Chương 18: Hận tôi lắm phải không

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 18: Hận tôi lắm phải không

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù có ngây thơ đến mấy, Văn Nhạc Tri cũng hiểu được ẩn ý trong lời Trình Bạc Hàn nói.
Họ Tạ đã xích mích với nhà Văn Quân Hà một lần, hễ Tạ Dương quay lại, Văn Quân Hà chắc chắn sẽ không bỏ qua. Giờ đây Tạ Từ lại còn chuốc thêm oán với Trình Bạc Hàn vì Văn Nhạc Tri, thì chắc chắn Trình Bạc Hàn sẽ không nương tay. Nếu Văn Nhạc Tri mà chưa “chọn phe” dứt khoát, e rằng cậu cũng chẳng thể yên ổn được.
“Tôi biết trong mắt em, tôi cũng không phải người tốt lành gì.” Trình Bạc Hàn nhìn chằm chằm vào Văn Nhạc Tri, nói, “Tôi không kiểm soát được việc tình cảm em nghiêng về ai, nhưng em phải nhớ rõ người kết hôn với em là tôi.”
Dứt lời, hắn cười cười, nhưng đáy mắt lại âm u đáng sợ: “Trước khi đến đây, tôi đã hẹn gặp Tạ Từ rồi, tôi sẽ cảnh cáo hắn sau này tránh xa em ra.”
Lông mi Văn Nhạc Tri thoáng run run, thay vì nói đối tượng mà Trình Bạc Hàn “cảnh cáo” là Tạ Từ, chi bằng nói rằng đó còn bao gồm cả bản thân Văn Nhạc Tri thì đúng hơn.
Chưa đợi Văn Nhạc Tri kịp phản ứng, Trình Bạc Hàn đã nói tiếp: “Dĩ nhiên lần này không phải lỗi của em, em làm rất tốt.” Hắn dừng lại một lát, rồi khép lời: “Nhưng em quá nhẹ dạ, tôi sợ hắn dây dưa thêm mấy lần nữa em sẽ dễ bị lừa.”
Trình Bạc Hàn đã nói hết cả lời đẹp lòng lẫn mích lòng, trước mặt người này, khả năng ăn nói quá khiêm tốn của Văn Nhạc Tri hoàn toàn trở nên vô dụng.
Văn Nhạc Tri cúi đầu nghe mắng, im lặng một hồi, nhưng vẫn ấm ức lên tiếng: “Em đã bảo anh ta suốt là em kết hôn rồi, không muốn gặp lại anh ta nữa. Chắc A Uy cũng đã kể cho anh rồi.”
Vì thế cậu không hiểu Trình Bạc Hàn còn lo lắng điều gì, còn cần Văn Nhạc Tri phải đảm bảo điều gì nữa.
“Những cái khác em không hiểu lắm thật, nhưng em nghĩ chắc anh ta cũng không có ý gì khác đâu ạ, hai người gặp mặt nói chuyện rõ ràng ra là được. Em thì có gì mà quan trọng, hẳn anh ta sẽ không dây dưa với em đâu.” Văn Nhạc Tri vẫn đang cúi gằm, giọng đều đều, nhưng Trình Bạc Hàn nghe ra cậu hơi hơi bực bội.
Không rõ là bực vì kiểu vừa đấm vừa xoa của Trình Bạc Hàn, hay là bực trước lời chỉ trích, phê phán thẳng thừng của Trình Bạc Hàn nhắm vào đối tượng từng liên hôn với cậu.
Bầu không khí trò chuyện giữa hai người dần trở nên gượng gạo, rõ ràng lúc mới vào phòng Văn Nhạc Tri hãy còn cười, lúc ăn xíu mại cũng đang cười. Kể từ câu nói nào đó của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri không còn cười nữa. Ban đầu cậu tưởng mình đã làm sai, sau đó lại dần hiểu ra hàng loạt ẩn ý cảnh cáo, nhắc nhở kín đáo.
Trình Bạc Hàn vẫn cứ là Trình Bạc Hàn lạnh lùng, cao ngạo ấy. Văn Nhạc Tri hậm hực nghĩ, cái người mà với khái niệm cô độc phải gọi là hai thái cực đối lập. Mà mình lại còn đi thương hại hắn.
“Em áy náy với hắn lắm à?” Trình Bạc Hàn hỏi một câu cực kỳ lạc lõng vào thời điểm này.
Nhưng Trình Bạc Hàn khi ấy chưa biết rằng, đôi khi lòng thương xót chính là khởi đầu cho tình cảm. Hắn quá chú trọng vào mục đích và kết quả, mà bỏ lỡ mất sự nảy mầm yếu ớt của chính tình yêu.
Vì vậy, hắn thậm chí còn lặp lại lần nữa: “Không kết hôn được với anh ta, em thấy áy náy lắm phải không?”
Trình Bạc Hàn đứng dậy khỏi sofa, nhìn Văn Nhạc Tri từ trên xuống, đầy vẻ lấn át, so với Trình Bạc Hàn lúc mới bước vào phòng, còn nhắc Văn Nhạc Tri ăn cơm trước, thì cứ như hai người khác biệt hoàn toàn.
“Thế kết hôn với tôi xong thì hận tôi lắm phải không?”
Sau khi kết hôn hay kể cả trước đó, họ đều chưa từng nhắc lại sự việc kia – Văn Nhạc Tri bị nhốt 7 ngày trong căn biệt thự vắng lặng ở nước D, Trình Bạc Hàn quẳng hợp đồng cược bồi thường cùng thỏa thuận kết hôn ra trước mặt để ép cậu cúi đầu – cả hai đóng giả làm một cặp bạn đời bình thường, ít nhất cũng có thể giả vờ như cả hai đã quên đi sự xấu xí ban đầu ấy. Nhưng giờ đây, cái “hiện tượng giả” này đã bị bóc trần, bị đẩy ra giữa ánh sáng.
Trình Bạc Hàn chọn hỏi ra thành lời nỗi lo âm ỉ đã ngổn ngang trong lòng bấy lâu, vào đúng thời điểm cực kỳ bất ổn hiện tại, biểu cảm của Văn Nhạc Tri cũng đã tố cáo sự yên bình giả tạo mà bản thân cậu từng cố gắng vun đắp bấy lâu.
Có thương hại, có sợ hãi, cũng có cả hận.
Sự yên ổn mà cả hai đã vất vả lắm mới dựng lên đang lung lay sắp đổ, dường như sự bình lặng những ngày qua đều là giả dối, họ lại trở về cột mốc trước khi kết hôn, Trình Bạc Hàn quyết định mọi thứ một cách vô cảm.
Còn Văn Nhạc Tri chỉ dè dặt làm theo.
Nhưng Văn Nhạc Tri vẫn đáp “Không ạ”.
Cậu không muốn mâu thuẫn tăng tiến thêm, chỉ mong được nhân nhượng để mọi chuyện ổn thỏa, buột miệng nói ra một lời dối trá chẳng ai tin nổi giữa lúc hoảng hốt.
***
Quán cà phê ở sảnh tầng 1 khách sạn mở cửa 24/7, gần 12 giờ khuya, cuộc đối thoại của hai người đàn ông ngồi đối diện nhau bên cửa sổ không hề suôn sẻ. Người phục vụ bưng cà phê ra rồi rời đi ngay, khẽ khàng khép cánh cửa kính bên ngoài lại.
Từ lúc ngồi xuống, cả hai đều chẳng buồn lên tiếng, bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng bao trùm. Trình Bạc Hàn liếc mắt sang, đầy vẻ lạnh lùng châm chọc, Tạ Từ cắn răng đón nhận ánh nhìn từ hắn.
Ngay từ khi hay tin Trình Bạc Hàn phóng tới trong đêm, Tạ Từ đã biết rõ hôm nay anh ta không thể gặp được Văn Nhạc Tri nữa, nhưng anh ta không cam lòng, không muốn thỏa hiệp: “Nếu Nhạc Tri không vui, nhất định tôi sẽ đưa em ấy đi.”
Trình Bạc Hàn nhấp ngụm cà phê, quả nhiên hương vị cũng y hệt điều kiện của cái khách sạn này, chẳng ra gì. Hắn khẽ cau mày, thấy khá buồn cười trước lời mở màn của Tạ Từ: “Tiền trao cháo múc, không ngờ cậu cả họ Tạ lại làm ăn cảm tính đến vậy.”
“Có lẽ trong mắt các người em ấy kết hôn với ai cũng vậy.” Tạ Từ nói, “Nhưng không phải thế, ít nhất tôi sẽ không ép buộc em ấy, cũng sẽ không làm em ấy tổn thương.”
Trình Bạc Hàn cười khẩy: “Thế thì đã sao, chẳng phải giờ em ấy vẫn ở bên tôi à?”
“Anh ——” Tạ Từ không ngờ Trình Bạc Hàn lại nói thế, anh ta càng vững tin vào sự thật rằng ở nhà họ Trình, Văn Nhạc Tri sẽ phải chịu giày vò.
Trình Bạc Hàn cắt lời anh ta: “Cậu không phải anh hùng, không thể cứu được hoàng tử. Nể tình cha cậu, tôi cho cậu một cơ hội. Nếu cậu còn xuất hiện thêm lần nào nữa, thì sẽ không có chuyện hai ta ngồi xuống trao đổi đàng hoàng như hôm nay đâu nhé.”
Lời cần nói đã nói hết, một mình Tạ Từ chưa đủ để Trình Bạc Hàn phải bận tâm, cái loại bất tài miệng hùm gan sứa này chỉ dọa được Văn Nhạc Tri mà thôi. Thế là Trình Bạc Hàn đứng dậy, chuẩn bị bỏ đi.
“Rốt cuộc cái đợt Nhạc Tri mất tích anh đã làm gì em ấy?”
Trình Bạc Hàn chợt dừng chân, quay người lại nhìn Tạ Từ. Cơn giận thấp thoáng nơi đáy mắt, hắn từ tốn chửi bậy một câu: “Đếch liên quan đến cậu.”
“Trình Bạc Hàn!” Tạ Từ đứng dậy đối mặt với Trình Bạc Hàn, nhấn mạnh từng chữ, “Anh thích em ấy, đúng không!”
Không phải câu nghi vấn.
“Sau mấy lần điều tra, tôi mới biết người thắng đấu giá bức tranh triện cổ là người của anh; mảnh giáp cốt anh tặng cũng chẳng phải ép được giá thấp, con số niêm yết trên sàn đấu giá nước ngoài đủ để mua nguyên một bến cảng rồi; rồi cả chỗ lợi lộc anh ban cho nhà họ Văn, hơn xa so với những gì họ thu được… Nguyên nhân rõ rành rành ra đấy, thế mà chẳng ai nghi ngờ, thế mà tất cả đều tưởng anh chỉ muốn tìm một đối tượng liên hôn thích hợp mà thôi.”
“Ngoài việc anh thích em ấy, tôi không nghĩ ra còn lý do nào khác nữa.”
“Anh đã thích em ấy thế, hồi đó em ấy một thân một mình ở nước D, làm sao anh có thể chịu được mà không ra tay cơ chứ!”
Cánh cửa kính phía ngoài khẽ hé mở, người phục vụ bước vào rồi lại lùi ra. Chuyển động đó làm chiếc đèn cảm ứng theo âm thanh ở gần hành lang sáng lên. Những vệt sáng chớp tắt biến đổi hắt bóng mờ lên nửa bên gương mặt nghiêng của Trình Bạc Hàn, trông hắn không còn vô cảm, bất động như lúc mới đầu nữa.
Trình Bạc Hàn nghĩ, thật đáng tiếc, hóa ra kẻ đầu tiên nhận ra lại là Tạ Từ.
“Tôi cũng thật ngu xuẩn, để đến tận giờ mới nhìn ra, còn tự tay đưa em ấy đến nước D, đó là địa bàn của anh cơ mà. Em ấy mất tích ở đó 7 ngày, anh dám khẳng định là không liên quan chút nào đến anh không?” Tạ Từ hạ giọng gầm lên.
“Thế nên hôm nay cậu kiên quyết gặp Văn Nhạc Tri bằng được chính là để nói chuyện này à?” Trình Bạc Hàn hỏi ngược lại, “Vậy kết quả cậu mong muốn là gì? Bảo em ấy đừng sợ, cậu sẽ đưa em ấy đi, còn về hợp đồng cá cược của nhà họ Văn, cậu sẽ thuyết phục cha cậu tiếp tục đứng ra bảo lãnh, rồi bắt cả nhà họ Tạ phải nhả hết những dự án vớ được nhờ Thông Đạt ra hả?”
Trình Bạc Hàn phì cười, như đang chế giễu sự ngây ngô, ngờ nghệch không tự lượng sức mình của Tạ Từ: “À đúng rồi, còn một việc nữa, cậu đưa Văn Nhạc Tri đi xong thì phải giấu em ấy kỹ vào, giấu vào đâu mà tôi mãi mãi không tìm được ấy. Mà chắc hẳn cậu chẳng đủ thời gian để thu xếp cho em ấy đâu, vì đến lúc đó cậu sẽ bận bù đầu lên, bận đối phó với cảnh phá sản.”
Tạ Từ không thốt lên nổi câu nào.
Đúng là sau khi Văn Nhạc Tri kết hôn anh ta thấy lạ lùng quá bèn điều tra một phen. Ngoài việc Văn Nhạc Tri mất tích, thì những việc khác có vẻ Trình Bạc Hàn không buồn chú ý che đậy, thế nên khi chắp nối được một loạt các điểm mấu chốt này, Tạ Từ máu dồn lên não, chỉ chăm chăm muốn tìm gặp Văn Nhạc Tri chứ chưa hề tính toán xem phải lo liệu hậu quả ra sao.
Đưa Văn Nhạc Tri đi thật ư? Chưa bàn đến chuyện Văn Nhạc Tri có đồng ý hay không, chỉ riêng những hệ lụy Trình Bạc Hàn vừa nói thôi, anh ta đã không gánh nổi bất kỳ mục nào rồi.
“Không kiểm soát được kết quả, cứ đâm đầu mày mò vào quá trình, chẳng những giống thói chợ búa mà còn là hành vi vô ích đấy.” Trình Bạc Hàn khẽ cười một tiếng, giáng cho Tạ Từ đòn cuối cùng, “Cậu hoàn toàn có thể nói mấy thứ này cho Văn Nhạc Tri, xem em ấy có đi theo cậu không.”
Đến đây Trình Bạc Hàn không nán lại nữa, hắn quay lưng bỏ ra phía cửa.
“Kể cả tôi không dám đưa em ấy đi,” Mặt Tạ Từ khổ sở, anh ta nhớ đến câu đầu tiên mình nói với Trình Bạc Hàn khi mới gặp nửa tiếng trước, vừa ngu dốt vừa duy ý chí, “kể cả tôi không xứng đáng, thế còn anh thì sao? Anh dám thú nhận với em ấy là anh thích em ấy không? Anh không dám, Trình Bạc Hàn, anh sợ, anh biết Nhạc Tri không thích anh, anh sợ nói ra cũng chẳng được đáp lại, đến cuối cùng vẫn cứ đơn độc một mình!”
Trình Bạc Hàn đứng ở cửa, bước chân thoáng khựng lại. Hắn làm lơ Tạ Từ, nhấc tay mở cửa.
“Hai người kết hôn xong thì đã sao, em ấy mãi mãi không bao giờ thích anh!” Tạ Từ tiến lên mấy bước, khí thế đã rối tung từ lâu, bực tức ngổn ngang, anh ta chỉ muốn mượn lời lẽ công kích đối phương, muốn xé toang cái mặt nạ ung dung thản nhiên của Trình Bạc Hàn ra, muốn cho hắn cũng phải nếm trải nỗi khổ của mình.
“Nếu đúng là em ấy thấy cưới ai cũng vậy, thì đã chẳng trốn vào vườn hoa ngồi khóc một mình.” Tạ Từ nghiến răng nghiến lợi, “Chí ít nếu kết hôn với tôi tôi sẽ không làm em ấy khóc.”
Buổi chiều một ngày trước lễ cưới, Tạ Từ muốn gặp Văn Nhạc Tri song bị Văn Sơ Tĩnh cản từ ngoài cửa. Anh ta biết sân nhà họ Văn có một lối cửa sau rất khuất, thế là bèn vòng qua đó, bỗng lại bất ngờ bắt gặp Văn Nhạc Tri đang ngồi sát bên lan can.
Văn Nhạc Tri quay lưng về phía anh ta, mặc chiếc tạp dề làm vườn, tay cầm một đoạn ống nước, cậu rũ đầu nhìn đăm đăm vào bụi cây sen đá hỗn hợp trước mặt. Nhìn từ đằng xa chỉ thấy sườn mặt có vẻ thẫn thờ của cậu.
Khoảng mấy phút trôi qua, Văn Nhạc Tri chợt ném ống nước trong tay đi, vùi mặt vào đầu gối. Giữa tiếng nước chảy tí tách, Tạ Từ vẫn nghe rõ tiếng khóc đè nén nghèn nghẹn của Văn Nhạc Tri.
Hôm ấy sau cùng Tạ Từ không lên tiếng gọi cậu, cũng chẳng bước tới gần hơn.
Biểu cảm của Trình Bạc Hàn xuất hiện kẽ nứt đầu tiên từ lúc gặp mặt đến giờ, một tay hắn đang giữ tay cầm, người hơi nghiêng, nhưng động tác đẩy cửa dừng lại.
Văn Nhạc Tri đã khóc quá nhiều lần. Bắt đầu từ cái ngày Trình Bạc Hàn ép buộc xông vào cuộc sống của cậu.
Không cần bất kỳ ai nhắc nhở, Trình Bạc Hàn vẫn biết rõ điều này, hắn thấu hiểu điều này hơn ai hết.
“Em ấy ở bên tôi là được.” Dứt lời Trình Bạc Hàn đẩy cửa bỏ ra ngoài, không nhìn Tạ Từ thêm nữa.