Chương 90

Diêu Viễn Chẳng Xa Xôi thuộc thể loại Khác, chương 90 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi trở lại Thượng Hải, Diệp Đạo Sinh không chịu bỏ qua cho Hàn Tinh Triển. Anh gợi ý Diêu Viễn và Hàn Tinh Triển nên tìm hiểu các dự án thuộc lĩnh vực internet tiêu dùng rộng lớn, những mảng có phương thức hoạt động hoàn toàn khác biệt so với ngành công nghệ cứng.
Công ty của Hàn Tinh Triển nằm trong một tòa nhà văn phòng cao cấp ở khu trung tâm đắt đỏ, ra vào phải quẹt thẻ. Diệp Đạo Sinh quên mang thẻ nên phải đăng ký ở quầy lễ tân. Diêu Viễn đứng bên cạnh xem điện thoại. Khóe mắt cô lướt qua một nhóm người đang tiến tới, người đi ở giữa trông hơi quen mắt. Cô không chắc chắn lắm nên ngẩng đầu nhìn kỹ lại, nhưng nhóm người đó đã đi qua cổng kiểm soát.
Diệp Đạo Sinh đăng ký xong, cầm thẻ ra vào tạm thời đi qua cổng, đến sảnh thang máy. Nhóm người vừa đi qua vẫn đang đợi thang máy. Diêu Viễn và một người trong số đó nhìn nhau từ xa. Thang máy bên phía cậu ta đã mở ra, Diêu Viễn thu hồi tầm mắt.
Đến công ty của Hàn Tinh Triển, Diệp Đạo Sinh giới thiệu hai người với nhau. Hàn Tinh Triển nhìn thấy Diêu Viễn thì theo phản xạ cảm thấy ê răng: “Không cần giới thiệu đâu, tao với cô ấy từng gặp nhau rồi. Lần trước Tổng giám đốc Diêu còn tiện đường cho tao đi nhờ xe.”
Diêu Viễn mỉm cười: “Tay lái không tốt lắm, để anh chê cười rồi.”
Diệp Đạo Sinh hoàn thành nhiệm vụ liền nhanh chóng rời đi. Hàn Tinh Triển dẫn Diêu Viễn đi tham quan công ty. Văn phòng thiết kế theo không gian mở, không có phòng làm việc riêng mà chỉ có phòng họp. Hàn Tinh Triển nói nhân lực chủ chốt của công ty là thế hệ 9x, 8x rất ít, 7x thì hoàn toàn không có. Hàn Tinh Triển ngồi ở một góc trong văn phòng lớn, anh đứng làm việc vì bị đau đốt sống cổ. Trợ lý đi tới đưa điện thoại cho anh bảo trận đấu kết thúc rồi, Hàn Tinh Triển bảo đừng dừng, tiếp tục cày đi.
Diêu Viễn hỏi: “Đang chơi gì thế?”
Hàn Tinh Triển đáp: “Vương Giả Vinh Diệu.”
Băng qua khu văn phòng, Hàn Tinh Triển dẫn Diêu Viễn đến phòng livestream. Đẩy cửa bước vào, một nhóm người đang vây quanh chiếc bàn làm việc lớn để họp. Diêu Viễn liếc mắt một cái đã nhìn thấy Chu Ngọc Lâm ngay. Chỉ có cậu ta là dựa lưng vào ghế, dáng ngồi bất cần, ngón tay xoay bút. Ngoại hình và khí chất của Chu Ngọc Lâm thay đổi rất lớn, đập vào mắt là vẻ đẹp trai tinh tế, toát lên một cảm giác vừa ngông cuồng lại vừa bất cần.
Hàn Tinh Triển giới thiệu đơn giản: “Chu Ngọc Lâm, một streamer vô cùng xuất sắc.”
Diêu Viễn gật đầu: “Xin chào.”
Giọng điệu khách sáo xa cách, ánh mắt nhìn cậu ta vừa xa lạ và có phần lạnh nhạt, như thể đang nhìn xuống. Một cơn tức nghẹn trào dâng trong lòng Chu Ngọc Lâm, cậu ta ngẩng đầu nhìn chằm chằm Diêu Viễn, cười khẩy một tiếng: “Giả vờ không quen tôi đấy hả?”
Hàn Tinh Triển nhìn Chu Ngọc Lâm. Cậu nhóc này nói năng và hành xử xưa nay vẫn khác người. Bất kể có quen hay không, Diêu Viễn chào một tiếng cũng chỉ là phép lịch sự xã giao, chẳng biết cậu ta bị làm sao mà lại buột miệng nói những lời trẻ con như thế. Hàn Tinh Triển đành phải đứng ra làm hòa: “Quen biết rồi thì không cần giới thiệu nữa.”
Chu Ngọc Lâm dừng bút, nhìn chăm chú vào Diêu Viễn, nói: “Đâu chỉ là quen, Tổng giám đốc Diêu là sếp ở công ty cũ của tôi, từng giúp đỡ cho tôi rất nhiều.”
Trong khi bao nhiêu người đang nhìn, cậu ta lại nói ẩn ý châm chọc như vậy. Lần đầu tiên Diêu Viễn có thể coi như Chu Ngọc Lâm còn trẻ người non dạ, nhưng đến lần thứ hai thì cô không khách sáo nữa: “Cũng không thể nói là giúp đỡ được, công ty có hàng trăm nhân viên, những nhân viên không tiếp xúc hàng ngày tôi chỉ có chút ấn tượng rất mờ nhạt. Nhân viên sau khi nghỉ việc có thể tỏa sáng ở lĩnh vực mới là niềm vinh dự của tôi. Cậu Chu sự nghiệp thành công, không cần thiết phải châm chọc người quản lý cũ làm gì đâu.”
Cơn tức nghẹn trong lòng Chu Ngọc Lâm biến thành tảng đá đè nặng. Đối mặt với Diêu Viễn lần nữa, cảm giác thất bại cứ bám riết lấy cậu ta. Giọng điệu và thần thái của Diêu Viễn không lúc nào là không nhắc nhở rằng cậu ta không xứng.
Cậu ta thay đổi rất nhiều, nhưng dường như lại chẳng thay đổi gì cả. Sự xuất hiện của Diêu Viễn nhắc nhở cậu ta rằng, cậu ta vẫn là cậu ta, còn Diêu Viễn vẫn luôn nhìn cậu ta với tư thế của kẻ bề trên.
Vừa nãy ở sảnh tầng trệt vô tình nhìn thấy một bóng lưng quen thuộc, rất đột ngột. Giây trước cậu ta còn đang cười nói với trợ lý, trợ lý bảo tòa nhà văn phòng này nhiều người làm thẻ ra vào tạm thời, lát nữa sẽ phải đợi thang máy. Cậu ta liếc nhìn về phía quầy lễ tân, trực giác mách bảo đó là Diêu Viễn, nhưng bước chân không dừng lại, cứ thế lướt qua nhau.
Lúc đợi thang máy lại nhìn thấy cô, qua bao nhiêu người. Bốn mắt nhìn nhau một giây, cậu ta lảng tránh ánh mắt một cách không tự nhiên, cũng chẳng hiểu sao lại chột dạ. Vào thang máy, cậu ta bắt đầu nghĩ tại sao vừa nãy không qua chào hỏi một câu. Cậu ta nhìn chính mình trong gương thang máy, tự nói với bản thân rằng cậu ta của hiện tại đã không còn là cậu ta của ngày xưa nữa.
Đến phòng họp bắt đầu khớp kịch bản và lời thoại, cậu ta thất thần, bắt đầu suy nghĩ xem liệu bây giờ Diêu Viễn nhìn nhận cậu ta có khác đi không, lại nghĩ nếu bây giờ theo đuổi Diêu Viễn thì biết đâu lại có cơ hội. Suy đi tính lại, cậu ta biết mình không cam lòng. Diêu Viễn đến đây làm gì? Sau đó nhìn thấy Hàn Tinh Triển đẩy cửa phòng họp, Diêu Viễn đứng ngay bên cạnh. Mắt cậu ta sáng bừng lên, cảm thấy đây chính là duyên phận. Sau khi Hàn Tinh Triển giới thiệu, Diêu Viễn chỉ nhạt nhẽo nói vỏn vẹn hai chữ, ánh mắt nhìn cậu ta vô cùng xa lạ, không hề có chút dao động cảm xúc nào. Cậu ta thấy khó chịu nên mới thốt ra hai câu đó.
Hàn Tinh Triển nhìn tình huống này thì chẳng hiểu gì cả, vươn tay đóng cửa phòng họp lại: “Ngọc Lâm, cậu làm việc tiếp đi.”
Buổi chiều Diêu Viễn xem vài dự án ở chỗ Hàn Tinh Triển. Các nhà khởi nghiệp nếu không đến từ Thượng Hải thì là Hàng Châu, Hàn Tinh Triển hẹn gặp ngay tại văn phòng. Cả buổi chiều Diêu Viễn nắm bắt được một khái niệm cốt lõi là “mô hình kinh doanh”, đây là nhận thức vượt ra ngoài ngành công nghệ cứng. Logic cơ bản của mô hình kinh doanh ngành công nghệ cứng rất đơn giản, đó là nghiệp vụ B2B.
Giữa chừng cô nhận được tin nhắn từ một dãy số lạ: [Tối nay mời chị ăn cơm được không?]
Diêu Viễn đoán được là ai, cau mày không trả lời. Lúc xem dự án cuối cùng, cửa phòng họp bị đẩy ra, Chu Ngọc Lâm cúi đầu bước vào, không nhìn bất kỳ ai, hai tay đút túi quần ngồi xuống bên cạnh Diêu Viễn.
Hàn Tinh Triển nhìn Chu Ngọc Lâm đi vào, ngồi xuống cạnh Diêu Viễn, ánh mắt anh có ý dò xét. Lại liên tưởng đến việc năm xưa chính Thương Kha là người giới thiệu Chu Ngọc Lâm, Hàn Tinh Triển dù không mấy quan tâm chuyện riêng tư cũng mờ mịt đoán ra được vài điều.
Giới thiệu dự án xong, hai bên trao đổi, Hàn Tinh Triển tiễn đội ngũ khởi nghiệp đi ra. Diêu Viễn không đứng dậy, Chu Ngọc Lâm cũng ngồi yên.
Diêu Viễn hỏi: “Cậu muốn nói chuyện gì?”
Chu Ngọc Lâm cúi đầu nhìn cô: “Chúng ta nói chuyện ở đây sao?”
Diêu Viễn suy nghĩ một chút rồi đứng dậy đi theo Chu Ngọc Lâm. Ra khỏi cửa phòng họp thì chạm mặt Hàn Tinh Triển vừa tiễn khách quay lại, Diêu Viễn đứng lại nói: “Tổng giám đốc Hàn, tôi đi trước nhé.”
Hàn Tinh Triển nhìn rõ nhưng không nói ra, cũng không giữ người lại, chỉ mỉm cười nói: “Ngọc Lâm, giúp tôi tiễn Tổng giám đốc Diêu.”
Diêu Viễn đi theo Chu Ngọc Lâm xuống lầu. Chu Ngọc Lâm tự lái xe, một chiếc xe thể thao mui trần với màu sắc và kiểu dáng vô cùng nổi bật, phô trương. Diêu Viễn mở cửa lên xe, gầm xe rất thấp, vừa ngồi vào ghế đã có cảm giác như bị lún sâu xuống, tầm nhìn lập tức thấp đi rất nhiều, phải ngồi thật thẳng lưng thì tầm nhìn mới bình thường một chút.
Chu Ngọc Lâm lái xe rất bạt mạng, quay đầu hay vào cua đều đạp mạnh chân ga, tóc Diêu Viễn bay tán loạn, cô phải bám chặt lấy khung cửa xe: “Có thể đóng mui xe lại không?”
Chu Ngọc Lâm đột nhiên lớn tiếng chất vấn: “Tại sao? Chị sợ bị người ta nhìn thấy chúng ta ở cùng nhau à?”
Diêu Viễn: “…”
Phản ứng của Chu Ngọc Lâm luôn nằm ngoài dự đoán của Diêu Viễn. Cô suy nghĩ một chút rồi trấn an: “Không có ai quen biết chúng ta đâu, cũng chẳng có gì phải sợ cả. Bảo cậu đóng mui xe lại là vì gió thổi làm mắt tôi khó chịu thôi.”
Chu Ngọc Lâm liếc nhìn Diêu Viễn một cái như để xác nhận thật giả, sau đó đóng mui xe thể thao lại. Diêu Viễn cảm thấy trước mắt tối sầm, tầm nhìn càng trở nên hạn hẹp hơn.
Tại ngã tư đèn đỏ, chiếc xe đầu tiên khởi động chậm, xe của Chu Ngọc Lâm là chiếc thứ hai. Chủ xe phía sau bấm còi inh ỏi, nhưng chủ xe phía trước lại tưởng là do Chu Ngọc Lâm bấm. Sau khi qua đèn xanh, chiếc xe đó đột ngột phanh gấp, hạ kính cửa sổ xuống chửi bới ầm ĩ, ngay sau đó bắt đầu lái xe lạng lách hình chữ S phía trước, cố tình chèn ép xe khoảng một trăm mét rồi rẽ trái ở ngã tư tiếp theo bỏ đi.
Chu Ngọc Lâm tức đến đỏ bừng mặt, nhấn mạnh chân ga đuổi theo.
Diêu Viễn nói: “Đừng đuổi theo nữa, trích xuất hình ảnh từ camera hành trình tố cáo hành vi chèn ép xe vi phạm luật giao thông là được rồi.”
Chu Ngọc Lâm bỏ ngoài tai lời cô nói. Xe của cậu ta có tính năng tốt, khởi động nhanh, tăng tốc vượt qua chiếc xe phía trước rồi cũng tạt đầu xe kia, đầu tiên là chạy hình chữ S, lát sau lại phanh gấp một cái. Chiếc xe phía sau đạp phanh, đĩa phanh kim loại ma sát tạo ra tiếng chói tai. Hai chiếc xe cứ thế giằng co, gây sự với nhau cho đến khi tách ra ở ngã tư tiếp theo.
Lên đường trên cao, tốc độ xe lao đi vun vút, liên tục tạt đầu vượt xe khác. Diêu Viễn im lặng, tay nắm chặt lấy tay cầm cửa.
Chạy được một đoạn, Chu Ngọc Lâm cuối cùng cũng đã bình tĩnh lại, nhìn sắc mặt Diêu Viễn rồi nói: “Cả quá trình chị cũng thấy rồi đấy, là tên đó bắt đầu chèn ép ác ý trước, nếu hắn không gây sự với tôi thì tôi cũng chẳng gây sự với hắn.”
Diêu Viễn nói: “Ban đầu là hiểu lầm thôi, anh ta tưởng cậu cứ bấm còi thúc giục anh ta. Chuyện chèn ép xe ác ý như thế này cứ giao cho cảnh sát xử lý là được mà.”
Chu Ngọc Lâm tỏ vẻ khinh thường: “Tố cáo cũng vô dụng thôi, không có kết quả gì đâu, chỉ tổ lãng phí thời gian.”
Diêu Viễn không đáp lại, trong lòng tự hỏi tại sao mình lại đồng ý nói chuyện với Chu Ngọc Lâm. Có lẽ vì tình cảnh hiện tại của Chu Ngọc Lâm có phần liên quan đến cô, cậu ta muốn một lời giải thích thì Diêu Viễn sẽ cho cậu ta một lời giải thích. Gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng thì tốt, không gỡ được thì cũng coi như không hổ thẹn với lương tâm. Thêm vào đó, với tâm lý tuổi trẻ bồng bột và ngông cuồng của Chu Ngọc Lâm, Diêu Viễn cảm thấy có thể thông cảm được. Nếu không phải vậy, cô sẽ chẳng lãng phí thời gian cho những cuộc đối thoại không cần thiết này, bởi việc lựa chọn người để giao tiếp và kết giao là nguyên tắc cơ bản trong đối nhân xử thế.
Nơi họ đến là một nhà hàng thoạt nhìn vô cùng sang trọng đắt tiền, Diêu Viễn hỏi: “Cảm giác sau khi có tiền thế nào?”
Chu Ngọc Lâm quen thuộc lối đi, bước vào: “Lúc đầu thì tiêu xài hoang phí một thời gian, mời bạn bè ăn cơm tốn hàng chục ngàn tệ, họ hàng bạn bè ai đến vay tiền tôi cũng cho, cảm thấy cực kỳ nở mày nở mặt, lên kế hoạch mua xe nọ xe kia, nhưng rất nhanh sau đó lại cảm thấy vô cùng trống rỗng.”
Những lời này khiến Diêu Viễn cảm thấy Chu Ngọc Lâm có sự nhìn nhận sâu sắc về tâm lý và sự thay đổi trong hoàn cảnh của bản thân. Diêu Viễn nói: “Đã vậy thì chúng ta đổi chỗ khác đi, không cần lãng phí tiền.”
Chu Ngọc Lâm đẩy cửa một phòng bao, bên ngoài cửa kính sát đất là cảnh sông Hoàng Phố. Cậu ta đi đến bên cửa sổ, hai tay vịn vào lưng ghế, nhìn Diêu Viễn vẫn đang đứng ở cửa không chịu bước vào, nói: “Không đáng bao nhiêu tiền đâu, chị đừng coi thường thực lực hay kinh tế của tôi.”
Diêu Viễn hơi sửng sốt, đành phải ngồi xuống kiên nhẫn giải thích: “Tôi không coi thường cậu, cũng sẽ không coi thường bất kỳ ai. Mỗi người đều có thói quen sinh hoạt, sở thích và giới hạn riêng. Những nơi như thế này thích hợp để tiếp khách thương mại, thể hiện thực lực hơn. Cậu không cần phải thể hiện thực lực trước mặt tôi, chúng ta không có mối liên hệ lợi ích, với lại những nhà hàng thế này cũng chưa chắc đã ngon.”
Chu Ngọc Lâm im lặng một lát rồi cũng thẳng thắn thú nhận: “Tôi hy vọng khi ở trước mặt chị, tôi là một người đàn ông có bản lĩnh.”
Diêu Viễn nhìn Chu Ngọc Lâm: “Không cần thiết.”
Chu Ngọc Lâm nói: “Tại sao lại không cần thiết? Rõ ràng lúc đó tôi và Thương Kha cùng theo đuổi chị, tại sao chị chọn anh ta mà không phải tôi?”
Diêu Viễn cau mày trước giả định ngầm ẩn trong câu hỏi này: “Tôi không hề đưa ra sự lựa chọn giữa anh ấy và cậu. Cậu rất tốt, tôi đã xem livestream của cậu, rất thú vị và cũng rất tài năng. Cậu rất cuốn hút khi làm những việc thuộc sở trường của mình, chỉ có thể nói là chúng ta không hợp nhau.”
Chu Ngọc Lâm vò đầu bứt tóc, cảm thấy rất rối rắm và dần trở nên cáu kỉnh: “Chị không cần dỗ dành đâu, tôi biết chị ghét bỏ tôi.”
Diêu Viễn nhớ lại cách tư duy của Chu Ngọc Lâm, đóng mui xe thể thao đồng nghĩa với việc sợ bị người ta nhìn thấy, không chọn cậu ta đồng nghĩa với việc coi thường cậu ta: “Tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện. Có một cô bé, từ nhỏ cô bé ấy đã thích toán và vật lý, tư duy logic và trí nhớ cực kỳ nhạy bén. Hồi cấp hai, tuổi của cô bé nhỏ hơn các bạn cùng lớp hai, ba tuổi, là người thấp nhất lớp. Cô bé rất ít khi có những cảm xúc tinh tế đa dạng, khả năng cảm thụ cảm xúc không mạnh mẽ, không biết thưởng thức những tác phẩm văn nghệ như tiểu thuyết hay phim truyền hình, không tìm được tiếng nói chung với các bạn.”
“Cả lớp chỉ có một bạn học chịu chơi với cô bé. Bạn học đó rất được lòng bạn bè trong lớp, làm văn rất giỏi, bài văn thường xuyên được chọn đọc mẫu. Cho đến một lần trường tổ chức cuộc thi viết văn, cô bé kia bất ngờ giành giải, bạn học đó đã khóc. Rất nhiều người đến an ủi bạn ấy. Cô bé rất thích người bạn này, thấy bạn buồn cũng luống cuống đến an ủi, nhưng người bạn đó lại nói trước mặt bao nhiêu người rằng cô bé quá xuất sắc, không xứng làm bạn với mình. Ánh mắt mọi người nhìn cô bé lúc đó rất kỳ lạ.”
“Sau đó, cô bé đã làm rất nhiều việc để lấy lòng người bạn kia, cố tình kiểm soát điểm môn văn, không bao giờ tham gia cuộc thi viết nào nữa, mua những món đồ bạn ấy thích để tặng. Dần dần mối quan hệ dường như khôi phục lại một chút, cho đến một ngày cô bé nghe thấy người bạn đó nói với người khác rằng: ‘Ai thèm chơi với loại quái thai đó chứ, chẳng qua là duy trì quan hệ xã giao thôi’. Cô bé bắt đầu kìm nén mong muốn thiết lập mối liên kết tình cảm với người khác, mãi đến khi lên đại học gặp được những người bạn, người thầy cùng chí hướng.”
Chu Ngọc Lâm hỏi: “Cô bé đó là chị sao?”
Trong lòng Chu Ngọc Lâm rất khó hình dung ra một Diêu Viễn như thế. Từ khi cậu ta quen biết Diêu Viễn, cô đã là một người sếp đầy sức hút về nhân cách: tri thức uyên bác, thông tuệ, mạch lạc rõ ràng, nói lời nào chắc chắn lời nấy. Những ông chủ lớn như họ, thoạt nhìn chẳng giống người bận rộn chút nào, dù cười nói vui vẻ vẫn có thể giải quyết gọn gàng từng vấn đề.
Diêu Viễn nói: “Rõ ràng đến thế à?”
Chu Ngọc Lâm gật đầu: “Khá rõ ràng.”
Diêu Viễn nói: “Rồi cậu cũng sẽ gặp được những người thân thương cùng chí hướng với mình thôi.”
Chu Ngọc Lâm cúi đầu không nói chuyện.
Lúc gọi món, Chu Ngọc Lâm chẳng thèm liếc nhìn thực đơn, chỉ bảo mang lên suất ăn đắt tiền nhất. Món ăn được dọn lên, trình bày rất nghệ thuật, hương vị ở mức trung bình nhưng có không ít nguyên liệu quý hiếm. Diêu Viễn không định tiếp tục kéo dài cuộc nói chuyện với Chu Ngọc Lâm nữa, giữa bữa ăn cô đi vệ sinh rồi rẽ qua quầy thu ngân để thanh toán. Chưa đi đến khúc quanh, cô đã nghe thấy nhân viên đang tán gẫu.
“Hóa đơn của bạn cậu Chu vẫn ghi nợ vào tài khoản của cậu Chu ở phòng số 2 hả?”
“Bạn bè gì mà bạn bè, toàn là những kẻ chẳng ra gì. Đám người đó không phải ăn của cậu ta, uống của cậu ta thì cũng là xúi giục cậu ta đi Ma Cao cờ bạc. Cô có biết những kẻ chuyên đi gài bẫy những tay nhà giàu mới nổi không, coi cậu ta như một mỏ vàng để khai thác ấy.”
“Cô chua ngoa làm gì, quản nhiều chuyện làm gì, có phải chồng của cô đâu nào.”
“Vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, nếu là chồng tôi thì tôi đã quản chặt rồi.”
“Quản cái gì mà quản, cô chỉ muốn tiêu tiền của người ta thôi. Chị em tốt với nhau, nếu cậu ta lại đến tôi sẽ báo cho cô biết.”
Diêu Viễn bước qua khúc quanh đến quầy thu ngân, gương mặt lạnh tanh: “Thanh toán cho phòng bao số 2.”
Cô gái ở quầy thu ngân lộ vẻ lúng túng: “Hóa đơn của cậu Chu thường được ghi nợ vào tài khoản của cậu ấy ạ.”
Diêu Viễn nói: “Ồ? Vậy thì mời quản lý của các cô ra đây, để tôi hỏi xem nhân viên nói xấu khách hàng sau lưng là quy tắc của nhà hàng các cô sao.”
Diêu Viễn thanh toán xong, quay lại phòng bao ngồi xuống ăn nốt bữa ăn, nghe Chu Ngọc Lâm kể lại một số chuyện thú vị trong ngành. Nhắc đến công việc, Chu Ngọc Lâm tự tin hơn hẳn, Diêu Viễn cũng cảm thấy có chút hứng thú.
Kết thúc bữa ăn, họ đi ra cửa nhà hàng, Diêu Viễn nhìn Chu Ngọc Lâm, từ khóe mắt đến đuôi mày vẫn còn vương nét non nớt. Kiếm được nhiều tiền trong thời gian ngắn, con người ta đột nhiên giàu có rất dễ trở nên kiêu ngạo, muốn tuyên bố với cả thế giới về sự tài giỏi của mình. Điều này rất nguy hiểm, không ai muốn thấy có người sống tốt hơn họ cả, hoặc là họ sẽ ngấm ngầm tìm cách hãm hại người đó, hoặc là giở thủ đoạn lừa gạt tiền bạc.
Diêu Viễn suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn khuyên một câu: “Khiêm tốn đi, sống cuộc sống giản dị, như vậy có thể tránh được rất nhiều tai họa.”