Chương 2: Ừm, Tôi Đến Đây Để Làm Ăn

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông

Chương 2: Ừm, Tôi Đến Đây Để Làm Ăn

Điệu Nhảy Xoay Tròn Của Lẫm Đông thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Càng ngày càng có nhiều tàu chở hàng và xe tải cập cảng đường thủy của thị trấn Sa Vũ. Các nhà đầu tư tận dụng từng giây từng phút, các công ty nhỏ ở hạ nguồn cũng ngày càng bận rộn, hàng hóa chất thành núi. Lúc Lẫm Đông giao chuyến hàng cuối cùng rồi quay về hẻm Tình Thiên thì đã là 2 giờ sáng.
Ông chủ mà Lẫm Đông hợp tác rất hào phóng, đã thanh toán các chi phí từ sớm. Vì giúp ông ta đẩy nhanh tiến độ mà Lẫm Đông còn đặc biệt thuê thêm ba chiếc xe tải, chạy không ngừng nghỉ. Thấy vậy, ông ta lại chuyển thêm một khoản tiền thưởng vào tài khoản của “Đại Đông Logistics”. Lẫm Đông không quan tâm tiền thưởng, lấy ra chia cho nhân viên. Bạch Nhất vừa đếm tiền vừa cười không khép được miệng, còn đòi mời mọi người ăn lẩu hải sản.
Đêm hôm khuya khoắt, Lẫm Đông muốn về nhà nghỉ ngơi, nhưng Bạch Nhất lại tiến lên khoác vai cậu, “Anh Đông Đông, gần đây thấy anh cứ là lạ.”
Lẫm Đông liếc Bạch Nhất một cái, “Hửm?”
“Hừ, em theo anh lâu như vậy, anh đừng hòng giấu em.” Bạch Nhất kéo Lẫm Đông, đi chậm lại phía sau mọi người, “Anh có tâm sự.”
Lẫm Đông thản nhiên nói: “Mấy ngày nay bận như vậy, tôi còn có thời gian nghĩ ngợi hay tâm sự gì được sao?”
“Bận rộn là vỏ bọc của anh thôi.” Bạch Nhất nói trúng tim đen, “Anh ấy à, trông không giống đang tập trung làm việc đâu. Mới hôm qua, em gọi anh mãi anh mới nghe thấy.”
“Đó là do ồn quá.” Lẫm Đông vẫn tìm cớ cho mình.
“Anh Đông Đông, em biết anh có chuyện.” Bạch Nhất đột nhiên nghiêm túc nói: “Lúc mới quen anh, em chỉ biết anh khá giàu, gan cũng lớn, một mình dám đến nơi như chỗ này để kiếm sống. Sau này mới biết anh là người nổi tiếng, haiz, nếu anh không có chuyện giấu trong lòng thì cũng không nên đến đây.”
Lẫm Đông không đáp lại.
Bạch Nhất tiếp tục nói: “Anh, anh cho em công việc, em theo anh làm việc. Chuyện anh không muốn nói em cũng không hỏi dò. Nhưng có việc gì cần em giúp thì anh cứ mở lời. Việc gì anh không tiện làm thì cứ để em.”
Lẫm Đông cười, đẩy đầu Bạch Nhất ra, “Tiện hay không tiện gì chứ, tôi đến đây làm ăn đàng hoàng, có phải giang hồ tranh giành địa bàn đâu.”
Thấy Lẫm Đông lại lảng sang chuyện khác, Bạch Nhất thở dài, không nói tiếp nữa, “Không cần biết, dù sao thì bữa nay anh cũng phải đi!”
Lẫm Đông không từ chối được, mười mấy người đi ăn đến gần sáng. Ngày hôm sau còn có việc khác, ngủ được vài tiếng lại phải bắt đầu bận rộn. Nhờ bữa lẩu hải sản này mà Lẫm Đông ngủ được một giấc ngon lành, không còn gặp ác mộng về việc chờ đợi người cảnh sát kia tỉnh lại trong bệnh viện như mấy hôm trước nữa.
Nhưng dù tiền thưởng hậu hĩnh, ăn uống ngon đến mấy, làm việc cường độ cao kéo dài vẫn khiến người ta không chịu nổi. Thật không may, có một nhóm công nhân đến thị trấn Sa Vũ mang theo bệnh cúm. Một nửa nhân viên của “Đại Đông Logistics” đều bị lây, mấy người giao hàng còn bị cảm nặng, bị Lẫm Đông đưa đến bệnh viện duy nhất trong thị trấn để truyền dịch.
Bản thân Lẫm Đông cũng không được khỏe lắm, tức ngực, khô rát cổ họng, gần như là triệu chứng cảm cúm rồi. Nhưng nhìn đâu cũng thấy công việc, cậu còn biết làm sao, cậu làm được đến đâu hay đến đó. Bạch Nhất đi giao vật liệu xây dựng rồi. Lẫm Đông kiểm tra xong số bưu kiện còn lại, cậu định giao hết trước khi trời tối, nếu không, để qua đêm hàng mới lại về, cổng sân đến đóng cũng không xuể.
Xe máy chở được không nhiều hàng, Lẫm Đông chạy đi chạy lại mấy chuyến. Đầu óc cậu quay cuồng, tay chân dần trở nên tê dại, mồ hôi làm ướt đẫm chiếc áo phông lót bên trong. Cậu mua một túi trà sữa ở đầu hẻm, vừa uống vừa lấy khăn lau mặt.
Số bưu kiện còn lại không nhiều. Lẫm Đông xem địa chỉ từng cái một, khi nhìn thấy cái thứ ba từ dưới lên, hơi thở cậu có phần dồn dập. Mũi cậu hơi nghẹt, hít thở khó khăn, nên tiếng thở nghe có vẻ hơi lớn.
Người nhận là một cảnh sát nước M tên Lý Vạn Hương, yêu cầu giao đến cục cảnh sát ở phố Akalu. Trước đây không phải chưa từng giao hàng cho cảnh sát, nhưng gần đây Lẫm Đông có chút đa nghi. Cậu muốn dò hỏi xem rốt cuộc có cảnh sát Hoa Quốc nào đến đây không, nhưng lại mâu thuẫn, không dám biết câu trả lời.
Ngồi lâu quá, lúc đứng dậy Lẫm Đông thì thấy hoa mắt. Cậu kịp vịn vào mép bàn để không bị loạng choạng, nhưng cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng, cậu ôm ngực, cúi người nôn khan một tiếng.
Rõ ràng là do cảm cúm, nhưng Lẫm Đông lại đổ lỗi cho túi trà sữa vừa uống. Cậu nghỉ ngơi một lát, bất chấp cái nóng oi ả, cậu lại tiếp tục lên đường.
Phố Akalu và hẻm Tình Thiên cách nhau cả nửa cái thị trấn. Lẫm Đông yên tâm để bưu kiện của Lý Vạn Hương giao sau cùng. Giữa đường cậu thực sự chịu không nổi, hình ảnh mọi người trên đường bắt đầu nhòe đi. Cậu buộc phải dừng xe, tìm đại một quán tạp hóa ven đường, xin một cốc nước rồi ngồi nghỉ.
“Ông chủ Lẫm, bị cảm rồi à?” Tiếng nói bên tai cũng trở nên mơ hồ. Lẫm Đông ngẩng cái đầu nặng trĩu, lúc này mới nhìn rõ chủ quán hóa ra là Lão Đỗ, chú của nhân viên Tiểu Đỗ nhà cậu.
Lão Đỗ nhất quyết mời Lẫm Đông uống loại trà thuốc ông tự pha chế. Lẫm Đông không quen uống nên đã mở miệng từ chối, giọng nói khàn đặc một cách lạ thường. Lão Đỗ nghe vậy không ép cậu uống trà thuốc nữa, liền lấy một gói thảo dược từ trên xe xuống, vỗ ngực cam đoan: “Thuốc này của tôi trị cúm hay lắm, cậu về sắc thuốc uống, chỉ cần toát mồ hôi một trận là đảm bảo khỏi ngay!”
Lẫm Đông không còn sức từ chối, cậu cảm ơn lòng tốt của Lão Đỗ. Lão Đỗ thấy anh còn phải đi giao hàng, lại trách mắng thằng cháu nhà mình. Lẫm Đông mơ màng lắng nghe. Lúc đến cổng cục cảnh sát, cơ thể cậu đã mệt mỏi đến mức sắp không trụ vững nữa.
Nhưng một luồng sức lực không biết từ đâu đến đã giúp Lẫm Đông tỉnh táo trở lại. Cậu nhanh nhẹn lấy bưu kiện ra. Vừa mới để viên cảnh sát tên Lý Vạn Hương kia ký tên xong, cậu bỗng cảm thấy trời đất quay cuồng, âm thanh ồn ào bên tai như sóng biển ập đến từ sâu thẳm ký ức, mang theo hương vị quen thuộc đến mức khiến cậu như chìm vào mơ hồ.
Trên sân tập của cục cảnh sát, những cảnh sát đặc nhiệm trẻ tuổi đang luyện tập. Luke có tham vọng riêng, đích thân huấn luyện, la hét ầm ĩ. Lẫm Đông đứng từ xa nhìn họ, có lẽ là do cậu bị sốt, ánh mắt cậu lướt qua họ, như quay về chốn quê hương xa xôi.
Ở Lạc Thành, tại cục cảnh sát thành phố, đội đặc nhiệm đang huấn luyện, và đội trưởng đang cười động viên đồng đội. Cậu giống như một kẻ khả nghi trốn trong bóng tối lén lút quan sát, chuẩn bị cho vai diễn cảnh sát mà cậu đã khó khăn lắm mới giành được. Cậu vụng về bắt chước vị đội trưởng kia, nhưng lại không biết rằng mình sớm đã bị đối phương khóa chặt mục tiêu.
Chiều hôm đó hoàng hôn rất đẹp. Cậu bị vị đội trưởng đó chặn lại. Khi nhìn rõ mặt cậu, đối phương lộ ra vẻ kinh ngạc, “Cậu là người đó…”
“Này, cậu đừng có ngã đấy!” Lý Vạn Hương thấy Lẫm Đông sắp ngã về phía trước, cậu ta không còn quan tâm đến gói hàng nữa, vội vàng đỡ lấy cậu.
Lẫm Đông ấn vào cái trán đang đau nhức, cố gắng chống đỡ cơ thể, “Cảm ơn, tôi không sao.”
“Thế này mà không sao à? Tôi mới chạm vào cậu một cái mà đã sắp bị cậu nướng chín rồi!” Lý Vạn Hương phản ứng có phần khoa trương. Anh ta vươn cổ nhìn chiếc xe máy đậu bên ngoài, “Cậu bạn quốc tế này mà đổ bệnh ở chỗ chúng tôi, Luke chắc chắn sẽ giết tôi mất! Đi, tôi đưa cậu về!”
Lý Vạn Hương này có phần lắm lời. Cậu ta đỡ Lẫm Đông lên xe chỉ cách đó vài bước chân mà cứ như cha mẹ dạy dỗ Lẫm Đông một trận, “Mấy người nước ngoài các cậu, kiếm tiền không cần tính mạng à? Sốt đến thế này rồi mà còn đi giao…”
Lẫm Đông nghe mà trong lòng cảm thấy buồn cười. Cậu thế này thì có gì là không cần mạng chứ, cậu thế này thì cùng lắm cũng chỉ có thể coi là… có mục đích riêng mà thôi.
Cái cớ giao hàng đường đường chính chính, dễ dàng hóa giải mâu thuẫn trong lòng cậu về việc danh không chính ngôn không thuận. Cậu có thể thuyết phục bản thân – tôi hoàn toàn không có hứng thú với việc ở đây rốt cuộc có cảnh sát Hoa Quốc đến hay không, tôi chỉ là một ông chủ tận tâm thay thế nhân viên bị ốm mà thôi.
Lẫm Đông lại tìm lại được sự bình yên. Nhưng khi cậu chuẩn bị thuận theo lên xe, mặc cho Lý Vạn Hương đưa cậu về hẻm Tình Thiên, thì khóe mắt cậu lại bất chợt bắt gặp một bóng dáng quen thuộc trên sân tập.
Chính xác mà nói thì có ít nhất sáu bóng người không mặc đồng phục như cảnh sát nước M, nhưng vóc dáng lại càng thẳng tắp hơn. Ánh mắt cậu chăm chú nhìn vào một người trong số đó, những người còn lại trong tầm nhìn vốn đã mơ hồ của cậu nhòe đi thành những mảng ánh sáng.
Hàn Cừ? Đó là Hàn Cừ phải không?!
Lưng Lẫm Đông đập vào xe máy, Lý Vạn Hương đỡ không vững, chiếc xe máy loảng xoảng đổ xuống đất, Lẫm Đông theo bản năng mở to mắt.
Ngay lúc này, người trên sân tập nghe tiếng động nhìn sang. Phản ứng đầu tiên của Lẫm Đông là quay mặt đi, nhưng cơ thể lại cố chấp hơn ý nghĩ của cậu, vẫn không hề động đậy.
Bóng người càng lúc càng rõ nét, ánh mắt hai người chạm nhau. Cậu thấy Hàn Cừ nói gì đó với người bên cạnh, rồi sải bước đi nhanh tới.
“Cậu bệnh không nhẹ đâu! Thôi được rồi, xe máy lát nữa tôi sẽ lái về cho cậu, cậu ngồi xe cảnh sát oách xà lách của tôi mà đi.” Lý Vạn Hương nói xong liền định kéo Lẫm Đông đi. Lẫm Đông vội vàng xoay người, quay lưng về phía Hàn Cừ.
Trong lòng cậu bỗng trở nên rối bời. Cậu đã âm thầm mong đợi mấy ngày nay, cuối cùng cũng gặp lại được, nhưng lại không biết phải phản ứng như thế nào, vì cậu có phản ứng ra sao cũng đều trở nên gượng gạo, khó xử. Cậu liếc mắt thấy chiếc xe máy vừa được Lý Vạn Hương dựng dậy, đột nhiên dùng hết sức đẩy Lý Vạn Hương ra, rồi leo lên định khởi động xe chạy đi. Trong lúc vội vàng, cậu không nhìn thấy trong kính chiếu hậu rằng Hàn Cừ cũng đã tăng nhanh bước chân.
“Chết tiệt—” Lý Vạn Hương không hiểu ra sao. Phải nói là mấy người làm cảnh sát ở nước M này ai nấy đều rất hổ báo. Lẫm Đông không nói lý lẽ, cậu ta càng không khách khí, chặn cậu lại không cho đi, “Cậu chạy cái gì? Đã nói là đưa cậu về rồi cậu còn chạy? Cậu bị bệnh à?”
Mồ hôi Lẫm Đông tuôn ra như mưa. Nếu đọ sức thì tất nhiên cậu không phải đối thủ của Lý Vạn Hương. Hình như cậu bị ảo giác, vì cậu nghe thấy tiếng bước chân sau lưng mình, khí thế quen thuộc và mạnh mẽ của anh giống như lực hấp dẫn, kéo những con sóng đang gào thét lao về phía bờ trở lại.
Lý Vạn Hương sợ buông tay ra thì cậu lại chạy, nên dứt khoát kéo cậu từ trên xe máy xuống. Cậu chóng mặt quá nên đứng không vững, ngã về phía bên trái. Nhưng vào đúng lúc này, vai cậu lại đập vào một lồng ngực rắn chắc. Người nọ một tay vững vàng giữ lấy tay lái xe, tay kia ôm lấy lưng cậu.
Lý Vạn Hương nhìn người vừa đến, “Anh Hàn? Hai người quen nhau à?”
Giọng nói mà Lẫm Đông chỉ có thể nghe thấy trong mơ bỗng vang lên bên tai. Giọng nói ấy vẫn mang theo ý cười của anh như lúc họ mới gặp, “Đội trưởng Lý, ngài Luke tìm anh khắp nơi kìa.”
Lý Vạn Hương lập tức như bị túm đuôi, không còn tâm trí đưa người giao hàng ốm yếu này về nữa, vội vàng bỏ chạy mất dạng.
Tư thế quay người của Lẫm Đông giống như một con rối vụng về. Cậu từ từ ngẩng đầu, nhắm mắt hai lần, cuối cùng cũng nhìn rõ Hàn Cừ ở ngay trước mắt. Có thứ gì đó cuộn trào trong lồng ngực, hơi nóng xông lên hốc mắt, nhưng đã bị cậu đè nén xuống. Hàn Cừ nhíu mày nhìn cậu. Ngược sáng, ánh mắt anh trầm xuống, sâu thẳm, sâu đến mức cậu không nhìn rõ được.
Khoảng cách gần như vậy khiến cậu cảm thấy không tự nhiên chút nào. Khi Hàn Cừ hôn mê bất tỉnh, cậu đã từng chạm vào khóe mắt và chân mày của anh gần hơn thế. Nhưng đó là trong tình huống Hàn Cừ không hề hay biết.
“Cậu… ở đây.” Hàn Cừ mở lời trước, là giọng nói như lúc cậu mới quen anh, không còn khàn đặc như giọng của anh lúc mới bình phục sau khi bị thương nặng. Trái tim đang đập loạn xạ của cậu như được một bàn tay vô hình vỗ về, dần dần yên tĩnh lại.
“Ừm, tôi đến đây để làm ăn.” Cậu cố gắng để mình trông không quá bối rối hay lúng túng.
Ánh mắt Hàn Cừ lại dừng trên khuôn mặt cậu. Ánh mắt anh thẳng thắn, trực tiếp. Khiến cậu bất giác siết nhẹ ngón tay. Vẫn luôn là như vậy. Lúc đứng cùng Hàn Cừ, cậu luôn hoảng loạn, xấu hổ, như một chú hề ngốc nghếch. Còn Hàn Cừ chính trực, thẳng thắn lại khác cậu một trời một vực, anh là hiện thân của những từ ngữ tốt đẹp như niềm tin, ánh sáng và sự kiên định.
“Cậu bị bệnh rồi.” Giọng Hàn Cừ kiên định, chắc chắn. Anh đưa tay ra, dường như muốn chạm vào trán cậu, nhưng giữa chừng anh lại thu về. Anh nhìn chiếc xe máy bên cạnh, “Xe của cậu à?”
Lẫm Đông khẽ gật đầu.
Bên ngoài cục cảnh sát có đậu mấy chiếc xe cảnh sát, như lời Lý Vạn Hương nói, chúng quả thực rất oách. Lẫm Đông liếc mắt thấy hình như Hàn Cừ nhìn về phía mấy chiếc xe cảnh sát, cậu vội vàng nói: “Không cần đâu!”
Có lẽ không phải địa bàn của mình, Hàn Cừ cũng không mượn xe của cục cảnh sát. Anh leo lên xe máy, “Tôi đưa cậu về nhé.”
Đầu óc Lẫm Đông bị sốt đến mơ hồ, cậu như hồn ma lướt lên xe máy. Cằm cậu đập vào vai Hàn Cừ một cái, lúc này cậu mới tỉnh táo lại đôi chút, lập tức đưa hai tay ra sau, nắm lấy giá đỡ.
Hàn Cừ nghiêng người, một tay cầm mũ bảo hiểm, đang định đội lên đầu cậu thì cậu lại nói: “Anh đội đi!” Tay Hàn Cừ khựng lại một chút, nhưng vẫn kiên quyết đội lên đầu cậu, không cho cậu nói thêm lời nào nữa. Khoảnh khắc này, họ ở rất gần nhau. Hàng mi dài rũ xuống của Lẫm Đông bất giác run rẩy. Lúc mũ bảo hiểm hạ xuống đầu mình, cậu đã ngửi thấy mùi xà phòng hương chanh thoang thoảng trên người Hàn Cừ.