Chương 50: Tùy em xử trí

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 50: Tùy em xử trí

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhưng có những tâm trạng tích tụ quá lâu sẽ rất dễ gây phản ứng ngược.
Có một lần Văn Nhạc Tri đang giải mã văn tự cổ mà thử đi thử lại vẫn không tìm ra manh mối, nóng nảy và mệt mỏi chồng chất, cuối cùng cậu bực mình quát Trình Bạc Hàn vài câu. Lời lẽ cũng không quá nặng nề, chỉ là “Sau này đừng có đến nữa” “Tranh thủ ly dị cho nhanh đi”.
Cả hai đứng ở đoạn đường rợp bóng cây, người đi lại tấp nập trong khuôn viên trường. Văn Nhạc Tri dựa vào cây hòe cổ có gốc to đến hai vòng tay ôm không xuể, đầu mày cau chặt, vẻ mặt dữ tợn nhưng đầy sức sống.
Trình Bạc Hàn đứng đối diện cậu cách một đoạn, im lặng rất lâu. Lâu đến nỗi Văn Nhạc Tri bình tĩnh lại, ý thức được mình vừa nói gì, bèn hơi lùi lại theo phản xạ.
Ngay khi cậu vừa lùi lại, Trình Bạc Hàn lập tức tiến lên một bước, kéo cậu vào lòng mình.
“Anh làm gì đấy! Bỏ em ra.” Văn Nhạc Tri dùng hết sức đẩy hắn, “Quân tử động khẩu chứ không động thủ nhé.”
“Không thả.” Giọng nói trầm thấp của Trình Bạc Hàn vang sát bên tai cậu.
Hai người giằng co, đẩy qua đẩy lại một hồi khá mất mỹ quan. Sinh viên đi ngang nghe thấy tiếng động ngó nhìn về phía này, Trình Bạc Hàn mới ôm chặt Văn Nhạc Tri rồi nấp ra sau gốc cây.
“Nhạc Tri,” Trình Bạc Hàn thả cậu ra, mặt mày tươi rói, ngũ quan sáng sủa, thoải mái như vừa gặp chuyện gì đó rất vui, “Em giận cá chém thớt thế thì tốt quá rồi.”
Văn Nhạc Tri: ??
“Sau này không phải trốn nữa đâu, cũng không phải sợ nữa.” Trình Bạc Hàn nắm lấy tay cậu, kéo cậu về phía lồng ngực mình.
“Bất luận gặp phải chuyện gì cũng cứ tiến lên một bước đi, tôi tùy em xử trí.”
Trời nắng, sân trường, dưới tán cây, Trình Bạc Hàn bảo, tôi tùy em xử trí.
Có những lúc Văn Nhạc Tri rất ghét sự thiếu kiên định của bản thân. Rõ ràng trong lòng đang đầy ấm ức mà lại dễ dàng để một câu nói khuấy động tâm trí. Tối hôm ấy về đến nhà, đầu óc cậu chẳng còn nghĩ được gì khác ngoài cái câu “Cứ tiến lên một bước đi, tôi tùy em xử trí” ấy.
Lòng cậu rối bời, ngổn ngang. Rõ ràng ngày nào cũng đã nhắc bản thân phải cảnh giác trước viên đạn bọc đường từ Trình Bạc Hàn, nhưng vẫn cứ không ngừng nới lỏng ranh giới tin tưởng của chính mình.
**
Bản thân Văn Nhạc Tri còn chưa suy nghĩ thấu đáo vấn đề đây, thế mà Trình Bạc Hàn đã công thành chiếm đất, tập hợp được một đội ngũ “đồng minh”.
Đầu tiên là bạn bè và bạn học xung quanh Văn Nhạc Tri, tiếp đó đến người nhà họ Văn. Có lần Trình Bạc Hàn đi công tác nước ngoài, người chưa về đến nơi thì mấy chiếc túi xách bản giới hạn đã đến trước, trong đó có cả mẫu dành cho nam.
Văn Sơ Tĩnh không hề dính bẫy, quẳng tất cả túi vào phòng thay đồ. Văn Nhạc Tri chưa từng chứng kiến chị động đến một chiếc nào cả. Trái lại chính cậu đã để ý và muốn dùng thử chiếc balo dành cho nam nọ tới trường một lần rồi.
Sau đó đến dịp sinh nhật Văn Sơ Tĩnh, Trình Bạc Hàn lại gửi một chiếc xe sang trọng tặng.
Văn Sơ Tĩnh lên xe nhà di động xem một vòng rồi mặt mày nặng trĩu bước xuống, không nói gì. Qua mấy hôm Văn Nhạc Tri phát hiện chiếc xe nhà di động vốn đỗ trong hầm gara biến mất bèn hỏi Văn Sơ Tĩnh là đâu rồi. Chị đáp đằng nào để đó cũng không dùng nên cho bạn thân mượn lái đi chơi.
Đến cuối tuần Văn Nhạc Tri trông thấy ảnh bạn của chị gái đăng trên mạng xã hội: đồng cỏ, trời sao, lều cắm trại sang trọng cạnh xe nhà di động, có cả ảnh đặc tả những bàn tay đang nâng ly chén chú chén anh.
Văn Nhạc Tri nhận ra chủ nhân của một trong số mấy bàn tay ấy là Văn Sơ Tĩnh.
Chiều chủ nhật, Văn Sơ Tĩnh và các bạn cùng nhau quay lại. Các chị gái nhiệt tình, phấn khởi nói chuyện rôm rả một lúc rồi ra về. Trong phòng khách chỉ còn hai chị em nhà họ Văn.
“Xe ổn phết, cơ mà em không phải áp lực đâu, chị sẽ quy đổi giá trị xe và túi xách ra để trả cậu ta bằng cách khác.” Văn Sơ Tĩnh vừa đi cắm trại ngoài trời về, cả người chìm đắm trong sự mãn nguyện với cuộc sống tươi đẹp, nhắc đến Trình Bạc Hàn cũng đỡ mỉa mai, châm chọc hơn trước.
“Cậu ta muốn tặng thì cứ để cậu ta tặng, cũng có cản được đâu.” Văn Sơ Tĩnh nói, “Chị lại muốn xem xem liệu cậu ta kiên trì được bao lâu đấy.”
Văn Nhạc Tri đang lẳng lặng lật giở sách, đáp lời Văn Sơ Tĩnh người nghe câu được câu chăng.
Bỗng Văn Sơ Tĩnh nhìn sang Văn Nhạc Tri, có lẽ chị đã nghĩ đến điều gì đó mà biểu cảm trên mặt chợt thay đổi: “Nhạc Tri, phía chị không vấn đề gì, chắc chắn sẽ ủng hộ em ly dị. Em thì sao? Trình Bạc Hàn âm thầm ra sức lâu như vậy, không phải em do dự rồi chứ hả?”
Văn Nhạc Tri lập tức gập sách lại nhìn sang, hơi căng thẳng: “Đâu ạ!”
Văn Sơ Tĩnh quan sát em trai một lượt từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, đầu mày nhướng lên: “Nhạc Tri, chuyện em có ly dị hay không không cần cân nhắc đến tình hình sự việc bên ngoài, cứ suy nghĩ theo nội tâm mình thôi. Chị không khuyên em được gì cả nhưng chị phải nhắc em, với tính tình thủ đoạn của Trình Bạc Hàn, em mà dao động, thiếu kiên định là cậu ta sẽ phát hiện ra nhược điểm của em cực kì nhanh, tung một đòn chí mạng đấy. Đến lúc ấy em muốn bỏ đi nữa thì sẽ không thể nào nữa.”
“Nhạc Tri, em thử hỏi mình xem, em còn muốn ở bên cậu ta không?”
Văn Nhạc Tri trầm mặc mấy phút, sau cùng đưa ra một đáp án không hề bất ngờ.
Cậu biết rất rõ, đằng sau những sự việc gây nên rạn nứt hôn nhân của cả hai là quan niệm về giá trị và tình yêu hoàn toàn khác biệt. Vấn đề lớn nhất của hai người vẫn luôn nằm ở sự quản thúc dày đặc, kín kẽ và ham muốn kiểm soát toàn diện, cực đoan của Trình Bạc Hàn. Kể cả ngoài miệng hắn nói sẽ sửa, nói đã hối hận, nhưng tỉ lệ hắn thật sự thay đổi được là bao nhiêu, thay đổi xong liệu có tái phạm nữa không, đây đều là những biến số chưa thể xác định.
Nếu đã vậy thì thôi đừng đến với nhau làm gì.
Văn Nhạc Tri nghĩ, cậu không muốn giẫm vào vết xe đổ, nếu làm lại từ đầu mà nhỡ cuối cùng vẫn phải ly dị, thì đối với cậu lẫn với Trình Bạc Hàn đều sẽ là một tai họa hủy diệt khác nữa.
Cậu thừa nhận mình có rung động trước những lời nói và hành động gần đây của Trình Bạc Hàn. Những lời hắn nói, những che chở, đau khổ và khao khát chân thành, chân thật ấy là điều mà Trình Bạc Hàn của ngày xưa tuyệt đối sẽ không thể hiện. Bất kì ai cũng nhìn ra hắn đang cố gắng lắm rồi.
Văn Nhạc Tri nghĩ, thậm chí có những khi chứng kiến Trình Bạc Hàn như thế cậu còn không kìm lòng được mà xót xa. Cậu phải nghĩ về rất rất nhiều cái xấu ở Trình Bạc Hàn mới có thể đè nén được thoáng xót xa nhỏ nhoi, mong manh ấy.
Song cho dù là vậy, cậu cũng không thể mạo hiểm đặt cược nốt phần đời còn lại của mình nữa.
**
Tháng 4 hàng năm là tháng hội thảo của bộ môn. Giai đoạn này Trang Mục sẽ giới thiệu các cơ hội học tập cho mười mấy sinh viên mình hướng dẫn, ví dụ dạy học thực tế, bồi dưỡng ở nước ngoài, giao lưu diễn đàn. Hễ hoạt động nào có lợi cho việc học là ông đều cố gắng tranh thủ để giành lấy. Có một giảng viên hướng dẫn tử tế như vậy là điều may mắn, thế nên nhóm sinh viên cũng rất nhiệt tình với các hoạt động học tập.
Trước việc Văn Nhạc Tri muốn đi giao lưu nửa tháng với sở nghiên cứu bên nước M, Văn Sơ Tĩnh khá lo lắng. 2 năm gần đây Văn Nhạc Tri liên tục gặp sự cố, đặc biệt là khi rời nhà đi xa, cứ gặp trắc trở, nguy hiểm. Tạm chưa nhắc việc bị Trình Bạc Hàn khống chế ở nước D, dư âm từ vụ bắt cóc lần trước vẫn còn đó, cậu lại muốn xuất ngoại tiếp.
“Chị, chị không phải lo đâu ạ, em đi cùng với nhóm Hà Yến, đến nơi còn có đàn anh đàn chị tiếp đón và trông nom. Lần nào ra ngoài cũng cả nhóm 5 6 người, đảm bảo không có vấn đề gì đâu.”
Văn Nhạc Tri thấy Văn Sơ Tĩnh hơi bị lo lắng thái quá, sốt ruột, bất an đi đi lại lại trong phòng làm việc, bèn in tờ lịch trình vừa nhận được trên điện thoại ra cho Văn Sơ Tĩnh xem.
Từng mốc thời gian, từng hoạt động đều được ghi chú rõ ràng, rành mạch, đính kèm theo danh sách thành viên tham gia. Nơi ở là một khách sạn nằm ngay đối diện sở nghiên cứu. Quả thật xét trên bề mặt thì đúng là không có gì đáng lo ngại cả.
“Được rồi, thế em đi đi.” Văn Sơ Tĩnh thỏa hiệp.
Sang nước M sẽ ở lại nửa tháng, Văn Nhạc Tri gửi vali chuyển phát nhanh sang trước mấy hôm, nhờ đàn anh bên đó nhận hộ. Lúc ra sân bay thì cậu rất gọn gàng, đơn giản, trong tay chỉ xách một chiếc vali cỡ nhỏ 20 inch với một túi đồ ăn vặt.
Hà Yến đã chờ cậu sẵn ở sảnh sân bay, cả hai gặp được nhau là bắt đầu hồ hởi như đi du xuân, gương mặt tươi rói, nụ cười rạng rỡ. Tuy rất thân thiết nhưng hai người hiếm khi có dịp đi đâu xa cùng nhau. Lần này mượn cớ học hành để rong chơi đường đường chính chính, thậm chí tối hôm qua Hà Yến còn vui quá mất ngủ.
Chỉ có điều khi bắt gặp cái người đi theo đằng sau Văn Nhạc Tri thì cậu ta không cười nổi nữa.
“Nhạc Tri, anh ta… Trình…” Hà Yến há hốc miệng, mắt nhìn chằm chằm cố định phía sau Văn Nhạc Tri, bộ dạng sốc nặng nề.
“Gì cơ?” Văn Nhạc Tri ngoái đầu nhìn theo tầm mắt Hà Yến, cũng phải ngỡ người.
Trình Bạc Hàn đang xách một chiếc vali cỡ to, mặc áo gió loại mỏng, đeo kính râm, ăn mặc như người đi xa lâu ngày, chào hỏi cả hai đầy tự nhiên.
Văn Nhạc Tri: “…Sao anh lại đến đây?”
Trình Bạc Hàn đáp ngắn gọn, súc tích: “Đi công tác.”
Câu trả lời nghe rất bình thường, Văn Nhạc Tri liếc sang Hà Yến theo phản xạ. Hà Yến lập tức đánh mắt ra hiệu với cậu: “Làm sao đây?”
Văn Nhạc Tri đáp lại bằng cái liếc mắt “Mày đừng hỏi tao, tao cũng không biết ông ta đang giở trò gì đâu”.
“Ở nước M.” Lần này chưa chờ Văn Nhạc Tri hỏi thêm, Trình Bạc Hàn đã chủ động nói luôn.
Song hắn không bảo đến nước M có việc gì. Văn Nhạc Tri không tiện hỏi thêm, cũng không thể kêu là “Anh đi theo em đấy à” chứ, thế thì nghe thật ảo tưởng sức mạnh. Cậu đành an ủi bản thân chắc là trùng hợp thật thôi.
Mãi đến lúc qua cửa kiểm tra an ninh, vào đến phòng chờ Văn Nhạc Tri mới thấy thực tế hơn một chút. Cậu trông sang Trình Bạc Hàn ngồi cách cậu một khoảng ghế, đối phương đã tháo kính râm, đang xem lại giấy tờ và thẻ lên máy bay của mình, chẳng khác gì một du khách bình thường.
Cậu và Hà Yến trao đổi ánh mắt kín đáo. Cậu liếc mắt “Mày đừng hỏi tao, tao cũng không biết ông ta đang giở trò gì đâu” thêm cái nữa.
“Sếp Trình đến nước M là vì có việc ạ?” Hà Yến đầu hàng, nhắm mắt nhắm mũi hỏi bừa.
Trình Bạc Hàn cất giấy tờ đi, nghiêng đầu ngó sang Hà Yến, khẽ cười đáp: “Cần gặp một đối tác bên ấy.”
Nghe vậy Văn Nhạc Tri thở phào nhẹ nhõm. Miễn không phải đặc biệt chỉ đi theo cậu là ổn rồi.
Nào ngờ còn chưa thở phào dứt hơi đã thấy Trình Bạc Hàn bổ sung thêm: “Một mình Nhạc Tri đi xa tôi không yên tâm lắm, lần này vừa khéo thời gian trùng hợp. Làm xong việc tôi sẽ sang gặp mọi người.”
Nói rồi hắn nhìn Văn Nhạc Tri: “Nhạc Tri, tôi đảm bảo không quấy rầy em, em muốn làm gì đều được cả, chỉ cần cho tôi đi theo thôi.”
Quãng đường lần này rất xa, phải bay đến mười mấy tiếng đồng hồ. Niềm phấn chấn ban đầu lẫn sự mất tự nhiên khi gặp phải Trình Bạc Hàn đều biến mất sạch sẽ chỉ sau 2 giờ bay.
Văn Nhạc Tri ngồi dựa ở ghế, ăn uống linh tinh, mệt thì chợp mắt một lúc, dậy rồi lại tiếp tục uống với ăn. Trình Bạc Hàn bên cạnh thì lu bù liên tục, cứ bật laptop làm việc suốt, cảm giác như không bao giờ hết việc vậy. Cơ mà chắc hắn phải mọc thêm con mắt thứ ba đâu đó, rõ ràng một giây trước còn đang chăm chú vào công việc mà ngay giây sau đã dự đoán chính xác nhu cầu của Văn Nhạc Tri, đói hay khát, lạnh hay nóng, chỗ ngồi không thoải mái hay là muốn đi vệ sinh.
Sau đó sẽ thực hiện ngay động tác tiếp theo dựa theo đúng nhu cầu từ cậu.
Hà Yến ngồi đằng sau hai người, mấy lần rướn người lên thì thầm to nhỏ với Văn Nhạc Tri. Trình Bạc Hàn cũng không mặt nặng mày nhẹ như trước nữa mà thi thoảng còn hùa theo phụ họa vài câu, bộ dạng bình dị, dễ gần khiến Hà Yến cực kì sửng sốt.
Chờ tới lúc máy bay hạ cánh thì bầu không khí giữa cả ba đã vô cùng hài hòa.
Trình Bạc Hàn luôn duy trì biểu cảm thân thiện, hòa nhã suốt. Kể cả xuống máy bay trông thấy trong số bạn học đến đón Văn Nhạc Tri có cả đàn anh Lâm thì sắc mặt hắn vẫn không hề biến đổi.
Văn Nhạc Tri hơi lúng túng né tránh, ánh mắt cứ vô thức liếc về phía Trình Bạc Hàn. Giờ mọi người mới chú ý tới người đàn ông cao lớn đi theo đằng sau. Nhóm đàn anh đàn chị này ra nước ngoài từ sớm nên không biết Trình Bạc Hàn, còn tưởng đây là bạn đi cùng chuyến bay.
Văn Nhạc Tri cũng không tiện giới thiệu, nhưng Trình Bạc Hàn đứng lẻ loi ở vòng ngoài chẳng ai để ý làm cậu không thoải mái. Vậy nên khi mọi người chuẩn bị rời sân bay thì Văn Nhạc Tri quay đầu bước tới trước mặt Trình Bạc Hàn, nói: “…Em đi đây.”
“Ừm.” Trình Bạc Hàn gật đầu, cười nói, “Em về với các bạn trước đi, cứ lo việc của em theo đúng kế hoạch là được. Tôi đi làm trước, chờ sắp xếp xong xuôi sẽ gọi điện cho em.” Nói xong hắn dừng giây lát, bổ sung thêm một câu, “Em không cần lo cho tôi đâu.”
Ai lo cho anh cơ!
Văn Nhạc Tri bĩu môi, nói: “Ò, được rồi.” Sau đó cậu xoay người bỏ đi mà không hề lưu luyến.
Trình Bạc Hàn đứng ở lối ra, mãi tới lúc Văn Nhạc Tri đã đi khuất nụ cười nhè nhẹ trên gương mặt hắn mới dần phai đi. Bụng dạ thì nghĩ, Nhạc Tri của hắn đúng là mềm lòng vô cùng. Không biết mình mà chỏng chơ, bơ vơ thêm một chút nữa thì Nhạc Tri sẽ phản ứng thế nào đây.
Cơ mà cái tên đàn anh Lâm này nặng vía, dai dẳng thật chứ!
Trình Bạc Hàn lấy điện thoại ra gọi, chỉ lát sau đã có một chiếc xe đỗ lại trước mặt hắn. Hắn báo địa chỉ cho tài xế, đây chính là khách sạn Văn Nhạc Tri sẽ lưu trú trong đợt học tập lần này.