Chương 51: Đồ tồi! Lừa cưới! Bắt nạt người khác!

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 51: Đồ tồi! Lừa cưới! Bắt nạt người khác!

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khách sạn nằm ngay cạnh viện nghiên cứu, là một tòa nhà kiểu cổ, tiện nghi không quá nổi bật nhưng bù lại rất yên tĩnh.
Văn Nhạc Tri và Hà Yến cất hành lý xong liền được mọi người rủ đi ăn ngay. Đã lâu không gặp, dĩ nhiên có vô vàn chuyện để trò chuyện. Văn Nhạc Tri hiếm khi được thoải mái như vậy, thử chút bia địa phương cùng mọi người, ăn tối đến tận 10 giờ mới giải tán. Tửu lượng của cậu và Hà Yến đều rất kém, uống vài ly đã bắt đầu choáng váng. Đàn anh Lâm không yên tâm nên đề nghị đưa cả hai về.
“Không cần đưa đâu, hai thằng đàn ông bọn em thì có sao đâu chứ?” Hà Yến nói lè nhè.
“Chỉ có mấy bước thôi, anh đưa cả hai về rồi lại quay lại.” Đàn anh Lâm nói. Mấy người bọn họ thì ở ký túc xá của viện nghiên cứu, nằm ngay bên kia đường so với khách sạn của Văn Nhạc Tri, thậm chí cửa sổ đối diện còn có thể nhìn thấy nhau.
Văn Nhạc Tri bám vào tay áo Hà Yến, cố gắng đi theo đường thẳng. Đàn anh Lâm lại gần định dìu cậu một tay nhưng cậu khéo léo tránh đi.
Đến sảnh khách sạn, Hà Yến muốn đi vệ sinh nên vội vàng chạy trước. Văn Nhạc Tri đang định theo cùng thì đàn anh Lâm lên tiếng gọi cậu. Văn Nhạc Tri dừng chân, xoay người lại, hai má ửng hồng, đôi mắt nheo lại cố gắng tập trung tiêu điểm.
Bộ dạng cậu làm đàn anh Lâm bật cười, lời muốn nói ra cũng dịu dàng hơn hẳn: “Nhạc Tri, em không cần tránh anh đâu. Chuyện trước đây mãi chưa nói rõ ràng với em được, thật sự ngại quá. Hôm ấy bất chấp việc em đã có người yêu hay chưa, anh cứ bốc đồng tỏ tình làm em khó xử lắm đúng không? Anh biết em kết hôn rồi, giờ anh cũng đã có đối tượng mình thích. Nếu em không để bụng thì mình bỏ qua chuyện ngày trước nhé, hai anh em mình vẫn là đàn anh đàn em, được không?”
Thái độ của đàn anh Lâm rất thành khẩn, ánh mắt cũng thẳng thắn và vô tư. Thực ra anh ta đã muốn giải thích rõ ràng từ lâu nhưng mãi không có cơ hội. Giờ gặp được Văn Nhạc Tri, anh liền tranh thủ lúc cả hai đang ở riêng để nói cho rõ ràng. Vậy thì sau này tiếp xúc cũng sẽ đỡ gượng gạo.
Bộ não đang say của Văn Nhạc Tri xử lý vấn đề tương đối chậm chạp. Cậu mất vài chục giây mới hiểu hết những gì đàn anh Lâm vừa nói. Hiểu ra rồi thì cậu nở một nụ cười thật tươi như trút được gánh nặng, ra sức gật đầu.
Đàn anh Lâm bật cười ha hả. Văn Nhạc Tri thực sự quá đáng yêu, chỉ tiếc là anh ta không có phúc phận đó.
Chúc ngủ ngon xong, đàn anh Lâm ra về ngay. Văn Nhạc Tri đứng yên tại chỗ, mò mẫm trong túi hồi lâu mới lấy được thẻ phòng, bước đi lảo đảo, loạng choạng về phía thang máy.
Thang máy nằm ở góc khuất của sảnh, cạnh đó có một chậu cây cảnh cao ngang người. Văn Nhạc Tri cúi đầu dán mắt vào điện thoại, tay run run trả lời chị gái một câu “Về khách sạn rồi ạ”, thế là bất ngờ đâm sầm vào người khác.
Cậu hốt hoảng kêu lên, vội giật lùi về sau, bỗng nhiên eo cậu bị người kia ôm lấy.
“Anh… sao lại ở đây?” Văn Nhạc Tri ngây người hồi lâu, chỉ hỏi được đúng một câu.
“Làm xong việc rồi nên quay lại thôi.” Trình Bạc Hàn vẫn đang ôm cậu, hai gương mặt gần sát nhau. Mùi rượu quanh người Văn Nhạc Tri không quá nồng nhưng hiển nhiên cậu không tỉnh táo cho lắm.
Văn Nhạc Tri cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Trình Bạc Hàn phả lên mặt khi nói chuyện, biểu cảm của đối phương chưa rõ ràng. Cậu thử quan sát kỹ hơn để phân biệt, chắc tạm gọi là… tâm trạng ổn định?
“Anh ở đây làm gì!” Dù có ngớ ngẩn đến mấy cậu cũng phải biết là Trình Bạc Hàn đi theo mình. Ngay cả khi thời gian và địa điểm công tác trùng hợp thật thì cũng không thể nào lại trùng hợp đến mức chọn cùng một khách sạn được.
“Sao tôi lại không được ở đây?” Trình Bạc Hàn hỏi ngược lại. “Với cả, ở đâu cũng chẳng trở ngại việc em và đàn anh trò chuyện vui vẻ.”
Mấy chữ “trò chuyện vui vẻ” được nhấn rất mạnh. Song gương mặt Trình Bạc Hàn vẫn điềm tĩnh, không hề thấy vẻ cáu tiết, điên lên mỗi khi bắt gặp ai xuất hiện quanh Văn Nhạc Tri như trước nữa.
“Kệ anh,” Văn Nhạc Tri lầm bầm một tiếng, giãy ra, vỗ một cái vào cánh tay đang ôm eo mình, “đằng nào cũng không liên quan đến em.”
“Sao lại không liên quan?” Trình Bạc Hàn thả lỏng tay nhưng vẫn đỡ hờ phía sau Văn Nhạc Tri, cũng lầm bầm bắt chước cậu, “Đã ly dị đâu.”
Văn Nhạc Tri lập tức nâng cao cảnh giác, trừng mắt nhìn Trình Bạc Hàn. Cậu uống say rồi, cảm thấy toàn thân tràn đầy dũng khí, chẳng sợ Trình Bạc Hàn chút nào, liền học theo chị gái, cao giọng cất tiếng:
“Sếp Trình, anh lại định giở trò cũ đấy à?”
Khoảnh khắc im lặng kéo dài vài giây. Trình Bạc Hàn ngẩn người vì bị cậu mắng, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Cái đầu trì trệ của Văn Nhạc Tri thoát khỏi tầm kiểm soát. Bỗng dưng cậu lấn lên nửa bước, gần như áp sát Trình Bạc Hàn, sau đó cậu duỗi tay dồn sức đẩy mạnh vào lồng ngực đối phương một cái.
“Em tiến lên một bước, anh tùy em xử trí.” Cậu la hét, “Giờ em muốn đánh anh, đồ trai đểu! Lừa cưới! Bắt nạt người khác!”
Trình Bạc Hàn túm lấy bàn tay đang đẩy loạn xạ của Văn Nhạc Tri, còn tranh thủ bóp nhẹ mấy cái. Hắn thực sự chỉ muốn ôm chặt bé con say rượu đang lên cơn này vào lòng mình.
“Đúng, tôi tự nói, sau này tôi tùy em xử trí. Em muốn đánh muốn chửi tôi đều được hết, tôi là trai đểu, là tên khốn, còn bắt nạt người khác nữa. Nhưng có một điều tôi không nhận, tôi không lừa cưới.”
“Ờ, anh không lừa cưới, anh là ép cưới, cướp cưới!”
“Ừ, tôi sai rồi, tôi nhận hết. Nhưng nếu không cướp thì em đã đi theo người khác luôn rồi, làm gì đến lượt tôi nữa. Bây giờ về phòng ngủ được không nào? Về phòng đã rồi em hẵng phê phán tôi tiếp nhé?”
Vừa nói Trình Bạc Hàn vừa vòng một tay ôm lấy vai Văn Nhạc Tri, khéo léo kéo cậu vào lòng, tay kia ấn nút thang máy.
Hắn hoàn toàn không đề phòng, bỗng dưng Văn Nhạc Tri bấu vào bả vai hắn rồi há miệng cắn phập một cái.
Cơn đau nhức nhối lan tỏa từ bả vai, Trình Bạc Hàn xuýt xoa một tiếng. Toàn bộ nửa bên người căng cứng nhưng hắn vẫn bất động, mặc cho Văn Nhạc Tri cắn.
Văn Nhạc Tri cắn đến mỏi rồi mới chịu nhả miệng: “Ế? Sao anh không phản ứng?” Nói xong cậu còn quay ra kéo xộc cổ áo Trình Bạc Hàn, muốn xem mình cắn chưa đủ mạnh hay sao.
Một loạt động tác táy máy của cậu làm yết hầu Trình Bạc Hàn lên xuống mấy lần. Hắn dứt khoát kẹp một tay ở eo cậu, xốc cả người cậu lên, bước vào thang máy.
Hai chân bỗng dưng nhấc bổng khỏi mặt đất, cảm giác lơ lửng khiến Văn Nhạc Tri hoảng loạn theo bản năng. Tay cậu cố tóm chặt vai Trình Bạc Hàn. Đợi đến khi nhận thức được tình hình thì lại tức tối, chân bắt đầu đá loạn xạ, giãy giụa đòi xuống.
“Yên xem nào!” Trình Bạc Hàn khẽ quát, cấu một cái vào hông cậu, không hề mạnh nhưng rất có sức răn đe. Quả nhiên môi Văn Nhạc Tri méo xệch, cậu giật mình không dám cựa quậy nữa.
Suốt dọc đường lên tầng trên cùng, đi đến tận cửa phòng Văn Nhạc Tri cả hai đều không gặp ai, có lẽ là do giờ đã khá muộn. Văn Nhạc Tri còn đang mong chờ nếu Hà Yến có chút lương tâm nào, thì có lẽ sẽ phát hiện ra mình mãi lâu chưa lên phòng và xuống sảnh tìm mình.
Nhưng Trình Bạc Hàn đã quét thẻ mở cửa phòng cậu rồi mà lương tâm của Hà Yến vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.
“Sao anh biết phòng em, anh, anh đừng có vào theo.”
Văn Nhạc Tri vẫn đang bị Trình Bạc Hàn giữ chặt ở khuỷu tay. Do bị siết đúng chỗ eo bụng nên nói năng hơi lắp bắp. Trình Bạc Hàn thả cậu xuống giường để cậu ngồi vững vàng, sau đó quỳ một gối xuống sàn cởi giày cho Văn Nhạc Tri.
“Tôi ở phòng ngay đối diện phòng em, yên tâm, chưa được em đồng ý sẽ không quấy rầy em.”
Trình Bạc Hàn cúi đầu cởi hết giày và tất ra cho Văn Nhạc Tri. Ngồi máy bay lâu chắc chắn mỏi lắm, hắn dùng tay nhẹ nhàng xoa bóp mấy huyệt vị ở lòng bàn chân cho cậu. Ngoài miệng Văn Nhạc Tri bất mãn lẩm bẩm càu nhàu nhưng cơ thể thì rất thật thà, được bóp xong một bên chân liền duỗi tiếp chân còn lại ra.
Trình Bạc Hàn hơi tê chân, bèn dứt khoát khoanh chân ngồi xuống, tóm lấy cả hai chân Văn Nhạc Tri trong tay nắn bóp.
Văn Nhạc Tri nói: “Thế thống nhất trước rồi đó, em và anh không can thiệp lẫn nhau. Anh làm việc của anh còn em học của em. Ò, bên này, chỗ mắt cá hơi đau, xoa nhẹ thôi.”
“Với cả, đàn anh Lâm giúp đưa em về khách sạn là lễ phép xã giao thông thường thôi. Mong anh giữ lý trí, đừng có giống như trước đây.” Có vẻ Văn Nhạc Tri bỗng dưng nhớ đến chuyện này, quyết định cứ nói thẳng mất lòng trước được lòng sau thì hơn. Tuy Trình Bạc Hàn luôn miệng hứa không can thiệp nhưng lần nào người này chẳng giống kiểu cậu bé chăn cừu hô “Sói! Sói!”, mức độ đáng tin cậy cực kỳ thấp.
“Như trước đây là như nào?” Trình Bạc Hàn bắt được ngay sơ hở trong lời nói của cậu, đáp thẳng thừng: “Ghen ấy hả? Em không biết chắc tôi phải ghen sao? Bọn chúng nó toàn lòng lang dạ sói với em.”
Nghe thấy, Văn Nhạc Tri vỗ đệm rõ to: “Lần này đàn anh Lâm nói rõ ra với em rồi, người ta thích người khác rồi kia kìa, không thích em nữa, anh đừng có hở tí là dọa nạt như thế!”
“Làm sao, không thích em nữa em còn thất vọng đấy à?”
“Anh!” Logic của hắn làm Văn Nhạc Tri quay mòng mòng, thoáng cái đã tức điên không nói được câu nào tiếp.
“Không thích em là đúng rồi, cậu ta dám sao? Cậu ta xứng sao?” Trình Bạc Hàn lạnh lùng cười nhạt, “Đàn anh Vuông.”
Văn Nhạc Tri ngớ người ra, không hiểu lại mọc ra một đàn anh Vuông nào nữa: “Anh bảo… ai cơ?”
“Ước lượng người cao gần mét 8, nặng tầm 80 kg,” Trình Bạc Hàn ngẩng đầu lên nhìn gương mặt nhỏ xíu đầy nghi hoặc của Văn Nhạc Tri, bóng gió nói móc, “chả phải đàn anh vuông thành sắc cạnh thì là gì!”
Văn Nhạc Tri: “…”
“Sao anh còn đi đặt biệt danh cho người khác thế hả?” Văn Nhạc Tri nhịn mãi không nhịn được, lời lẽ trách móc nhưng giọng thì rung rung vì nín cười.
“Tôi có sao nói vậy thôi.” Trình Bạc Hàn đính chính. “Mà cậu ta cũng hợp nghiên cứu chữ tượng hình thật, dù sao bản thân cậu ta cũng đã y hệt chữ tượng hình rồi.”
Nhất thời Văn Nhạc Tri không biết nên sửng sốt trước việc Trình Bạc Hàn đặt biệt danh nhố nhăng cho người khác hay nên sững sờ trước sự độc mồm độc miệng của hắn nữa, cạn lời nghẹn họng luôn.
Cuối cùng cậu rút chân ra, quay mặt đi chỗ khác không nhìn Trình Bạc Hàn: “Anh về đi, em đi ngủ đây.”
Trình Bạc Hàn ngửa đầu nhìn Văn Nhạc Tri, vừa khéo thoáng thấy được chiếc cằm hơi nhọn của cậu, sờ vào chắc sẽ thích lắm. Hắn miết ngón tay vân vê thật mạnh để kìm nén cơn ngứa ngáy trong lòng, chậm rãi đứng lên, phủi quần, nói: “Thế em ngủ mau đi, sáng mai tôi sang gọi em dậy ăn sáng.”
“Em không ăn, mai em phải ngủ nguyên ngày cơ. Đã bảo không can thiệp lẫn nhau cơ mà, anh vô công rỗi nghề chắc?”
“Rồi rồi rồi, thế em cứ ngủ nguyên ngày.” Trình Bạc Hàn quyết định không tranh luận với đứa trẻ say rượu. “Tôi không can thiệp gì vào chuyện của em, tôi chỉ rủ em ăn sáng chung thôi mà, em không muốn thì cứ từ chối tôi là được. Tôi cũng có giận đâu.”
“Hờ hờ…” Văn Nhạc Tri cười khẩy hai tiếng, trở mình nằm lăn ra giường. Cậu buồn ngủ lắm rồi, vừa nãy Trình Bạc Hàn còn xoa bóp cho cậu quá thoải mái, lúc này đã không thể mở mắt ra nổi nữa. Trước khi chìm vào giấc ngủ say cậu còn không quên cà khịa một câu:
“Cái đồ Husky giả sói.”