Chương 53: Đáng lẽ tôi nên độc đoán đến cùng

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát

Chương 53: Đáng lẽ tôi nên độc đoán đến cùng

Đoạt Lấy - Cô Ấy Vừa Đi Vừa Hát thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sự yêu thích và chào đón của cả nhóm dành cho Trình Bạc Hàn lên đến đỉnh điểm khi họ nhìn thấy túi đồ ăn lớn. Ngay cả đàn anh Lâm cũng gạt bỏ sự ngượng nghịu, hết lời khen ngợi món tôm hùm đất hấp đúng là cực phẩm trần gian.
Trình Bạc Hàn lớn tuổi hơn nhóm sinh viên khá nhiều, nhưng khi ngồi giữa mọi người, hắn không hề tỏ vẻ bề trên hay cố gắng hòa nhập, mà chỉ hành xử rất tự nhiên, khiến mọi người cảm thấy thoải mái. Chỉ sau một bữa trưa, cả hội đã chấp nhận vai trò “chồng Văn Nhạc Tri” của hắn, thậm chí còn gọi “anh Bạc Hàn” đầy thân thiết, không còn xem hắn là một doanh nhân lớn xa cách, khó gần nữa.
Văn Nhạc Tri thầm nghĩ, cái nguyên tắc hòa nhập theo số đông nhỏ bé của cậu mang ra so sánh với khả năng chi tiền của giới tư bản, đúng là chẳng thấm vào đâu.
Khu vực công viên địa chất rộng lớn mênh mông, không chỉ có dạng địa hình Đan Hạ ngoạn mục khiến người ta kinh ngạc mà còn có những khe nứt mặt đất do lũ lụt quét qua tạo thành. Từ trước đến nay, Văn Nhạc Tri luôn rất thích núi sông hùng vĩ, cậu ngồi trên chỗ cao cầm miếng bánh thịt xông khói vừa ăn vừa ngắm, cảm thấy ngắm mãi cũng không đủ.
Trình Bạc Hàn ngồi bên ngoài chiếc lều cắm trại gần đó, ở vị trí mà chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy Văn Nhạc Tri. Hắn rửa tay rồi đeo găng tay dùng một lần vào, ngồi một lúc đã bóc xong nguyên một đĩa tôm hùm đất.
Hà Yến ở gần đó hơi ngạc nhiên: “Cho Nhạc Tri ạ? Cậu ấy không ăn mấy món hải sản có vỏ như tôm cua.” Hai người là bạn cùng phòng lâu như vậy rồi, cậu ta chưa từng thấy Văn Nhạc Tri đụng vào món này.
“Có ăn đấy.” Thấy đã bóc được khá nhiều, Trình Bạc Hàn cởi găng tay ra vứt vào túi rác, chọn thêm mấy miếng dưa lưới đã cắt sẵn từ đống đồ ăn bày la liệt. Hắn bưng đĩa thức ăn đứng dậy, cúi đầu chợt thấy vẻ mặt Hà Yến vẫn còn hoài nghi, đành giải thích thêm: “Em ấy lười, bóc sẵn ra đút tận miệng là sẽ ăn thôi.”
Hà Yến như bị giáng một đòn chí mạng.
Văn Nhạc Tri với tâm trạng phấn khởi ăn hết một đĩa thịt tôm hùm đất, chấm ngập nước chấm, thấy ngon lành tuyệt vời.
Thấy cậu ăn vui vẻ, biểu cảm của Trình Bạc Hàn hơi rung động, vẻ mặt rất mãn nguyện, tâm trạng cũng tích cực hơn nhiều.
—— Đây là lần đầu tiên hắn tham gia các hoạt động xã giao của Văn Nhạc Tri, khi hòa nhập vào mới nhận ra Văn Nhạc Tri được yêu mến hơn hắn tưởng tượng nhiều. Dù là nam hay nữ, khi tiếp xúc với cậu đều rất dễ xiêu lòng và yêu mến. Ngay cả đàn anh Lâm, rõ ràng đã nói chuyện rõ ràng, rành mạch, rõ ràng có hẳn người chồng chính thức là hắn ở đây mà đối phương vẫn cứ vô tình hay cố ý quan tâm đến Văn Nhạc Tri.
Trình Bạc Hàn gán những biểu hiện này cho bản năng hướng tới cái đẹp vốn có của loài người. Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn không bận lòng.
Thực tế thì hắn tức chết đi được ấy chứ, hắn chỉ khao khát ‘xử lý’ hết tất cả những kẻ thích Văn Nhạc Tri, song hắn biết mình không thể làm thế.
Bề ngoài hắn vẫn che giấu rất kỹ, duy trì hình tượng người chồng đảm đang, dịu hiền, đầy kinh nghiệm và khéo léo.
“Nếu thích ăn thì vài hôm nữa dẫn em đến thành phố S, ăn món còn nóng hổi, mới ra lò, thơm ngon nữa.” Trình Bạc Hàn nói. Văn Nhạc Tri đáp không chút do dự: “Không đi đâu.” “Bóc sẵn cho em cũng không đi à?” “Không đi, em nhiều việc phải làm lắm, không vì một miếng ăn mà chạy xa như vậy đâu.”
Câu này thì là thật, Văn Nhạc Tri không quá ham ăn uống, đặc biệt là chuyện ăn uống cậu còn lười hơn, ít khi nào cậu lãng phí thời gian cho những việc mình không hứng thú. Đương nhiên, nếu được đút tận miệng thì lại là chuyện khác.
“Xem như đi với tôi một chuyến, vẫn không được sao?” Trình Bạc Hàn hạ giọng rất khẽ, làm Văn Nhạc Tri nghe cứ thấy có chút tủi thân.
Văn Nhạc Tri quay mặt đi làm ngơ: “Đã bảo không can thiệp vào chuyện của nhau mà.” “Cứ lôi chuyện này ra nói mãi, yên tâm, tôi không quên đâu.” Trình Bạc Hàn ngồi cạnh xoay mặt sang phía khác, không muốn để Văn Nhạc Tri nhìn thấy cặp lông mày nhíu lại của mình.
Song chỉ nghe tiếng thôi cũng đủ biết người này đang ấm ức trong lòng, chẳng quan trọng là có nhìn thấy hay không nữa. Văn Nhạc Tri lỡ ăn của người ta “há miệng mắc quai”, giờ lại thấy mình cũng hơi quá đáng, thầm nghĩ sếp Trình đã bao giờ chịu thiệt thòi như thế này, liền im lặng.
Hai người ngồi im lặng một lúc, có vẻ Trình Bạc Hàn đã điều chỉnh tâm trạng xong, lại tiếp tục dò dẫm bắt chuyện.
“Mấy đàn anh đàn chị quan tâm em quá,” Nói xong hắn phải thêm vào một câu để tỏ vẻ mình rất rộng lượng, “tốt thật.” Văn Nhạc Tri chưa rõ hai chữ “Tốt thật” này bao hàm những gì, là thật lòng hay cố ý nói ngược, vì Trình Bạc Hàn đã cố tình che giấu thì cậu không thể nào nhận ra, thế là đành đáp lại qua loa “Ò ò”.
Không ngờ cậu dứt lời rồi cả hai lại chìm vào im lặng. Bởi hai người cùng lúc nhớ đến giai đoạn mới cưới chẳng mấy vui vẻ, ngày nào Văn Nhạc Tri cũng run rẩy sợ hãi, nói một chữ “Ò” cũng bị Trình Bạc Hàn phê bình là “bạo lực ngôn từ”.
Đúng là từ ngày hôm đó trở đi, Văn Nhạc Tri bắt đầu nói hai chữ “Ồ ồ”. Giờ lại trở thành thói quen luôn rồi.
Cả hai đều hơi ngượng nghịu. Trình Bạc Hàn nghĩ tới nhiều chuyện tồi tệ hơn nữa, cứ nhíu mày im lặng, bỗng nhiên hắn cũng chẳng biết mình nên phản ứng ra sao.
May sao lúc này đàn anh Lâm chạy sang đưa cho mỗi người một cốc nước rồi lại quay vào. Chi tiết nhỏ xen vào giúp xoa dịu bầu không khí. Chờ xác định chắc chắn đàn anh Lâm sẽ không nghe thấy được xong, Trình Bạc Hàn bất ngờ lên tiếng: “Từ khi đàn anh Lâm biến thành đàn anh Vuông là tôi thấy cậu ta dễ nhìn hơn hẳn.”
Đề tài lại quay về với kẻ từng tỏ tình năm trước. Văn Nhạc Tri còn lâu mới tin lời Trình Bạc Hàn.
“Em không tin sao? Tôi không thể ghen với cậu ta nổi thật luôn.” Trình Bạc Hàn mặt dày nói tiếp: “Người coi trọng vẻ đẹp như em đảm bảo không đời nào thích cậu ta.” Chút tâm trạng mơ hồ khó hiểu vừa mới nảy ra trong lòng Văn Nhạc Tri đã bị Trình Bạc Hàn xua tan biến mất – hắn cứ luôn có khả năng khiến người ta phải vừa giận vừa yêu, vừa bực mình vừa thương.
“Em cũng có thích anh đâu.” Văn Nhạc Tri không nể nang Trình Bạc Hàn chút nào, cậu thốt ra câu này rồi đứng bật dậy nhanh chóng chạy đi.
“Được, Văn Nhạc Tri,” Trình Bạc Hàn hét lớn đằng sau, “em giỏi thật đấy!”
**
Kết thúc hành trình một ngày, mọi người đều đã chơi vui vẻ thỏa thích, dọc đường về cả nhóm chốt hạ là tối sẽ cùng đi ăn thịt nướng tiếp. Quán thịt nướng nằm ngay gần sở nghiên cứu, từ trước đến nay đàn anh Lâm đảm nhiệm vai trò quản lý, quán xuyến trong hội, liền nhận lời gọi điện đặt bàn trước.
Cả hội hăng hái ăn uống đến tận nửa đêm mới giải tán. May mắn là mai là chủ nhật không phải học hành, mọi người hiếm có dịp thư giãn nên sẵn sàng chơi tới bến.
Trong bữa có vài đàn anh sang mời rượu Trình Bạc Hàn, dù sao đi nữa đối phương là sếp tổng Thông Đạt, đám sinh viên cũng rất khôn khéo, tranh thủ mối quan hệ với Văn Nhạc Tri để làm quen thêm một nhân vật lớn, chẳng thiệt đi đâu được.
Kể cả Trình Bạc Hàn có bình dị, gần gũi đến mấy thì địa vị gia thế vẫn hiển hiện rõ ràng, người khác mời rượu mà hắn chịu uống đã là nể mặt lắm rồi. Song rõ ràng hắn tinh tế hơn nhiều, ai mời cũng uống đã đành, còn chủ động mời lại tất cả một lượt, ý chính duy nhất chỉ là cảm ơn mọi người đã quan tâm, chăm sóc cho Văn Nhạc Tri.
Tửu lượng hắn rất tốt, uống hai lượt mà mặt vẫn thản nhiên, trái lại mấy cậu đàn anh thì đã ngà ngà say rõ rệt. Văn Nhạc Tri ngồi cạnh Trình Bạc Hàn, vài lần lén lút liếc nhìn hắn, Trình Bạc Hàn trông thấy nhưng cũng không vạch mặt, thi thoảng sẽ nghiêng đầu sang cười cười với cậu, nhỏ giọng bảo: “Tôi không sao, bia nồng độ thấp thôi mà, không phải lo.”
Văn Nhạc Tri quay mặt tránh đi, không chịu thừa nhận: “Ai lo cho anh chứ.”
Hai két bia trên bàn đã hết sạch, dạng bia tự ủ thêm đường này có nồng độ cồn cao hơn bia bình thường, uống nhiều dễ say. Trình Bạc Hàn cũng uống khá nhiều, thậm chí Văn Nhạc Tri cảm giác Trình Bạc Hàn đã uống cạn nguyên một két rồi.
Uống dần về sau, có đàn chị chưa đụng vào giọt nào cũng từ từ tham gia, trên bàn chỉ còn duy nhất Văn Nhạc Tri miễn nhiễm từ nãy đến giờ. Mọi người bắt đầu ầm ĩ lên, rõ ràng hôm tiệc chào mừng cũng có uống, giờ mà chối thì lại thành dở. Tửu lượng Văn Nhạc Tri kém cỏi, lần trước lỡ say bị Trình Bạc Hàn kẹp vào tay vác lên tầng, giờ nhớ lại vẫn còn thấy ê ẩm xương sườn.
“Nhạc Tri, sợ gì, say thì có chồng cậu chăm sóc đây rồi!” Một đàn chị trêu cậu.
Văn Nhạc Tri thấy lòng đắng ngắt, đầu óc cậu chỉ nghĩ được đến việc không muốn bị kẹp nách mang đi nữa đâu, nhất thời quên cả việc phản bác lại cách gọi “Chồng”.
Ai ngờ Trình Bạc Hàn đã lấy cốc mới ra rót bia vơi đi một nửa, đưa cho Văn Nhạc Tri: “Uống nửa cốc là được rồi, cũng để giải tỏa.”
“Thế anh nhớ cho kỹ, cấm được vác em đi đó.” Văn Nhạc Tri nhỏ giọng lẩm bẩm.
Trình Bạc Hàn ngớ người ra rồi bật cười, đáp lại bằng âm lượng chỉ hai người nghe thấy: “Ừ, không vác em.”
Uống lai rai từng chút một, Văn Nhạc Tri chẳng hề cảm nhận được cơn say, loại bia đen mới uống vào miệng sẽ hơi chát đắng, mấy giây sau thì thành dư vị ngọt ngào, chờ tới lúc mọi người ăn xong chuẩn bị ra về thì Văn Nhạc Tri đã vô thức uống hết 2 cốc. Trình Bạc Hàn quan sát cậu thấy vẫn ổn nên không can ngăn, thầm nghĩ thả lỏng một chút cũng được.
Nhưng vừa đi ra ngoài gặp gió là Văn Nhạc Tri vấp chân loạng choạng một cái, ngả người ra sau, Trình Bạc Hàn nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy cậu mới phát hiện ra cậu đang đỏ bừng mặt, cười ngây ngô hì hì.
Trình Bạc Hàn ôm đỡ cậu một bên, nghiêm túc tôn trọng cam kết “không kẹp nách vác đi”, chậm rãi lê bước về khách sạn. Hà Yến chào tạm biệt mọi người rồi chạy vài bước bắt kịp cả hai, đang định giúp một tay dìu Văn Nhạc Tri thì bị ánh nhìn hằm hè từ Trình Bạc Hàn khiến phải rụt lại.
Xung quanh không một bóng người nào, Văn Nhạc Tri đang ở trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hiện giờ chỉ có Hà Yến và Trình Bạc Hàn còn tỉnh táo. Không hiểu sao mà Hà Yến cảm giác ánh mắt Trình Bạc Hàn vô cùng rùng rợn, tóm lại không giống lắm với hình tượng ban ngày mà tương tự thái độ của Trình Bạc Hàn khi lần đầu gặp cậu ta hơn: cảnh giác, soi xét, toát ra khí thế cự tuyệt mọi người.
Hà Yến cũng có uống, hơi đờ đẫn, đứng chôn chân tại chỗ, lúc quay sang nhìn lại thì thấy Trình Bạc Hàn hất tay về phía cậu ta, ra hiệu cậu ta mau đi trước.
“Cậu lên trước đi,” Trình Bạc Hàn nói rất bình thản, đã khôi phục vẻ ôn hòa như sáng nay, “tôi đưa Nhạc Tri đi dạo dưới này một lúc cho tỉnh rượu.” “Ồ… ồ, vâng vâng, thế em về trước đây.” Hà Yến hoàn hồn tỉnh táo, lắc lắc cái đầu đang choáng váng, không dám nán lại thêm nữa mà nhảy mấy bước lên thềm, chui tọt vào sảnh khách sạn nhanh như một làn khói.
“Trông kìa, bạn thân em đấy, nhát gan y hệt em vậy, mới nói vài câu đã chạy rồi. Cũng chẳng sợ tôi bán em đi luôn.”
Trình Bạc Hàn chọc nhẹ ngón tay vào trán Văn Nhạc Tri, rồi chọc tiếp xuống má cậu, khiến nó lõm vào một lúm nhỏ. Văn Nhạc Tri mở hé mắt, rất bất mãn vì Trình Bạc Hàn nói xấu Hà Yến.
“Thế anh bán em đi nhanh lên,” Văn Nhạc Tri lẩm bẩm thì thầm, “em được mọi người thích lắm đấy nhé!”
“Em ngốc thế này bán cho người khác cũng chẳng ai thèm lấy, thôi cứ tự giữ lại thì hơn!”
Hai người vừa nói vừa đi về phía khách sạn. Mấy bậc thềm thấp thôi mà mãi Văn Nhạc Tri không nhấc chân lên được, lê lết mãi, giẫm suýt tuột cả giày ra. Trình Bạc Hàn dứt khoát bế bổng cậu lên, lại còn xốc nhẹ nữa.
Văn Nhạc Tri kêu khẽ á á, chỉ thấy choáng váng hơn.
“Sau này anh… đừng có xuất hiện nữa, mọi người toàn tưởng nhầm anh là chồng em, em, em phải giải thích kiểu gì hả!” Cậu nằm trong lòng Trình Bạc Hàn, lơ lửng chập chờn, nói năng lắp bắp, ngắc ngứ, song ý muốn diễn đạt thì vẫn rất rõ ràng.
“Vốn dĩ đã ly dị đâu mà,” Trình Bạc Hàn nói, “tôi chính là chồng em.”
“Chuyện sớm hay muộn thôi.”
“Giờ vẫn chưa, nên tôi vẫn là chồng em.”
Trình Bạc Hàn bế rất vững, rẽ vào cửa thang máy, hai tay đều đang bận nên phải ấn nút thang máy bằng đầu gối.
Văn Nhạc Tri vẫn đang lèm bèm làu bàu không dứt: “Hờ, chờ mình ly thân đủ hai năm, anh có, có dai dẳng nữa cũng vô dụng.”
“Thế à, em định kiện tôi sao?” “Đúng, kiện, kiện anh.” “Kiện tôi tội gì?” “Lãng phí thanh xuân của em.”
Trình Bạc Hàn vô cùng bất bình: “Thế thanh xuân của tôi thì sao, yêu thầm em 7 năm, khó khăn lắm mới cưới được về nhà rồi xong ngày nào cũng đòi ly dị. Cái đồ vô lương tâm như em, dỗ thế nào cũng chẳng nguôi ngoai, tôi thấy phải nhốt em ở nhà, đi đâu cũng bắt viết đơn xin phép như kiểu quy trình tài vụ của Thông Đạt ấy, riêng thủ tục chờ phê duyệt thôi đã mất ba bốn ngày rồi.”
Câu này làm Văn Nhạc Tri sững sờ, não cậu đang xử lý quá chậm, nhất thời không phân biệt được đây là đùa hay thật nữa, bỗng nhiên lại thấy bàng hoàng: “Anh bảo anh sửa cơ mà, anh, anh biến thái.”
“Đúng, đáng lẽ tôi nên độc đoán đến cùng, đỡ phải tức chết vì cái đám ong bướm vây quanh em.”
Miệng Văn Nhạc Tri méo xệch, như sắp khóc, cậu bắt đầu hơi sợ hãi chỉ sợ Trình Bạc Hàn làm thật, liền giãy giụa, quẫy đạp trong tay hắn: “Anh, anh thả em xuống mau.”