Chương 77: Chính là ta, có gì sao?

Dòng Máu Của Rồng

Chương 77: Chính là ta, có gì sao?

Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe thấy giọng nói đầy hưng phấn của Ngọc Nhi, Minh Long liền hỏi lại trong thức hải, lòng cũng dâng lên sự tò mò và kỳ vọng:
- Ngươi nhận ra thứ này à?
Ngọc Nhi trong thức hải gật đầu xác nhận, ánh mắt nàng lúc này giống như một vị đại tông sư đang giám định món cổ vật quý hiếm, vô cùng chăm chú. Nàng bắt đầu giải thích, giọng nói mang theo một tia kinh ngạc:
- Cuốn trục này là một bộ Đan Lục, một bộ bí kíp dành cho các Luyện Đan Sư. Nếu ta không nhìn lầm, tên của nó là Bách Hóa Đan Lục, một cuốn Lục cấp thượng phẩm Đan Lục cực kỳ hiếm có.
Nàng tặc lưỡi một cái, trong giọng nói có một tia tiếc nuối:
- Tuy nhiên, theo như ta vừa quan sát, hiện tại cuốn Đan Lục này đã bị thiếu mất một phần quan trọng. Vì vậy, đẳng cấp của nó bây giờ chỉ có thể được xem là Ngũ cấp hạ phẩm Đan Lục mà thôi.
Những lời nói này đối với Minh Long lại không hề có chút tác động tiêu cực nào. Hắn nghe xong, đôi mắt ngược lại còn sáng bừng lên, trong lòng đầy phấn khởi:
- Luyện đan à? Hay đấy! - Hắn thầm nghĩ, một con đường mới dường như đang mở ra trước mắt:
- Ngũ cấp hạ phẩm cũng là đồ ngon rồi!
Nghe Minh Long hỏi, Tào Tử Anh mới cất giọng giải thích, vẻ mặt có chút ngượng ngùng:
- Thú thật, ta cũng không chắc chắn thứ này là gì. Tình cờ ta gặp được một trận pháp đã bị suy yếu. Ta đã mất một khoảng thời gian khá dài mới phá giải được nó. - Nàng giơ cuốn trục lên:
- Khi trận pháp được giải, bên trong chỉ có duy nhất thứ này. Ta nghĩ thứ gì cần có cả một trận pháp để bảo vệ thì chắc chắn phải có giá trị nhất định.
Rồi nàng hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ căm tức, cố gắng biện minh cho sự khó khăn của mình:
- Ai ngờ đâu đám khốn của Hàn Nguyệt Môn đã đứng chờ sẵn ở đó. Chúng nhân lúc lão nương vừa suy kiệt linh lực vì phá giải trận pháp đã hèn hạ đánh lén. Nếu không phải vậy, lão nương đã giải quyết hết bọn chúng từ lâu rồi!
Trần Ảnh đứng bên cạnh nghe vậy thì không nhịn được mà bĩu môi, phá tan hình tượng cao ngạo thường ngày:
- Thôi đi. Lúc đó chẳng phải ngươi chạy như chó nhà có tang hay sao? Không có ta kịp thời ra mặt, thì ngươi sớm đã không còn mạng rồi mà còn ở đó mạnh miệng.
Bị lật tẩy một cách không thương tiếc, Tào Tử Anh lập tức trợn trừng mắt, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và tức giận. Nàng chỉ thẳng vào mặt Trần Ảnh:
- Ai cần ngươi ra mặt? Ngươi thì hay lắm sao? Chẳng phải cuối cùng ngươi cũng bị đánh cho bầm dập, nằm bẹp dưới đất hay sao? Còn ở đó mà ra vẻ anh hùng cái gì?
Trần Ảnh bị nói trúng tim đen, tức đến mức mặt cũng đỏ lên, ấp úng chỉ tay vào nàng, không nói được lời nào cho trọn vẹn:
- Ngư… ngươi…!
Cuối cùng, hắn hừ lạnh một tiếng rồi quay mặt đi:
- Hừ, được lắm!
Khóe miệng Minh Long khẽ giật khi chứng kiến màn đấu khẩu không hồi kết của hai người. Hắn thở dài một hơi, tỏ vẻ chịu thua, rồi lên tiếng chen ngang trước khi cả hai lại lao vào nhau:
- Thôi được rồi, để ta xem nào.
Minh Long giả vờ tiến đến, cầm lấy cuốn trục từ tay Tào Tử Anh, xem xét tỉ mỉ như một vị chuyên gia, cố tình bỏ qua hai luồng ánh mắt một khó chịu, một đắc thắng đang nhìn mình. Hắn quay sang hỏi Tào Tử Anh, giọng điệu hòa nhã:
- Cho ta mở ra xem thử nhé?
Tử Anh thấy có người cho mình bậc thang đi xuống, liền nhún vai, tỏ vẻ không quan tâm:
- Thoải mái thôi, chúng ta cùng xem.
"Cạch!"
Minh Long cẩn thận mở cuốn trục ra. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo mùi hương của dược liệu và năm tháng, ập vào mặt ba người. Đập vào mắt hai người Trần Ảnh và Tào Tử Anh không phải là những dòng chữ thông thường, mà là hàng loạt ký tự hình vẽ vô cùng kỳ quái, được vẽ một cách tinh xảo bằng một loại mực đặc biệt, trải qua bao năm tháng vẫn còn nguyên vẹn. Bên cạnh mỗi ký tự là những dòng khẩu quyết cũng kỳ quái không kém, viết bằng một loại văn tự cổ xưa mà cả hai chưa từng thấy bao giờ.
Trần Ảnh chau mày, nhìn chăm chú vào những hình vẽ đó, cố gắng tìm hiểu:
- Những ký hiệu này… là dược liệu sao?
Minh Long tặc lưỡi một cái, gật đầu quả quyết:
- Đây đúng là ký tự tượng trưng cho các loại dược liệu.
Thấy Trần Ảnh và Tào Tử Anh đều chăm chú lắng nghe với vẻ mặt tò mò và nửa tin nửa ngờ, Minh Long liền tặc lưỡi, bắt đầu giải thích một cách tự nhiên cứ như đây là kiến thức vỡ lòng. Hắn chỉ tay vào một ký tự có hình dạng như một bông hoa sáu cánh đang nở bung, mỗi cánh lại có một màu sắc cầu vồng khác nhau:
- Ví dụ như cái này, là đang nói đến một loại thảo dược hiếm có tên là Hoa Tử Mạc.
Hắn lại chỉ sang một hình ký tự khác, có hình dạng như một cọng cỏ dài mảnh khảnh, trên thân có những đốm sáng nhỏ lấp lánh như sao trời:
- Còn như cái này, thì đang nói đến một loại dược liệu khác có tên là Dục Tiền Thảo…
Trần Ảnh và Tào Tử Anh nghe Minh Long nói thao thao bất tuyệt, giải thích từng loại ký tự một cách trôi chảy như thể đang đọc sách, phân tích cả đặc tính và môi trường sống của chúng, cả hai đều mắt tròn xoe, miệng há hốc vì ngạc nhiên. Sự tự tin của những thiên tài hàng đầu trong tông môn của hai người lúc này đã bị giáng đòn nặng nề:
- "Tên này… không những chiến lực kinh người, có thể vượt cấp giết người như ngóe, mà ngay cả kiến thức uyên thâm về dược liệu cổ xưa cũng đạt tới cảnh giới này sao? Rốt cuộc hắn là yêu quái phương nào?"
Nhìn hai người trước mặt, những thiên tài kiêu ngạo của tông môn, đang có biểu cảm như không tin vào tai mình, Minh Long trong lòng cười thầm đắc ý. Hắn nào có biết chút gì về đan dược hay dược liệu cổ xưa đâu. Vừa rồi hoàn toàn là Minh Long chỉ như một con vẹt, nói lại y như những gì mà Ngọc Nhi đang thao thao bất tuyệt giảng giải cho hắn bên trong thức hải mà thôi:
- "Haizz, mình đúng là vừa đẹp trai lại vừa tài giỏi rồi a, chỉ cần đứng im thôi cũng toát ra khí chất của một bậc thầy." - Hắn không nhịn được mà tự mãn trong đầu.
"Phì!"
Ngọc Nhi trong thức hải khinh bỉ một tiếng đầy khinh bỉ:
- Cái bộ dạng kiêu căng đó của ngươi, thật không biết ngượng.
Minh Long bỏ ngoài tai sự khinh bỉ của Ngọc Nhi, bên ngoài vẫn giữ vẻ mặt uyên bác, sâu xa khó đoán, khiến cho sự hoài nghi trong lòng Tào Tử Anh và Trần Ảnh càng thêm sâu sắc.
Tử Anh chau mày, sự kinh ngạc trong mắt dần biến thành một sự soi mói kỹ lưỡng:
- Kiến thức của ngươi về dược liệu thật sự vô cùng uyên thâm. Ngươi từ đâu mà có được nó? - Nàng dừng lại một chút, rồi giơ cuốn trục lên, ánh mắt sắc bén hơn:
- Còn nữa… cuốn trục này viết bằng cổ văn, ngay cả ta và Trần sư huynh cũng chưa từng thấy qua. Vừa nhìn vào là ngươi đã có thể đọc được một cách thành thạo rồi sao?
Nàng nhìn sang Trần Ảnh, cả hai trao đổi một ánh mắt đầy ngụ ý rồi cùng nhìn về phía Minh Long:
- Không lẽ… ngươi từ đầu đã nhận biết thứ này từ trước?
Bị hai luồng ánh mắt đầy soi mói của hai tu sĩ Kim Đan kỳ nhìn chằm chằm, Minh Long trong lòng giật mình, nuốt khan một tiếng. Hắn vội vàng xua tay, ra vẻ khiêm tốn một cách giả tạo:
- Không, không, các ngươi hiểu lầm rồi! Uyên thâm gì đâu chứ? - Hắn gãi đầu, cười ngượng, cố gắng bịa đặt ra một lý do hợp lý nhất:
- Ta… ta có chút quen biết thân thiết với Tam trưởng lão, nên thỉnh thoảng được ông ấy dạy cho biết chút ít về mấy thứ dược liệu này thôi mà.
…Cùng lúc đó, bên trong Hằng Đan Các của Hằng Thiên Tông.
Tam trưởng lão Hằng Đan đang vô cùng tập trung. Không khí trong phòng nồng nặc mùi dược liệu quý hiếm. Ông đang tỉ mỉ dùng một chiếc cân tiểu ly để cân đo từng li từng tí từng vị dược liệu, chuẩn bị cho một lò đan trọng yếu. Đột nhiên, mũi ông chợt thấy ngứa ran.
- Hơ… hơ… HẮT XÌ!
Cú hắt xì mạnh đến mức khiến bộ râu của ông bay dựng đứng. Ông xoa xoa mũi, lẩm bẩm khó hiểu, nhìn quanh căn phòng trống rỗng.
- Lạ thật, có ai vừa nhắc đến lão phu à?
. . .
Tào Tử Anh vẫn giữ một ánh mắt nửa tin nửa ngờ nhìn Minh Long. Lời giải thích về Tam trưởng lão tuy có vẻ hợp lý, nhưng trực giác nàng mách bảo rằng mọi chuyện không hề đơn giản. Nàng thở dài một hơi, sự thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt:
- Thì ra là cơ duyên liên quan đến dược liệu và luyện đan. - Nàng lẩm bẩm:
- Gần một tháng trời ròng rã bên trong Nội Phong Bí Địa, cuối cùng ta cũng chỉ giành được thứ này.
Minh Long nghe xong thì trong lòng thầm nghĩ, cố nén nụ cười:
- "Do ngươi không phải là một Luyện Đan Sư nên mới thấy thất vọng. Chứ nếu ngươi biết giá trị thực sự của nó là một cuốn Ngũ cấp hạ phẩm Đan Lục, e rằng đã nhảy cẫng lên vì sung sướng rồi."
Hắn giả vờ hỏi han:
- Vậy… sư muội không dùng tới nó sao?
- Hỏi thừa! - Tào Tử Anh đáp lại, vẻ mặt chán nản:
- Ta vốn là một Luyện Khí Sư, chuyên tâm rèn đúc binh khí. Cần thứ sách ghi chép về cây cỏ này làm gì?
Minh Long nghe vậy, hai mắt sáng bừng lên, khóe miệng không kìm được mà nở nụ cười rạng rỡ. Hắn xoa xoa hai bàn tay vào nhau đầy mong đợi:
- Hì hì, nếu sư muội không dùng… thì có thể tặng nó cho ta được không?
Tử Anh chau mày nhìn vẻ mặt hớn hở của hắn:
- Ngươi có hứng thú với luyện đan sao?
Minh Long gật đầu lia lịa, cố tỏ ra khiêm tốn:
- Cũng có chút ít.
Tử Anh suy nghĩ một lát. Cuốn trục này đối với nàng đúng là vô dụng, giữ lại cũng chỉ thêm chật không gian trữ vật. Hơn nữa, người này vừa cứu mạng cả hai người họ. Nàng liền đưa cuốn trục cho Minh Long:
- Thôi được, cho ngươi đấy. Coi như ta đáp lễ công ơn cứu mạng vừa rồi.
Minh Long vội vàng đón lấy cuốn trục như sợ nàng đổi ý, trên mặt nở nụ cười tươi rói đến tận mang tai:
- Đa tạ sư muội! Đa tạ sư muội!
Cầm cuốn trục da thú cổ xưa trong tay, Minh Long có thể cảm nhận được luồng tri thức mênh mông ẩn chứa bên trong. Cùng lúc đó, những thông tin chi tiết hơn cũng được Ngọc Nhi truyền đạt lại cho hắn.
Theo như nàng nói, cuốn Bách Hóa Đan Lục này có chứa những ghi chép vô cùng phong phú và tỉ mỉ về hàng trăm loại công thức luyện đan từ cấp thấp đến cấp cao, cùng với những tâm đắc và kinh nghiệm xử lý dược liệu của một vị tiền bối. Nếu hắn có thể nắm vững toàn bộ nội dung bên trong, tương lai của bản thân hắn ngoài việc là một tu sĩ chiến đấu, thì còn có thể trở thành một Luyện Đan Sư cao quý, một nghề nghiệp được tất cả mọi người kính trọng và săn đón.
Minh Long thầm nghĩ, trong lòng dâng trào sự tự tin mãnh liệt. Với sự trợ giúp của Lạc Hồng Linh Tự Cổ Kinh, thứ có thể giúp hắn cảm ngộ và phân tích mọi công pháp thì có gì mà hắn không học được chứ?
Biết thêm thuật luyện đan, chẳng phải là như hổ thêm cánh hay sao?
Minh Long tay cầm cuốn trục, liếc mắt nhìn Trần Ảnh, người vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như từ nãy đến giờ, cứ như mọi chuyện không liên quan đến mình.
Trần Ảnh cảm nhận được ánh mắt của hắn, liền xua tay dứt khoát, giọng điệu có chút kiêu ngạo của một thiên tài:
- Đừng nhìn ta, ta không có hứng thú với mấy thứ ghi chép về cây cỏ này.
- Vậy à? Vậy ta không khách sáo. - Minh Long thu cuốn trục vào nhẫn trữ vật, trong lòng vô cùng vui sướng. Hắn chợt nhớ ra điều gì, rồi quay sang hỏi Trần Ảnh một cách đầy tò mò:
- Nói đi cũng phải nói lại, còn ngươi thì sao? Chắc cũng đã đạt được cơ duyên gì rồi chứ?
Trần Ảnh gật đầu bình thản:
- Rồi.
- Là gì vậy?
Lần này, cả Minh Long và Tào Tử Anh đều tò mò, gần như đồng thanh hỏi. Ánh mắt cả hai đổ dồn về phía Trần Ảnh.
Trần Ảnh thản nhiên nhìn Minh Long, khóe miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười trêu chọc, rồi đáp lại bằng chính lời lẽ của hắn lúc nãy:
- Ngươi không nói cho chúng ta biết ngươi đạt được gì, vậy tại sao ta phải nói?
Minh Long nghe vậy thì nghẹn họng, không ngờ lại bị đối phương dùng gậy ông đập lưng ông. Hắn xì một tiếng, quay mặt đi, tỏ vẻ không quan tâm:
- Ta không thèm biết.
Sau màn đối thoại có phần trẻ con đó, ba người quyết định dừng lại nghỉ ngơi. Vài ngày tiếp theo, ba người tìm một nơi an toàn, khuất nẻo trong rừng, thay phiên nhau canh gác để Trần Ảnh và Tào Tử Anh có thể chuyên tâm tĩnh tọa, bình phục vết thương và linh lực đã tiêu hao sau trận chiến.
Khi vết thương của cả hai đã hoàn toàn bình phục, ba người đứng dậy, nhìn ra khu rừng rậm vô tận của Nội Phong Bí Địa. Cả ba nhận ra rằng, nơi này thật sự quá rộng lớn, mà thời gian ở lại cũng không còn nhiều. Với những thu hoạch đã có, việc tiếp tục đi sâu hơn để tìm kiếm cơ duyên khác một cách vô định có tỷ lệ thành công rất thấp, ngược lại còn có thể gặp phải nhiều nguy hiểm hơn.
Đến đây, cả ba nhìn nhau, không ai nói lời nào nhưng đều ngầm hiểu ý đối phương. Cả ba đã có những thu hoạch của riêng mình. Đã đến lúc phải rời đi.
Không một chút do dự, ba người đồng loạt đưa tay lên, lấy ra tấm lệnh bài của mình, rồi cùng lúc bóp nát nó.
"Vù! Vù! Vù!"
Ba tấm lệnh bài vỡ nát trong tay ba người, lập tức phát ra một luồng linh lực không gian màu trắng bạc rực rỡ. Luồng sáng bao trùm lấy cơ thể Minh Long, Trần Ảnh và Tào Tử Anh, kéo họ vào một đường hầm không gian vặn vẹo. Cảm giác trời đất quay cuồng, mất phương hướng ập đến.
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh sáng mờ ảo và cảm giác mất trọng lực còn chưa dứt, Minh Long đã nghe thấy tiếng người nói rì rầm từ xung quanh, âm thanh từ xa xôi dần trở nên rõ ràng hơn:
- Lại có thêm người ra rồi. . .
- Lần này là ba người cùng lúc. . .
Ngay sau đó, ánh sáng trắng bạc chói lòa vụt tắt. Minh Long cảm thấy chân mình đã chạm vào mặt đất cứng rắn. Hắn mở mắt ra, nhận ra mình đã đứng ở giữa một Truyền Tống Trận được khắc đầy những phù văn phức tạp, đặt ở trung tâm một đài cao. Hắn nhìn xuống phía dưới, một quảng trường rộng lớn lát đá xanh hiện ra. Nơi đây đã có đông đảo các tu sĩ từ các tông phái lớn nhỏ đã ra trước, đang tụ tập thành từng nhóm theo màu sắc y phục, không khí vô cùng xôn xao, người thì vui mừng vì thu hoạch, kẻ lại ủ rũ vì tay trắng trở về.
Hắn đảo mắt một vòng, nhanh chóng tìm thấy khu vực có lá cờ thêu biểu tượng của Hằng Thiên Tông. Ở đó, Hàn Mộc trưởng lão đang đứng chắp tay sau lưng, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt không ngừng nhìn về phía truyền tống trận, rõ ràng là đang lo lắng cho các đệ tử chưa ra. Bên cạnh nàng là Liệt Khang, Thượng Quan Yên Nhi và các đệ tử khác đã ra trước, tất cả dường như đã đứng chờ từ bao giờ.
Liệt Khang là người đầu tiên nhìn thấy hắn, gương mặt đang ủ rũ lập tức trở nên hớn hở. Hắn nhảy cẫng lên, vẫy vẫy tay ra hiệu đầy nhiệt tình, miệng hét lớn không chút kiêng dè:
- Minh Long! Bên này!
Ánh mắt Thượng Quan Yên Nhi cũng ngay lập tức khóa chặt lấy thân ảnh Minh Long. Ánh mắt nàng khẽ dao động phức tạp. Sự lo lắng và chờ đợi bấy lâu nay dường như được trút bỏ, thay vào đó là niềm vui sướng và nhẹ nhõm không thể che giấu. Khóe miệng nàng bất giác nở nụ cười hiền hòa, rạng rỡ.
Minh Long cùng Trần Ảnh và Tào Tử Anh thong thả bước xuống từ đài cao, hòa vào dòng người. Nhưng họ vừa đi được vài bước, một giọng nói đầy căm phẫn và uất hận đột ngột vang lên, xé toạc không khí ồn ào của quảng trường:
- Chính là hắn! Trưởng lão, chính là hắn đã giết Thái Đống sư huynh cùng các sư đệ khác!
Minh Long nhíu mày, đưa mắt nhìn về phía giọng nói. Hắn thấy Hàn Kiên, toàn thân băng bó chằng chịt, đang được một đệ tử Hàn Nguyệt Môn dìu lấy, ngón tay run rẩy chỉ thẳng về phía hắn.
"HÍT!"
Toàn trường nghe được lời tố cáo này thì đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, không gian vốn đang xôn xao bỗng chốc im phăng phắc. Ánh mắt của tất cả mọi người, không hẹn mà cùng đổ dồn về phía Minh Long với vẻ kinh ngạc và hoài nghi:
- Tên này là ai? Dù là đệ tử Hằng Thiên Tông đi nữa thì… Thái Đống mạnh thế nào ai mà chẳng biết? Đệ tử chân truyền của Chưởng Môn Hàn Nguyệt Môn, một Kim Đan viên mãn nổi danh, lại bị tên này giết chết.
Hàn Thuyên, vị trưởng lão đi cùng Hàn Kiên, bước lên một bước. Khí tức âm hàn từ trên người bà ta tỏa ra khiến mặt đất xung quanh cũng kết một lớp sương mỏng. Bà ta trợn trừng mắt nhìn Minh Long, nội tâm giận dữ đến cực điểm:
- Thái Đống chết rồi! Báu vật của tông môn, niềm hy vọng của Thái gia… ta phải ăn nói thế nào với Chưởng Môn và Thái Vĩnh đây?
Bà ta cất giọng khàn khàn, từng chữ như rít qua kẽ răng:
- Là ngươi đã giết Thái Đống?
Minh Long nhìn bà ta, vẻ mặt có chút ngơ ngác, cứ như không hiểu chuyện gì đang xảy ra:
- Thái Đống? À… - Hắn gật đầu một cái:
- Ừ đúng rồi… là ta giết. Có gì sao?
Câu trả lời thản nhiên của hắn như một mồi lửa châm vào thùng thuốc nổ.
"OÀNH!"
Khí tức Hóa Thần sơ kỳ của Hàn Thuyên bùng nổ triệt để, một luồng áp lực kinh hoàng đè nặng lên toàn bộ quảng trường, khiến nhiều tu sĩ yếu ớt phải quỵ xuống. Bàn tay khô gầy của bà ta được bao bọc bởi một luồng Âm lực cuồng bạo, lao đến Minh Long như một tia chớp đen.
Hàn Mộc trưởng lão ở phía Hằng Thiên Tông thấy vậy, ánh mắt trở nên vô cùng khẩn trương. Nàng tuyệt nhiên không hề nghĩ đến việc Hàn Thuyên lại dám phá vỡ quy tắc chung, ra tay với một đệ tử bối phận ngay tại đây.
Nhưng nàng đang đứng ở khoảng cách quá xa Minh Long so với Hàn Thuyên, căn bản không thể ứng cứu kịp, tất cả đệ tử Hằng Thiên Tông chỉ kịp thốt lên:
- KHÔNGGG! ! ! !
Bàn tay lạnh lẽo, khô gầy của Hàn Thuyên, được bao bọc bởi luồng Âm lực có thể ăn mòn cả không gian, dần dần chạm đến gương mặt Minh Long trong ánh mắt kinh hãi tột độ của hắn. Một chữ cuối cùng, mang theo sát ý vô tận, được thốt ra:
- CHẾT!