Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 16: Thuyền lẻ vạn dặm
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi tỉnh dậy, Trình Diệu phát hiện mình vẫn đang ở trong nhà vệ sinh, toàn thân ướt sũng nước lạnh.
Trình Bạc Hàn ngồi khoanh chân dưới đất, tay chống cằm, chiếc vợt tennis quấn đầy dây cao su bị vứt lăn lóc bên cạnh. Ánh mắt cậu ta nhìn Trình Diệu chẳng khác nào nhìn một đống giẻ rách.
Giữa tiếng ho sặc sụa và tiếng gào khóc của Trình Diệu, Trình Bạc Hàn chỉ lạnh lùng nói: “Cứ đi kể hết cho mọi người đi, bảo là tao muốn giết mày. Nếu có ai tin, tao sẽ thử thêm cách khác, xem liệu có thể kéo dài trải nghiệm cận kề cái chết cho mày được không.”
Nói xong, cậu đứng dậy, cúi xuống nhìn Trình Diệu, rồi ném chiếc vợt tennis đã hỏng trong tay lên người y, thản nhiên bảo: “Tao mua hơn chục cái vợt lận, để ở tầng hầm ấy, tiếc là mỗi cái chỉ dùng được một lần.”
Kể từ hôm đó, Trình Diệu tránh mặt Trình Bạc Hàn một thời gian dài. Y không dám kể chuyện này cho người khác nhưng có nhắc nhở Trình Nguyên rằng Trình Bạc Hàn vô tình vô cảm, không sợ chết, trước đây nó chỉ giả vờ thôi. Đáng tiếc, Trình Nguyên không tin.
Trình Nguyên thường xuyên mắng Trình Bạc Hàn là con hoang: Con gái lấy chồng như bát nước đổ đi, căn bản chẳng phải người nhà họ Trình chân chính, không xứng đáng được nhận là người nhà họ Trình. Nghe những lời này, ai cũng biết chắc chắn không phải xuất phát từ miệng một thằng bé mười mấy tuổi, không khó đoán ra có kẻ đứng đằng sau chỉ dạy.
Mùa xuân, cúc dại trong vườn nở thành từng mảng rộng rất rực rỡ. Trình Bỉnh Chúc cực kỳ yêu thích loài hoa này, nên thợ làm vườn ở nhà đã trồng rất nhiều cúc với đủ mọi màu sắc, chủng loại ở khắp các góc vườn.
Trình Bạc Hàn ngắm hoa với ông ngoại dưới mái hiên, nói: “Ông ngoại, để cháu hái mấy bông cắm bình nhé. Ông thích màu gì ạ? Xanh lá cây được không ông? Trông nó tràn đầy sức sống.”
Trình Bỉnh Chúc đáp ừ.
Hoa cúc dại màu xanh lá tương đối hiếm, Trình Bạc Hàn phải đi khá xa mới hái được một bó đầy. Trình Nguyên đang chơi với mèo trong vườn hoa, ngẩng đầu bắt gặp Trình Bạc Hàn ôm bó hoa đi ngang qua thì lại rục rịch tiến đến châm chọc vài câu.
Trình Bạc Hàn hơi cau mày, trông không được thoải mái lắm, cậu dúi bó hoa to tướng cho Trình Nguyên: “Ông ngoại muốn hái bó cúc dại xanh lá về cắm, tôi đã hái đủ rồi, anh mang cho ông đi.”
“Sao mày không tự đi mà đưa?” Trình Nguyên cáu kỉnh hỏi.
“Bụng tôi hơi khó chịu, phải chạy về phòng một tí.” Trình Bạc Hàn quệt mồ hôi trên trán, vội vàng chạy ngược trở vào.
Trình Nguyên “Chậc” một tiếng, khinh khỉnh đảo mắt một cái. Mọi người trong nhà đều biết Trình Bỉnh Chúc thích hoa cúc. Đáng lẽ ra, nó có thể nhân cơ hội này nịnh nọt ông một lần để ông vui. Đợt này mẹ nó cứ ra rả dặn dò nó phải cố lân la gần gũi ông nội, đừng để đến cuối cùng, cái đứa con hoang kia lại hưởng lợi từ tài sản nhà họ Trình.
Thấy Trình Nguyên ôm bó hoa chạy tới, Trình Bỉnh Chúc nhíu mày hỏi: “Bạc Hàn đâu?”
“Nó ấy ạ, nó bảo đau bụng bỏ về phòng làm biếng rồi ạ. Ông nội ơi, cháu hái bao nhiêu hoa cúc này, ông thích không ạ?” Trình Nguyên xáp lại gần thủ thỉ, “Cúc dại màu xanh là đẹp nhất, ông nhỉ?”
Trình Bỉnh Chúc ngớ người ra, nhìn sang đóa hoa đỏ tươi to tướng trong tay Trình Nguyên.
Ba ngày sau, một chuyện lớn nhưng cực kỳ bí mật xảy ra trong nhà họ Trình: Trình Nguyên và mẹ cùng nhau dọn khỏi nhà họ Trình, không một ai biết nguyên nhân vì sao.
Rất lâu sau đó, tin đồn loáng thoáng bắt đầu lan truyền. Cháu trai nhỏ của họ Trình, Trình Nguyên, không phải dòng dõi nhà họ Trình mà là kết quả của việc mẹ nó ngoại tình với trợ lý của Trình Du. Tên trợ lý này bị mù màu, và Trình Nguyên cũng vậy. Vợ Trình Du đã giấu giếm chuyện này rất nhiều năm nhưng rồi tình cờ bị Trình Bỉnh Chúc phát hiện, nảy sinh nghi ngờ, mới phái người đi điều tra.
Còn về phía Trình Du, vốn dĩ tính cách kém cỏi, nhu nhược của người này đã bị Trình Bỉnh Chúc vốn đã ghét, chưa kể hồi trẻ chơi bời quá đà dẫn đến mất khả năng sinh sản, nên nhanh chóng bị điều sang một công ty chi nhánh ở nước ngoài, hiếm khi về Nguyên Châu nữa.
Sau loạt sự kiện vừa rồi, Trình Bỉnh Chúc đã đưa ra quyết định dứt khoát chọn Trình Bạc Hàn làm người tiếp quản Thông Đạt trong tương lai.
Ông gọi Trình Bạc Hàn vào thư phòng mình, nói với thiếu niên 15 tuổi: “Thời gian có thể kéo dài, kiềm chế nhẫn nhịn là cần thiết. Nhưng phải nhớ làm chuyện gì cũng cân nhắc thật chu đáo, đừng để lại sơ hở để người ta nắm được điểm yếu.”
Hóa ra, Trình Bỉnh Chúc đã biết tất cả.
Việc hoàn toàn không phản kháng khi bị đánh hội đồng trong vườn hoa chính là vì muốn quan sát thái độ của ông ngoại, xem rốt cuộc cháu nội hay cháu ngoại quan trọng hơn đối với ông; camera giám sát ở hành lang trường bị hỏng, nhưng có học sinh quay về giữa chừng nhìn thấy Trình Bạc Hàn đi vào nhà vệ sinh; bó hoa cúc cũng do Trình Bạc Hàn cố tình hái màu đỏ…
“Ông biết cháu hận ông, nếu không phải do ông thì biết đâu ba cháu đã không gặp tai nạn, mẹ cháu sẽ không qua đời, cháu cũng không cần trải qua những ngày tháng như thế ở nhà chính.” Trình Bỉnh Chúc nhìn đứa bé không rõ từ khi nào đã rất hiếm khi nở nụ cười trước mặt mình, “Nhưng Bạc Hàn à, cháu phải hiểu, có những khi ta không có quyền lựa chọn con đường. Việc duy nhất ta có thể làm là cố gắng bước đi trên con đường ấy sao cho vững vàng, dài lâu hơn. Cháu càng lớn mạnh thì càng có sức kiểm soát cuộc sống của mình, giảm mức độ chịu ảnh hưởng từ người khác xuống thấp nhất ở mỗi bước ngoặt trong đời.”
“Nếu cháu không muốn bị khống chế thì bản thân cháu phải có tiếng nói.”
“Cháu muốn trở thành người tiếp quản, vẫn phải xem cháu có đủ tư cách hay không. Bạc Hàn, đừng làm ông thất vọng.”
Kim đồng hồ dần chỉ về đêm khuya, Trình Bạc Hàn ngồi trên chiếc ghế trước bàn trang điểm, mân mê chiếc sáo đất trong tay, ngón cái khẽ khàng vuốt qua chữ “Trạm”. Gương mặt thời niên thiếu và gương mặt hiện tại dần dần trùng khớp lên nhau.
Trình Bạc Hàn nói: “Nó nói năng kiểu đó, kể cả trước đây chưa đụng chạm gì đến tôi thì cũng đáng bị dằn mặt.”
Ý hắn là những câu Trình Diệu đã nói với Văn Nhạc Tri.
“Tuy anh ta nói những lời khó nghe nhưng em cũng đã bật lại anh ta rồi mà,” Văn Nhạc Tri thỏ thẻ nói, mang theo một sự an ủi khó nhận ra, “đâu đến nỗi yếu thế đâu.”
“Em đã bật lại cái gì?” Trình Bạc Hàn hỏi đầy hứng thú.
Thế là Văn Nhạc Tri đỏ mặt. Mấy câu đanh đá ấy là cậu học theo Hà Yến ngày thường, tức lên là buột miệng nói trôi chảy ngay, nhưng bảo cậu lặp lại một lần với Trình Bạc Hàn thì cậu lại không thể mở miệng nổi.
Bỗng dưng tâm trạng Trình Bạc Hàn tươi tỉnh hẳn lên một cách vô cớ. Hắn nhìn chằm chằm vành tai ửng đỏ của Văn Nhạc Tri, thản nhiên cất tiếng: “Anh Bạc Hàn tốt với em lắm, nhà em cũng đầy tiền, còn đứng đầu ngành học, nhưng em có đắc ý đâu.”
Hóa ra Trình Bạc Hàn đã nghe hết từ đầu đến cuối!
Văn Nhạc Tri luống cuống đứng phắt dậy, hoảng loạn vội vã chạy ra phía cửa: “Em buồn ngủ rồi… đi ngủ đây.”
Đột nhiên Trình Bạc Hàn kéo giật cánh tay cậu về, chăm chú ngắm nhìn vẻ ngượng nghịu của Văn Nhạc Tri, thực sự đáng yêu đến độ khiến trái tim người ta phải mềm nhũn tan chảy. Hắn nói: “Tôi đi cùng em luôn.”
Sáng hôm sau Trình Bạc Hàn đến công ty từ sớm. Vốn dĩ Văn Nhạc Tri cũng định về nhưng Trình Bỉnh Chúc chưa cho phép nên cậu đành ở lại, cả sáng cậu đều bầu bạn, viết chữ với ông cụ trong thư phòng.
Trình Bỉnh Chúc mê thư pháp từ khi còn trẻ nhưng khi đó công việc bận rộn, không có thời gian nghiên cứu. Giờ về hưu rồi, ngày nào ông cũng phải lôi ra viết mấy chữ. Trình độ thư pháp của Văn Nhạc Tri vượt xa bạn đồng trang lứa, chữ tiểu triện của cậu ẩn chứa khí khái, sự khiêm nhường sâu xa, Trình Bỉnh Chúc xem mà cứ xuýt xoa không ngớt.
Chẳng hiểu sao chợt Văn Nhạc Tri lại nhớ đến hai câu thơ của Bắc Đảo, liền nhấc bút viết “Thuyền lẻ vạn dặm cập bến rét”.
(*trích từ bài Đọc thơ đêm giữa thuyền của Lý Lưu Khiêm thời Tống, chữ Bạc Hàn lấy từ cụm ‘cập bến rét’)
Trình Bỉnh Chúc cứ đăm đăm nhìn mấy chữ này một hồi lâu, khi quay sang nhìn Văn Nhạc Tri thì đáy mắt có vẻ sâu xa: “Nhạc Tri, cháu là đứa rất ngoan. Bạc Hàn cô độc quá, cháu ở bên nó rồi, tương lai ông mà có khuất núi cũng không phải áy náy với mẹ nó nữa.”
“Thằng bé kiệm lời, có tâm sự gì cứ giữ kín trong lòng, nhưng bản chất nó không xấu đâu.” Trình Bỉnh Chúc nói một cách kín đáo, vừa vặn, “Nhiều việc phải đi từ từ, quan sát từ từ, mới thấy rõ được ý nghĩa đằng sau.”
Văn Nhạc Tri im lặng lắng nghe, mãi sau mới trả lời ông cụ: “Cháu biết thưa ông ạ, nếu bọn cháu đã kết hôn rồi thì cháu sẽ cố gắng.”
Buổi tối tan làm, Trình Bạc Hàn ghé thẳng nhà chính, ăn tối rồi mới cùng Văn Nhạc Tri quay về Thịnh Tâm. Trước khi đi, hắn còn cầm theo bức chữ tiểu triện vừa được gói ghém chỉn chu.
Trên xe, Trình Bạc Hàn im lặng suốt, nhưng Văn Nhạc Tri vẫn cảm thấy tâm trạng hắn có vẻ khá ổn. Giữa đường, hắn nghe hai cuộc điện thoại, giọng điệu cũng không nghiêm túc, bình thản như mọi ngày. Một trong số đó là Lộ Tân gọi báo cáo tình hình của một dự án ở nước ngoài hiện không được suôn sẻ cho lắm. Trình Bạc Hàn đáp lại rằng không sao, không phải chuyện gì lớn, từ từ rồi sẽ khắc phục được.
Lộ Tân cúp điện thoại, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại một lúc. Anh ta hơi bất ngờ trước sự dễ dãi đột ngột của sếp, sau đó nhanh chóng đoán ra hẳn là sếp đang ở cạnh đối tượng mới kết hôn. Cầu mong sao sau này ngày nào cuộc sống của hai người họ cũng hạnh phúc mỹ mãn, tuyệt đối đừng gây gổ mâu thuẫn.
“Bức tiểu triện em chỉ tiện tay viết thôi.” Văn Nhạc Tri ngượng ngùng nói, cậu không ngờ Trình Bỉnh Chúc sẽ đóng gói nhanh đến vậy, còn nói với Trình Bạc Hàn một cách cực kỳ nghiêm túc, “Quà Nhạc Tri dành riêng cho cháu đấy.”
Trong thang máy vùn vụt lên tầng, Văn Nhạc Tri thò tay sang định lấy cuộn tranh từ tay Trình Bạc Hàn, nào ngờ Trình Bạc Hàn lại giấu cuộn tranh ra sau lưng, cười tinh quái hỏi: “Tặng cho tôi rồi còn định đòi lại à?”
Văn Nhạc Tri thả tay xuống, khẽ cắn môi lầm bầm một câu: “Thế anh cứ giữ đi vậy.”
Mặt gương phản chiếu khuôn mặt tủm tỉm của Trình Bạc Hàn, gò má Văn Nhạc Tri thì lại ửng đỏ lần nữa.
Sau đợt vừa rồi, đến một giai đoạn rất dài Trình Bạc Hàn không đi công tác nữa. Trước Tết, hắn chỉ ở lại Nguyên Châu. Cả hai chung sống êm ả được một thời gian. Đối với Văn Nhạc Tri thì ngoài việc Trình Bạc Hàn thích giày vò cậu mỗi tối ra, cuộc hôn nhân này không hề khó chịu hay khó thích nghi như cậu từng tưởng tượng trước đây.
Sự đổi thay tế nhị giữa Văn Nhạc Tri và Trình Bạc Hàn bắt đầu từ lần tâm tình giữa đêm ở nhà chính họ Trình hôm đó. Cậu nghĩ, mọi người đều bảo giao tiếp là khâu quan trọng nhất trong hôn nhân, quả nhiên là chính xác.
Thậm chí cậu còn bộc bạch quan điểm của mình với Văn Sơ Tĩnh, cậu thấy bồi đắp hôn nhân đâu khó, dặn chị cứ yên tâm. Văn Sơ Tĩnh còn lâu mới lạc quan được như Văn Nhạc Tri, nhưng thấy em trai vui nên chị cũng không muốn nói gì nặng nề, chỉ đành để cậu tự nhiên, hy vọng rằng bất kể Trình Bạc Hàn thật lòng hay không thì cứ giữ đúng giới hạn, đừng làm tổn thương Văn Nhạc Tri là được.