Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát
Chương 52: Sự mềm lòng duy nhất
Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hôm sau, Văn Nhạc Tri chưa kịp ngủ đến trưa đã giật mình tỉnh giấc bởi tiếng gõ cửa liên hồi.
“Không phải đã nói là không được can thiệp...” Văn Nhạc Tri bực bội mở cửa, lời còn chưa dứt đã nhận ra người đứng ngoài là Hà Yến, cậu lập tức im bặt.
Hà Yến bước vào phòng, thấy Văn Nhạc Tri đầu tóc rối bù vì ngủ liền đẩy cậu vào nhà tắm. “Nhanh lên đánh răng rửa mặt đi.”
Hai mươi phút sau, Văn Nhạc Tri chỉnh tề hơn một chút, quay lại ghế sofa ngồi thẫn thờ.
“Này, có phải anh ta đến tìm mày không?” Hà Yến hỏi Văn Nhạc Tri.
“Ở ngay đối diện đây này.” Văn Nhạc Tri hơi nghiêng đầu về phía cửa phòng mình.
Hà Yến giật mình: “Ố? Thảo nào! Tối qua anh ta cứ để bọn mình về trước, tao còn nghĩ sao không giống phong cách thường ngày của anh ta chút nào, hóa ra là đã đợi sẵn ở đây rồi!”
“Anh ấy nói có việc chứ đâu phải theo tao, mà cũng không thể đuổi người ta về.” Văn Nhạc Tri đáp. “Nói thật là có đuổi cũng chẳng đuổi được. Nhưng hôm qua bọn tao đã vạch rõ ràng rồi, không can thiệp vào chuyện của nhau, ai làm việc người nấy.”
“Tối qua anh ta đã đến tìm mày rồi sao?”
“Chứ còn gì nữa!” Nhắc đến chuyện này Văn Nhạc Tri lại thấy bực mình. “Mày chạy mất dép từ đời nào rồi, có thèm quan tâm tao về chưa đâu.”
“Xin lỗi nha, tao cứ nghĩ có đàn anh Lâm đi cùng mày rồi thì yên tâm, nên mới lên phòng trước. Tuy đàn anh Lâm từng có ý với mày nhưng lần này tao thấy anh ấy rất tự nhiên, hôm nào hai người nói chuyện rõ ràng, phân định rạch ròi xong là sẽ không ngại nữa đâu, sau này mọi người vẫn là bạn bè thôi!”
“Đã phân định rõ ràng từ hôm qua rồi.”
“Ô? Nhanh vậy sao, tao đã bỏ lỡ nhiều chuyện thế này ư! Đàn anh Lâm chủ động nhắc đến trước à? Anh ấy nói gì?” Hà Yến tràn đầy tinh thần hóng hớt.
“Thì anh ấy nói là cứ cho qua đi thôi, đàn anh Vuông...”
Nói đến đây, Văn Nhạc Tri đột ngột dừng lại.
Hà Yến ngơ ngác một lúc rồi hỏi: “Đàn anh Vuông? Đó là ai?”
“…Đàn anh Lâm đã có người mình thích rồi, thôi không nói nữa đâu.” Văn Nhạc Tri thấy phiền vì những câu hỏi này, chẳng hiểu có phải mình bị Trình Bạc Hàn lây không nữa mà cứ hễ nhắc đến đàn anh Lâm là trong đầu lại tự động hiện ra hình vuông. Lỡ sau này gặp chính chủ mà lỡ lời thì chết dở.
Cậu tự nhủ mình không được nghĩ đến hình vuông nữa, cố gắng chấn chỉnh lại tinh thần, đứng dậy khỏi ghế sofa, nhanh chóng bật chế độ học sinh xuất sắc.
“Đi thôi, đi tham quan!”
**
Tinh thần học tập và sự nỗ lực bền bỉ của Văn Nhạc Tri khiến người ngoài phải cảm thán, khâm phục.
Mấy ngày sau đó, cậu không nghe tọa đàm thì sẽ tham gia các buổi thực hành, tuyệt nhiên không có chuyện lượn lờ lười biếng như người khác. Giờ nghỉ cũng không ngồi yên, hoặc đi xem bảo tàng hoặc vùi mình trong thư viện. Mấy anh chị chưa quen cậu lắm, sau khi chứng kiến cách học của cậu cũng không dám xem nhẹ cậu chút nào nữa. Hóa ra, học trò tâm đắc của giáo sư Trang hoàn toàn không phải kẻ chỉ dựa dẫm gia thế như lời đồn thổi, mà trình độ tích lũy, lượng kiến thức bồi dưỡng lẫn năng khiếu trực giác của cậu đều vượt xa người thường.
Có người ngậm thìa vàng ngay từ khi sinh ra, vậy mà người này lại còn dốc sức nỗ lực hơn những kẻ khác nữa.
“Cậu ấy mà đã vào trạng thái học tập thì kể cả cháy nhà cũng phải gom hết tài liệu ghi chép vào đã rồi mới chạy được.” Hà Yến nằm trên ghế sofa, giở quyển sổ tay du lịch địa chất, vừa tính xem nên đi đâu chơi vừa trả lời câu “Rủ Nhạc Tri đi công viên địa chất quốc gia chung luôn” trong nhóm chat.
Đàn anh Lâm: [Đi chung đi Nhạc Tri, hiếm lắm mới ra nước ngoài một chuyến, lúc cần vẫn nên thư giãn chứ.]
Văn Nhạc Tri liếc qua tin nhắn trong nhóm, vốn dĩ cậu cũng có nói không đi đâu, tại Hà Yến đã dựng hình tượng sinh viên xuất chúng cho cậu, cố tình nói mấy câu ngược đời đó. Thực ra trước nay trong các mối quan hệ xã giao, Văn Nhạc Tri luôn giữ đúng nguyên tắc thuận theo số đông, chưa bao giờ có hành động tiên phong dẫn đầu hay tụt lại phía sau cả, vì cả hai kiểu này đều rất nổi bật, dễ gây chú ý. Đảm bảo thuận theo số đông là tiêu chí xử sự cơ bản để hòa đồng của cậu, cũng chính vì thế nên trong mắt người khác, hình ảnh cậu luôn luôn gần gũi, dễ chịu.
Chỉ riêng Trình Bạc Hàn nhìn thấu rằng sự thuận theo số đông ở cậu trên thực tế lại chính là sự lạnh nhạt. Đồng thời, hắn cũng tóm gọn được cái tính thờ ơ với tất cả mọi thứ, chỉ bận tâm đến người nhà của cậu.
Văn Nhạc Tri thơ thẩn một hồi, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn cũng chưa nhìn thấu được hết đâu. Còn phải tùy đối tượng nữa chứ, động phải Trình Bạc Hàn cậu chẳng loạn hết cả lên đó sao?
Mấy ngày nay, Trình Bạc Hàn lại đàng hoàng đến bất ngờ, bảo không can thiệp vào chuyện của nhau thì thật sự không xuất hiện nữa. Mỗi lần chuẩn bị ra vào phòng, Văn Nhạc Tri đều vô thức tần ngần giây lát, không rõ là xuất phát từ tâm tư gì, để dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh phía đối diện. Song bên kia yên ắng vô cùng, như thể chẳng có ai ở đó cả.
Cậu khịt mũi hừ một tiếng, nghĩ bụng Trình Bạc Hàn đang đùa mình đấy sao, có khi chưa chắc đã ở phòng kia, chẳng hiểu đã chạy đi đâu rồi nữa.
Tâm trạng hơi kém, cậu nghĩ ra ngoài đi dạo cũng tốt, bèn cầm điện thoại lên gõ lạch cạch.
Văn Nhạc Tri: [Được, thấy bảo ở đó có dạng địa hình Đan Hạ, muốn đi xem lâu rồi.]
Đàn anh Lâm: [Thế được, chốt nhé, bọn mình thuê một xe lớn đi chung.]
Thoáng chốc, nhóm chat xôn xao hẳn lên, có người còn hỏi có thể dẫn người nhà theo được không. Thế là cả hội bắt đầu ồn ào bàn tán, một đàn chị bảo hễ có bạn trai, bạn gái bên cạnh thì cứ dẫn theo hết. Rồi mọi người chuyển sang thảo luận trưa sẽ mang gì đi ăn, cần chuẩn bị những gì, tất cả đều cực kỳ phấn khởi.
Sáng thứ Bảy, Văn Nhạc Tri đeo ba lô đã chuẩn bị sẵn sàng rời phòng, vừa đặt chân ra ngoài thì cậu trông thấy cánh cửa đối diện bật mở. Trình Bạc Hàn xách một chiếc túi du lịch cực lớn trong tay, mặc áo gió màu be, trông hắn tràn đầy sức sống trong phong cách vận động dã ngoại.
“Tôi đi công viên địa chất với em.” Trình Bạc Hàn nói với Văn Nhạc Tri đang ngơ ngẩn. Hắn tạm ngừng giây lát rồi làm bộ làm tịch hỏi thêm một câu, “Được không?”
“Sao anh biết bọn em định đi công viên địa chất?” Văn Nhạc Tri chớp mắt mấy cái, nghĩ bụng mấy ngày nay cũng có thấy Trình Bạc Hàn đâu, sao đối phương lại biết được nhỉ.
Đúng lúc này, một căn phòng khác cách đó không xa trên hành lang cũng mở cửa, Hà Yến vội vàng chạy ra, thấy hai người đang đứng đối diện trước phòng thì lúng túng giải thích với Văn Nhạc Tri: “Tối qua tao chạm mặt sếp Trình, anh ấy hỏi tao cuối tuần có định làm gì không… nên tao kể thôi.”
Văn Nhạc Tri trừng mắt nhìn Hà Yến một cái, im lặng hồi lâu không lên tiếng, cũng chưa nói là có được hay không.
“Tôi chuẩn bị ít đồ ăn với hoa quả mang theo cho mọi người ăn.” Trình Bạc Hàn nhấc chiếc túi du lịch trong tay lên minh họa, liếc sang Hà Yến rồi nói tiếp: “Mấy hôm trước tôi sang thành phố S một chuyến, bên đó có dự án cần thống nhất, tối qua mới về. Trước khi đi đã nhờ trợ lý chuẩn bị các thứ này, cũng không rõ mọi người có thích ăn không nữa, đây là đặc sản ở thành phố S thôi, có thịt bò muối, bánh sữa, sandwich nướng, bánh thịt hun khói, à đúng rồi, cả tôm hùm đất nữa.”
“Tôm hùm đất!!” Hà Yến nghe thế nhảy cẫng lên. “Tôm hùm đất hấp đường phố nổi tiếng ở thành phố S ấy ạ?”
Trình Bạc Hàn cười theo: “Ừ, nhưng không mua ngoài phố đâu vì sợ không đảm bảo vệ sinh, ăn vào đau bụng, mà đặt ở Blue Town. Sáng nay họ vừa đưa đến, còn đang nóng hổi đây này!”
Blue Town là nhà hàng 3 sao Michelin cực kỳ nổi tiếng ở thành phố S, món đặc trưng chính là tôm hùm đất hấp. Hà Yến đã nghe danh từ lâu mà mãi chưa có cơ hội đến ăn thử. Giờ cậu ta đang nhìn chằm chằm vào chiếc túi du lịch trong tay Trình Bạc Hàn, mắt sáng quắc lên.
Song cậu ta vẫn còn chút lý trí, ngó sang Văn Nhạc Tri rồi lại ngó tiếp Trình Bạc Hàn, miệng với não đấu tranh vật lộn một phen:
“Bọn mình… à thì, Nhạc Tri, trên xe vẫn còn chỗ đó.”
Văn Nhạc Tri căm hờn, cay cú trợn mắt nhìn Hà Yến.
“Thế này đi, nếu không tiện thì thôi.” Trình Bạc Hàn nhìn Văn Nhạc Tri lên tiếng, biểu cảm vẫn giữ nguyên, “Mọi người cứ cầm đồ theo mà ăn, một mình tôi ở lại cũng không ăn hết, phí của.”
Văn Nhạc Tri ngơ ngác, có vẻ không ngờ Trình Bạc Hàn lại nhượng bộ đến thế, nhất thời cậu cũng không biết phải nói sao.
Đang giằng co thì điện thoại của Hà Yến reo lên, đàn anh Lâm bảo xe đang chờ dưới tầng rồi, gọi hai người xuống cho sớm. Hành lang rất yên tĩnh, cả ba đều nghe rõ mồn một.
“Để tôi xách lên xe cho, đi nào.” Trình Bạc Hàn nói.
Chiếc xe du lịch 16 chỗ đang đỗ ở cổng khách sạn, đàn anh Lâm đứng ngoài xe, thấy nhóm ba người Văn Nhạc Tri đi xuống thì chỉ ngạc nhiên giây lát rồi lịch sự chào hỏi ngay: “Sếp Trình đi chung ạ!”
Trình Bạc Hàn xách túi để lên xe, thấy Văn Nhạc Tri đã yên vị bèn định quay người xuống.
Hà Yến đứng cạnh đó hơi sốt ruột, thật lòng mà nói, người ta đã làm đến mức đó, trang bị quần áo đầy đủ luôn rồi, đưa đồ lên xe xong lại đuổi người ta xuống thì thật bất lịch sự quá. Huống hồ từ lúc Trình Bạc Hàn lên xe, bao nhiêu cặp mắt hóng hớt đang dán chặt theo dõi kìa! Cậu ta ra sức đằng hắng một tiếng rõ to, xong lại nôn nóng liếc nhìn Văn Nhạc Tri liên tục.
“…Ngồi đi vậy.” Ánh mắt Văn Nhạc Tri lượn lờ xung quanh, giọng rất thấp, không buồn nhìn ai, bộ dạng tương đối bất đắc dĩ.
Trình Bạc Hàn còn chưa kịp phản ứng thì Hà Yến đã vội vàng đáp lời: “Sếp Trình, anh ngồi xuống mau đi, đoàn mình chuẩn bị xuất phát đấy.”
Văn Nhạc Tri: “…”
Xe chạy trên tuyến đường cao tốc ngoại ô vắng lặng, mọi người trong xe trò chuyện, cười đùa vui vẻ, bầu không khí rất nhẹ nhõm.
Văn Nhạc Tri rúc mình vào ghế, nhanh chóng nhắm mắt thiếp đi. Trình Bạc Hàn ngồi ngay cạnh cậu, thấy cậu ngủ thì đưa tay xoay vai cậu ra cho thoải mái hơn chút, không là chốc nữa kiểu gì cũng ngoẹo cổ.
Bên này hai người hài hòa êm đềm. Bên kia, điện thoại lại nổ tin nhắn tới tấp.
Không rõ ai đã lập một nhóm mới có tất cả mọi người trên xe, trừ Văn Nhạc Tri.
Tiểu Điềm Điềm: [Anh siêu đẹp trai kia là chồng Nhạc Tri à? Ôi trời ơi, đẹp trai quá đi mất, còn ân cần nữa chứ.]
WANG: [Nghe nói Nhạc Tri kết hôn lâu rồi, còn tưởng là tin đồn linh tinh, hóa ra là thật.]
Mạt Mạt: [Mà tớ thấy Nhạc Tri có vẻ không ưa anh này lắm đâu, hai người họ đang cãi nhau à? Hà Yến, cậu nói gì đi chứ, cả năm vừa rồi bọn chị ở nước ngoài, đã bỏ qua bao nhiêu tin tức hay ho rồi!]
Hà Yến: [Cụ thể em cũng không rõ, nhưng giờ hai người họ đúng là quan hệ hợp pháp nha.]
Dĩ nhiên Hà Yến không dám kể hai người đang kì kèo ly dị, mình còn từng tìm luật sư bàn bạc vụ ly hôn hộ Văn Nhạc Tri nữa! Cứ nghĩ đến việc này là Hà Yến lại toát mồ hôi lạnh. Cậu ta không nhìn ra được trạng thái hiện tại của hai người họ là thế nào, nhưng xét tổng thể các biểu hiện trước mắt thì Trình Bạc Hàn đang rất nỗ lực theo đuổi lại Văn Nhạc Tri, bao gồm cả những chuyện ở Đại học Y trước đó, hoàn toàn không giấu giếm mong muốn làm lành.
Còn Văn Nhạc Tri, chưa rõ cậu ấy nghĩ gì trong lòng nhưng nếu cứ duy trì tình hình này tiếp, Hà Yến suy tư, sự mềm lòng duy nhất mà Văn Nhạc Tri dành cho Trình Bạc Hàn đây sẽ sớm có kết quả thôi.