Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 39: Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kể từ đêm hôm ấy, đêm đầy xáo động, cho đến cuối tháng 9, thời hạn ba tháng đã hẹn với Văn Sơ Tĩnh, Trình Bạc Hàn đều ngủ ở phòng khách.
Sáng nay, Trình Bạc Hàn không đến công ty mà cố gắng thuyết phục Văn Nhạc Tri đổi ý đến tận phút chót.
“Anh từng nói, nếu em vẫn không muốn, anh sẽ để em tự do.” Văn Nhạc Tri đứng giữa phòng ngủ, đồ đạc đã thu dọn được một nửa, rải rác trên giường. Cậu nhìn Trình Bạc Hàn đứng đối diện, hắn vô tình hay cố ý lại chắn ngay lối ra vào, rồi nhắc lại lời cam kết ban đầu của hắn.
Trình Bạc Hàn đứng sững tại chỗ, những toan tính chặt chẽ hay tài ăn nói khéo léo trong công việc làm ăn hoàn toàn bất lực, không thể vận dụng trước Văn Nhạc Tri. Thực ra không phải là hắn không có cách kéo dài thêm thời gian, nhưng hắn sợ cái cảnh Văn Nhạc Tri khiếp sợ trốn tránh mình lắm rồi.
Nghĩ đi nghĩ lại, hắn đành phải lôi cái cớ đã chuẩn bị sẵn ra.
“Đợt này ông ngoại có vài chỉ số không tốt lắm, chờ ông ổn định thêm chút nữa rồi hẳn đi được không?” Trình Bạc Hàn hạ giọng, hạ mình năn nỉ, “Ở lại thêm mấy hôm được không em?”
Trình Bỉnh Chúc vẫn yên lành ở viện điều dưỡng bấy lâu nay, chỉ có điều không rõ vì sao đợt này tinh thần ông lại xuống dốc. Văn Nhạc Tri ghé thăm một lần, bác sĩ bảo là do ông bị cảm, người già thể chất vốn yếu, dù có chăm sóc kỹ đến mấy cũng khó tránh khỏi gặp vấn đề.
“Ông ngoại chỉ bị cảm bình thường thôi, em về nhà rồi vẫn có thể đến thăm ông.” Văn Nhạc Tri không muốn thỏa hiệp lần nữa, cũng không muốn tiếp tục dây dưa. Với Trình Bạc Hàn, cứ nhì nhằng mãi biết đâu lại xảy ra sự cố gì, rời đi mới là cách hiệu quả nhất.
Trình Bạc Hàn hung hăng bóp huyệt thái dương, bộ dạng cực kỳ bị động, cực kỳ bất lực. Nếu có thể, hắn thực sự chỉ muốn nhốt Văn Nhạc Tri lại trong căn phòng này, để mỗi ngày cậu chỉ có thể gặp một mình hắn khi hắn trở về, và trong mắt, trong lòng cậu cũng chỉ có duy nhất hắn.
Nhưng hắn không thể làm thế. Sợi dây lý trí ở sâu trong lòng khiến hắn không dám manh động bất cẩn nữa.
“Nếu anh nhất quyết nuốt lời…” Văn Nhạc Tri ngần ngừ hồi lâu rồi nói, “thì cũng không tốt cho anh đâu.”
Trình Bạc Hàn lập tức hiểu ý Văn Nhạc Tri, hắn khẽ cười một tiếng, không quá ngạc nhiên mà tràn đầy vẻ tự giễu: “Nhạc Tri cũng biết đe dọa người khác rồi.”
Văn Nhạc Tri tránh không nhìn hắn, không hề phủ nhận.
Nhưng Trình Bạc Hàn hoàn toàn chẳng bận tâm, mắt hắn đỏ quạch: “Văn Nhạc Tri, em muốn tôi chết thì em cứ lấy ra, tôi không cản.”
Chiếc ba lô được đặt sâu trong tủ ở thư phòng, Trình Bạc Hàn cất vào ngay trước mặt Văn Nhạc Tri. Hắn không cố giấu mà cũng không tiêu hủy những thứ nó đang chứa, cứ như bất cứ ai ra vào căn phòng này đều có thể tiện tay cầm bừa cái ba lô ấy đi vậy.
“Tôi đã làm rất nhiều thứ, chưa từng hối hận một việc nào, chỉ riêng chuyện này đúng là tôi đáng chết.”
“Nói gì khác cũng vô dụng, đấy là lỗi của tôi. Tôi quá ghen tị, cứ nghĩ đến việc em bắt tay với tên đàn ông khác để xử lý tôi, đòi ly dị, còn soạn sẵn thỏa thuận luôn rồi là tôi không chịu được!”
Vài câu nói đã đủ khiến Văn Nhạc Tri phát cáu. Cậu chưa từng thấy cái kiểu nhận sai lấn át như thế này, nhưng đây đúng là việc Trình Bạc Hàn có thể làm ra.
“Em bắt tay với đàn ông khác bao giờ? Anh nói chuyện có lý lẽ phải trái không hả!”
Lúc tức lên, hai má Văn Nhạc Tri cứ phồng ra, mắt trợn tròn xoe, chỉ trích phê phán người khác cũng chẳng có sức công kích gì.
Sao lại có thể đáng yêu đến thế! Trình Bạc Hàn ngắm đối phương đăm đăm hồi lâu, nghĩ bụng phải cố kìm nén bớt những ham muốn dành cho Văn Nhạc Tri lại, nhưng còn là người thì còn bó tay.
Hắn hỏi ngược lại: “Tôi chịu nói lý thì em không ly dị nữa à? Có ích không?”
Cuộc đối thoại bị Trình Bạc Hàn dẫn dắt lệch lạc rõ rệt, một lúc sau Văn Nhạc Tri mới phản ứng được. Cậu ném cái gối đang cầm trong tay đi, tức đến đỏ hoe mắt: “Được, toàn anh có lý nhất, đáng đời em chứ gì.”
Rồi cậu bật khóc hu hu, nước mắt rưng rưng lởn vởn nơi khóe mắt, sau cùng từng giọt nối nhau lăn dài theo gò má cậu. Cậu ôm đầu vùi mặt mình vào đầu gối, bờ vai cứ run bần bật không ngừng.
Trình Bạc Hàn lập tức nín bặt. Hắn nhớ lại đêm hôm ấy, đêm khiến hắn hối hận đến giờ, Văn Nhạc Tri cũng khóc như thế này. Cả những tháng ngày cậu uống thuốc chống trầm cảm sau đó nữa, hàng loạt sự việc chồng chất khiến hắn không ngóc đầu lên nổi.
“Xin lỗi em, tại tôi không thể cho em được sống hạnh phúc.”
Ngay từ khi bắt đầu ở nước D, đối với Văn Nhạc Tri, Trình Bạc Hàn đã là khái niệm đan xen giữa kính nể và sợ hãi. Hệt một cây non bị tưới tắm bằng sự bức ép và khủng bố ngay từ giây phút gieo hạt, sao mà mong nó đơm hoa kết trái rực rỡ được đây.
Lại một lần nữa cả hai không thể thống nhất, sau cùng Văn Nhạc Tri cũng không thể rời đi đúng hẹn.
Văn Sơ Tĩnh ra mặt can thiệp mấy lần nhưng vô hiệu, chị chuẩn bị làm ầm sang tận trụ sở chính Thông Đạt đến nơi. Cuối cùng, Trình Bỉnh Chúc đích thân gọi điện cho Văn Nhạc Tri, nói rằng mình bị cảm, muốn "chai mặt già" xin Nhạc Tri bầu bạn thêm chút. Đã nói tới nước này rồi, cũng không tiện bác bỏ đề nghị của ông cụ Trình, Văn Nhạc Tri đành ở lại thêm mấy hôm.
**
Đại khái khoảng hai tuần sau, cục diện giằng co xuất hiện chuyển biến.
“Em làm gì mà cuối cùng cậu ta đồng ý cho em về thế?” Văn Sơ Tĩnh vẫn không dám tin, vốn dĩ chị mường tượng là còn phải cò cưa với Trình Bạc Hàn thêm mấy bận nữa mới có hy vọng đón Văn Nhạc Tri từ nhà họ Trình về. Mà đấy chỉ là đón người về trước thôi, thủ tục ly dị tiếp sau e rằng cũng sẽ là cả một công cuộc lằng nhằng lê thê nữa.
Nhưng rồi Trình Bạc Hàn xưa giờ vẫn ngoan cố đến cùng trước những việc liên quan đến Văn Nhạc Tri, nay lại đi làm một việc vượt ngoài dự đoán.
Giọng Văn Nhạc Tri trong điện thoại nghe rất bình thường: “Có gì đâu ạ, hồi trước chỉ trì hoãn vì bệnh của ông ngoại, bây giờ bệnh cảm của ông cụ khỏi hẳn rồi, em nhắc lại nữa, chắc kiểu anh ấy cũng thấy vô vị quá nên đồng ý thôi.”
Văn Sơ Tĩnh cúp máy với em trai trong nghi hoặc, nhưng chị cũng không nghĩ quá nhiều, miễn Văn Nhạc Tri về nhà thuận lợi là được, các chuyện còn lại để sau rồi tính. Chị quay sang bảo với dì đang chờ bên cạnh: “Mai Nhạc Tri về rồi dì ạ, thu dọn dần phòng ốc cho thằng bé thôi.”
Dì lập tức đáp lời, giờ bụng dạ thấp thỏm mới yên tâm hẳn.
Dĩ nhiên Văn Nhạc Tri không dám nói cho chị mình đã làm gì để khiến Trình Bạc Hàn thỏa hiệp. Tuy biện pháp cực kỳ đơn giản nhưng lại hại thân.
—— Cậu bắt đầu tăng liều lượng thuốc chống trầm cảm.
Đáng ra Trình Bạc Hàn vẫn còn rất nhiều cách kéo dài thêm nữa, nhưng sau khi phát hiện Văn Nhạc Tri âm thầm tăng lượng thuốc uống thì hắn rơi vào trầm mặc rất lâu.
Hắn chẳng biết sợ là mấy, kể cả sau khi kết hôn với Văn Nhạc Tri cũng chỉ là bị cuốn theo những tâm trạng mà trước kia hắn chưa bao giờ cảm nhận. Có lẽ trong số đó cũng có sợ hãi nhưng không nhiều, thậm chí bản thân hắn còn không ý thức được. Hắn từng nếm trải ngon ngọt cũng từng trải đắng cay, nhưng chúng không hề liên quan tới nỗi sợ.
Văn Nhạc Tri ngủ say vùi trong chiếc chăn mềm mại tựa một thiên sứ có thể thỏa mãn mọi ham muốn tham lam của hắn, một con người tốt đẹp đến thế, nhỡ không còn nữa, nhỡ… không còn nữa…
Hắn choàng tỉnh ngộ, dúi lọ thuốc đang nắm trong tay vào túi, chỉ mong sao bắt đầu từ mai Văn Nhạc Tri không phải nhìn thấy nó nữa, không bao giờ phải dùng đến nó nữa, sẽ ngẩng đầu lên từ bàn học nở nụ cười tươi rói hệt như ngày xưa vậy.
Nếu có thể, hắn sẵn lòng lùi lại một bước.
Cuối cùng Trình Bạc Hàn cũng nhượng bộ để Văn Nhạc Tri về nhà vào trung tuần tháng 10, lúc này đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ kỳ hạn cam kết ban đầu.
Đó là cuối tuần, Trình Bạc Hàn không mượn tay người khác mà tự mình thu dọn hành lý giúp cậu. Quần áo, máy tính, một ít sách vở tài liệu thường dùng, tổng cộng xếp đủ hai chiếc vali – còn ít hơn số ba chiếc vali Văn Nhạc Tri mang theo khi mới kết hôn, chưa kể cậu đã ở đây gần một năm trời.
Văn Nhạc Tri đứng ở cửa phòng ngủ liếc một lượt xung quanh, vẫn còn rất nhiều thứ chưa cho vào vali, bao gồm cả chăn ga gối Văn Sơ Tĩnh đặt riêng dịp cả hai cưới, máy cấp ẩm hình mèo cậu dùng từ nhỏ đến lớn, món trang trí chữ triện cổ ở tủ đầu giường. Đồ đạc của cậu trong nhà tắm còn nhiều nữa, các thể loại đồ rửa mặt dưỡng da bày la liệt, trên kệ ngoài tuýp sữa rửa mặt màu đen ra thì gần như không thấy món gì của Trình Bạc Hàn. Càng đừng nói đến thư phòng, phòng ăn, nhà bếp.
Những dấu tích của Văn Nhạc Tri đã bất giác chiếm cứ đầy ắp căn nhà này từ bao giờ chẳng hay, bình thường đâu nhận ra. Đến lúc phải đi thật, muốn mang hết những thứ ấy đi thì e đến mười chiếc vali cũng chẳng đựng được đủ.
“Chỗ đồ còn lại em sẽ nhờ dì nhà em sang dọn giúp.” Văn Nhạc Tri nói với Trình Bạc Hàn đang đứng đối diện nhìn cậu suốt nãy giờ, “Tranh thủ lúc anh có ở nhà, sẽ không quấy rầy anh lâu lắm đâu.”
—— Thực ra Văn Nhạc Tri muốn thu dọn xong hết, chuyển đi một lượt luôn, nhưng Trình Bạc Hàn chỉ lấy có hai cái vali ra, vừa giám sát vừa tự mình ra tay, chỉ xếp những thứ cần thiết nhất phải mang vào. Ngay cả quần áo cũng không cho lấy hết mà chỉ cầm mấy bộ đang mặc dở. Lý do của hắn là: “Chỗ còn lại cũng không quan trọng, chờ có thời gian rồi sang dọn sau!”
Hai nhà can thiệp mãi lâu, cuối cùng Trình Bạc Hàn mới chịu thả cậu về nhà. Văn Nhạc Tri lo đêm dài lắm mộng, nôn nóng rời đi, hiện cũng không để ý được gì khác nữa.
Cậu nghĩ ngợi rồi nói thêm: “Nếu anh không tiện thì để dì Trần xếp đồ hộ, hoặc vứt đi cũng được.”
Văn Nhạc Tri nói rất khách sáo, thậm chí cẩn trọng, trông có vẻ cố gắng không làm phiền đối phương, cân nhắc lo nghĩ thay Trình Bạc Hàn bận bịu công việc.
Khóe môi Trình Bạc Hàn thẳng băng, tầm mắt lang thang quanh hai chiếc vali, hắn lên tiếng đáp hai chữ không rõ tâm trạng.
“Không vội.”
Tài xế nhà họ Văn đến chờ ở hầm gara tiểu khu từ sớm.
Trình Bạc Hàn kéo vali đi đằng trước, Văn Nhạc Tri theo sau. Hai người vào thang máy, mặt gương sáng bóng phản chiếu gương mặt cả hai. Khung cảnh đan chồng với cái hôm cưới cả hai cùng nhau về nhà ấy.
Đầu óc Văn Nhạc Tri trống rỗng mất mấy giây, chẳng có cảm giác giải thoát mà trái lại thoáng ngẩn ngơ.
Gương mặt Trình Bạc Hàn trong gương rất căng thẳng, từ khi rời cửa nhà là hắn không lên tiếng nữa. Văn Nhạc Tri đứng cạnh hắn, khóe mắt liếc lẫn trực giác đều cảm nhận rõ bầu không khí đè nén lởn vởn trong buồng thang máy.
Hai người lần lượt ra khỏi thang máy, đi ra cửa khu nhà, xuống hầm để xe. Đường xa nhường nào rồi cũng có lúc đến nơi.
Tài xế nhà họ Văn đang đứng bên xe sốt ruột trông ngóng. Thấy người tới thì lập tức tiến lên đón ngay, mở cửa xe ra cho Văn Nhạc Tri ngồi lên trước rồi quay sang cầm vali của cậu chủ nhỏ.
Trình Bạc Hàn đưa tay ngăn, tự mình cất vali vào cốp. Sau đó hắn dừng chân cạnh xe, ánh mắt nhìn đăm đăm vào cửa sổ xe che chắn kín kẽ. Thấy Trình Bạc Hàn cứ đứng yên bất động, tài xế nhà họ Văn cũng không tiện lên xe bỏ về ngay, đành cố gượng gạo chào hỏi: “Sếp Trình, bọn tôi về đây.”
Bên ngoài hoàn toàn không quan sát được tình huống trong xe, nhưng Văn Nhạc Tri ngồi trong xe lại có thể trông thấy rõ người đang đứng thẳng tắp phía ngoài.
Cậu nghĩ ngợi giây lát, sự lễ phép lịch sự không cho cậu thờ ơ khi người khác đã cất công xuống tiễn, thế là cậu hạ cửa sổ xuống một ít, để lộ ra nửa gương mặt mình.
“Đi nhé.” Văn Nhạc Tri nói.
Giống bạn bè bình thường chào nhau. Cũng chỉ có vậy mà thôi.
Người vốn đang cứng rắn sừng sững dường như đột ngột bị rút cạn mọi sức lực. Chỉ có mỗi đôi mắt còn chứa đựng sức sống, nó lướt qua gương mặt Văn Nhạc Tri đầy tham lam, say đắm mà cũng kìm nén, sau đó khóe mắt chầm chậm ửng đỏ.
Văn Nhạc Tri hơi thảng thốt, cậu chưa bao giờ chứng kiến Trình Bạc Hàn khóc – dù rằng đối phương cũng không rơi nước mắt, chỉ có đuôi mắt đỏ hoe – chúng khiến cậu lúng túng mím môi tránh mặt đi, nhưng chưa đóng cửa sổ lại ngay.
Một lát sau, Trình Bạc Hàn nở nụ cười gượng với Văn Nhạc Tri, thấp giọng gọi tên cậu hai lần, sau cùng chỉ bật ra được câu: “Đến nơi thì nhắn tin báo một tiếng!”
Văn Nhạc Tri gật đầu, nâng cửa sổ lên, khẽ khàng nói với tài xế: “Đi thôi ạ.”
————
[Lời tác giả]:
Tự dưng lướt qua cái bình luận buồn cười quá: Chưa ăn cơm à, khóc to lên đi chứ =))))))