39. Chương 39: Tuổi trẻ ngây thơ

Dâu Tây Ấn

Chương 39: Tuổi trẻ ngây thơ

Dâu Tây Ấn thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Bội Bội
———————————
Giống như chuyện xấu mà không bị bắt quả tang thì đâu gọi là chuyện xấu, cảnh ngượng ngùng mà không có người chứng thì cũng không thể tính là cảnh ngượng ngùng hoàn toàn.
Lục Tinh Diên và Thẩm Tinh Nhược vừa chưa kịp phản ứng, ngoài cửa bỗng nhiên vọng lên vài tiếng gõ cửa,
“Là mẹ.”
Giọng của Bùi Nguyệt.
Trong đầu Lục Tinh Diên hiện lên một câu, “nhà dột còn gặp mưa, đưa tay gạt mây không thấy được ánh trăng”, cũng chẳng biết có phải vậy không, nhưng đầu óc cậu hỗn loạn đến mức không thể nghĩ nổi, thầm cảm thấy bản thân mình cũng có chút văn hóa.
Cửa không khoá, Bùi Nguyệt chào hỏi xong, định đẩy cửa bước vào.
Bên tai truyền đến tiếng kêu nhỏ của cánh cửa, sữa bò Vượng Tử vẫn còn nhễu nhãi chảy xuống.
Một khoảnh khắc, tất cả giác quan của cô như được phóng đại lên gấp trăm lần.
Sau gáy Thẩm Tinh Nhược đau nhói, cằm cô cũng bị va vào sưng tấy.
Tư duy trống rỗng vài giây ngắn ngủi, cô chợt tỉnh lại, chịu đựng nỗi đau, ấn lên đùi Lục Tinh Diên đứng dậy.
Trong lúc khẩn cấp, cô không giải thích nhiều, trực tiếp lau vết sữa còn đọng trên môi Lục Tinh Diên bằng áo thun của cậu, rồi kéo chăn phủ kín nửa thân dưới cậu.
Việc che chắn hoàn tất trong chớp mắt, Bùi Nguyệt bước vào, tay cầm hai ly sữa tươi.
Thẩm Tinh Nhược mặt không hề biến sắc, tiến đến trước mặt Bùi Nguyệt, môi cong một nụ cười nhẹ, nhận hai ly sữa từ tay bà.
“Cảm ơn dì Bùi.”
Giọng cô vẫn bình thản.
Lục Tinh Diên vẫn đang chìm trong mơ hồ.
Thẩm Tinh Nhược hoàn thành loạt động tác khó đến 88% trong vài giây, kịp trấn tĩnh trước khi mẹ cậu đẩy cửa vào.
Đáng nói hơn, sau loạt động tác khó, cô đeo lên khuôn mặt diễn xuất ngoan ngoãn đến 99%, mặt không đỏ, tim không đập, nụ cười ngọt ngào nhưng không mất cảnh giác, vừa cẩn trọng lại không thất lễ, không có chút sơ hở nào.
Bùi Nguyệt bước vào phòng, luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng không thể nói rõ là chỗ nào.
Bà đảo mắt một vòng, vui vẻ nói chuyện với Thẩm Tinh Nhược, rồi sau một giây, đột nhiên quay sang cảnh cáo Lục Tinh Diên phải nghe lời Thẩm Tinh Nhược học bổ túc cho tốt.
Lúc chuẩn bị quay người đi, bà đột nhiên dừng lại,
“Lục Tinh Diên, con đắp chăn làm gì vậy?”
Thẩm Tinh Nhược thay cậu trả lời:
“Cậu ấy nói cậu ấy lạnh.”
Hai mắt Bùi Nguyệt nhìn Lục Tinh Diên từ đầu đến chân,
“Nửa người trên mặc áo tay ngắn, nửa người dưới đắp chăn, con làm trò gì vậy, lạnh sao không biết mặc áo khoác?”
Phát ngôn viên Thẩm lại tiếp tục nói,
“Cậu ấy nói chân cậu ấy lạnh.”
Bùi Nguyệt như thể hiểu ra điều gì trong nháy mắt, bước đến nắm lấy lỗ tai Lục Tinh Diên,
“Con muốn dày vò Nhược Nhược chứ gì? Con đừng có giở trò, mẹ nói cho con biết, học bổ túc thì học cho đàng hoàng, coi chừng mẹ cắt tiền tiêu vặt của con đấy!”
Cảnh cáo xong, bà quay sang nói với Thẩm Tinh Nhược:
“Nhược Nhược, nó có giở trò gì con cũng mặc kệ nó, về phòng mình ngủ đi, dù sao trình độ của nó đã vậy rồi, con tốt bụng kèm nó học, chứ nó một chút ý chí đều không có!”
Thẩm Tinh Nhược đứng im, không nói thêm, dáng vẻ ngoan ngoãn tội nghiệp.
Lục Tinh Diên định biện minh, nhưng chưa kịp mở miệng đã bị Bùi Nguyệt trừng mắt nuốt lời.
Hai phút sau, Thẩm Tinh Nhược đưa Bùi Nguyệt ra ngoài.
Cẩn thận nhìn theo bóng bà biến mất ở góc cầu thang, cô mới thở nhẹ, đẩy cửa trở vào phòng.
Không khí trong phòng nhạt nhẽo, vương chút hương sữa bò.
Thấy Bùi Nguyệt đi rồi, Lục Tinh Diên lập tức xốc chăn ra, cúi đầu nhìn xuống, sau đó
“Đệt”
một tiếng.
Quần cậu ướt sũng một mảng, phồng lên rõ ràng, trên sàn vương vãi bãi sữa bò Vượng Tử trắng đục.
Nếu lúc nãy Bùi Nguyệt bước vào nhìn thấy cảnh này, lại thấy đầu Thẩm Tinh Nhược đặt trên đùi cậu, liệu cô có cách ly hai người vĩnh viễn hay đưa ngay đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.
Thẩm Tinh Nhược cũng không tự chủ nhớ lại cảnh tượng vừa nãy.
Cô đứng im, không nói không động, nhìn từ xa, không tiến lại gần.
Lục Tinh Diên đứng dậy, vừa lấy quần áo vừa thản nhiên hỏi:
“Cậu vừa làm gì vậy? Mới vừa định phản ứng đã bị tạt sữa bò rồi.”
Thẩm Tinh Nhược:
“Tôi không trách cậu thì thôi, cậu còn mắng tôi à.”
Lục Tinh Diên phát hiện trong tủ mình có một chiếc áo hoodie màu kaki chưa bỏ, giống hệt chiếc áo Thẩm Tinh Nhược đang mặc.
Hình như năm ngoái cậu mua một chiếc vì vận động quyên góp, màu trơn không hoa văn, không hợp phong cách cậu nên vẫn bỏ xó không mặc.
Cậu cầm lấy chiếc áo, nói:
“Trách tôi? Tôi làm gì chứ? Lúc nãy tôi chỉ đang làm đề, rõ ràng cậu giở trò.”
Thấy Thẩm Tinh Nhược định cãi, cậu đưa chiếc quần áo mới lấy ra trước mặt,
“Này, tôi phải thay quần áo, cậu quay ra sau đi.”
Thẩm Tinh Nhược không nhúc nhích.
Cậu nhíu mày, nắm góc áo bên cạnh giả vờ kéo lên,
“Này, tôi cởi thật đấy.”
Thẩm Tinh Nhược lập tức quay người đi về phía bàn học.
Lục Tinh Diên cố ý đùa cô, thấy dáng đứng đắn của cô, môi giật giật, cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Hai người ngồi xuống.
Thẩm Tinh Nhược nhìn bộ quần áo Lục Tinh Diên từ đầu đến chân, đột nhiên nói:
“Quần áo của cậu giống hệt của tôi.”
Lục Tinh Diên đặt bút xuống, nhíu mày.
Thẩm Tinh Nhược đối diện ánh mắt cậu, hỏi:
“Sao cậu lại mặc quần áo giống tôi?”
“Tôi mua bằng tiền, sao không được mặc?”
Lục Tinh Diên mặc dù bận nhưng vẫn ung dung nhìn cô,
“Vừa đúng lúc tôi thấy có chiếc áo giống cậu, muốn mặc giống cậu để bày tỏ lòng kính trọng với cô giáo cậu, chứ không phải cậu tưởng tôi cố ý mặc áo tình nhân đấy chứ?”
Thẩm Tinh Nhược không thèm đáp, mặt không đổi sắc, cầm bút gõ gõ lên bàn,
“Làm bài.”
Lục Tinh Diên cười thành tiếng, dựa lên ghế, ngón tay chắp lại, từ xương lông mày hất về phía cô ra vẻ mời chào.
Rồi lười biếng nói:
“Tuân lệnh, cô giáo Thẩm.”
Thẩm Tinh Nhược cho cậu năm phút, thấy cậu vẽ vẽ trên giấy nháp rất nghiêm túc, bèn hỏi:
“Làm đến câu mấy rồi?”
“Không phải cậu bảo tôi làm câu đầu tiên sao?”
Thẩm Tinh Nhược:
“…”
Cô nghiêng người, cầm đề trước mặt Lục Tinh Diên nhìn thoáng qua,
“Câu đầu chỉ hỏi tập hợp con, cậu viết gì mà hai tờ giấy nháp? Lại toàn trắc nghiệm, tới heo còn có 25% cơ hội chọn đúng.”
Lục Tinh Diên:
“Cậu nói gì nói, nhưng không được sỉ nhục người khác.”
Thẩm Tinh Nhược:
“Cậu ngay cả 400 điểm còn thi không nổi, còn bày đặt tổn thương dễ vỡ gì?”
Thẩm Tinh Nhược liếc cậu một cái, cầm đề giảng câu đầu cho cậu.
Với mấy câu đơn giản như vậy, cô không làm.
Lục Tinh Diên nghe cô giảng, ít ra cũng hiểu được.
Đến câu mấy, Thẩm Tinh Nhược vẽ hình trụ trên giấy nháp, kiên nhẫn giải thích:
“Đây là hình trụ, O1O2 là tâm, nối dài, như vậy…”
“Đề nói mặt cắt qua O1O2, nghĩa là cắt đôi hình trụ qua tâm… cắt ra cậu hiểu không?”
Cô có mùi hương cỏ xanh của sữa tắm, còn chút vị ngọt ngào.
Lục Tinh Diên nghe cô giảng hình học, không nhịn được thấy cô đáng yêu quá, thoáng phân tâm, vốn không nghe lọt lời cô.
Cô lại hỏi cậu hiểu chưa, cậu liền dứt khoát lắc đầu.
Thẩm Tinh Nhược dừng lại, nghiêm túc hỏi:
“Cậu là heo à?”
Lục Tinh Diên:
“…”
Đáng yêu chưa đầy ba giây.
Thẩm Tinh Nhược không bỏ cuộc, cầm hộp sữa giảng giải:
“Đây là hình trụ, mặt phẳng cắt qua tâm hai đáy, cũng có thể xem là mặt phẳng cắt qua tâm hình trụ.”
Lục Tinh Diên trả lời:
“Cắt ra đâu có mặt phẳng, bên trong rỗng hơn nửa rồi, sữa bò cô tạt lên tôi hết rồi, nếu phải nói mặt phẳng, đó chỉ là hình chữ U.”
“…”
“Cậu tưởng tượng nó đặc đi.”
“Không lẽ cậu không tưởng tượng nổi không gian 3D sao? Làm sao cậu thi được hơn 300 điểm?”
Thẩm Tinh Nhược thấy kiên nhẫn sắp cạn.
Lục Tinh Diên biết mình nói quá, nhanh chóng kiềm chế:
“Được rồi được rồi, đừng mắng nữa, tôi bị mắng đến hoa mắt rồi.”
“Đầu cậu lúc nào mà bình thường đâu.”
Lục Tinh Diên không so đo, giơ tay đầu hàng:
“Vậy tôi tự làm trước, không hiểu sẽ hỏi cô, được chưa?”
Thẩm Tinh Nhược ném bài xuống, huyệt Thái Dương nhảy liên tục.
Yên tĩnh vài phút, thấy Lục Tinh Diên chăm chỉ làm bài, cô dặn dò:
“Cậu làm tiếp đi, tôi xuống rót sữa.”
Ly sữa lúc nãy đã uống xong.
Lục Tinh Diên
“Ừ”
một tiếng,
“Mang giúp tôi miếng bánh mì nướng nhé, hơi đói.”
Thẩm Tinh Nhược:
“Cậu không nên ăn thì hơn.”
Lục Tinh Diên nhìn cô,
“… Sao?”
“Đói sẽ khiến người ta tỉnh táo.”
Thẩm Tinh Nhược nói, rồi cầm ly đi.
Lục Tinh Diên nhìn theo lưng cô, cắn môi, không biết tức hay cười.
Lúc Thẩm Tinh Nhược quay lên, cầm đĩa cánh gà nướng thơm ngon, vừa ra khỏi lò, hương vị New Orleans.
Lục Tinh Diên đói gần chết, quay đầu nhìn, đặt bút xuống,
“Dì Chu mới nướng à? Đúng lúc tôi đói, cậu là con gái Nhật Bản hay sao mà lâu thế, nhanh lên.”
Thẩm Tinh Nhược không để ý cậu.
Đến trước bàn học, cô không đặt đĩa xuống, hỏi:
“Cậu làm được mấy câu?”
“Mười tám.”
“Tôi xem một chút.”
Cô cầm bài của Lục Tinh Diên.
Hừ, không đến nỗi, ít ra cậu có cố gắng.
Cô không so đo nữa, đặt đĩa xuống, đưa cậu đôi đũa.
“Dùng đũa ăn sao được, trong túi kia chắc có găng tay dùng một lần của cửa hàng giao thức ăn lần trước, cậu tìm giúp tôi.”
Cậu chỉ vào túi bên cạnh Thẩm Tinh Nhược.
Thẩm Tinh Nhược mở ra.
Không thấy găng tay, nhưng lại thấy vài gói vuông xanh đỏ… Cô chợt nhận ra, bàn tay bừng nóng.
Lục Tinh Diên:
“Đang cầm trong tay cậu đấy, đưa tôi.”
Thẩm Tinh Nhược liền ném vào mặt cậu.
“…”
“???”
Lục Tinh Diên không đề phòng bị trúng, ngơ ngác:
“Cậu bị điên à? Làm gì…?”
Cậu nhặt gói trên đùi, nhìn bao bì, phản ứng nhanh, giải thích:
“Đây là găng tay nhựa, không phải áo mưa.”
Thấy Thẩm Tinh Nhược quay người định đi, cậu kéo tay cô, rồi tự xé bao bì một gói đưa cô xem.
“Thật sự là găng tay nhựa, sao cậu nghĩ xấu về tôi? Chỉ là cửa hàng bây giờ đóng gói kỳ quái để hấp dẫn khách. Tôi là thanh niên ngũ giảng tứ mỹ mỗi ngày cố gắng học tập, hơn nữa tôi vẫn là trai tân, sao dùng cái này được?”
*Ngũ giảng: văn minh, lịch sự, vệ sinh, trật tự, đạo đức. Tứ mỹ: tâm hồn, ngôn ngữ, hành vi, môi trường đẹp.
Hai chữ “trai tân” vang lên, phòng đột nhiên im lặng.
Thẩm Tinh Nhược không nhịn được, đẩy cậu ra,
“Im miệng.”
Thẩm Tinh Nhược không ở lại lâu, dặn dò vài câu để Lục Tinh Diên tự giác làm xong, rồi lạnh lùng tuyên bố kết thúc buổi học tối nay, ngay cả cánh gà cũng không thèm ăn.
Lục Tinh Diên ngồi dựa ghế, cào tóc, lấy điện thoại, tìm cửa hàng đã giao găng tay kia, để lại lời đánh giá một trận, phê bình chủ quán đầu óc đen tối không đứng đắn, giao thức ăn bẩn mắt khách hàng, sớm muộn gì cũng đóng cửa.
Tối hôm đó, Lục Tinh Diên ngủ rất sớm.
Trong lòng mong mỏi có giấc mơ đẹp, nhưng ngủ suốt chín giờ sáng, chẳng mơ được gì.
Thẩm Tinh Nhược đêm qua sau khi về phòng, nghĩ đến trình độ bằng không của cậu, không thể đòi hỏi cao, liền lật tập vở lớp mười, sửa đổi đến ba giờ sáng mới ngủ.
Cô thích ngủ nước, nhưng khi mới đến nhà học Lục, luôn muốn thể hiện mình là người biết phép tắc, nên dậy rất sớm.
Ở nhà họ Lục lâu, mấy chuyện câu nệ quên dần.
Ngủ đến mười hai giờ mới dậy.
Đến giờ ăn trưa, Bùi Nguyệt thấy lạ:
“Con dậy rồi, sao Nhược Nhược chưa tỉnh, bình thường không phải dậy sớm sao?”
“Làm sao biết được, chắc là đang mơ.”
Lục Tinh Diên thản nhiên trả lời.
Bùi Nguyệt hất cằm, ra lệnh:
“Con lên gọi Nhược Nhược xuống ăn.”
Lục Tinh Diên
“Vâng”
một tiếng, chơi xong, ném máy xuống, đứng dậy đi lên.
Đứng trước cửa phòng Thẩm Tinh Nhược, gõ vài cái, gọi mấy lần.
Không có tiếng trả lời.
Cậu tiện tay xoay nắm cửa, phát hiện không khoá.
Lục Tinh Diên ho khan hai tiếng, lại gọi to:
“Thẩm Tinh Nhược! Cậu còn không ra, tôi đi vào đấy.”
Vẫn im lặng.
Cậu yên tâm bước vào.
Thẩm Tinh Nhược đang nằm cuộn trong chăn, nghiêng người, mặt chôn vào gối, mặc váy ngủ hai dây.
Lục Tinh Diên đứng bên giường, mở rộng tầm mắt, gọi hai tiếng nữa.
Thẩm Tinh Nhược lật người, lông mày chau lại.
Tối hôm qua cô ngủ không buộc tóc, nằm nghiêng quay sang bên kia, tóc vương đầy mặt, bờ môi đỏ hồng căng mọng, lông mi dài cong như cánh quạt.
Lục Tinh Diên nhìn chút, nghiêng người lại gần, đưa tay vuốt nhẹ hàng lông mi cô.
Thẩm Tinh Nhược dường như có cảm giác, lông mày nhíu, lẩm bẩm gì đó.
Lục Tinh Diên im lặng, vén tóc cô ra sau tai.
Nhìn cô như vậy, đáng yêu hơn nhiều so với lúc tức giận.
Thẩm Tinh Nhược không thích bị động, có người đụng cô liền tránh, nhưng Lục Tinh Diên vén tóc giúp cô, cô không nhịn được xoay người, từ trái qua phải, vị trí không đổi, nhưng một bên dây áo trượt xuống.
Lục Tinh Diên thấy thế, thở khựng lại, tay chân không biết đặt đâu, cảm thấy không nên, đang do dự có nên kéo áo lên.
Đang lúc khom người, đang phân vân, mí mắt Thẩm Tinh Nhược run rẩy, đột nhiên mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau.
Im lặng ba giây, cô hỏi:
“Trai tân, cậu ở trong phòng tôi làm gì?”
– Hết Chương 39 –