Chương 10: Dù có không muốn đến mấy

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 10: Dù có không muốn đến mấy

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Văn Nhạc Tri đi một vòng quanh hội trường, nghe người chủ trì giới thiệu cặn kẽ về lễ cưới chỉ trong chưa đầy 15 phút. Cậu cảm thấy chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý, thậm chí còn nghĩ mình không cần có mặt ở đây tối nay.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt dò hỏi của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri vẫn trả lời rất nghiêm túc: “Em nhớ hết rồi ạ.”
Trình Bạc Hàn gật đầu, không biểu lộ cảm xúc rõ rệt như mọi khi, cũng chẳng hỏi Văn Nhạc Tri có thích không.
Văn Quân Hà và Bạch Ly nhìn nhau. Cuối cùng Bạch Ly phải cười nói: “Thiết kế trang trí này cực kỳ tốn công đấy, mất ba ngày lắp đặt mới có được hiệu quả như bây giờ.”
Dù không nói rõ ai đã tốn công, Văn Nhạc Tri vẫn hiểu ngay, cậu nói với Trình Bạc Hàn: “Cảm ơn anh, em thích lắm.”
Nét mặt Trình Bạc Hàn dịu đi đôi chút, hắn đáp một câu: “Thích là tốt rồi.”
Cả nhóm ngồi thêm một lúc nữa, Trình Bạc Hàn đưa Văn Nhạc Tri xuống tầng. Hắn uống rượu không thể lái xe, người lái xe vẫn là tài xế đã đưa họ đến. Văn Nhạc Tri trù trừ một lúc lâu, rồi nói: “Hay là anh cứ về nhà nghỉ ngơi trước đi ạ, tài xế chở em về là được rồi.”
Nghe vậy, bàn tay đang mở cửa xe của Trình Bạc Hàn dừng lại, hắn vẫn nghiêng người về phía trước, khiến Văn Nhạc Tri đứng cạnh bị ép sát không còn chỗ trống, đành phải ngả người ra sau, tựa cả vào thân xe.
Mùi rượu quanh người Trình Bạc Hàn không quá nồng nhưng vẫn rõ rệt, ánh mắt hắn cũng không còn phẳng lặng tuyệt đối như trước, mà ánh lên chút tâm trạng khó gọi tên.
“Văn Nhạc Tri,” Trình Bạc Hàn gọi tên cậu, giọng dịu dàng mà lời nói ra thì không hề khách sáo, “em luôn giỏi chọc giận tôi nhất, thế em đã biết chưa, dù em có không muốn đến mấy, thì ngày mai, ngày kia, và tất cả những tháng ngày sau này, em đều phải ở bên cạnh tôi thôi.”
Câu nói làm Văn Nhạc Tri giật mình im bặt, cậu không rõ mình lại làm gì khiến đối phương mất hứng, nhất thời chẳng thể trả lời, chỉ biết nhìn Trình Bạc Hàn. Trông cậu lơ ngơ, vẻ mặt còn vô tội như thể bị phụ huynh mắng mà vẫn không hiểu mình đã làm gì sai.
Trình Bạc Hàn dán mắt vào gương mặt cậu, nhìn chằm chằm một hồi, tự dưng thấy không thể nói thêm lời nặng nào nữa.
Hắn thở dài rất khẽ, cơn say dâng lên, quyết định tất cả cứ đợi mai lễ cưới xong xuôi rồi hẵng tính. Thế là hắn mở cửa xe cho Văn Nhạc Tri lên, rồi nói với tài xế: “Đưa em ấy về.”
Xe còn chưa đi, Trình Bạc Hàn đã quay người bỏ đi vào trong.
Ánh đèn trong sảnh tiệc lờ mờ, nhân viên đã về gần hết, chỉ còn hai ông chủ đang ngồi khẽ khàng trò chuyện với nhau trong góc. Bạch Ly bảo Văn Quân Hà: “Em thấy cậu công tử nhà họ Văn không vui vẻ lắm, cứ như đang làm nhiệm vụ ấy.”
“Thì rõ mà.” Văn Quân Hà dốc cạn chỗ rượu trong bình, bắt đầu thưởng thức một mình.
“Thế liệu mai có suôn sẻ được không?” Bạch Ly liếc nhìn hội trường lễ cưới lãng mạn đến khó tin, khá lo lắng.
“Đừng lo,” Văn Quân Hà nói, “cái tên Trình Bạc Hàn này đã muốn làm thì chưa bao giờ để xảy ra bất trắc đâu.”
“Ý em là đang lo nhỡ mai đổ bể, cậu ta quỵt luôn 30% số tiền chưa thanh toán ấy.”
Văn Quân Hà khựng lại: “Vậy để lát nữa anh gọi cậu ta, bảo cậu ta chuyển đủ trước đã.”
“Ừ.” Bạch Ly yên tâm, đẩy chén rượu đã cạn của mình sang phía Văn Quân Hà, “Để cho em tí nào.”
Cả hai đang uống dở dang, ngẩng đầu lên bỗng thấy Trình Bạc Hàn lại quay về.
“Sao không đưa về?” Văn Quân Hà khá ngạc nhiên.
“Ừm.”
Văn Quân Hà cau mày, ừm là sao chứ.
“Khui thêm chai nữa.” Trình Bạc Hàn gõ bàn.
Văn Quân Hà đành gọi phục vụ mở chai rượu mới. Chỉ có điều, trước đó nhận được cái nháy mắt ra hiệu từ Bạch Ly, nên hùng hổ nói: “Khui chai nữa cũng được, ông thanh toán nốt đi đã.”
Văn Quân Hà ngó qua thông báo tiền vào tài khoản ngân hàng, giải quyết xong mối lo bèn quay sang quan tâm bạn học cũ.
“Bạc Hàn, ông nhớ lưu ý bên nhà họ Tạ đấy.” Văn Quân Hà tiết chế nụ cười, nói nghiêm túc: “Tạ Tử Lý là lão cáo già, không đến nỗi tệ, nhưng mà Tạ Từ biết đâu lại chó cùng rứt giậu. Ngày xưa ông ở nước ngoài không rõ thôi, tôi nghe nói Tạ Từ theo đuổi Văn Nhạc Tri là bỏ rất nhiều công sức.”
“Tôi biết.” Trình Bạc Hàn nói.
“Vậy là được rồi.” Văn Quân Hà cũng chỉ nhắc một câu, dù nhà họ Tạ chưa đáng phải sợ, nhưng nếu bí quá hóa liều thật thì ít nhiều cũng sẽ gây ra động tĩnh gì đó. Họ đều từng vật lộn với sóng to gió lớn cả rồi, thấu hiểu nguyên tắc phải đề phòng mọi tình huống.
“Có kế hoạch gì không?” Văn Quân Hà hỏi tiếp.
“Tạm thời thì chưa.” Trình Bạc Hàn đáp.
“Ừ, để xem tình hình thế nào.” Văn Quân Hà nâng chén, ánh mắt lướt qua Bạch Ly đã ngủ gật bên cạnh, sắc mặt trầm xuống, giọng cũng hạ thấp xuống: “Nếu ra tay thì tôi góp một chân.”
Trình Bạc Hàn nở nụ cười đầu tiên trong buổi tối hôm nay, rất nhẹ, chiếc chén thủy tinh chạm vào chén của Văn Quân Hà. Hắn nói: “Hợp tác vui vẻ.”
**
Hôm sau, sáng tinh mơ Trình Bạc Hàn đã ngồi chờ trong phòng khách nhà họ Văn. Hai người đàn ông kết hôn, khó nói rõ là ai cưới ai, nhưng xét ra Trình Bạc Hàn lớn hơn Văn Nhạc Tri 10 tuổi, vậy nên việc hắn sang nhà họ Văn ‘đón dâu’ cũng rất hợp tình hợp lý.
Văn Nhạc Tri mặc bộ vest màu trắng xuống nhà, tóc tai mặt mũi đều đã được sửa soạn tươm tất. Lần đầu tiên trang điểm khiến cậu thấy lạ lùng lắm. May là nền da cậu đẹp quá, thợ trang điểm loay hoay một lúc lâu không biết phải làm gì, cuối cùng chỉ đánh một lớp phấn nền rất mỏng và tô chút son dưỡng màu nhạt.
Cậu bước xuống cầu thang, trông thấy Trình Bạc Hàn thì cười khẽ, nói một câu “Chào buổi sáng”, rồi không biết nên nói gì thêm nữa.
Trình Bạc Hàn dời mắt khỏi gương mặt Văn Nhạc Tri, thoáng chút bối rối hiếm thấy – hắn phải công nhận giờ phút này Văn Nhạc Tri thực sự giống một hoàng tử bé bước ra từ truyện cổ tích, đồng thời cũng xác nhận một cách chân thực hơn bao giờ hết rằng, bắt đầu từ hôm nay, cuối cùng hoàng tử bé đã là của mình, nếu không có gì ngoài ý muốn thì chỉ có thể là của mình, mãi mãi là của mình mà thôi. Đã quá lâu hắn chưa từng rụt rè đến thế, nhưng ngay sau đó, niềm vui sướng vì mọi thứ đã lắng xuống đã cuốn đi tất thảy.
Nhưng hắn không còn là Trình Bạc Hàn của mười năm về trước, cười khi vui, khóc khi buồn nữa. Vậy nên Văn Nhạc Tri vẫn chẳng thể phân tích nổi tâm trạng hắn, không rõ hắn đã nguôi cơn giận hôm qua chưa.
Tới gần, Trình Bạc Hàn mới để ý gương mặt mịn màng của Văn Nhạc Tri có quầng thâm rất rất nhạt.
“Ngủ không ngon à?”
Trình Bạc Hàn mặc bộ vest đen, cùng kiểu dáng nhưng khác màu với Văn Nhạc Tri, tôn lên vóc dáng cao thẳng mạnh mẽ của hắn, tạo thành hiệu ứng thị giác đối lập với sự mảnh khảnh thanh tú của Văn Nhạc Tri. Hắn cúi đầu hỏi, Văn Nhạc Tri không nhận ra đối phương đang quan tâm vì cậu ngủ không ngon hay đang giận cậu vì cậu ngủ không ngon.
Thế là cậu đưa ra đáp án thật thà: “Sáng tinh mơ đã phải dậy chuẩn bị,” Văn Nhạc Tri nói về mốc thời gian, “mọi ngày giờ ấy còn đang ngủ.”
Thực ra cũng không phải quá sớm, chỉ tội Văn Nhạc Tri thích ngủ nướng, bình thường buổi sáng có ca học cậu cũng phải nằm đến lúc còn đúng nửa tiếng rồi mới chịu bò dậy. Cậu đoán tầm giờ đó Trình Bạc Hàn đã bắt đầu làm việc rồi.
Quả nhiên Trình Bạc Hàn nói: “Hàng ngày tầm đó tôi đã đi làm được một tiếng rồi.”
Văn Nhạc Tri hơi bĩu môi, lộ ra biểu cảm “Biết ngay là thế mà” rất đặc trưng của trẻ con.
Trình Bạc Hàn vẫn nhìn cậu, không hiểu sao bỗng dưng Văn Nhạc Tri cảm nhận được Trình Bạc Hàn đang vui, tuy cậu không có bằng chứng nhưng ánh mắt Trình Bạc Hàn nhìn cậu hơi khác mọi khi, như thể rất thích dạng biểu cảm trẻ con này của cậu, cái cách bộc lộ chân thật, không hề khách sáo xã giao.
Văn Nhạc Tri chớp mắt, nói chầm chậm: “Dì đã hầm canh gà hoành thánh, mình ăn một ít rồi hẵng đi ạ.”
Quả nhiên Trình Bạc Hàn đáp ngay: “Được.”
Văn Nhạc Tri ăn rất từ tốn, vừa thổi cho bớt nóng, vừa ăn từng miếng nhỏ. Trình Bạc Hàn ngồi ở đối diện, cũng ăn rất thong thả. Thế là cả đoàn đến khách sạn chậm hơn kế hoạch ban đầu nửa tiếng.
Tiệc cưới không mời quá đông người, ít hơn hôm lễ đính hôn nên Văn Nhạc Tri đỡ áp lực phần nào. Hơn nữa cậu chỉ mới đứng trên sân khấu gần mười phút, Trình Bạc Hàn đã bảo cậu ra sofa ngồi. Đến đoạn mời rượu, Trình Bạc Hàn đứng chính giữa sân khấu nói vài câu, nhận lời chúc từ mọi người, sau đó liền mời khách khứa tự nhiên.
Văn Nhạc Tri tưởng là còn phải uống rượu, nào ngờ phục vụ theo sát sau cậu từ đầu buổi đã bưng ra cốc sữa nóng. Cầm đồ uống khác đi mời rượu thì còn tạm chấp nhận được, nhưng đây là cốc sữa trắng xóa, thực sự quá chói mắt. Song, bộ dạng Trình Bạc Hàn rất bình thản nghiễm nhiên, ban đầu còn có người đùa kiểu “Ngày cưới rồi sao còn uống sữa?”, nhưng liếc thấy gương mặt mỉm cười trơ tráo của Trình Bạc Hàn thì nhanh chóng ngậm miệng lại.
Uống sữa rồi ăn điểm tâm, tổng cộng thời gian phải đứng trong tiệc còn chưa quá ba mươi phút, Văn Nhạc Tri nhẹ nhõm vô cùng, vậy là tâm trạng lo âu mất ngủ tối qua cũng dịu bớt đi nhiều.
Tuy khách mời ít nhưng đều là những nhân vật có sức nặng ở Nguyên Châu. Dĩ nhiên lễ cưới là chủ đề quan trọng nhất hôm nay, song bên cạnh đó, việc được trò chuyện vài câu với “thái thượng hoàng” Trình Bỉnh Chúc của tập đoàn Thông Đạt cũng là chủ đề quan trọng không kém.
Suốt buổi, Trình Bỉnh Chúc ngồi ở bàn chính luôn là tiêu điểm được mọi người vây quanh. Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn, ngoan ngoãn hỏi thăm “Ông ngoại ạ”. Trông Trình Bỉnh Chúc cực kì vui vẻ, người hơn bảy mươi mà đầu không một sợi tóc bạc, ông kéo tay Văn Nhạc Tri hỏi han đôi lời. Mối quan hệ của ông với ông nội Văn Nhạc Tri khá tốt, hồi bé thi thoảng Văn Nhạc Tri còn gặp ông, dù mấy năm nay hai nhà bớt tiếp xúc qua lại thì điều này cũng không thể ngăn cản ông yêu quý Văn Nhạc Tri.
Hiện nay người cầm quyền ở Thông Đạt là Trình Bạc Hàn, nhưng ở Nguyên Châu thì Trình Bỉnh Chúc vẫn là hình tượng giậm chân thôi đủ gây chấn động giới kinh doanh, mấy năm nay ông hiếm khi lộ mặt mà tiếng tăm không hề suy giảm, lắm người đang mong tranh thủ cơ hội để chèo kéo vài câu.
Bàn chính dành cho người thân hai bên gia đình. Phía nhà họ Trình là Trình Bỉnh Chúc, thêm hai người bác và một người anh họ của Trình Bạc Hàn. Phía nhà họ Văn thì là chú Văn Hoài và Văn Sơ Tĩnh. Văn Nhạc Tri chào hỏi từng người một rồi yên ắng ngồi ăn cạnh Trình Bạc Hàn.
Bầu không khí ở bàn rất hòa hợp, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, nội dung biến chuyển chóng vánh từ lễ cưới sang kinh tế, cổ phiếu rồi tình hình thị trường. Văn Nhạc Tri không hiểu, ai nhắc đến cậu thì cậu gật đầu cười mỉm, giống như một món trang trí may mắn, hết lòng hết dạ cho buổi lễ.
Tất cả đều hoàn toàn bình thường, trừ ông anh họ nhà họ Trình tên Trình Diệu ngồi thẳng đối diện, ngó nghiêng mấy lần liền với ánh mắt khác lạ. Diễn tả sao nhỉ, lờ mờ có cảm giác như đang xem kịch vui một cách thù địch. Văn Nhạc Tri tự thấy mình chưa hề đụng chạm tới người nhà họ Trình, chắc hẳn sự căm ghét này nhằm vào Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri chỉ bị vạ lây vô cớ thôi.
Khi Trình Diệu nhìn sang Văn Nhạc Tri đến lần thứ ba thì Trình Bạc Hàn thình lình cất tiếng gọi Trình Diệu, nói rất thản nhiên: “Đúng rồi anh họ, lần trước ở nước D mới mua được bộ vợt mới, vẫn đang để trong xe tôi, để lát nữa bảo người cầm cho anh nhé.”
Mọi người vẫn đang tán gẫu chuyện khác, không ai để ý tới cuộc đối thoại nhạt nhẽo giữa Trình Bạc Hàn và Trình Diệu. Chỉ mình Văn Nhạc Tri chứng kiến bản mặt Trình Diệu tái mét chỉ trong nháy mắt.