3. Chương 3: Vô Phật

Độ Nàng - Lục Dược

Chương 3: Vô Phật

Độ Nàng - Lục Dược thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt sắc bén của Tiết Thái hậu đăm đăm nhìn khuôn mặt Oánh Cơ. Một lúc sau, bà đột nhiên đưa tay ra, thân thể Oánh Cơ không thể khống chế bị nhấc bổng lên, lao đến trước mặt Tiết Thái hậu.
Tiết Thái hậu nới lỏng sức ép trên cánh tay, Oánh Cơ thuận thế ngã ngồi trước mặt bà. Tiết Thái hậu cúi xuống, nâng khuôn mặt Oánh Cơ lên thật gần.
"Nghe nói cô từng bị Hồ Yêu ám hại."
Oánh Cơ không trả lời, vừa không thừa nhận vừa không phủ nhận. Nàng đứng im, lặng lẽ để mặc cho Tiết Thái hậu vỗ lên mặt mình, ngắm nghía như soi xét một món hàng.
Tiết Thái hậu buông tay, rồi vung tay phẩy mạnh, một chiếc ngọc bội dài bằng ngón tay đeo bên hông Oánh Cơ đột nhiên hiện ra. Oánh Cơ cúi mắt nhìn xuống, trên chiếc ngọc bội trắng như tuyết khắc hình mặt trời mọc giữa mây. Chữ "Phi" màu vàng kim lờ mờ hiện lên hai lần rồi biến mất.
"Từ hôm nay, cô sẽ là phi tử trong cung này."
Một mệnh lệnh không thể chối cãi từ Tiết Thái hậu vang lên trên đỉnh đầu Oánh Cơ.
Oánh Cơ cau mày, từ từ nhướng mắt, đầy nghi hoặc nhìn thái độ của Thái hậu. Nam nhân muốn giành lấy nàng, nhưng nữ nhân bên cạnh bọn nam nhân đó sẽ rất ghét nàng, đặc biệt là những nữ nhân trong cung, những vị Thái hậu, Hoàng hậu sẽ ghét nàng vì dính líu đến hoàng gia. Danh tiếng của nàng đã quá xấu, thậm chí còn mang tiếng hại nước.
Một vị Thái hậu sao lại tự tay giao nàng cho đứa con trai là Hoàng đế của mình? Nếu nói là muốn giành quyền từ tay con mình, chuyện này chắc chắn sẽ không xảy ra với Tiết Thái hậu. Bà đã từng chấp chính suốt ba trăm năm, vất vả lắm mới tìm được đứa con trai độc nhất thất lạc, dẫu đối phương đã cạo đầu quy y nhưng bà vẫn nhất quyết đón người về cung, giúp con mình an ổn ngồi lên ngôi Hoàng đế, phải nói là dốc bao tâm huyết.
"Ba năm. Ta cho cô thời gian ba năm." Tiết Thái hậu ngạo mạn nhìn xuống Oánh Cơ.
Oánh Cơ đương nhiên không hiểu ý của Tiết Thái hậu.
Tiết Thái hậu ra lệnh cho mọi người lui ra, những người hầu trong đại điện đều im lặng bước ra ngoài, chậm rãi đóng kín cánh cửa cung điện đồ sộ.
"Ta muốn nó." Tiết Thái hậu như đã quyết tâm, giọng điệu không hề do dự. "Phá ngũ giới, hưởng thất tình, nhiễm lục dục!"
Oánh Cơ liếc mắt nhìn, nàng từ từ điều chỉnh tư thế, co eo quỳ gối ngồi thoải mái hơn.
Nàng dùng ánh mắt yêu kiều nhìn về phía Tiết Thái hậu, giọng điệu không còn dè dặt nữa, chỉ từ tốn nói: "Oánh Cơ không có khả năng này."
Tiết Thái hậu cười lạnh: "Nếu cô không làm được, ta sẽ san bằng nước Độ Tuyết!"
Oánh Cơ không những không sợ mà còn cười khẽ, nói: "Kẻ thù ở Độ Tuyết của con không ít, nếu Tiết Thái hậu có lòng trút giận thay con, con rất vui."
"Vậy ư?" Tiết Thái hậu nhếch môi. "Vậy cái xác mà cô cứ mang theo bên mình thì sao?"
Sắc mặt Oánh Cơ tức thời biến đổi.
"Dù cô có mang theo cái xác bên mình thì thi thể vẫn chỉ là thi thể. Dù cô có dùng bao nhiêu linh khí thì cũng chẳng thể hồi sinh được đâu." Tiết Thái hậu cúi sát người xuống. "Cô muốn đưa người ấy vào luân hồi sao?"
Lòng Oánh Cơ như mặt nước lặng đột nhiên bị khuấy động. Nàng mím môi, nghi ngờ nhìn Tiết Thái hậu.
Cửu Vực Thập Nhị Quốc không chỉ lạ ở chỗ mọi người sinh ra đã được định liệu có thể tu luyện hay không, mà còn ở chỗ tu giả không thể bay lên, người chết không thể vào địa phủ. Dường như mọi người đều bị giam giữ trong thế giới này, nhân loại càng ngày càng đông, tài nguyên càng ngày càng cạn, nên chiến tranh không ngừng xảy ra, vĩnh viễn không có ngày yên bình.
Con người sau khi chết thì vong hồn sẽ lang thang, nên mới có kẻ đuổi vong, chuyên thu gom những linh hồn đến giếng Diệt Hồn rồi tiêu diệt. Chỉ có người có năng lực siêu quần hoặc người sinh thời từng có cống hiến trác tuyệt thì sau khi chết mới được các cường giả của Thập Nhị Quốc tập hợp rồi đưa đến cổng Luân Hồi nhân tạo.
Người được đưa đến cổng Luân Hồi còn chưa đến một phần nghìn vạn.
Trái tim đập thình thịch của Oánh Cơ từ từ bình tĩnh lại, nàng trầm giọng nói: "Là một phàm nhân."
Phàm nhân không có tư cách được đưa vào cổng Luân Hồi.
Tiết Thái hậu bật cười: "Vậy thì sao?"
Oánh Cơ chậm rãi nhướng mắt, nhìn chằm chằm Tiết Thái hậu. Nàng sớm không còn lòng tin vào bất kỳ ai, nhưng vào khoảnh khắc này nàng lại muốn đặt lòng tin. Nhưng thay vì nói nàng tin tưởng Tiết Thái hậu, chi bằng nói nàng tin bản thân có thể tạo ra kỳ tích.
"Được." Oánh Cơ đồng ý.
Tiết Thái hậu nói: "Nếu cô cần giúp gì thì cứ lên tiếng."
"Không cần." Oánh Cơ khẽ cười, từ từ đứng lên.
Chỉ là một nam nhân thôi mà, nào cần đến ba năm?
Nam nhân trên đời đều là những kẻ tham lam, tự đại, đê tiện, háo sắc hiện rõ từ trong xương cốt.
Chỉ cần nàng muốn, phá ngũ giới, hưởng thất tình, nhiễm lục dục nào có là gì? Nàng có thể khiến đối phương cam tâm tình nguyện moi tim cho mình.
Huống chi là một hòa thượng xuất gia, nay đã hồi cung, trở thành Hoàng đế. Dù y tham quyền, dù y tham luyến tình thân, dẫu sao cũng là lục căn không tịnh.
Không có gì khó.
Cánh cửa điện nặng nề lại mở ra, Tiết Thái hậu ra hiệu cho người hầu đưa Oánh Cơ đến nơi ở.
"Oánh Cơ, cô lạnh không?" Tiết Thái hậu đột ngột hỏi nàng.
Oánh Cơ khó hiểu, quay đầu nhìn lại.
Tiết Thái hậu vung tay, một lớp áo choàng phủ xuống bờ vai Oánh Cơ.
"Mai là Bạch lộ. Trời sẽ trở lạnh."
Oánh Cơ quay mặt, nhìn áo choàng trên vai.
Tu linh giả vốn không chịu ảnh hưởng từ bốn mùa, song người thường thì không.
Oánh Cơ quấn áo choàng chặt hơn. Đúng là nàng thấy hơi lạnh.
Tiết Thái hậu ngồi một mình trong đại điện, bà mệt mỏi xoa thái dương, tiện đà ho sù sụ một tràng dài.
Mãi một hồi lâu, bà khẽ thở dài.
Chỉ mong là bà có đủ thời gian nhìn đứa con trai của mình an ổn bên cạnh một người.
Hoàng cung Triều Hi không có nhiều cung nhân như ở hoàng cung Độ Tuyết, Oánh Cơ đi theo những người hầu đến điện Tinh Cực, cũng chẳng nhìn thấy được mấy vị cung nhân. Cả hoàng cung to lớn như thế mà vô cùng tĩnh lặng.
Đến điện Tinh Cực, Ba Tây bước lên đón, chớp mắt hỏi: "Có ai bắt nạt tỷ sao?"
Oánh Cơ mỉm cười, chọc nhẹ vào trán cô bé: "Nào có. Muội cứ đi chơi đi."
Ba Tiêu nhoẻn miệng cười, chạy ra bên ngoài. Tới một nơi ở mới, cô bé cảm thấy mọi thứ xung quanh đều rất mới lạ, chỉ muốn ngắm nghía, lắng nghe khắp nơi.
Trên đoạn đường từ Bắc Thương đến đây, sức lực của Oánh Cơ đã không cầm cự nổi, sau khi nàng chải đầu rửa mặt qua loa, trời còn chưa tối mà nàng đã mệt mỏi thiếp đi, đến khi ngủ đẫy giấc rồi tỉnh thì trời còn chưa sáng.
Xung quanh hoàn toàn im ắng.
Oánh Cơ mở hộp gỗ ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng vỗ về ngõ quan rất yên tĩnh. Vong linh trong Ngọc Lạp Quan đã không còn hồi đáp lại nàng bất cứ điều gì.
Oánh Cơ nhớ đến lời của Tiết Thái hậu, không khỏi ảo tưởng mình có thể đưa người vào cổng Luân Hồi.
Tiếng gà gáy đầu tiên cất lên, Oánh Cơ xốc lại tinh thần khỏi đống suy nghĩ ngổn ngang, cẩn thận cất hộp gỗ vào. Nàng lại mở chiếc hộp gỗ chứa đầy yêu linh kia, Ngọc Lạp Quan bên trong rung lắc ngày càng kịch liệt.
"Cạch", một Ngọc Lạp Quan trong số đó vỡ ra.
"Chết rồi!" Oánh Cơ lập tức lấy linh khí từ túi Càn Khôn. Yêu Cốt Chuỷ, đèn Khoá Yêu, Cách Tuyệt Trướng...
Giữa tiếng gào thét của yêu quỷ, Oánh Cơ không ngừng tung ra linh khí từ túi Càn Khôn.
Một làn khói đen thoát khỏi Ngọc Lạp Quan nhỏ nhắn, sau đó nhanh chóng ngưng tụ thành yêu thể, là một Hoa Yêu.
Nhánh hoa xoắn lại, phẫn nộ vọt về phía Oánh Cơ.
Đèn Khóa Yêu làm sao cũng không thắp sáng được, Oánh Cơ trong cơn hoảng loạn đã vung Yêu Cốt Chuỷ loạn xạ vào những nhánh hoa đang quấn quanh mình.
Hoa Yêu gào rú, từng nhánh hoa chảy ra máu me đỏ tươi. Vô số nhánh hoa nhanh chóng thu hồi, gã hung hăng trừng mắt liếc Oánh Cơ, rồi nhanh nhẹn bỏ chạy qua khung cửa sổ.
Oánh Cơ còn chưa hoàn hồn, há mồm thở hổn hển. Tay nàng dính đầy máu tươi, không chỉ có máu của Hoa Yêu mà còn có máu trên tay nàng.
Nàng lại loay hoay tìm cách thắp đèn Khoá Yêu, rốt cuộc cũng thắp sáng được ngọn đèn. Lần trước vì bắt gã Hoa Yêu này, nàng suýt mất mạng. Hoa Yêu bị nhốt đã lâu, là lúc suy yếu, nếu giờ vẫn chưa thể bắt gã về, về sau rất khó đắc thủ.
Một tay Oánh Cơ cầm đèn Khoá Yêu, tay kia cầm Yêu Cốt Chuỷ, đuổi theo.
Nàng không có linh lực, cho nên không cảm ứng được tung tích của Hoa Yêu, không bao lâu sau thì mất dấu Hoa Yêu.
Bước chân nàng di chuyển nhẹ nhàng, chuông bạc trên cổ chân vang lên tiếng đinh đang. Nàng nghiêng tai lắng nghe, cho dù mượn nhờ linh khí nhưng vẫn không tìm được tung tích của Hoa Yêu.
Oánh Cơ thở dài, từ từ buông thõng tay.
Gió buổi sớm mai se se lạnh, thổi qua nhè nhẹ. Nơi xa có tiếng lá cây sột soạt. Oánh Cơ xoay người, nhìn theo tiếng động.
Một cây bồ đề như bị gió sớm đánh thức, nhẹ nhàng lay động.
Khi nàng nhìn lại, lại phát hiện từng chiếc lá trên cây bồ đề đều lặng yên bất động. Chẳng lẽ nàng nhìn lầm ư?
Cây cối xung quanh chuyển động xào xạc, từng chiếc lá nhảy nhót, đung đưa qua lại, duy chỉ có cây bồ đề là tĩnh lặng, giống như một ảo cảnh.
Oánh Cơ cau mày khó hiểu, thận trọng bước sang đấy.
Tiết Thái hậu nói hôm nay là Bạch lộ, trời sẽ chuyển lạnh. Gió thổi qua người nàng quả nhiên lạnh hơn chỉ sau một đêm. Gió rét thổi bay suối tóc đen dài của Oánh Cơ, từng lọn tóc bay rối bời, che khuất tầm mắt nàng.
Gió đột nhiên ngừng lại trong nháy mắt.
Tóc đem chậm rãi rơi xuống, thuận thế dán sát vào hai bên sườn mặt của Oánh Cơ.
Những cây cối đang reo hò vui sướng xung quanh đều yên ắng theo gió.
Một chiếc lá bồ đề khẽ khàng lay động, ngay sau đó, cây bồ đề cổ xưa kia dù không gió mà vẫn rung động, từng chiếc lá bồ đề dập dềnh như một đợt sóng thủy triều, lặng lẽ gây ra sóng to gió lớn.
Oánh Cơ thấy kỳ cảnh mà kinh sợ.
Đến khu cây bồ đề lần nữa trở nên yên tĩnh, Oánh Cơ mới dời mắt nhìn xuống người ngồi dưới gốc bồ đề.
Là một tăng nhân.
Chàng khoác lớp áo tăng y trắng như tuyết, không dính bụi trần, trên gối đặt một chồng tấu chương trần gian. Một quyển sổ con mở ra đặt dưới đất, một chiếc lá bồ đề từ ngọn cây rơi xuống, mang theo chút bùn đất.
Thiền trượng đặt ở một bên, lớp áo cà sa đỏ tươi như máu tùy tiện phủ lên thiền trượng. Qua một đêm, trên áo cà sa ướt đẫm lớp sương sớm. Ánh nắng ban mai soi rọi kim quang trên áo cà sa, quang ảnh loang lổ, phù quang rạng rỡ.
Oánh Cơ mấp máy môi, thì thầm gọi một cái tên: Vô Phạn.
Nàng biết là chàng. Nhất định là chàng.
Vô Phạn mở to mắt, trong ánh mắt chỉ có gốc cây bồ đề. Chàng từ từ đứng dậy, giương mắt nhìn lên.
Nơi xa đột nhiên vang lên tiếng chuông chùa. Từng tiếng chuông như vọng từ thuở nghìn năm, vô biên vô tận.
Vô Phạn nghiêng đầu, nhìn về phía tiếng chuông chùa. Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lần theo Phật châu, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, không rõ chàng đang niệm gì.
Oánh Cơ lẳng lặng đứng im bên cạnh chàng. Trong hồi chuông dài, Oánh Cơ cũng thầm cảm nhận được một chút bình yên trong lòng.
Nàng không rõ Vô Phạn niệm cái gì, mãi đến khi hồi chuông thứ mười tám kết thúc, chàng mới dừng theo.
"A Di Đà Phật." Vô Phạn nhắm mắt, ngừng lần Phật châu.
Một hồi lâu sau, chàng mới mở mắt, nhìn sang Oánh Cơ. Dung mạo diễm lệ, đôi mắt sáng ngời.
"Thí chủ là người phương nào, vì sao lại đến đây?" Mắt chàng sáng như sao, trong như nước như gương.
Trong nháy mắt, Oánh Cơ có cảm giác nàng nhìn chằm chằm đối phương như thế này là một sự hoang đường, giống như rất đỗi khinh nhờn Phật Đà.
Có điều tâm địa nàng đã tan nát từ lâu. Sẽ chẳng có ai cứu nàng, nàng đã bỏ hết lương tri của mình rồi.
"Oánh Cơ đến từ nước Độ Tuyết." Oánh Cơ từ từ cong môi cười, ánh mắt lưu luyến nhìn Vô Phạn. "Phi tử vừa tiến cung của bệ hạ."
Mái tóc của Oánh Cơ có phần tán loạn, vài lọn tóc đen dán sát vào gương mặt xinh đẹp của nàng, lộ ra vẻ yếu đuối nhu nhược.
Ánh mắt của Vô Phạn dừng trên tay nàng.
Máu tươi chảy dọc theo mu bàn tay thanh tú của nàng, nàng cầm theo một chiếc đèn, khi nắng mai đã lên, ánh đèn trong tay trở nên hoang đường và mong manh hơn bao giờ hết.
Nghe Oánh Cơ trả lời, Vô Phạn cũng không có cảm xúc ngoài ý muốn. Chàng nhẹ nhàng giơ tay lên không trung.
Oánh Cơ nhìn miệng vết thương trên tay mình nhanh chóng lành lại, những vết máu cũng dần biến mất. Cánh tay trắng nõn của nàng phơi bày dưới ánh nắng sớm rực rỡ, sạch sẽ như chưa từng nhiễm máu tanh.
Đột nhiên có tiếng xé gió lao vụt đến, cắt ngang mạch suy nghĩ của Oánh Cơ. Nàng ngẩng đầu, thấy bầu trời trong xanh như bị một nhát kiếm bổ làm đôi. Sóng triều hắc ám nhanh chóng càn quét từ phương tây lại với tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Trời trong nắng đẹp sắp lâm vào màn đêm.
Oánh Cơ cảm nhận được một đợt sóng gợn kỳ dị ở dưới chân mình.
Nàng nhìn sang Vô Phạn đang ngồi ở phía đối diện.
Chàng vẫn ngồi yên không động đậy, thiền trượng dựng đứng bên người nhẹ nhàng rung lên, một luồng sáng vàng dịu dàng lần lượt tỏa ra, xuyên qua đại địa rộng lớn.
Một khắc sau khi luồng kim quang yên ắng trở lại, Oánh Cơ liền nghe một tiếng "Rầm!" vang trời, bóng đen ào ạt ùa đến như thủy triều trên bầu trời nháy mắt tan biến.
Vô Phạn đứng lên, tăng y trắng tuyết tự lay động dù chẳng có cơn gió nào, tay áo rộng tung bay phấp phới.
"Tháp Trấn Yêu bị hủy, đừng đi lung tung." Vô Phạn nói.
Dứt lời, dưới gốc bồ đề đã không còn bóng dáng ai nữa.
Tháp Trấn Yêu ư? Oánh Cơ không dám đụng độ đại yêu, nhưng nếu tháp Trấn Yêu bị hủy, vậy nàng có thể thừa cơ mà bắt nhốt vài tiểu yêu đang suy yếu hay không?