Chương 11: Dùng cho ai?

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tiệc cưới dần kết thúc, Trình Bỉnh Chúc dặn Văn Nhạc Tri sau này nhớ về nhà chính chơi nhiều hơn, Văn Nhạc Tri gật đầu, nhỏ giọng nói: “Ông ngoại đi chậm thôi ạ.” Lúc này Trình Bỉnh Chúc mới mãn nguyện rời đi.
Khách khứa lần lượt ra về, Văn Sơ Tĩnh ở lại đến tận cuối, dặn dò một số việc, lời lẽ và giọng điệu đầy lưu luyến, tâm trạng cũng phức tạp, nhưng suy cho cùng giờ Văn Nhạc Tri đã kết hôn, sau này dù tỷ muốn làm gì cho đệ ấy thì đều phải cân nhắc gia đình họ Trình.
Sau cùng Văn Nhạc Tri vẫn phải dỗ tỷ, còn làm nũng nữa: “Tỷ, đệ chỉ kết hôn thôi chứ có phải đi đâu xa đâu.”
Văn Sơ Tĩnh nghĩ bụng thà em đi đâu xa còn tốt hơn, nhưng tỷ không nói câu này ra được. Tỷ nhắc lại một lần nữa những điều đã dặn dò từ sáng sớm nay, rồi mới chịu về.
Đợi Văn Sơ Tĩnh đi hẳn, Văn Nhạc Tri giây trước còn đang cười mà thoáng chốc đã im lặng. Sự nhẹ nhõm trong tiệc cưới cho cậu một khoảng lặng ngắn ngủi và một ảo ảnh hư vô. Tiếp sau vẫn còn cả tá chuyện dở dang đang chờ cậu lo lắng sợ hãi đây.
Ví dụ kết hôn xong cậu sẽ ở đâu, ví dụ hiện giờ cậu phải đi đâu, ví dụ lúc ở riêng với Trình Bạc Hàn thì cậu biết làm sao giờ.
Trình Bạc Hàn không cho cậu quá nhiều thời gian suy tính, hắn nhìn cậu ngồi cắn móng tay trong góc một phút rồi bước đến gần, gọi cậu: “Đi thôi.”
Trình Bạc Hàn tự mình lái xe đưa Văn Nhạc Tri về căn hộ chung cư của hắn ở Thịnh Tâm.
Môi trường ở Thịnh Tâm rất tốt, yên tĩnh và riêng tư, chỉ cách khuôn viên cũ của Đại học Y có hai con phố. Văn Nhạc Tri đi theo sau Trình Bạc Hàn lên tầng, rồi tiếp tục theo hắn vào nhà.
Tiếng khóa vân tay vang vọng, Văn Nhạc Tri bước vào nhà, rồi lại nghe thấy tiếp cửa đóng, cuối cùng cậu cũng ý thức được nỗi sợ hãi muộn màng và trì trệ – cảnh tượng này quá giống với lần Trình Bạc Hàn dẫn cậu về nhà giam lỏng ở nước D, mới hai tháng trôi qua, hình như cậu lại bước vào nhà tù mà Trình Bạc Hàn đã dày công sắp đặt thêm một lần nữa.
Trình Bạc Hàn liếc nhìn Văn Nhạc Tri đang cứng đờ ở cửa, không dám bước vào, cởi áo vest ngoài xong, tiện tay nới lỏng cà vạt, mở tủ lạnh lấy ra một cái tô nhỏ.
“Nếu mệt thì ăn lót dạ một chút rồi ngủ bù.” Trình Bạc Hàn nói với vẻ mặt bình thản, hắn mở nắp cái tô gốm sứ đặt vào nồi hấp, nói, “Canh đã hầm sẵn từ hôm qua, em đi tắm đi, ăn xong rồi hẵng ngủ.”
Tối qua một phần đồ dùng cá nhân của Văn Nhạc Tri đã được xếp sẵn vào ba vali, lúc ấy tài xế nhà họ Trình ghé qua mang vali đi nhưng Văn Nhạc Tri không rõ sẽ được đưa đến đâu.
Cậu vào phòng ngủ chính, tìm thấy quần áo và đồ đạc của mình trong tủ quần áo đúng như cậu dự đoán.
Tắm xong, Văn Nhạc Tri thay quần áo ngủ dài tay của mình, đi loanh quanh trong phòng ngủ mà vẫn không tài nào nằm lên chiếc giường đôi rộng lớn ấy được.
Đang ngơ ngẩn thì Trình Bạc Hàn đẩy cửa vào, trông Văn Nhạc Tri vừa tắm xong, hơi nước nóng còn vương trên người cậu khiến yết hầu hắn khẽ động một cách kín đáo, hắn gọi: “Ra ăn canh này.”
Một bát canh nóng vào bụng, Văn Nhạc Tri cảm giác mình cũng thu thập được kha khá dũng khí, cậu liếc nhìn Trình Bạc Hàn mấy lần, muốn nói rồi lại thôi.
“Có gì cứ nói ra.” Trình Bạc Hàn lên tiếng, “Chúng ta đã cưới rồi, em có ý kiến hay yêu cầu gì hoàn toàn có thể nói ra.”
Giọng Trình Bạc Hàn nghe có vẻ hòa nhã vô hại, thế là Văn Nhạc Tri hỏi một câu hỏi ngô nghê: “Sau này em có thể ở lại trường được không ạ?” Rồi chưa đợi Trình Bạc Hàn trả lời, cậu đã vội vàng bổ sung thêm, “Nếu có tiết học buổi sáng thì giờ giấc hơi gấp ạ.”
“Tôi có thể chở em đi.” Trình Bạc Hàn còn không thèm ngẩng mắt lên.
“Có khi buổi tối còn phải tự học nữa ạ.”
Trình Bạc Hàn khẽ cười một tiếng đầy ẩn ý: “Văn Nhạc Tri, tôi không định để em về ở ký túc xá nữa đâu.”
Ngón tay Văn Nhạc Tri móc vào cái quai nhỏ xíu trên tô sứ, cậu đáp: “Ồ.”
“Xem ra em quên những gì tôi đã nói rồi.” Trình Bạc Hàn nhìn cậu, tiếp tục, “Từ hôm nay trở đi ——”
“Không phải em không muốn ạ,” Văn Nhạc Tri vội vàng ngắt lời, lí nhí, “ngày mai, ngày kia, và tất cả những ngày tháng sau này nữa, em đều phải ở với anh, em nhớ ạ. Em, em chỉ hơi lo lắng thôi.”
Trình Bạc Hàn hơi khựng lại, hắn luôn thành thạo phản bác trước những lời khách sáo của Văn Nhạc Tri, biết rõ phải nắm thóp điểm yếu của đối phương như thế nào, nhưng riêng với câu nói thật thà bộc bạch của Văn Nhạc Tri thì hắn lại không tài nào nhẫn tâm được.
Trình Bạc Hàn đứng dậy, tiếng bàn ghế vang lên khá lớn, hắn bước về phía Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri ngửa mình dựa vào lưng ghế, nghe thấy Trình Bạc Hàn đang cúi người bao trùm lấy cậu, cất tiếng trầm khàn
“Vậy thì làm thêm vài chuyện căng thẳng hơn nữa đi!”
Mãi đến khi bị Trình Bạc Hàn nhấc bổng lên đặt ở bàn ăn Văn Nhạc Tri mới ý thức được việc gì sắp diễn ra.
Mặt bàn đá cẩm thạch trắng lạnh lẽo khiến cậu giật mình cong lưng lại, đầu va vào ngực Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn đỡ gáy cậu bằng một tay, bắt cậu ngẩng đầu lên rồi hôn cậu không chút do dự.
Ánh nắng chiều bốn giờ màu vàng cam đã trải khắp không gian, chiếu vào phòng qua khung cửa sổ sát đất, đốt cháy Văn Nhạc Tri đến nóng bỏng.
Trong thế giới tình cảm còn thiếu sót của cậu, cậu còn chưa bao giờ hôn ai, tuy không còn là trẻ con nữa, chuyện gì cũng hiểu đôi chút, song lý thuyết và thực tế vẫn cứ khác nhau một trời một vực.
Hai người hôn nhau suốt mấy phút liền, đầu óc Văn Nhạc Tri đã rối bời, thở cũng khó khăn, mãi đến khi mặt cậu đỏ bừng cả lên, Trình Bạc Hàn mới buông cậu ra.
“Đừng, đừng ở đây được không ạ…” Văn Nhạc Tri tìm lại hơi thở và ý thức, cố gắng làm ra vẻ tự nhiên hơn.
Không phải cậu chưa tưởng tượng đến chuyện ái ân, thậm chí mấy hôm trước ngày cưới, cậu đã lén lút lên mạng tìm hiểu xem nam với nam sẽ 'ứm ừm' kiểu gì, nếu không phải vì quá xấu hổ, với tinh thần nghiêm túc nghiên cứu văn tự cổ của cậu, cậu có thể viết hẳn mười trang ghi chép học tập ấy chứ.
Trình Bạc Hàn bế gọn Văn Nhạc Tri lên như bế một đứa trẻ, xoay người đạp cửa phòng ngủ.
Sàn phòng ngủ trải thảm lông dài màu xám, Trình Bạc Hàn sải bước trên tấm thảm êm ái, không một tiếng động. Văn Nhạc Tri áo quần xộc xệch bị đẩy lên chiếc giường đôi rộng lớn, cậu nghe tiếng lách cách của thắt lưng rất gần, tai và mặt đều đỏ bừng như muốn chảy máu.
Đây là cảnh tượng gì vậy? Chẳng phải là 'dâm loạn giữa ban ngày ban mặt' mà trong sách hay viết đó sao!
Cụm từ này cứ luẩn quẩn trong đầu cậu, một mặt cậu ngại, một mặt lại không muốn thể hiện ra mình quá 'gà', đàn ông mà, ít nhiều cũng phải có chút hiếu thắng chứ.
Đầu óc cậu đang nhảy số đủ loại kiến thức, tới lúc nhìn kỹ lại, cậu đã thấy nửa thân trên cường tráng, cơ bắp săn chắc của Trình Bạc Hàn sừng sững trước mặt mình như một bức tường.
“…Kéo rèm vào được không ạ?” Hai tay Văn Nhạc Tri khua khoắng gạt người đang áp lên mình, đầu thì nghiêng sang phía rèm cửa sổ.
Trình Bạc Hàn đứng dậy kéo rèm cản sáng lại.
“Còn nữa không?” Trình Bạc Hàn đứng cạnh giường, nhìn xuống cậu mà hỏi.
“Điều hòa hơi nóng…”
Trình Bạc Hàn đưa tay ấn mấy nút trên tường, giảm nhiệt độ điều hòa.
“Còn nữa không?” Trình Bạc Hàn hỏi.
Văn Nhạc Tri chậm chạp ngồi dậy tựa vào đầu giường, miệng khẽ hé, cậu xòe lòng bàn tay ra. Có vẻ là ngượng nghịu, khó nói lắm, nhưng lại buộc phải nhắm mắt nhắm mũi hỏi: “Cái này, mình… ai dùng ạ?”
Người giúp việc đã dọn dẹp sạch sẽ từ hôm qua, đồ đạc trong tủ đầu giường đã được chuẩn bị đầy đủ, Trình Bạc Hàn liếc qua là biết ngay do dì Trần, người đã chăm sóc hắn từ bé ở nhà chính, lo liệu.
Cũng không rõ nó đã nằm trong tay cậu từ lúc nào, hộp vuông vắn, bao bì màu xanh dương, đặt trong lòng bàn tay trắng nõn của Văn Nhạc Tri, cảm giác cứ như một đứa trẻ con lấy trộm đồ của người lớn, lại còn cố làm ra vẻ người lớn để hỏi một câu tưởng chừng rất sành sỏi nhưng thực tế lại vô cùng ấu trĩ.
Một Văn Nhạc Tri mà hắn đã mơ tưởng nhiều năm như thế, một Văn Nhạc Tri mềm mại đến mức hoàn toàn vô hại, Văn Nhạc Tri xòe lòng bàn tay ra trước mặt Trình Bạc Hàn chẳng khác nào đang mời sói xám vào nhà, lại còn ân cần hỏi sói xám: “Anh muốn ăn thỏ kho tàu hay thỏ hầm đây ạ?”
Nhưng sói xám không chờ nổi nữa, đáp: “Ăn sống là thơm nhất.”
Lại còn “ai dùng”?
Trình Bạc Hàn bỗng bật cười, nảy ý trêu ghẹo, hắn nhấc nó khỏi lòng bàn tay Văn Nhạc Tri, ngó nghiêng rồi quẳng luôn xuống thảm.
“Không ai dùng cả.” Hắn vừa nói vừa cúi người, hai tay giữ lấy xương chậu Văn Nhạc Tri kéo xuống, bao trọn đối phương dưới thân mình.
Cuối cùng Văn Nhạc Tri cũng hiểu ra, biểu cảm cậu trở nên luống cuống, hoảng hốt, cậu lắp bắp muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chẳng bật ra được câu nào, dứt khoát nhắm mắt lại, nín thở.
Thoáng cái, cậu đã bị Trình Bạc Hàn lột sạch quần áo, làn da hơi run rẩy trong không khí, ngón tay Trình Bạc Hàn lướt nhẹ men theo lồng ngực cậu xuống dần, chạm đến đâu là nơi ấy lập tức nổi da gà li ti.
Cả người Văn Nhạc Tri trắng muốt, làn da mịn màng không một khuyết điểm, ngay cả lông tơ cũng nhạt màu, tỏa ra ánh sáng như sứ trong ánh nắng chiều mờ ảo.
Trình Bạc Hàn sợ cậu bị thương nên phải kiên nhẫn hết mức, nhưng khi chất kem lành lạnh được bôi vào phía sau, Văn Nhạc Tri vẫn giật bắn lên khỏi giường.
“Đúng là công tử bé thật, mới vào tư thế chuẩn bị đã khóc, làm sao chạy hết 1000 mét được đây?”
Miệng Trình Bạc Hàn nói những lời trào phúng khiến Văn Nhạc Tri cảm thấy rất xấu hổ, nhưng nước mắt cứ tự chảy ra, cậu biết làm sao được chứ?
Văn Nhạc Tri cũng đâu phải người không bao giờ biết giận, nỗi sợ hãi và sự nhẫn nhịn nhiều ngày đã tích lũy nỗi bực bội trong lòng từ lâu, giờ nghe Trình Bạc Hàn nói thế, cậu không chịu được mà khóc to hơn, buột miệng thốt lên không chút suy nghĩ: “Anh nói suông thì hay lắm, anh thử ở dưới mà xem –”
Còn chưa dứt câu đã nuốt nước bọt 'ực' một tiếng rõ to – Trình Bạc Hàn không cho cậu cơ hội lèm bèm thêm nữa, một ngón tay mang theo kem mềm lạnh băng đã đi vào bên trong, Văn Nhạc Tri chợt mở bừng mắt.
“Đừng khóc nữa,” Giọng nói nóng bỏng của Trình Bạc Hàn vang bên tai, “giữ sức đi.”