Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 17: Thành khẩn và khoan dung
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trước kỳ nghỉ đông, Văn Nhạc Tri tham dự một buổi hội thảo về văn tự cổ kéo dài hai ngày, được tổ chức tại thành phố Lâm, nên cậu phải ở lại một đêm. Văn Nhạc Tri đã báo cáo lịch trình với Trình Bạc Hàn. Trình Bạc Hàn sắp xếp tài xế đi cùng cậu, dặn dò cậu vài câu như đừng đi lung tung, đừng ăn uống linh tinh, rồi mới để cậu đi.
Không ai ngờ lại xảy ra chuyện bất ngờ.
Kết thúc hội thảo, khi đang đi trên hành lang về phòng, Văn Nhạc Tri nhìn thấy Tạ Từ đang đứng đợi ngoài cửa phòng mình.
Lần cuối cùng Văn Nhạc Tri gặp Tạ Từ là vào đợt đăng ký kết hôn. Câu cuối cùng Văn Nhạc Tri nói ra vô cùng dứt khoát: “Sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.” Thái độ của Tạ Từ cũng đặc biệt kích động, cứ như thể Văn Nhạc Tri mà không giải thích rõ ràng thì anh ta sẽ kiên quyết không bỏ qua. Thế nhưng sau đó, những chuyện Văn Nhạc Tri lo lắng lại cứ im hơi lặng tiếng mãi. Chắc hẳn Trình Bạc Hàn đã thống nhất điều gì đó với nhà họ Tạ nên Tạ Từ không xuất hiện nữa, lễ cưới của hai người cũng diễn ra suôn sẻ.
Thấy Văn Nhạc Tri dừng chân nhìn sang với vẻ cảnh giác, Tạ Từ cười khổ.
“Nhạc Tri, em không cần sợ anh, anh sẽ không bốc đồng nữa đâu.” Tạ Từ vẫn giữ phong thái quân tử hòa nhã như xưa. “Vốn dĩ từ trước đến giờ anh vẫn muốn gặp để xin lỗi em một câu, vì hôm đó đã lỡ làm em sợ.”
Ánh mắt anh ta quyến luyến nhìn gương mặt Văn Nhạc Tri, anh ta cố gắng kìm nén tâm trạng: “Việc hủy hôn không phải do em, là do Trình Bạc Hàn ép em, anh biết mà.”
“Không ai ép tôi cả, tự tôi đồng ý với điều kiện mà nhà họ Trình đưa ra.” Văn Nhạc Tri thoáng im lặng rồi nói: “Tạ Từ, tôi có lỗi với anh.”
Hai người đứng trong hành lang, ánh nắng chiều muộn hơi mờ ảo. Khách sạn do ban tổ chức hội thảo đặt khá bình thường, hiệu quả cách âm không được tốt cho lắm. Tiếng nói chuyện từ phòng bên cạnh vọng ra qua cánh cửa, cùng với những khách trọ khác ngẫu nhiên đi ngang qua, tất cả đều khiến Văn Nhạc Tri bất an. Cậu chỉ muốn nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại để quay về phòng mình.
Sắc mặt Tạ Từ khá nhăn nhó nhưng vẫn cố duy trì nụ cười: “Sao đây, giờ đã bắt đầu bênh vực hắn rồi à?”
Văn Nhạc Tri siết chặt túi tài liệu trong tay, một cảm giác nóng nảy nhẹ nhàng dâng lên – trước kia khi tiếp xúc với Tạ Từ cậu chưa từng cảm thấy thế, mới hai tháng ngắn ngủi thôi mà đã khác xưa nhiều. Văn Nhạc Tri nhanh chóng quy kết cảm xúc này vào việc mình cần có trách nhiệm với hôn nhân – vậy nên cậu đáp: “Tôi kết hôn rồi, phải có trách nhiệm với nửa kia.”
Tạ Từ nghiêng đầu sang một bên, hít thở sâu một hơi, có vẻ rất phản đối khi nghe Văn Nhạc Tri nói những câu như vậy. Anh ta đổi đề tài: “Đợt trước anh từng thử tìm gặp em nhưng Trình Bạc Hàn che chắn em kỹ lưỡng quá, mãi mà anh không có cơ hội. Muốn gặp em một lần khó vô cùng, thôi đừng nói chuyện khác nữa. Nhạc Tri, chúng ta ăn tối với nhau đi!”
Văn Nhạc Tri lắc đầu nói: “Thôi, tôi đã hẹn bạn học rồi.”
Tạ Từ chưa chịu bỏ cuộc: “Vậy à? Vậy mọi người ăn ở đâu, anh đi cùng luôn.”
Bữa tối là buffet ở nhà hàng khách sạn. Kết thúc hội thảo, Văn Nhạc Tri không định đi đâu nữa, ăn tối xong cậu sẽ về phòng nghỉ ngơi luôn, nên đã báo trước với tài xế không cần đi theo. Trong đợt vừa rồi, tài xế đi cùng Văn Nhạc Tri cũng biết cậu không thích ra ngoài lắm, hơn nữa có việc chắc chắn cậu sẽ báo trước chứ chưa bao giờ làm gì đột ngột bất thường, thành ra mới yên tâm về phòng.
“Thôi,” Văn Nhạc Tri lần thứ hai từ chối, “không tiện đâu.”
“Nhạc Tri ——” Cuối cùng Tạ Từ không kiềm chế nổi nữa, trông anh ta rất khổ sở, giọng nói đầy đau đớn. “Đúng như em nói đó, anh không sai, anh thích em như vậy mà, anh từng muốn ở bên em cả đời, nhưng, nhưng…”
Giọng anh ta run run, một tay vịn vào tường, bộ dạng suy sụp đau xót: “Ngay cả khi chúng ta không thể đến với nhau thì chẳng lẽ làm bạn thôi cũng không được sao?”
Văn Nhạc Tri không biết nên nói gì. Nếu đối phương trách móc nặng nề có khi cậu còn có thể cứng rắn được, nhưng đúng như Tạ Từ nói, anh ta không hề tệ bạc với cậu. Từ lúc quyết định liên hôn cho tới hôm đính hôn, lần nào gặp mặt anh ta cũng rất cẩn thận che chở, dỗ dành cậu. Hiện giờ, Văn Nhạc Tri liên tục chối bỏ mối quan hệ này chủ yếu vì lo Trình Bạc Hàn biết, gây thêm rắc rối không đáng có.
Nhưng bất kể miệng cậu thoái thác ra sao, khi nhìn thấy Tạ Từ, tâm trạng cậu vẫn sẽ tệ đi, thấy mình đuối lý, thậm chí buồn bực.
“Việc hủy hôn là ba nhà đã thỏa thuận nhất trí cả rồi.” Văn Nhạc Tri nói với giọng có phần yếu thế, thử nhắc nhở Tạ Từ rằng thực ra vụ liên hôn biến động này chỉ là hai cuộc giao dịch mang tính chất tương tự mà thôi.
“Tiền bạc bù đắp được tình cảm sao?” Tạ Từ không nhắc một chữ nào về lợi ích mà cứ xoáy vào tình cảm. “Ý em là không nợ nần gì nhau? Nhạc Tri, trước nay anh vẫn tưởng em lương thiện dễ mủi lòng, nào ngờ em mới là người tàn nhẫn thực sự.”
“Xin lỗi, tôi không có ý gì khác.” Văn Nhạc Tri cúi đầu, bối rối không biết phải xử lý việc này ra sao. Cậu chỉ giữ vững nguyên tắc và trách nhiệm của người đã kết hôn, còn trước những “vướng mắc” tình cảm thì cậu đúng là kẻ non kinh nghiệm, bằng không.
Nhất thời, Văn Nhạc Tri đứng ở hành lang tiến thoái lưỡng nan, đúng vào lúc này thì cửa phòng đối diện bỗng nhiên bật mở.
Tài xế đi theo cậu bước ra, quan sát hai người đang giằng co rồi đứng chắn trước mặt Văn Nhạc Tri, hằm hè nói với Tạ Từ: “Anh Tạ, cậu Văn đã kết hôn rồi, anh cứ liên tục nhấn mạnh cậu ấy có lỗi với anh, mong anh kiềm chế lời nói hơn. Còn về hôn ước của hai người thì nhà họ Văn và nhà họ Trình đều đã đền bù cả, hy vọng anh đừng nói những câu dễ gây hiểu lầm như thế nữa.”
“Không hề hiểu lầm, những gì tôi nói đều là thật.” Ánh mắt Tạ Từ lướt qua tài xế rồi dừng lại ở gương mặt Văn Nhạc Tri. “Nhạc Tri, anh chỉ muốn nói chuyện với em. Nếu quấy rầy em thì anh xin lỗi, anh cũng mong em cho anh một cơ hội để gỡ bỏ khúc mắc trong lòng. Tối nay anh sẽ chờ em ở nhà hàng.”
Nói xong anh ta quay đầu đi.
Tài xế nghiêng người, nói: “Cậu Văn, để tôi đưa cậu về phòng.”
“A Uy,” Văn Nhạc Tri ngần ngừ một hồi, hỏi gã: “Anh đừng nói với Trình Bạc Hàn được không?”
Tuy chỉ là tài xế nhưng A Uy đã đi theo Trình Bạc Hàn rất nhiều năm, cùng xuất thân từ nhà chính giống hệt Lộ Tân. Ban đầu, Trình Bạc Hàn bảo gã đi theo Văn Nhạc Tri, gã còn ngờ vực: đối tượng liên hôn thôi mà, bao nhiêu tài xế khác sao không dùng, lại cần đích thân mình lo? Sau đó, đi theo một thời gian, A Uy mới nhận ra tầm quan trọng của Văn Nhạc Tri.
“Cậu Văn, e là không được.” A Uy nói.
“Ồ ồ.” Văn Nhạc Tri hơi buồn bã: “Vậy tôi về ngủ đây.”
“Cậu Văn,” A Uy đứng sau lưng gọi cậu, “buổi tối để tôi gọi đồ lên phòng cho cậu nhé, nếu cậu muốn xuống tầng ăn thì tôi đi cùng cậu.”
Văn Nhạc Tri lắc đầu, cậu khá mệt, cũng chẳng thiết tha ăn uống gì: “Tôi không ăn đâu, về ngủ đây.”
A Uy theo dõi cậu vào phòng, đứng canh ngoài cửa thêm một lúc nữa rồi mới về phòng mình. Gã không đóng kín cửa mà để mở he hé cho tiện quan sát tình hình của Văn Nhạc Tri ở phòng đối diện.
“Vâng, bề ngoài Tạ Từ luôn tỏ ra yếu thế, thực tế anh ta rất giỏi nhắm trúng điểm yếu của cậu Văn, chặn đường giữa hành lang, tố cáo cậu Văn là… tàn nhẫn vô tình.” A Uy cầm điện thoại, hạ giọng cực thấp, diễn đạt suy nghĩ và quan điểm cực kỳ gãy gọn. Đầu dây bên kia nói gì đó, A Uy gật đầu: “Được, tôi sẽ trông cậu ấy thật kỹ.”
Văn Nhạc Tri trốn vào phòng thêm một lúc. Điện thoại rung liên tục. Cậu dứt khoát tắt máy, trùm chăn đi ngủ. Không rõ đã ngủ được bao lâu, loạt tiếng gõ cửa làm cậu giật mình tỉnh giấc.
Chết rồi, lòng cậu nặng trĩu, đừng nói là Tạ Từ lại mò đến nữa nhé.
Giọng nói trầm thấp vang lên ngoài cửa: “Tôi đây, mở cửa.”
Lúc Trình Bạc Hàn bước vào phòng đã gần 10 giờ tối, lái xe từ Nguyên Châu sang đây mất hai tiếng đồng hồ. Hắn mặc vest, khoác thêm áo măng tô vải dạ lông cừu, người thoang thoảng mùi rượu, tay còn đang xách một hộp đồ ăn. Văn Nhạc Tri đoán hắn vừa rời khỏi một buổi tiệc rượu nào đó.
Xét theo thái độ của Trình Bạc Hàn về Tạ Từ trước đó, Văn Nhạc Tri đoán chắc chắn Trình Bạc Hàn sẽ tức giận nhưng không ngờ hắn lại đi thẳng tới đây.
“Sao anh lại đến?” Văn Nhạc Tri hỏi, đồng thời nhận lấy hộp đựng đồ ăn trong tay Trình Bạc Hàn.
Văn Nhạc Tri mới chui ra khỏi chăn, mặc đồ ngủ, có chỏm tóc vểnh lên, mặt cũng đỏ ửng, trông là biết vừa ngủ được một giấc. Trình Bạc Hàn đứng giữa phòng, chân hắn cách giường chưa tới nửa mét, cách vài bước đằng sau là bức tường, toàn bộ căn phòng lọt thỏm trong tầm mắt hắn.
Trình Bạc Hàn hơi cau mày, không rõ là bất mãn với điều kiện lưu trú hay bất mãn với Văn Nhạc Tri. Hắn cũng không đáp lời mà chỉ cởi áo khoác, treo lên móc áo, rồi ngồi xuống chiếc sofa duy nhất cạnh cửa sổ.
Văn Nhạc Tri nhìn hắn, chẳng biết có nên tranh thủ kể chuyện Tạ Từ luôn không, dù nghĩ rằng A Uy đã báo cáo đầy đủ tình hình rồi. Nhưng trực giác cậu vẫn thấy mình nên trình bày lại một lượt từ đầu đến cuối thì hơn, thế là cậu ngồi lên giường, đối diện với Trình Bạc Hàn, trưng ra bộ dạng thành khẩn, mong được khoan hồng.
Đại khái sự việc gần giống những gì A Uy nói, nhưng bớt đi phần nào sự ghét bỏ chủ quan từ phía A Uy. Văn Nhạc Tri không nhận thấy quá nhiều mặt tiêu cực từ cách làm hay thái độ của Tạ Từ, cậu chỉ nghĩ là mình xử sự chưa đủ khéo léo. Cậu giải thích rất nhiều, luận điểm rõ ràng, luận cứ phong phú, logic bố cục kết nối mạch lạc. Trình Bạc Hàn nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Văn Nhạc Tri đang căng thẳng, miệng hé ra khép vào, cứ nói mấy câu lại phải quan sát biểu cảm của hắn một lượt, chẳng khác nào đang trình bày bài tập với thầy giáo trên lớp vậy.
Trình Bạc Hàn rời một cuộc đàm phán làm ăn quan trọng, lái xe hai tiếng đồng hồ tới một khách sạn cấp thấp như thế này là vì cái gì cơ chứ? So với một đoạn tường thuật đánh giá ở góc nhìn khách quan thì điều Trình Bạc Hàn mong muốn hơn cả là thái độ từ Văn Nhạc Tri.
Hoặc có khi chỉ là một cái ôm.
“Ăn cơm trước đã,” Trình Bạc Hàn ngắt lời cậu, lấy chiếc túi đựng đồ ăn ra, mở nắp, mùi hương lập tức tỏa ra, một ngăn là xíu mại, một ngăn là nước canh hầm thơm phức.
Văn Nhạc Tri không đói lắm, nhưng người ta lặn lội đường xa đến mà còn canh cánh việc cậu chưa ăn tối, về tình về lý đều nên thể hiện lòng cảm kích. Cậu rửa tay rồi ngồi vào mép giường ăn xíu mại, cắn một miếng thôi là cảm kích chân thật tận đáy lòng ngay lập tức.
“Ngon ghê,” Cậu khen ngợi rất hào phóng và tự nhiên, “của khách sạn W ạ?” Cậu nhận ra logo trên hộp đựng.
Trình Bạc Hàn đáp: “Ừ, Văn Quân Hà mời một đầu bếp thâm niên làm điểm tâm kiểu Trung rất ngon, nên đã đóng gói mang sang luôn.”
Chờ Văn Nhạc Tri chậm rãi ăn hết xíu mại và húp sang nước canh, Trình Bạc Hàn mới vào đề.
“Tạ Từ có đứa em trai tên Tạ Dương vẫn ở nước ngoài suốt, không phải không về được mà là không dám về. Em có biết nguyên nhân tại sao không?” Trình Bạc Hàn hỏi.
Văn Nhạc Tri lắc đầu.
Trình Bạc Hàn nói tiếp: “Khoảng mười năm trước, Tạ Dương từng quấy rối Bạch Ly, chính là người yêu của Văn Quân Hà ấy.” Vốn dĩ Trình Bạc Hàn định dùng từ khác, nhưng khi chuẩn bị thốt ra lại chợt đổi sang hai chữ “quấy rối”, vì Văn Nhạc Tri sẽ dễ tiếp nhận hơn. “Cái gã Văn Quân Hà này đặc biệt hằn học, ăn miếng trả miếng, bẻ gãy một cánh tay Tạ Dương ngay trước đám đông, xem như hai nhà trở mặt thành thù. Sau này, Tạ Tử Lý muốn móc nối quan hệ với Văn Quân Hà nên ra lệnh cấm con út về nước.”
Văn Nhạc Tri hoàn toàn không biết vụ này, hồi ấy cậu mới mười hai tuổi, còn đang học cấp hai.
“Đừng thấy nhà họ Tạ cầu hòa ra mặt, trong bụng bọn họ toan tính gì thì bọn họ tự biết. Dạo này, Tạ Dương liên tục táy máy sau lưng muốn tìm đường về, huy động đủ kiểu người quen. Thằng em là hạng chơi bời sa đọa, ông anh cũng không phải kiểu tử tế chính trực như vẻ ngoài đâu.”
“Hôm nay hắn dám chặn đường em thì ngày mai sẽ dám làm chuyện khác nữa. Cùng một giuộc cả thôi.” Trình Bạc Hàn lạnh lùng kết luận về hai anh em này.
Câu này có phần cảm tính, vì Tạ Dương mà liên đới chụp mũ cả Tạ Từ, Văn Nhạc Tri không tán thành lắm. Cậu không nói gì nhưng biểu cảm vẫn lộ ra phần nào.