Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 38: Tôi Không Chạm Vào Em
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phong cảnh ở căn phòng suite sát vực núi rất đẹp, nhưng nếu chỉ có một mình Văn Nhạc Tri thì sẽ còn đẹp hơn.
Văn Nhạc Tri ngồi trên sofa xoa bóp bắp chân, trông thấy Trình Bạc Hàn ngồi đối diện cậu, tự nhiên cầm lấy dầu thuốc bôi lên vết tụ máu do vấp đầu gối.
“Anh đồng ý với em,” Văn Nhạc Tri nói, “là mình không ở chung phòng cơ mà.”
“Các phòng khác đang nâng cấp, trước khi đến đây tôi cũng có biết đâu.” Thoa dầu vào đầu gối xong, Trình Bạc Hàn cởi tiếp áo ra, với tay sang một vết bầm nằm sau vai. Hắn sở hữu bờ vai rộng, cánh tay dài nhưng vị trí vết bầm cũng thật trái khoáy, hắn loay hoay bôi mãi mà vẫn lem luốc, thế là uể oải thả tay xuống, ngẩng mắt lên nhìn Văn Nhạc Tri.
Văn Nhạc Tri lập tức quay sang chỗ khác không nhìn hắn nữa.
“Cứ xem như lúc ở nhà thôi.” Ánh mắt Trình Bạc Hàn thoáng hẫng hụt, hắn nói, “Tôi đảm bảo sẽ không bao giờ để xảy ra chuyện như thế nữa đâu.”
Vai Văn Nhạc Tri hơi rụt lại, cậu cúi gằm mặt không nhìn rõ biểu cảm nhưng Trình Bạc Hàn lập tức cảm giác trái tim mình đau nhói râm ran: Văn Nhạc Tri không tin hắn.
Mãi đến khi hoàng hôn buông xuống, hai người trên núi mới về đến nơi. Bữa tối đã chuẩn bị xong xuôi mà trên bàn ăn chỉ có Văn Nhạc Tri với Trình Bạc Hàn. Giữa bữa, Văn Quân Hà vào nhà ăn, bảo Bạch Ly bị mệt nên về phòng nghỉ trước.
Văn Nhạc Tri hỏi gã có phải Bạch Ly không khỏe hay sao, Văn Quân Hà đáp không phải đâu, nét mặt gã thư thái, bộ dạng mãn nguyện phơi phới, gã chỉ gói ghém mấy món Bạch Ly thích ăn rồi nhanh nhảu về lại phòng.
Ăn cơm xong, Văn Nhạc Tri uống thuốc ngay trước mặt Trình Bạc Hàn, không đuổi hắn đi nữa nhưng cũng hoàn toàn phớt lờ, lên giường đi ngủ từ sớm. Trình Bạc Hàn chờ đến khi cậu ngủ thiếp đi rồi mới lặng lẽ nằm xuống theo.
Cả hai trải qua một đêm bình an yên ổn. Hôm sau, lúc về thì bốn người chia hai xe quay trở lại thành phố. Mọi người chào nhau ở cổng, Văn Nhạc Tri nhìn Bạch Ly đầy thắc mắc, hỏi anh: “Sao anh mặc nhiều áo thế ạ? Không nóng à?”
Bạch Ly bọc kín từ đầu đến chân đáp tỉnh bơ: “Hôm qua lên núi bị muỗi cắn, cổ toàn vết muỗi đốt thôi. Sợ bị cắn nữa nên cứ che kín vào cho chắc.”
Văn Nhạc Tri không nghi ngờ gì, lập tức tìm một tuýp thuốc bôi màu tím trong balo ra đưa cho Bạch Ly: “Cái này bôi vết muỗi đốt hiệu quả lắm, anh thử xem ạ.”
Chưa chờ Bạch Ly cầm, Văn Quân Hà đã đưa tay nhận luôn, cười khan một tiếng bảo “Cảm ơn”.
Đang nói dở thì công nhân xách hai chiếc giỏ to từ khu vườn đằng sau đi sang, đây đều là rau củ quả nhà trồng mới hái. Bạch Ly bước tới hỗ trợ, để một giỏ vào cốp xe cho Trình Bạc Hàn.
“Để anh.” Văn Quân Hà ngoái đầu thấy Bạch Ly hì hụi thì vội rảo bước lại gần, nhận lấy giỏ rau từ tay đối phương.
Văn Nhạc Tri cũng sang hỗ trợ cùng, lo lắng hỏi thêm một câu: “Anh Bạch Ly, anh không sao chứ ạ, còn bị trẹo chân ạ?”
“Hửm?” Bạch Ly ngơ ngác một lát rồi đột ngột hiểu ra, trợn mắt lên rồi đáp qua loa, “Ừm.”
Hôm qua trên núi anh bị Văn Quân Hà hành hạ đến ngất ngư, chân mềm oặt không xuống núi nổi. Nếu không phải do cuối cùng thấy anh điên tiết thật rồi thì người nọ còn tiếp tục hành động. Kết quả ngủ lại homestay một đêm không những chẳng thấy nghỉ ngơi đâu mà người còn dặt dẹo, mệt mỏi rã rời. Mục đích ban đầu chuyến này vốn nhằm thư giãn cộng thêm xoa dịu quan hệ giúp bạn bè, ai ngờ lại tự rước họa vào thân.
Bạch Ly đặt giỏ rau xuống, hừ lạnh một tiếng trong bụng, anh không được yên thì người khác cũng đừng hòng sống khỏe.
Mấy người đứng ở cổng trò chuyện thêm dăm câu, lúc định chia tay thì Bạch Ly bỗng cao giọng gọi: “Nhạc Tri, mấy hôm nữa nghỉ hè em đến chỗ này của anh mà học, yên tĩnh.”
Đại học bắt đầu nghỉ hè từ tháng 7 nhưng nghiên cứu sinh thì nghỉ muộn hơn, Văn Nhạc Tri vẫn phải đến trường đều đặn, nhưng cũng chỉ còn một vài hôm nữa thôi. Cứ nghĩ đến việc nghỉ hè xong hàng ngày phải ở lại nhà họ Trình, đối diện với Trình Bạc Hàn, nghĩ đến hai tháng còn lại là Văn Nhạc Tri đứng ngồi không yên. Cậu đã đề nghị về nhà họ Văn mấy lần, đều bị Trình Bạc Hàn phủ quyết rất mạnh mẽ. Lý do mà hắn luôn đưa ra đã thành quen thuộc, mãi mãi luôn là “Không để cho tôi một tí cơ hội nào, làm sao tôi bù đắp sai lầm quá khứ được”.
Hiện giờ kỳ hạn 3 tháng không chỉ là điều ám ảnh Trình Bạc Hàn, mà còn trở thành cái cớ để hắn giữ Văn Nhạc Tri lại.
Vậy nên Văn Nhạc Tri rất cảm kích trước lời mời của Bạch Ly, gần như suýt buột miệng nhận lời ngay lập tức. Nhưng lúc sắp lên tiếng, Văn Nhạc Tri lại chợt nhìn sang Trình Bạc Hàn, gượng gạo nuốt câu đồng ý vào.
Nụ cười khi nãy hãy còn trên gương mặt Trình Bạc Hàn giờ đã biến mất, biểu cảm khó đoán, hắn không tiếp lời mà cũng không tỏ thái độ.
Trước mặt người quen và đặc biệt là bạn bè thì có mất hứng đến mấy, Trình Bạc Hàn cũng không tiện mặt nặng mày nhẹ, hắn sẽ không dồn Văn Nhạc Tri vào thế lúng túng xấu hổ. Nhưng thực sự hắn không vui, hắn trông thấy ánh mắt liếc qua đầy cẩn trọng của Văn Nhạc Tri, sự kém vui lại nhanh chóng biến thành nhói đau, cảm giác như có ai đó khoét một lỗ trong lòng hắn.
“Sang chơi cuối tuần cũng được, thường ngày học hành ở nhà thôi, cuối tuần mọi người đều có thời gian rảnh thì lại cùng đến.” Văn Quân Hà vội vàng đứng ra xoa dịu tình hình, gã cười nói với Trình Bạc Hàn, “Ông cũng thế, đừng cứ cắm đầu vào công việc suốt, núi non không khí trong lành, ngắm nghía đi dạo vài vòng là bao nhiêu áp lực cũng tan biến hết. Đằng nào công việc thì làm mãi không hết ấy mà, quan tâm đến người thân quan trọng hơn chứ.”
Văn Quân Hà nói rất tế nhị kín kẽ, vừa nhắc Trình Bạc Hàn đừng gây áp lực cho Văn Nhạc Tri quá, vừa ngụ ý nhắc Văn Nhạc Tri về vị trí của cậu trong gia đình và bên cạnh Trình Bạc Hàn. Mấu chốt trên hết chính là Bạch Ly bất ngờ rủ Văn Nhạc Tri đến nghỉ hè mà không một lời báo trước, nhỡ Văn Nhạc Tri thật sự muốn đến homestay để chờ hết hai tháng còn lại, Trình Bạc Hàn lại không tiện phản đối công khai, thì chẳng phải Văn Quân Hà sẽ tức chết sao.
Sắc mặt Trình Bạc Hàn trở lại bình thường, hắn tranh thủ nói theo: “Được, về sau cuối tuần lại ghé.”
**
Sau ấy, vào kỳ nghỉ hè thật thì thực ra cũng không căng thẳng như tưởng tượng, Trình Bạc Hàn phải đi làm, thậm chí có khi xã giao mãi tối muộn mới về. Phần lớn thời gian Văn Nhạc Tri chỉ ở nhà một mình.
Cuối tuần Trình Bạc Hàn được nghỉ thì Văn Nhạc Tri sẽ đòi đến chỗ Bạch Ly, hắn đã đồng ý không thể nuốt lời, với cả Văn Quân Hà nói cũng đúng, cứ ở suốt trong một không gian tương đối ổn định sẽ khó có lợi cho quá trình giao lưu tình cảm, hắn dứt khoát đến homestay nghỉ cuối tuần cùng cậu luôn.
Quãng thời gian này Trình Bạc Hàn thử thêm nhiều cách khác nhau, mua quà, hẹn hò, đẩy dự án cho Văn Minh, thậm chí còn bảo trợ lý đặt trà chiều cho các bạn học cùng Văn Nhạc Tri, khao đãi cho đến tận ngày nghỉ hè. Mấy cái chiêu trò dỗ dành mà chỉ có người yêu với nhau mới hay làm, chẳng biết hắn học được từ đâu ra thế kia, nhìn thôi cũng biết không thể xuất phát từ đầu óc của Trình Bạc Hàn.
Văn Nhạc Tri không cản, trên thực tế cậu cũng không thể ngăn cản, Trình Bạc Hàn chuyên quyền độc đoán quá lâu, bản tính sâu tận xương tủy khó thay đổi, hắn thấy cái gì đúng, hữu ích, thì sẽ thực hiện luôn không hề ngờ vực. Những chuyện khác còn tạm chấp nhận được, nhưng đưa liền hai dự án cho Văn Minh thì hơi bị nổi bật quá rồi.
Nguyên văn Văn Sơ Tĩnh nói như sau: “Phó tổng Thông Đạt vội vàng chạy sang, còn mang theo hợp đồng đã soạn sẵn, đặt mua gần 10% sản phẩm tẩy rửa của Văn Minh trong một năm tới. Hỏi bọn họ đặt lắm dầu gội đầu thế làm gì thì bảo mới ký thỏa thuận xuất nhập khẩu với nước S. Sau đấy chị cho người kiểm tra thử, vụ này gần như là bán bằng giá mua luôn, tỉ suất lợi nhuận của Thông Đạt được đến 1% đã là giỏi, trừ chi phí nhân công vận chuyển các thứ thì chẳng khác nào làm không công.”
“Thế làm sao giờ ạ, hay thôi đừng nhận nữa?” Văn Nhạc Tri yếu ớt hỏi, “Em không muốn nợ nần anh ấy.”
“Dĩ nhiên không có chuyện chị ký ngay.” Văn Sơ Tĩnh đáp, “Nếu đã chuẩn bị ly dị thì tránh dây dưa thêm với cậu ta. Kết quả được dăm hôm bên kia lại đến giục ký hợp đồng, còn nâng giá lên nửa % nữa.”
Văn Nhạc Tri: “…”
Vốn dĩ Văn Sơ Tĩnh vẫn không chịu ký, tỏ rõ thái độ không muốn giao thiệp với Trình Bạc Hàn. Mãi đến khi đích thân Trình Bạc Hàn tìm đến cửa.
“Sao tôi dám nhận lợi ích từ Thông Đạt! Bây giờ cậu đang cầu xin thì nhượng bộ thế nào cũng được, đến hôm nào tự dưng lên cơn thì lại đổ hết vấn đề lên đầu bọn tôi xong cắn trả sang Nhạc Tri, tôi tự thấy mình không đủ sức đối đầu với cậu.” Văn Sơ Tĩnh không hề nể nang, chị ngồi đằng sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, nói rất rành rọt thẳng thừng, “Sếp Trình, tốt nhất là mình thôi đi, không qua lại không dính dáng nữa, thế là cả nhà cùng vui.”
“Vụ hợp đồng thì xem như bù cho những gì tôi nợ Nhạc Tri.” Trình Bạc Hàn nói, “Trước kia tôi tệ hại quá, tôi không thể quay lại sửa chữa sai lầm được. Việc tôi có thể làm được hiện giờ là đảm bảo sau này không bao giờ tổn thương Nhạc Tri cùng người nhà họ Văn nữa thôi.”
Văn Sơ Tĩnh lạnh lùng nhìn hắn, nhìn gương mặt vốn quen che giấu cảm xúc đây lộ ra vẻ áy náy hiếm gặp.
“Cuối tháng 9, đến ngày là tôi sẽ đón Nhạc Tri về nhà trước.” Văn Sơ Tĩnh nhắc nhở, “Hi vọng sếp Trình nói lời giữ lời, đến lúc đó đừng làm khó bọn tôi nữa. Sau khi Nhạc Tri về thì hai người bắt đầu lo thủ tục ly hôn đi.”
Mất một giây sắc mặt Trình Bạc Hàn cực kì vặn vẹo, mu bàn tay đang giữ cốc cà phê nổi gân xanh. Văn Sơ Tĩnh sợ rằng hắn sẽ bóp nát chiếc cốc mất, nhưng ngay sau đó Trình Bạc Hàn khàn giọng đáp “Ừ”, như thể cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.
Vụ hợp đồng thương lượng thêm vài ngày, cuối cùng Văn Sơ Tĩnh chấp nhận ký, dẫu sao Trình Bạc Hàn nói rất hợp tình hợp lý, không hề có ý ràng buộc về đạo đức hay ép buộc đền ơn. Trình Bạc Hàn cực khéo thuyết phục, bảo là muốn bồi thường, cơn tức mà Văn Sơ Tĩnh đã kìm nén bấy lâu nay, giờ nghe hắn nói vậy cũng vơi đi được một nửa.
**
Đầu tháng 9 Văn Nhạc Tri tựu trường trở lại. Trạng thái tinh thần của cậu khá hơn, không còn trốn tránh một cách cực đoan nữa, mỗi tội lúc ở riêng với Trình Bạc Hàn thì vẫn đặc biệt kiệm lời. Trình Bạc Hàn rất hay dẫn cậu đến homestay của Bạch Ly chỉ nhằm mong cậu nói thêm vài câu.
Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm vì được quay về học, còn Trình Bạc Hàn lại càng ngày càng căng thẳng như sắp lên chiến trường bởi hạn chót cuối tháng ấy.
Một hôm buổi tối Trình Bạc Hàn phải đi xã giao, trước khi đi đã dặn sẽ về rất muộn. Văn Nhạc Tri ngồi học trong thư phòng, chợt ngẩng đầu lên mới để ý sắp đến mười hai giờ, bèn gấp sách vở về phòng đi ngủ.
Cậu uống thuốc, nằm xuống chưa đến 5 phút thì nghe thấy tiếng Trình Bạc Hàn bước vào.
Chờ Trình Bạc Hàn tắm rửa xong xuôi đi ra, Văn Nhạc Tri vẫn chưa ngủ, không rõ do thuốc mất tác dụng hay là do mùi rượu quanh người Trình Bạc Hàn rõ rệt quá. Cậu nhắm mắt lại thật chặt giống mọi ngày, vờ như mình đã thiếp đi rồi. Nhưng sự hiện diện của Trình Bạc Hàn vô cùng mạnh mẽ, toàn thân tỏa ra mùi rượu và cả áp lực, cậu có giả vờ ngủ cũng chẳng thể phớt lờ được.
“Nhạc Tri, ngủ chưa?”
Chỗ đệm bên cạnh hơi lõm xuống, hơi thở mang mùi cồn cùng hương sữa tắm ập đến từ sau lưng. Trình Bạc Hàn nhìn đăm đăm vào tấm lưng cứng ngắc của Văn Nhạc Tri, vậy là đủ biết cậu chưa ngủ.
Văn Nhạc Tri vẫn không đáp lời.
Một bàn tay áp sát đặt lên bờ vai gầy gò của cậu, lòng bàn tay nóng bỏng đáng sợ.
“Em buồn ngủ lắm.” Cuối cùng Văn Nhạc Tri phải khẽ khàng lên tiếng. Cậu rúc đầu vào trong chăn, người căng ra thẳng băng, mọi ngôn ngữ cơ thể đều thể hiện rõ sự kháng cự.
Ánh mắt đen ngòm của Trình Bạc Hàn cứ dán chặt vào gò má trắng ngần của Văn Nhạc Tri, chóp mũi hơi cong, lấm tấm mồ hôi, đôi môi hồng nhạt trông mềm mại vô cùng. Có lẽ cồn đã làm đầu óc tê liệt, cũng có thể do sự chia ly sắp đến khiến Trình Bạc Hàn không tài nào giữ được bình tĩnh, tóm lại hắn không kiềm chế được như đợt trước nữa, nghe theo tiếng lòng mách bảo, cúi xuống hôn lấy gần như chẳng do dự.
Rèm cửa sổ trong phòng đang mở, ánh đèn phía ngoài rọi vào, tuy nguồn sáng mờ tối thôi nhưng vẫn đủ tầm quan sát.
Văn Nhạc Tri phản ứng kịch liệt, giằng co, hai tay cậu tì vào gương mặt đang cúi xuống của Trình Bạc Hàn, chân co gập lại, chắn ngang bụng Trình Bạc Hàn. Cậu vốn nằm ngủ sát bên mép đệm, giãy giụa mấy cái mạnh quá nên lăn khỏi giường tự lúc nào không biết, ngã ra thảm phát ra tiếng động trầm đục. Nhanh tới nỗi Trình Bạc Hàn cũng không kịp túm giữ cậu lại.
Đầu óc cậu quay cuồng, tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu, những hình ảnh rời rạc từ lần bị cưỡng ép trước đây vụt qua trước mắt, giữa cơn hoảng loạn tột độ cậu phải bò bằng cả tay và chân về phía góc tường, thử với lấy chiếc điện thoại đang để trên tủ đầu giường.
Trong tiềm thức của cậu thì rượu cồn, điện thoại, đêm khuya đều có thể trở thành yếu tố khiến Trình Bạc Hàn nổi cơn điên.
Cuối cùng cậu cũng chộp được chiếc điện thoại, siết nó thật chặt trong tay mình rồi dựa vào góc tường không nhúc nhích nữa. Mãi rất lâu sau, tai cậu mới dần dần nghe thấy có người đang gọi tên mình, từ xa vọng lại gần, từng tiếng một, đầy nôn nóng lẫn bàng hoàng.
“Nhạc Tri… Nhạc Tri…”
“Không sao… Không sao đâu, xin lỗi em, tôi không cố tình đâu, em đừng sợ, tôi không chạm vào em nữa, đừng sợ…”
Trình Bạc Hàn ngồi quỳ trước mặt Văn Nhạc Tri, hai tay đặt trước ngực, lòng bàn tay hướng ra phía ngoài, phần thân trên căng thẳng nghiêng về trước, giữ một khoảng cách an toàn.
Khi tầm nhìn của cậu dần lấy lại được tiêu cự, đập vào mắt Văn Nhạc Tri là vẻ lo âu hối hận trên mặt Trình Bạc Hàn. Hắn mặc bộ đồ mặc nhà rộng rãi, trán ướt đẫm mồ hôi, đang không ngừng khẽ khàng giải thích.
“Tại tôi không kìm lòng được, xin lỗi em, tôi chỉ muốn hôn em một cái.” Trình Bạc Hàn theo dõi sát gương mặt Văn Nhạc Tri, phán đoán xem cậu đã bình tĩnh hẳn chưa, gần như nói câu nào cũng phải kèm thêm một lời xin lỗi, chỉ sợ đối phương lại bị thứ gì khác kích động thêm, “Tôi đảm bảo, chưa được em đồng ý thì tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện tương tự nữa đâu. Xin em hãy tha thứ cho tôi được không? Đừng sợ nữa, được không em?”
Sự lầm lỡ của mình gây ra phản ứng căng thẳng quá độ ở Văn Nhạc Tri, lời nói và biểu cảm Trình Bạc Hàn ngập đầy vẻ tự trách nhưng cơ thể hắn lại rất thật thà – hắn mặc quần ngủ rộng thùng thình, phần dưới lại nhô lên một khối rõ rệt, không thể che giấu.
Văn Nhạc Tri chỉ nhìn liếc qua, nói bằng giọng run rẩy: “Đi ra.”
“Được, tối nay tôi sang phòng cho khách ngủ, tôi đi ngay bây giờ đây.” Trình Bạc Hàn không dám làm cậu kích động thêm nữa, hắn vừa nói vừa giật lùi ra sau, rồi từ từ đứng dậy, “Nhạc Tri, em lên giường đi, đừng ngồi dưới sàn, tôi nhìn em nằm lên giường rồi đi ngay, được không?”
Khóe môi Văn Nhạc Tri trĩu xuống, cậu vịn vào góc tường gượng dậy, nhưng người cứ dán sát vào tường. Cậu hơi khom lưng, giữa luồng sáng mù mờ vẫn trông thấy có những vệt sáng lấp lánh nơi khóe mắt, cậu rũ đầu không nói gì nữa.
Giây phút ấy nỗi hối hận trong Trình Bạc Hàn trào dâng đến đỉnh điểm.