Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 22: Dù chết cũng không buông tay
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không khí chìm vào tĩnh lặng, Văn Nhạc Tri không đáp lời.
Cậu có thích Trình Bạc Hàn không? Thực lòng Văn Nhạc Tri cũng không rõ. Trước khi kết hôn, chắc chắn là không thích, chỉ có sự sợ hãi. Sau khi kết hôn, nỗi sợ hãi ấy dần xen lẫn những cảm xúc khác, như lòng thương xót, như sự quan tâm. Trình Bạc Hàn quá đỗi cô độc, hiu quạnh, khiến người ta không kìm được mà muốn sưởi ấm cho hắn. Kể từ hôm trở về từ nhà họ Trình, lần đầu tiên Văn Nhạc Tri ôm bức thiếp chữ văn cổ cả buổi sáng mà không đọc nổi một chữ, thay vào đó, trong đầu cậu chỉ hiện lên gương mặt Trình Bạc Hàn.
Chẳng rõ như vậy có thể gọi là thích hay không? Cảm giác dường như vẫn chưa hoàn toàn đúng.
Cậu nghĩ vậy, rồi thành thật thuật lại.
Trình Bạc Hàn lặng lẽ nhìn cậu, nhìn thật lâu, sau đó hắn chậm rãi bước đến gần, ôm lấy cậu.
So với việc phủ định thẳng thừng, đáp án này đã tốt hơn gấp trăm ngàn lần.
“Không vấn đề gì cả, em cứ từ từ nghĩ.” Giọng Trình Bạc Hàn trầm thấp vang vọng, lọt vào tai Văn Nhạc Tri mang theo một thoáng cầu khẩn khó mà nhận ra, “Giờ chưa nghĩ ra cũng không sao, nhưng sau này, sau này em nhất định phải thích tôi nhé.”
Hắn siết chặt Văn Nhạc Tri hơn một chút, hạ giọng nói ra những lời mà hắn vốn tưởng cả đời này sẽ chỉ giữ kín trong lòng.
Cảm giác đau nhói, chua xót như kim châm lướt qua đáy lòng Văn Nhạc Tri, lan từ lồng ngực lên đến khoang mũi, khiến cậu cảm thấy cả người mình như đang chìm trong một thứ cảm xúc khó tả. Cậu đưa tay ôm lại Trình Bạc Hàn, trầm mặc một hồi lâu rồi khẽ đáp: “Em sẽ cố gắng.”
Lời giãi bày muộn màng ấy đã xóa bỏ hoàn toàn cuộc tranh cãi tưởng chừng không thể tránh khỏi. Lời tỏ tình với hoa hồng của đàn anh Lâm dưới trời pháo hoa không hề trùng lặp với lời tỏ tình hoa hồng Văn Nhạc Tri nhận được trong lễ trưởng thành năm 18 tuổi. Những ký ức vô vị mà Trình Bạc Hàn chẳng hề muốn hồi tưởng ấy đã được những lời thủ thỉ êm ái của Văn Nhạc Tri tô điểm thêm chút sắc màu, giúp khoảng thời gian xưa bớt tuyệt vọng và lẻ loi hơn. Bất ngờ trên nền pháo hoa tối nay cũng đã được lời từ chối kiên quyết, dứt khoát từ Văn Nhạc Tri bẻ ngược hướng phát triển của câu chuyện.
Văn Nhạc Tri đang cố gắng đáp lại Trình Bạc Hàn, xóa nhòa mọi ký ức không vui trong lòng hắn, cả quá khứ lẫn hiện tại, gieo thêm hy vọng mới vào trái tim trống rỗng của hắn.
Một Văn Nhạc Tri tuyệt vời đến nhường này, Trình Bạc Hàn nghĩ, dù chết hắn cũng sẽ không buông tay.
***
Sau đợt sóng gió vừa rồi, cả hai lại có thêm một khoảng thời gian rất yên bình.
Mỗi ngày, Trình Bạc Hàn tan làm đúng giờ, về đến nhà sẽ cùng Văn Nhạc Tri nấu bữa tối, sau đó mỗi người làm việc riêng một lát rồi lên giường ngủ trước 11 giờ. Trình Bạc Hàn trở nên dè dặt hơn hẳn, bất kể trong cuộc sống thường nhật hay trên giường, chỉ cần Văn Nhạc Tri hơi bộc lộ vẻ khó chịu một chút là hắn sẽ dừng lại ngay. Văn Nhạc Tri cũng không còn câu nệ như trước nữa. Thỉnh thoảng, cả hai sẽ cùng về nhà họ Văn, nhà họ Trình ăn cơm, nói cười tự nhiên, trông rất hòa hợp. Cả Trình Bỉnh Chúc lẫn Văn Sơ Tĩnh đều cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Sau hôm khai giảng, Trình Bạc Hàn từng đưa Văn Nhạc Tri đến trường một lần. Văn Nhạc Tri giới thiệu với mấy đàn anh, đàn chị trong văn phòng bộ môn: “Đây là chồng em” một cách cực kỳ thoải mái. Sang năm mới, đàn anh Lâm đã tiếp tục ra nước ngoài du học, không còn xuất hiện ở trường. Mọi người cũng rất ăn ý giữ im lặng, không nhắc lại sự việc trước đó, càng chẳng ai đùa cợt gán ghép Văn Nhạc Tri với đàn anh Lâm thêm. Về phần Trình Bạc Hàn, mọi người đều biết giữ kẽ, đó là chuyện riêng của Văn Nhạc Tri, người ta đã không nhắc thì đâu cần tọc mạch tự làm mình mất mặt.
Nhiệm vụ đưa đón Văn Nhạc Tri đi học vẫn do A Uy phụ trách. Song, sau một hồi đấu tranh, Trình Bạc Hàn đồng ý không để A Uy kè kè theo dõi Văn Nhạc Tri liên tục nữa.
“Em cảm thấy làm gì cũng mất tự nhiên, hồi trước chưa biết thì thôi, bây giờ biết rồi cứ phải lo nhỡ A Uy bất thình lình xuất hiện từ đâu đó.” Văn Nhạc Tri nắm ngón tay Trình Bạc Hàn làm nũng, chỉ vài câu nói ấy thôi đã khiến Trình Bạc Hàn giơ cờ trắng đầu hàng. Nhưng Trình Bạc Hàn đưa ra thêm một điều kiện đính kèm là phải cài đặt ứng dụng định vị trong điện thoại của Văn Nhạc Tri, không vì mục đích nào khác ngoài việc đảm bảo an toàn.
Xuất thân từ gia đình như họ, việc lắp đặt định vị là rất phổ biến, điện thoại của Trình Bạc Hàn cũng có, Văn Nhạc Tri đồng ý ngay lập tức.
****
Tháng Tư là mùa ấm dần, giới kinh doanh ở Nguyên Châu cũng đang rục rịch.
Tổng cục Hải quan công bố 13 giải pháp cụ thể, thiết thực, ủng hộ toàn diện việc xây dựng cảng cạn tại thành phố Nguyên Bình. Vì Nguyên Bình chỉ cách Nguyên Châu hai tiếng lái xe, một khi hoàn thành xây dựng và đưa vào sử dụng, cảng nội địa này sẽ lan tỏa sức ảnh hưởng tới toàn khu vực Nguyên Châu. Hệ thống giao thông đa tầng tổng hợp của Nguyên Châu đã hoàn thiện sẵn, phần lớn các bến cảng lẫn thị trường thương mại quốc tế đều đang do Thông Đạt kiểm soát, người ngoài khó lòng nhúng tay, vậy nên ngay khi chính sách vừa ban hành, ánh mắt các bên lập tức đổ dồn vào Nguyên Bình.
Trình Bạc Hàn là người giỏi kinh doanh, biết cả khống chế lẫn nhượng bộ, đồng thời cũng hiểu rõ lợi hại của thế độc quyền. Vốn dĩ hắn không muốn can thiệp vào dự án cảng cạn lần này, song cảng Nguyên Châu lại là chốt chặn buộc phải đi qua để ra vào Nguyên Bình, vậy nên kể cả hắn không muốn nhúng tay cũng không được. Vị Chủ tịch già của Phòng Thương mại Nguyên Châu đã tìm gặp hắn mấy lần, ý đồ rõ rệt, hy vọng Thông Đạt sẽ đứng ra chủ trì nhận dự án cảng cạn.
Lần này, nhà họ Tạ cũng được chia một phần trong đó. Trình Bạc Hàn không cố tình nhắm vào họ Tạ, nhưng nói hoàn toàn không có vướng mắc gì thì là điều bất khả thi. Trình Bạc Hàn suy tính cân nhắc các bên, bề ngoài tỏ ra bình thường song lại kéo Văn Quân Hà vào cuộc. Lý do rất đơn giản, phòng ngừa nhỡ lúc nào cần đến.
Văn Quân Hà cũng không có vấn đề gì với việc lợi dụng nhà mình để cân bằng họ Tạ, kiếm được tiền là tốt, còn những việc khác, miễn họ Tạ đừng có múa may lập lờ trước mặt gã thì gã chẳng buồn ngó ngàng.
Một người khác cũng dần trở nên bận rộn là Văn Nhạc Tri. Sang học kỳ hai của năm nhất thạc sĩ, cậu đã phải tham gia khóa nghiên cứu rồi.
Hồ sơ xin duyệt rườm rà đã được gửi lên và duyệt suôn sẻ. Tờ thông báo của chương trình gửi về đã nằm trong ba lô được ba hôm, cậu vẫn chưa nghĩ ra nên mở lời với Trình Bạc Hàn thế nào.
Cuối tháng Tư là sinh nhật Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri đặt riêng một chiếc đồng hồ đắt đỏ, hy vọng Trình Bạc Hàn sẽ thích – ban đầu cậu định viết một bức thư pháp tặng đối phương, song đã tặng liền hai bức rồi, cộng thêm cả bức chữ triện cổ hồi trước thắng đấu giá nữa, cứ tặng đi tặng lại cùng một thứ thì Văn Nhạc Tri thấy hơi bị qua loa quá.
Vào ngày sinh nhật, Trình Bạc Hàn từ chối hết mọi lời mời từ rất sớm, tất tả từ Nguyên Bình về – giai đoạn tiền dự án cần lo liệu, móc nối quan hệ nhiều phía, hắn không dám sơ suất, gần như tuần nào cũng phải lặn lội vài ba chuyến. Nhưng hắn hiếm khi ở lại qua đêm, dù muộn đến mấy cũng sẽ quay về.
Chỉ có trời mới biết hắn đã mong ngóng ngày hôm nay bao lâu, chỉ vì Văn Nhạc Tri bảo sẽ chuẩn bị cho hắn một bất ngờ vào sinh nhật. Bề ngoài hắn điềm tĩnh, bình thản, nhưng trong lòng đã rạo rực háo hức lắm, chẳng khác nào một thằng nhóc mới biết yêu, nhắm mắt mở mắt toàn nghĩ về Văn Nhạc Tri. Thậm chí hôm nay đang họp hắn còn mất tập trung, đối phương phải gọi mấy câu hắn mới hoàn hồn.
Bốn rưỡi chiều, hắn nghiêm mặt tuyên bố tan họp, tiễn hai đợt khách ra về rồi vứt hết chỗ công việc dang dở cho Lộ Tân, không thèm ngoái đầu lại.
Lộ Tân đưa hắn xuống thang máy, dõi theo hắn nhấc chân chạy vọt ra gần như ngay khi cửa thang bắt đầu hé mở, kinh ngạc đến độ không dám tin vào mắt mình nữa.
Kịp về đến Thịnh Tâm trước bảy giờ tối, khoảnh khắc mở cửa vào nhà, trái tim đang đập như trống dồn lập tức nở hoa. Trình Bạc Hàn trông thấy Văn Nhạc Tri đang mặc chiếc tạp dề siêu trẻ con ló đầu từ phòng ăn ra: “Anh về rồi đó à! Chờ một chút nha, dọn cơm ngay đây.”
Trên bàn đã bày sẵn hàng loạt món ăn, Văn Nhạc Tri bê chiếc bánh gato ra, mặt trên rải đầy hoa quả xanh đỏ sặc sỡ.
“Cơm do dì Trần nấu, em chỉ phụ trách làm bánh thôi. Lần đầu em làm, tuy trông hơi xấu nhưng vị vẫn tạm được.” Văn Nhạc Tri giơ chiếc bánh kem có phần kỳ cục lên, khá là ngượng ngùng, phải bổ sung thêm: “Em làm theo clip hướng dẫn đấy, mất cả buổi chiều lận, cấm anh được chê.”
Sau đó cậu lấy một ngọn nến ra cắm lên bánh, giải thích: “Cắm một cái thôi nhé, em sợ cắm đủ ba mươi ba thì nát toét cái bánh luôn mất.”
Chiếc tạp dề rất to, ôm trọn lấy phần eo mảnh khảnh của Văn Nhạc Tri, dây vòng hai vòng rồi buộc thành cái nơ đằng sau lưng. Trình Bạc Hàn phải dồn toàn bộ khả năng kiềm chế mới kìm được cơn bốc đồng muốn xé toạc cái nơ ấy ra, lột hết đống quần áo rườm rà khỏi người cậu xuống.
Yết hầu khẽ động, hắn nuốt khan một tiếng đầy kín đáo, Trình Bạc Hàn đáp: “Ừ.”
Trình Bạc Hàn kìm nén cơn sóng ngầm nơi đáy mắt, ngồi vào bàn ăn, lặng lẽ dõi theo Văn Nhạc Tri cắt bánh.
Văn Nhạc Tri đứng dậy, cúi người, tay cầm con dao chọn cắt đúng góc bánh xinh xắn nhất đặt vào đĩa, giơ ra trước mặt Trình Bạc Hàn, cười tươi lộ hàm răng trắng tinh: “Anh Bạc Hàn, chúc mừng sinh nhật!”
Gương mặt rực rỡ tựa hoa đào dưới ánh đèn, ngón tay thon dài nõn nà bên chiếc bánh, khóe môi vẫn còn dính chút bơ từ lúc nếm thử bánh kem vừa nãy… Toàn thể con người Văn Nhạc Tri không một góc chết, tất cả đều khiến từng sợi dây thần kinh trong Trình Bạc Hàn phải rung động.
Trình Bạc Hàn vô thức vân vê ngón tay, hơi thở dần trở nên nặng nề. Hắn nghĩ, tuyệt đối không thể để Văn Nhạc Tri biết việc hắn muốn làm nhất hiện giờ chính là ném Văn Nhạc Tri lên chiếc bánh kem ấy, đè bẹp chiếc bánh, đồng thời cũng khuấy nát thứ gì khác nữa.
Ngoài mặt hắn vẫn sóng yên biển lặng, thậm chí còn cười nói cảm ơn em, thong thả nếm thử một miếng bánh rồi khen: “Ngon lắm” .
Trông Văn Nhạc Tri rất vui vẻ, ánh mắt lấp lánh rực sáng.
“Em còn chuẩn bị quà cho anh đó, ở trong thư phòng, đợi ăn xong rồi em sẽ đem ra cho anh.” Văn Nhạc Tri nói.
Tuy Trình Bạc Hàn hôm nay vẫn ít nói như mọi ngày nhưng có thể nhìn ra là anh ấy cũng vui, lúc này mà nói chuyện mình phải đi học xa nhà chắc anh ấy sẽ không giận đâu nhỉ. Văn Nhạc Tri lạc quan nghĩ.
Thực tế thì chỉ một tiếng sau, Văn Nhạc Tri đã hiểu ra, cậu đã lạc quan hơi quá đà rồi.
Cả hai cơm nước xong, Trình Bạc Hàn không để Văn Nhạc Tri dọn dẹp nữa, bảo mai dì giúp việc sẽ sang xử lý: “Em đi tắm đi đã, hôm nay cũng mệt rồi.”
Đúng là Văn Nhạc Tri lụi cụi cả chiều đã mướt mải mồ hôi, lúc này cậu cũng quên khuấy việc phải lấy quà để tặng Trình Bạc Hàn, bèn đáp một tiếng rồi vào nhà tắm. Đang tắm dở mới bỗng dưng nhớ tới. Song cậu đổi hướng suy nghĩ, vội gì, chờ lát nữa lấy đồng hồ ra tặng Trình Bạc Hàn cũng được.
Tắm xong ra ngoài, không thấy ai ở phòng khách, Văn Nhạc Tri vừa cầm khăn lau tóc vừa ngó nghiêng tìm kiếm, quả nhiên bắt gặp Trình Bạc Hàn đang đứng trước bàn trong thư phòng mình.
“Anh Bạc Hàn, quà thì phải để người khác tặng chứ, tự mò ra thì không tính đâu nha.” Văn Nhạc Tri từ từ bước lại gần, mặt mũi tươi tỉnh.
Đến khi trông thấy rõ thứ Trình Bạc Hàn đang cầm trong tay, nụ cười trên gương mặt cậu biến mất.
--- Lời tác giả: Trình Bạc Hàn: Tôi cởi cả quần ra đây rồi mà em bảo tôi phải đi công tác à?