Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Văn Nhạc Tri lo Trình Bạc Hàn không vui
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chiếc ba lô để hé, hộp đồng hồ đặt trên bàn, Trình Bạc Hàn đang cúi đầu đọc tờ giấy cầm trong tay. Nghe thấy tiếng Văn Nhạc Tri, hắn quay đầu sang, ban đầu gương mặt hiện lên vẻ nghi ngờ không rõ ràng lắm, tiếp đó khuôn mặt hắn trở nên nghiêm trọng hẳn.
“Đây là cái gì?” Giọng Trình Bạc Hàn đều đều nhưng ngón tay siết chặt tờ giấy rất mạnh, cánh tay căng cứng, gân cốt nổi rõ. Hắn hỏi, “Tuần sau đi, đi cả tháng trời, nếu tôi không phát hiện thì em định lúc nào mới báo cho tôi?”
Nụ cười trong mắt Văn Nhạc Tri chưa kịp tắt thì khóe môi đã bất giác trễ xuống, cậu nghe thấy cơn giận ngầm từ câu chất vấn của Trình Bạc Hàn.
Bầu không khí bỗng chốc chùng xuống.
“Em… định hôm nay sẽ nói với anh.” Hai tay Văn Nhạc Tri nắm chặt khăn tắm, nói năng cũng hơi ngắc ngứ.
“Tại sao không nói trước cho tôi!”
“Vậy bây giờ nói được không ạ?” Văn Nhạc Tri mím miệng, giọng lí nhí dần, vẻ nài nỉ không hề giấu giếm. Cậu rất sợ làm Trình Bạc Hàn không vui, cũng rất sợ phá hỏng bầu không khí hài hòa mà họ vừa vun đắp được. Đồng thời cậu cũng thấy mình không sai, dù trong lòng mâu thuẫn, cậu vẫn muốn dùng lời xin lỗi để dĩ hòa vi quý.
“Em xin lỗi, lúc ấy em không nghĩ nhiều, đây là một phần trong chương trình học của em, cũng giống anh phải đi công tác thôi, em thấy chẳng có gì khác nhau mà ạ.”
“Giống nhau được à?” Trình Bạc Hàn nói thẳng thừng, không kiêng nể, “Tôi có lắm người theo đuổi như thế không?”
Văn Nhạc Tri sững sờ trong giây lát, có vẻ không ngờ Trình Bạc Hàn sẽ nói thế, cậu ngước mắt nhìn đối phương đầy ngạc nhiên.
Trình Bạc Hàn thở dài một hơi, quai hàm căng cứng. Hắn hơi tựa vào mép bàn, vỗ tờ giấy xuống mặt bàn, phát ra tiếng động vừa phải.
“Anh có phạm vi công việc của anh, em cũng có việc học của em chứ ạ.” Văn Nhạc Tri giọng dịu đi, không muốn Trình Bạc Hàn phải tức giận đúng ngày sinh nhật, “Em muốn đi lắm ạ, hiếm khi có được cơ hội thế này.”
“Ý em là mình không can dự gì đến nhau?” Trình Bạc Hàn lại chỉ nắm lấy một ý khác.
“Ý em không phải thế mà, em… em…”
Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri ấp a ấp úng không nói nên lời, lạnh lùng nói: “Đi cũng được thôi, để A Uy theo cùng.”
Văn Nhạc Tri cũng nhìn hắn, cậu bất giác tiến lại gần, đặt chiếc khăn trong tay lên đầu gối hơi gập của Trình Bạc Hàn, nhẹ nhàng xoa bóp, có chút lấy lòng: “Chỗ đó là quần thể lăng mộ cổ thời Hán mới phát hiện, nằm giữa núi rừng hoang vu, hiện giờ còn chưa dọn dẹp xong. Trong giai đoạn khai quật sau này, người ta tìm được một số mảnh sứ có văn tự cổ, bọn em phải đến hiện trường khảo sát nghiên cứu, người ngoài họ không cho vào ấy.”
Trình Bạc Hàn không hề lay chuyển: “Vậy thì để A Uy chờ em ở vòng ngoài.”
“Không phải thế, điều kiện khu đấy không được ổn lắm, mọi người đều ở lại ký túc xá tập thể của ủy ban thôn, xung quanh chỉ có mấy làng xóm nhỏ bé thôi, A Uy đến đấy làm gì chứ ạ, đến chỗ ở cũng không có. Với cả mọi người đều đến làm việc học hành, có mỗi mình em dẫn theo cả tài xế, người ta sẽ bàn tán về em mất.”
Văn Nhạc Tri có năng khiếu vượt trội, thành tích xuất sắc, được người ta hâm mộ và đồng thời cũng khiến người ta ghen ghét. Hồi xưa đã có kẻ đồn đãi cậu là con ông cháu cha, vươn lên bằng tiền, thậm chí còn những lời khó nghe khác, cậu không muốn nhắc lại.
“Nếu A Uy không đi theo được,” Trình Bạc Hàn kiên quyết, “thì tôi gọi điện cho thầy Trang Mục, em cũng khỏi đi nữa.”
“Ơ kìa,” Văn Nhạc Tri giải thích đến mệt mỏi, cuối cùng trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, “em đã đang cố gắng vun đắp mối quan hệ của mình rồi, thực sự em không nghĩ nhiều đến thế mà, mình tin tưởng nhau thêm một tí được không…”
“Đợt trước em mới chỉ đi xa 2 lần thôi, lần nào không phải vị hôn phu cũ đến tìm thì cũng là đàn anh đến tìm, giờ em ở đấy một mình tận cả tháng, sao tôi đảm bảo được là sẽ không có thêm thứ gì khác tìm đến nữa!” Sắc mặt Trình Bạc Hàn nghiêm nghị, không có chỗ nào để thương lượng.
Thực sự Văn Nhạc Tri rất bất lực. Trình Bạc Hàn vẫn cứ là Trình Bạc Hàn, sẽ không thay đổi sự đa nghi và độc đoán đã ăn sâu vào bản tính chỉ vì chút ấm áp và bao dung mà Văn Nhạc Tri đã trao tặng. Hắn có những nguyên tắc hành xử được bồi dưỡng từ nhỏ đã thấm sâu vào xương tủy, chỉ một lá thư tay, một cái ôm hay một lời giải thích là chưa đủ cho hắn trở thành một người yêu bình thường theo định nghĩa thông thường.
Tự dưng Văn Nhạc Tri chẳng muốn biện minh nữa, cậu quay người bỏ ra ngoài.
Trình Bạc Hàn gọi tên cậu từ đằng sau, buộc cậu dừng lại: “Bất luận thế nào em cũng nhất quyết phải đi à?”
“Việc này quan trọng với em lắm.” Văn Nhạc Tri đứng ở cửa, Trình Bạc Hàn chỉ thấy gáy cậu.
“Mình cứ thế này mãi thì không ổn…” Giọng Văn Nhạc Tri khàn đặc, cậu không quay đầu nhìn Trình Bạc Hàn. Kể cả còn nhỏ tuổi thì cậu cũng biết cuộc hôn nhân tốt đẹp phải trở thành điểm tựa nâng đỡ đôi bên thay vì cản trở. Song lòng chiếm hữu và sự vô lý đến cố chấp của Trình Bạc Hàn đã nhiều lần khiến Văn Nhạc Tri nghẹt thở.
“Người khác có như thế này đâu.” Văn Nhạc Tri thấy mình lại muốn khóc nữa rồi.
“Thế người khác thì như nào? Dẫu sao cũng không thể là cái kiểu giống mình hồi mới bắt đầu được!” Giọng Trình Bạc Hàn lạnh lẽo, hắn chẳng phát hiện ra Văn Nhạc Tri đã đứng bên bờ sụp đổ, cứ chìm sâu vào cơn phẫn nộ vì Văn Nhạc Tri sắp đi xa một tháng mà không chịu tiết lộ chút thông tin nào, “Văn Nhạc Tri, em muốn nói cái này chứ gì?”
Dẫu sao khởi đầu của họ quá tệ hại, hiện tại, tương lai hay thậm chí mãi mãi Văn Nhạc Tri vẫn sẽ nhớ về giai đoạn quá khứ hỗn độn này, rồi dán ngay cho Trình Bạc Hàn cái mác cưỡng ép chiếm đoạt. Trình Bạc Hàn nghĩ, trông kìa, giờ em ấy đã bắt đầu so sánh với hôn nhân của người khác. Trông kìa, em ấy sẽ nhanh chóng phát hiện ra bất kì ai cũng đều khá hơn mình thôi. Trông kìa, em ấy từng bảo sẽ ở bên mình đàng hoàng, sau này sẽ thích mình, những lời đó cũng sắp trở thành lời nói suông cả rồi.
“Em không hề nói thế.” Văn Nhạc Tri đáp.
“Nhưng trong bụng em nghĩ thế.”
“Em không hề, em chỉ muốn chuẩn bị sinh nhật cho anh thật chu đáo, rồi nói chuyện này với anh thôi.” Văn Nhạc Tri không hiểu sao lại thành ra thế này nữa, rõ ràng cậu đã cẩn trọng và dè dặt mọi thứ rồi mà.
Song trong tình yêu và hôn nhân, Trình Bạc Hàn chỉ là kẻ võ đoán và chuyên quyền, hắn luôn có khả năng bỏ qua những sự thật hiển nhiên bề ngoài của sự việc, phức tạp hóa những chuyện đơn giản lên, soi xét lòng dạ người khác một cách tiêu cực.
“Vì muốn đi xa một tháng nên mới cố tình làm các thứ này à?”
Bánh kem, quà tặng hay cái ôm đều là thủ đoạn chuẩn bị sẵn để rời xa ư?
“Anh không thể phân biệt phải trái cho đàng hoàng một chút được không ạ?” Văn Nhạc Tri che mắt lại, giọng nói toát ra sự nản lòng và thất vọng sâu sắc.
“Phải trái đàng hoàng?” Trình Bạc Hàn cười khẩy một tiếng, “Tôi mà phân biệt phải trái đàng hoàng thì giờ đứa đang ngủ cạnh em đã là đứa khác rồi!”
Văn Nhạc Tri cảm giác lòng bàn tay mình run lên bần bật, chân cũng mềm nhũn. Cậu vịn vào khung cửa, hoàn toàn không thốt nên lời nữa.
“Được.” Trình Bạc Hàn nói, “Muốn đi thì cứ đi đi.”
Nói dứt lời, hắn đứng thẳng người lên, sải bước đi ngang qua Văn Nhạc Tri, đi quá nhanh nên thậm chí còn va phải vai Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri phải đỡ tay lên tường mới giữ được thăng bằng, ngay sau đó cậu nghe thấy tiếng đóng sập cửa vang lên thật mạnh.
Ngày sinh nhật tuổi 33 mong ngóng đã lâu cuối cùng kết thúc bằng một cuộc cãi vã.
***
Mấy hôm sau đó Trình Bạc Hàn không về nhà lần nào. Văn Nhạc Tri chủ động làm lành trước, thử nhắn tin cho hắn, hỏi hắn những câu hỏi vặt vãnh như “ăn chưa, ngủ chưa, làm việc có mệt không, bao giờ anh về nhà” mà Trình Bạc Hàn đều không trả lời.
Văn Nhạc Tri thở dài, cúi đầu nhìn chằm chằm vào nhật ký trò chuyện trên màn hình điện thoại ngẩn ngơ. Ngày mai là cậu xuất phát rồi, vẫn chưa biết cuộc chiến tranh lạnh lần này của họ bao giờ mới kết thúc.
Địa điểm tìm ra mộ cổ là một thôn xóm hẻo lánh phía tây bắc, đi từ Nguyên Châu phải bay 3 tiếng rồi chuyển sang xe khách địa phương, phải đi cả ngày mới đến nơi. Lần này đi cậu định ở lại đến cuối, không về giữa chừng nữa. Trình Bạc Hàn thì bận như thế, không thể nào dành thời gian ghé thăm cậu được – huống hồ kể cả không bận thì Trình Bạc Hàn cũng chưa chắc đã chịu nhượng bộ mà đến tìm cậu – vậy nên Văn Nhạc Tri không muốn đợi đến một tháng sau khi cậu về mà cuộc chiến tranh lạnh vẫn còn tiếp diễn.
Nếu không giải quyết dứt điểm thì cậu cứ phải nơm nớp lo lắng về chuyện này suốt, thực sự chẳng còn tâm trí để nghiên cứu gì khác nữa.
Đã quyết định thì cậu sẽ không do dự thêm. Cậu tự mình gọi xe đến thẳng trụ sở chính của Thông Đạt.
Thông Đạt nằm ở khu công nghiệp, không quá xa trung tâm thành phố, đi xe từ Thịnh Tâm sang mất khoảng 40 phút. Văn Nhạc Tri áp mặt vào cửa sổ xe, nhìn theo cảnh phố xá và người đi đường vùn vụt lướt qua bên ngoài, nghĩ bụng đây chính là tuyến đường Trình Bạc Hàn đi qua hàng ngày khi đi làm.
Đến đại sảnh tầng 1 trụ sở chính, cậu giới thiệu về mình với lễ tân, nói muốn gặp Trình Bạc Hàn. Lễ tân giật mình vì không hiểu sao người nhà sếp tổng lại đến bất ngờ như vậy, nhanh nhẹn gọi điện ngay cho ban thư ký giám đốc. Chỉ một lát sau đã có người vừa lau mồ hôi vừa chạy từ thang máy ra.
“Cậu Văn, sao cậu lại đến đây ạ? Cậu báo trước một tiếng thì tôi đã xuống đón cậu từ sớm rồi!”
Đây là một trong số các thư ký của Trình Bạc Hàn, Văn Nhạc Tri từng gặp một lần ở lễ cưới, nghe vậy cậu bèn hòa nhã trả lời: “Tôi đi ngang qua, tranh thủ ghé vào gặp anh ấy thôi.”
Gương mặt thư ký thoáng giật mình trong giây lát: “Sếp Trình vừa mới đi đấy ạ, đến Nguyên Bình, anh ấy chưa bảo với cậu ạ?”
Văn Nhạc Tri không ngờ mình lại hụt hẫng, cậu ngơ ngác lắc đầu, hỏi: “Mấy ngày nay… anh ấy đều ở đó à?”
“Hôm qua quay lại một chuyến, mai bên Nguyên Bình có cuộc họp nên lại đi tiếp ạ.” Thư ký trả lời.
“Thế tối qua anh ấy ở lại công ty ạ?” Văn Nhạc Tri hỏi thêm.
Thư ký muộn màng nhận ra điều bất thường từ lời nói của Văn Nhạc Tri, nhất thời không biết phải trả lời thế nào, ngập ngừng một lát rồi đành chọn cách nói tế nhị và an toàn: “Tối qua đi xã giao về muộn quá rồi ạ.”
Văn Nhạc Tri từ chối lời đề nghị gọi tài xế đưa về của thư ký, tự rời khỏi tòa nhà, đứng một lúc ở bậc thềm phía trước rồi quay người ghé vào một nhà hàng kiểu Tây ở quảng trường đa tầng gần đó.
Vốn dĩ cậu chỉ định uống ly cà phê xong về, còn chưa ngồi xuống thì đã có người gọi cậu.
Bạch Ly đưa Văn Quân Hà đến gặp Trình Bạc Hàn rồi tiễn cả hai cùng đi. Đằng nào về nhà cũng chẳng làm gì nên anh đi tìm chỗ ngồi nghỉ luôn. Mới ngồi chưa được 10 phút, lại bỗng bắt gặp Văn Nhạc Tri thất thểu, ủ rũ đẩy cửa bước vào.
“Đến tìm sếp Trình à? Cậu ta với Quân Hà vừa đi, vội vàng lắm, chắc là có việc quan trọng.” Bạch Ly rót một ly trà hoa quả cho Văn Nhạc Tri, hỏi cậu muốn ăn gì.
Văn Nhạc Tri gọi một món salad, cầm cái dĩa chọc đảo lung tung, trông chẳng thiết ăn uống gì.
Lần trước gặp mặt, cậu và Bạch Ly có lưu số điện thoại của nhau nhưng không liên lạc. Bạch Ly có vẻ là kiểu người khác so với Văn Quân Hà hay Trình Bạc Hàn, ở anh toát ra cảm giác thấu đáo, chín chắn vượt trên lứa tuổi, hành xử nói năng đều rất thoải mái tự nhiên. Văn Nhạc Tri rất hâm mộ anh, sẵn sàng trò chuyện với anh mấy câu, cảm ơn đối phương thêm lần nữa vì đã dành riêng Hội trường Trời Sao cho tiệc cưới.
Bạch Ly xua tay cười nói: “Cái này có gì đâu, chồng em trả nhiều tiền lắm.”
Anh tiếp: “Cậu ta đuổi hết hai lượt khách quan trọng đã đặt sảnh tiệc đó trước, khoản bồi thường vi phạm hợp đồng đều do cậu ta chi trả đấy.” Xong anh nhìn Văn Nhạc Tri với vẻ trêu chọc, “Rõ ràng ngay hôm sau thôi là trống lịch rồi. Cái tên này á, đúng là chờ thêm một hôm cũng không chịu nổi nữa, chứng tỏ sợ em bỏ chạy đến mức nào cơ chứ.”
Văn Nhạc Tri yên lặng nhìn miếng bưởi nổi lênh đênh trong ly trà hoa quả, chẳng biết đang nghĩ ngợi gì.
Thấy cậu nặng trĩu tâm sự, Bạch Ly mới hỏi: “Hai người làm sao thế kia, cãi nhau hả?”
Mặt Văn Nhạc Tri bèn hiện lên vẻ nghi hoặc, hỏi “Rõ đến thế cơ ạ?”.
Sự đáng yêu của cậu trai trước mắt làm Bạch Ly bật cười. Dĩ nhiên là rõ rành rành, chỉ thiếu điều viết thẳng chữ 'buồn bực, không vui' lên trán nữa thôi.
Văn Nhạc Tri nghĩ ngợi, trả lời: “Không biết có gọi là cãi nhau không ạ, mấy ngày liền anh ấy không về rồi.”
“Thế thì là chiến tranh lạnh.” Bạch Ly nói.
Ánh mắt Bạch Ly rất sắc sảo, chỉ trao đổi vài câu và quan sát biểu cảm Văn Nhạc Tri là anh tưởng tượng ra được cách thức ở bên nhau của cặp này rồi. Chuyện đời tư của người ta anh không tiện nói nhiều, bèn nhắc khéo một chuyện: “Anh thấy Quân Hà kể đợt này nhà họ Tạ cũng tham gia vào dự án cảng cạn, trong lòng sếp Trình không được thoải mái cho lắm.”