Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 12: Cấm cửa
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trán Trình Bạc Hàn lấm tấm mồ hôi, mặt còn bị Văn Nhạc Tri quờ quạng cào phải vài phát. Đáy mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở nặng nề, song hắn vẫn chú ý đến Văn Nhạc Tri.
Giây phút ngón tay chuyển sang một thứ khác rồi tiến vào thì Văn Nhạc Tri hoàn toàn sụp đổ. Thứ ấy to lớn, vĩ đại hơn của cậu rất nhiều, kể cả trông hình dáng cũng hung tợn bất thường, y hệt chính Trình Bạc Hàn vậy.
Cậu không hiểu sao thứ khổng lồ đến thế lại có thể lọt vào bên trong, cậu chỉ biết là đau. Cậu muốn tháo chạy, người giãy giụa muốn trốn, nhưng con mồi đã đến miệng lẽ nào lại bỏ qua, huống hồ Trình Bạc Hàn chờ đợi đằng đẵng thế, chưa nuốt chửng cậu ngay đã là nhân từ lắm rồi.
Trình Bạc Hàn chẳng những không dừng lại mà còn chầm chậm đẩy thứ đó vào sâu hơn, chứng kiến làn da đỏ bừng của Văn Nhạc Tri run rẩy liên hồi, chứng kiến Văn Nhạc Tri khóc đến lạc cả giọng.
Trình Bạc Hàn nhấc cậu dịch lên phía trên, lấy gối đệm lưng và hông cậu, nhét chiếc chăn mềm dưới vai cậu. Suốt nãy giờ, Trình Bạc Hàn chỉ mới tiến vào chứ chưa hề cử động.
Phải mất một lúc lâu cảm giác đau đớn mới dịu đi, trông Văn Nhạc Tri đã đỡ khó chịu hơn, Trình Bạc Hàn hôn lên trán cậu đang đẫm mồ hôi.
“Được rồi, sau này không nói em nữa đâu,” Gân xanh trên trán Trình Bạc Hàn giật giật, hắn đã đến giới hạn chịu đựng, “nhưng em cứ như này, ai mà chịu được chứ.”
Ai bảo em khơi hết thảy dục vọng đen tối trong tôi lên làm gì? Tại em cả, Văn Nhạc Tri, tất cả là tại em.
Chưa dứt lời mà Văn Nhạc Tri đã xuýt xoa hít một hơi thật sâu. Vốn dĩ cảm giác có dị vật chướng khó chịu bên dưới đã mãnh liệt vô cùng, nằm yên còn tạm, Trình Bạc Hàn vừa nhúc nhích một cái là Văn Nhạc Tri đã suýt thét lên thảm thiết.
“Anh lui ra tí đi… Huhu…”
“Lui ra kiểu gì?”
“Đừng đẩy vào hết…”
“Không được.”
“Nửa thôi… được không?”
“Không được.”
Tuy miệng lặp đi lặp lại không được song hành động vẫn dịu dàng hơn một chút. Trình Bạc Hàn đè lên người Văn Nhạc Tri, bao trùm toàn bộ cơ thể cậu, động tác nửa thân dưới vẫn không ngừng, nụ hôn cũng liên tục triền miên.
Trời còn chưa về khuya, hắn phải hôn cậu từng chút một, từ từ gặm nhấm, nuốt chửng con thỏ nhỏ của hắn vào bụng.
Tra tấn cậu suốt từ hoàng hôn đến tận 11 giờ đêm, Văn Nhạc Tri mệt mỏi mơ màng, không biết đã làm bao nhiêu lần rồi nữa, sau cùng chỉ cảm giác là mình được bế vào nhà tắm, rồi lại được quấn khăn tắm bế về giường, tiếp đó mọi thứ chìm vào bóng đêm sâu thẳm.
**
Buổi sáng không phải đi học, Văn Nhạc Tri ngủ một mạch đến tận 11 giờ. Cậu thức giấc, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm thủy tinh trên trần hồi lâu mãi sau mới nhận ra mình đang ở đâu.
Tối qua cái đèn chùm này cứ lắc lư không ngừng trước mắt cậu, thậm chí cậu còn lo nó sẽ rơi xuống đập trúng người mất. Sau ấy bị giày vò quá mức, cậu lại cầu mong cho cái đèn rơi xuống luôn đi, chết quách cho xong chuyện.
Cậu cực kỳ cố gắng xoay người trên giường, cơn đau nhức toàn thân cùng nỗi ngượng ngùng muộn màng đồng loạt trào dâng, khoảng tầm mấy phút trôi qua cậu mới khó nhọc lắm mới xuống được giường. Ai ngờ chân vừa chạm đất đã lăn kềnh ra thảm kêu uỵch một tiếng.
Dựa vào độ ma sát và mùi của tấm thảm lông dài, Văn Nhạc Tri đoán nó hẳn mới được trải ở đây chưa đến một tuần. Cậu bực bội nghĩ, có lẽ ngay từ lúc ấy Trình Bạc Hàn đã biết chắc sẽ có ngày này, dù chân có mềm nhũn cũng không lo ngã đau.
Bên ngoài là tiếng đi lại chuyện trò rất nhỏ. Văn Nhạc Tri chậm rãi lết đến cửa, ra ngoài thì phát hiện có một người đàn ông trung niên đang cầm thứ gì đó đi về phía phòng ăn. Người đàn ông dừng chân nói với Văn Nhạc Tri “Chào buổi sáng cậu Văn”.
Văn Nhạc Tri nở nụ cười gượng gạo, đáp lại lời chào buổi sáng của đối phương.
Đến gần hơn mới thấy người này đang bưng nồi canh trên tay, nắp nồi hé mở, không rõ hầm món gì mà chỉ ngửi thấy mùi thơm nức mũi. Bụng Văn Nhạc Tri khẽ kêu réo một tiếng, thì bị Trình Bạc Hàn bước tới bắt gặp.
“Đói rồi à?” Trình Bạc Hàn nói rất tự nhiên, “Đi đánh răng rửa mặt đi rồi vào ăn.”
Trình Bạc Hàn mặc chiếc áo sơ mi suông màu xanh lam, quần dài rộng thùng thình, mái tóc không chải chuốt gọn gàng như khi đi làm trước kia, trông rất thoải mái. Đây là lần đầu tiên Văn Nhạc Tri chứng kiến Trình Bạc Hàn ăn mặc thế này, phải trẻ hơn tận mấy tuổi so với Trình Bạc Hàn đóng bộ hoàn hảo, thận trọng và ít nói thường ngày.
Văn Nhạc Tri vệ sinh cá nhân xong bước ra thì Trình Bạc Hàn đã ngồi vào bàn chờ sẵn. Văn Nhạc Tri liếc nhìn xung quanh, người đàn ông trung niên vừa nãy đã biến mất rồi. Cậu yên lặng bước nhẹ nhàng tới chỗ bàn ăn ngồi xuống, thấy có bát canh gà hầm dạ dày heo với thạch hộc, nước dùng trắng đục, mùi thơm ngào ngạt.
Cậu không lên tiếng, Trình Bạc Hàn càng im lặng hơn. Bỗng chốc phòng ăn chỉ còn mỗi tiếng bát đũa va chạm khẽ khàng.
Khởi đầu tiêu cực, đêm tân hôn rối bời, cuộc hôn nhân còn nhiều ẩn số, mọi âu lo, bận tâm mà những việc này mang lại đều được xoa dịu một cách hiệu quả sau khi có bát canh nóng thơm nức vào bụng. Văn Nhạc Tri tự thấy nhu cầu ăn uống của mình rất đơn giản, yêu cầu về ẩm thực không hề cao, chỉ đặc biệt thích các món canh hầm.
Thấy bát cậu đã cạn sạch, Trình Bạc Hàn đưa tay cầm lấy, múc đầy rồi lại đẩy sang, ra hiệu cho cậu ăn tiếp.
“Đầu bếp được mời từ Lầu Chung Đỉnh, sau này mỗi sáng ông ấy sẽ đến nấu một bữa dưỡng sinh.” Trình Bạc Hàn nói, “Trưa tan học tài xế sẽ đón em, ăn xong rồi hãy quay lại trường.”
Lầu Chung Đỉnh là nhà hàng cao cấp hàng đầu thành phố Nguyên Châu, phải đặt trước, có chế độ hội viên riêng, không tiếp khách vãng lai. Cái khác thì Văn Nhạc Tri không rõ, nhưng muốn mời đầu bếp đến tận nhà nấu nướng thì không chỉ có tiền là được đâu.
Chỉ vì một bữa trưa của cậu, đúng thật hơi quá mức cần thiết.
Song cậu không thể đẩy đi từ chối, làm vậy lại thành ra ngang ngược, không biết điều. Vỏn vẹn vài hôm tiếp xúc là đủ cho Văn Nhạc Tri nhận ra rằng hễ Trình Bạc Hàn đã quyết định rồi, thì đừng cố ngăn cản thêm làm gì. Vậy nên cậu nhanh chóng nói một câu “Cảm ơn anh”.
Ăn trưa xong Văn Nhạc Tri lại buồn ngủ rũ, cậu thấy thời gian vào học buổi chiều vẫn còn sớm nên muốn ngủ thêm một lúc nữa. Nhưng cậu ngại không dám nói, đâu phải đang ở nhà mình, ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn như vậy thì sao coi được.
Trình Bạc Hàn thấy cậu ngồi ở sofa lơ mơ gà gật liên tục, bèn đi thẳng đến gọi: “Về phòng ngủ thêm một lát đi, trước giờ học chiều sẽ đưa em đến trường.”
Văn Nhạc Tri không còn tâm trạng lo nghĩ gì nữa, dụi mắt đi vào phòng.
1 rưỡi chiều, Văn Nhạc Tri đi theo Trình Bạc Hàn ra khỏi nhà. Cậu ngờ rằng thời khóa biểu của mình đã in hết vào đầu Trình Bạc Hàn rồi hay sao ấy, Trình Bạc Hàn nắm rõ cậu vào học lúc mấy giờ, học môn gì.
Bởi trước khi rời nhà chính Trình Bạc Hàn nhắc cậu đừng quên mang bản dập và dao khắc, còn dẫn cậu vào thư phòng tham quan một vòng – mãi đến lúc ấy Văn Nhạc Tri mới biết phòng nằm trong cùng là phòng học riêng của cậu, có máy tính, cùng một số sách vở và công cụ thường dùng.
Mọi thứ đều rất mới, không biết đã được chuẩn bị từ bao giờ.
Đi qua hai con phố, rẽ vào cổng trường, đến tận tòa nhà nghiên cứu sinh xe mới dừng lại. Còn 15 phút đến giờ học, các nhóm sinh viên đang tản mát bước dần về phía tòa nhà. Văn Nhạc Tri bảo xe đỗ ở chỗ nào xa xa một chút, dù sao chiếc Maybach trị giá hơn một triệu tệ rất dễ gây chú ý.
Cậu ôm ba lô xuống xe, nào ngờ Trình Bạc Hàn cũng xuống theo. Văn Nhạc Tri đứng thẳng người, nói với Trình Bạc Hàn: “Em đến nơi rồi ạ.”
Người bình thường nghe thấy câu này là phải chào nhau rồi ra về rồi, nhưng Trình Bạc Hàn “Ừm” một tiếng xong nhấc chân đi tiếp, vẻ mặt như thể chưa đưa Văn Nhạc Tri đến cửa phòng học thì chưa chịu dừng lại.
Văn Nhạc Tri đành phải gồng mình bám theo.
“Nhạc Tri ——” Hà Yến ở đằng xa chạy lại vẫy tay với Văn Nhạc Tri, gương mặt nở nụ cười tươi rói.
“Mày làm sao vậy? Tối qua rủ mày chơi game mà chẳng gọi được.” Vừa đến nơi Hà Yến đã vỗ vai Văn Nhạc Tri một cái bốp, làu bàu than vãn, “Mày đi đâu vậy hả?”
Văn Nhạc Tri là người phân biệt rất rõ công và tư, lễ cưới hôm qua cậu không thông báo cho bạn học, danh sách khách mời chủ yếu do nhà họ Trình lo liệu, cậu cũng không nghĩ Trình Bạc Hàn sẽ muốn mời bạn học bên mình. Huống hồ điều cốt yếu là đối tượng đính hôn và kết hôn lần lượt là hai người khác nhau, cậu không muốn trở thành đề tài bàn tán của bạn cùng trường.
Nhưng Hà Yến với cậu thân thiết, gần gũi, có thể kể được, chỉ tội thời gian gấp quá nên chưa kịp báo thôi.
Tối qua đi đâu làm gì đó? Thấy Văn Nhạc Tri không đáp Hà Yến mới gặng hỏi thêm lần nữa, không để ý thấy vành tai đỏ ửng của Văn Nhạc Tri.
Một số hành vi và cảnh tượng hôm nay đã cố tình tránh né giờ lại hiện lên lộn xộn trước mắt, không còn đường trốn, Văn Nhạc Tri thấy mình mất mặt kinh khủng, bị giày vò đến phát khóc trên giường, còn phải nghe Trình Bạc Hàn nói bao nhiêu lời đen tối, mờ ám, rồi lại nhớ đến cú trượt chân ngã nhào xuống giường của bản thân, bỗng dưng cả người cậu như sụp đổ.
Chứng kiến mặt Văn Nhạc Tri đỏ bừng, Hà Yến mới tò mò đưa tay chạm thử: “Sao đây? Bị sốt à?”
Sờ xong thấy có gì đó sai sai, Hà Yến thoáng nghiêng đầu thì phát hiện còn một người đàn ông khác đang đứng cạnh. Người này tiến lên một bước, nửa bên lồng ngực tì vào vai Văn Nhạc Tri, tư thế cực kỳ thân mật, mặt nhìn chằm chằm Hà Yến đầy lạnh lùng.
Văn Nhạc Tri giật mình tỉnh táo, vội vàng lúng túng giới thiệu: “Đây là Hà Yến bạn cùng phòng em.”
Cậu dừng lại một lát, nói tiếp với Hà Yến: “Đây là… chồng tao, Trình Bạc Hàn.”
Dứt lời Văn Nhạc Tri nhìn sang Trình Bạc Hàn, ánh mắt có vẻ yếu thế. Cậu cảm nhận được khí thế đột ngột trầm hẳn xuống quanh Trình Bạc Hàn khi trông thấy Hà Yến, đại khái là do không vui trước một số cử chỉ của đối phương. Song Hà Yến vô tư vô tâm từ trước đến nay, đã quen trêu đùa với Văn Nhạc Tri. Chưa kể con trai với nhau nghịch ngợm một chút cũng là chuyện thường tình, hy vọng Trình Bạc Hàn sẽ không chấp nhặt với sinh viên quèn.
Trình Bạc Hàn im lặng, chắc hẳn cũng tạm hài lòng về lời giới thiệu của Văn Nhạc Tri nên nét mặt căng thẳng thả lỏng ra bớt, hắn nhìn Hà Yến, gật đầu xem như chào hỏi.
Trái lại Hà Yến sững sờ chấn động, tranh thủ lúc nhóm nhỏ thảo luận tự do, cậu ta cứ thế trút hết cơn sốc lẫn nỗi nghi hoặc của mình.
“Cái gì cơ! Tối qua mày cưới rồi á! Mà bên kia còn đổi thành người khác nữa?”
“Trình Bạc Hàn! Tổng giám đốc tập đoàn Thông Đạt đúng không! Ôi trời đất ơi! Nhạc Tri, mày một bước lên mây luôn à, sao mày lại lấy chồng hào môn thế? À quên mất, bản thân nhà mày cũng là hào môn mà.”
“Nhưng mà mày cũng hơi bị tệ đấy nhé, cưới xin không báo tao một tiếng. Không được, tối nay mày phải mời tao ăn đồ Nhật đi.”
Văn Nhạc Tri đang bận làm bản dập, thỉnh thoảng đáp vài tiếng, nghe đến câu cuối thì nói ngay “Không được”.
“Đừng đùa chứ,” Hà Yến gào rú kêu than, “cậu ấm nhà họ Văn còn không mời nổi một bữa cơm sao?”
“Buổi tối tao bị cấm cửa, không được ở lại ký túc xá.” Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, bổ sung thêm, “Sau này hàng ngày buổi trưa cũng phải về nhà ăn.”
Hà Yến: “…Mày sống kiểu gì vậy?”
Văn Nhạc Tri ngớ người một lát, rồi cậu đáp: “Lối sống sau hôn nhân.”
“Xin phép hỏi thử nhé, tối giờ giới nghiêm của mày là mấy giờ?”
Văn Nhạc Tri ngẫm lại những lời Trình Bạc Hàn nói lúc trên xe, 5 rưỡi tan học, 6 giờ tài xế sẽ chờ ở trường. Buổi tối muốn ra ngoài cũng được, nhưng phải báo cáo trước là đi đâu, nghiêm cấm uống rượu, phải về nhà trước 9 giờ, mỗi tuần không quá một lần. Trong đó có một loại được tính ngoại lệ, đó là những dịp Trình Bạc Hàn có mặt tham gia.
Sau khi trải nghiệm tính nói một không hai và sự thất thường khó đoán của Trình Bạc Hàn thì Văn Nhạc Tri không dám làm trái, cậu cũng không có điều kiện để làm trái. Vì bình thường cậu đã thích ru rú trong nhà sẵn rồi, cùng lắm chỉ đi ăn chung với bạn học một bữa thôi.
“Đàn ông cưới xong đều như vậy à?” Hà Yến hỏi.
“Chắc thế!” Văn Nhạc Tri nói đại, “Chờ mày cưới vợ xong cũng sẽ giống thế thôi.”
“Thế mày không thấy bức bối sao?”
Bức bối ư? Văn Nhạc Tri nghĩ, nếu Hà Yến mà biết cuộc hôn nhân của cậu bắt đầu ra sao thì chắc chắn sẽ không ngạc nhiên hay làm quá trước mấy việc nhỏ nhặt như vậy nữa.
Dù có bức bối thì cũng đành chịu, chỉ cần ổn định được nhà họ Văn, bảo vệ được Văn Sơ Tĩnh, đó mới là điều quan trọng nhất.
—
Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát:
Trình Bạc Hàn: Vợ mình tự tin ghê, còn tưởng bản thân là công nữa chứ