khoảng rất xa.
Khi về đến đích, cậu ấy ngơ ngác nhìn quanh.
Tôi vẫy tay gọi cậu ấy: "Ở đây này!"
Tôi ném chai nước khoáng qua, Diệp Tận đưa tay đón lấy một cách vững vàng.
Cậu ấy vặn nắp chai, ngửa cổ tu ừng ực. Uống thêm vài ngụm, cậu ấy đổ phần nước còn lại lên đầu.
Đầu tóc ướt sũng, cậu ấy lắc đầu giũ bớt nước, đứng tại chỗ thở hổn hển một lúc rồi mới mỉm cười nhìn tôi. Thấy vậy, tôi cũng không kìm được mà mỉm cười đáp lại.
Gió thu thổi nhẹ, làm lá cờ bay phấp phới. Khoảnh khắc ấy, tôi không thể phân biệt được là do gió lộng hay lòng mình đang rung động.
Khi tan học, Diệp Tận nói thầy giáo giữ cậu ấy lại có việc, bảo tôi cứ về trước. Tôi gật đầu, tự mình về.
Khi đi ngang qua con hẻm nơi tôi gặp Diệp Tận lần đầu, mắt tôi chợt tối sầm. Ai đó đã siết cổ tôi rồi lôi đi. Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
Không khí im ắng trong vài giây. Sau đó, không hiểu vì lý do gì, những kẻ trói tôi lại đột nhiên ra tay đánh đập tôi. Một cú đá vào chân, một cú đấm vào bụng… Đau quá… Tôi cắn chặt môi, sợ đến mức bật khóc.
Không biết đã bao lâu, đám người đó mới chịu dừng lại. Tiếng của một trong số những kẻ đã đánh tôi vang lên.
"Dịch Lâm đúng không, nói thằng chó Diệp Tận kia bớt làm trò lại, đừng có chơi trội nữa!"
Con hẻm bỗng im ắng một lúc.
Cạch—
Tiếng xe đạp đổ xuống mặt đất. Sau đó, xung quanh vang lên tiếng đánh nhau và la hét.
Mơ màng một lúc, tinh thần tôi cũng tỉnh táo lại, là Diệp Tận!
Có tiếng bước chân đến gần, đột nhiên, bao tải trên đầu tôi bị tháo ra. Khi mở mắt ra, Diệp Tận đang ngồi xổm trước mặt tôi, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ. Đám người kia đã chạy trối chết.
Diệp Tận nhìn tôi và dùng bàn tay run rẩy lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi. Chân cậu ấy mềm nhũn, khuỵu xuống đất.
"Tôi xin lỗi, tất cả là lỗi của tôi, là lỗi của tôi..."
Giọng cậu ấy càng lúc càng nhỏ, ôm lấy tôi, thổn thức nghẹn ngào. Tôi xoa đầu cậu ấy: "Không sao, không đau đâu, tôi không đau mà."
Cậu ấy lại như không nghe thấy, chỉ một mực nói "xin lỗi". Tôi đành bất lực cười.
"Cậu sao vậy, khóc còn thảm hơn tôi."
Tôi vẫn còn tò mò, hỏi cậu ấy:
"Đám đó là ai thế?"
Diệp Tận cúi đầu né tránh ánh mắt tôi.
"Là kẻ về nhì bị tôi bỏ xa trong cuộc thi chạy hôm nay."
Tôi ngớ người, thì ra là vậy. Nhưng sau khi trải qua chuyện này, tôi không muốn xa cậu ấy, ngược lại càng tin tưởng cậu ấy hơn.
Nhưng tâm trạng Diệp Tận lại không ổn. Ngày hôm sau tan học, tôi đứng ở cửa lớp Diệp Tận đợi cậu ấy cùng về. Nhìn thấy cậu ấy, tôi mỉm cười, nhưng cậu ấy lại làm mặt lạnh.
Trên đường về nhà, tôi cố tìm vài chuyện thú vị ở lớp kể cho cậu ấy để cải thiện bầu không khí. Nhưng cậu ấy vẫn mang gương mặt chất chứa tâm sự.
Lúc gần đến nhà cậu ấy, cậu ấy bỗng quay lại nhìn tôi. Diệp Tận hít một hơi thật sâu và nói:
"Sau này chúng ta đừng qua lại nữa."
Cậu ấy rầu rĩ tự trách: "Tôi toàn mang lại rắc rối cho cậu..."
Tôi ngẩn người. Đúng là cậu ấy vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện hôm qua.
Tôi vờ đánh nhẹ vào cậu ấy.
"Này nhé, tại cậu mà tôi mới bị bắt nạt, cậu không định bảo vệ tôi mà còn muốn trốn hả?"
Cậu ấy cuống quýt lắc đầu: "Tôi không có ý đó..."
"Vậy sau này cậu phải chịu trách nhiệm đưa tôi về nhà."
"Tôi…"
"Không có tôi tôi tôi gì hết, chuyện này cứ thế mà quyết định đi."
Tôi ngoảnh đầu đi luôn. Đằng sau, Diệp Tận lắc đầu lẩm bẩm: "Thật sự là hết cách với cậu rồi."