Dòng Máu Của Rồng
Chương 96: Cuộc Chiến Sinh Tử Vượt Cấp
Dòng Máu Của Rồng thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tên hộ vệ đưa mắt dò xét Minh Long từ đầu đến chân, rồi hất ngón cái về phía bên trong một cách hách dịch:
- Vào trong, tìm đến Mục Đầu phó quản sự. Cứ nói muốn đăng ký đấu, ông ta sẽ hướng dẫn chi tiết.
Minh Long gật đầu, định tiến vào thì lại bị cánh tay của tên hộ vệ chặn lại:
- Khoan đã.
Minh Long nhíu mày:
- Còn chuyện gì nữa?
Tên hộ vệ chìa bàn tay thô kệch ra, giọng điệu lạnh lùng như máy:
- Phí vào cửa, mười linh thạch hạ phẩm.
Minh Long tặc lưỡi một cái, dù có chút khó chịu trước thái độ của tên này, nhưng vẫn rút mười viên linh thạch hạ phẩm từ nhẫn trữ vật ra đưa cho hắn. Tên hộ vệ nhận lấy, rồi lại hất cằm về phía hai huynh muội Cáp Tát đang rụt rè đứng sau lưng Minh Long:
- Còn họ thì sao?
- Đó là người của ta, Minh Long đáp:
- Họ cũng vào cùng.
- Vậy thì mỗi người thêm mười linh thạch nữa. Tổng cộng là hai mươi linh thạch, tên hộ vệ nói, không chút cảm xúc.
- Móa...
Minh Long chửi thầm trong bụng, nhưng vẫn phải móc thêm hai mươi viên linh thạch nữa đưa cho tên kia.
Sau khi trả đủ phí, cả ba người cuối cùng cũng được tiến vào bên trong. Cánh cửa gỗ nặng nề vừa mở ra, một cảnh tượng hoàn toàn khác lập tức ập vào mắt ba người, kèm theo đó là một làn sóng âm thanh ầm ĩ và luồng khí nóng hầm hập phả vào mặt.
Không gian bên trong vô cùng rộng lớn, được thiết kế như một lòng chảo khổng lồ. Ở trung tâm là một sàn đấu bằng đá lớn, trên đó vẫn còn loang lổ những vết máu chưa khô hẳn. Bao quanh sàn đấu là những khán đài cao dần, chật ních người xem. Tiếng hò hét, tiếng gào thét cổ vũ, tiếng chửi rủa, tiếng đặt cược… tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một âm thanh hỗn loạn, náo nhiệt đến mức đinh tai nhức óc.
Minh Long nhìn lên khán đài, thấy người đông nghịt, không còn một chỗ trống. Hắn nhận ra, rất nhiều người trong số đó, nhìn qua y phục lụa là và nét mặt, đều không phải là người của A Tốc Cát Bộ. Họ đến từ những vùng đất khác, những thế lực khác, tụ tập về đây vì một mục đích chung.
Minh Long thấy tiểu nha đầu Đồ Nha có vẻ sợ sệt trước khung cảnh ồn ào và đầy sát khí này, cô bé vô thức nép sát vào người hắn. Hắn liền đưa tay dịu dàng xoa đầu trấn an cô bé:
- Không sao, có ta ở đây, muội không phải lo. Cứ đi sát theo ta là được.
- Dạ, Đồ Nha nghe vậy, ánh mắt long lanh nhìn hắn, sự sợ hãi cũng vơi đi vài phần.
Minh Long vỗ trán, trong lòng thầm thở dài. Đáng lẽ những nơi như thế này không nên để trẻ con tiếp xúc. Nhưng hết cách rồi, không đem tiểu nha đầu theo bên mình thì ở thành lạ này cũng chẳng quen biết ai để nhờ trông chừng.
Minh Long tiến đến quầy đăng ký. Hắn nhìn vào bên trong, thấy một nam tử trung niên mặc y phục da thú, gương mặt xăm trổ, trông vô cùng khó chịu, có vẻ như đang quát tháo hai tên thuộc hạ. Giọng hắn oang oang, vang vọng cả một góc:
- Đồ ngu! Bọn chúng nói không có tiền mà các ngươi cũng không biết đòi hay sao? Ngu như vậy thì ta còn giữ các ngươi lại làm gì? Cút!
Minh Long lên tiếng, cắt ngang cơn thịnh nộ của hắn:
- Xin hỏi…
Nam tử trung niên nghe vậy thì quay ngoắt lại, ánh mắt hung dữ nhìn Minh Long:
- Có chuyện gì?
Minh Long vẫn giữ vẻ mặt bình thản, hỏi:
- Xin hỏi, ở đây ai là Mục Đầu phó quản sự?
Nam tử trung niên hất cằm, đáp cộc lốc:
- Ta chính là Mục Đầu. Ngươi muốn gì?
- Ta muốn đăng ký chiến đấu, Minh Long đáp.
Nghe vậy, Mục Đầu mới tiến lại gần, nhìn Minh Long từ đầu đến chân, ánh mắt có chút dò xét. Hắn cất giọng khàn đặc hỏi:
- Chiến đấu cấp bậc gì? Hạng mục nào?
- Ta mới đến đây lần đầu, chưa hiểu rõ quy tắc, Minh Long hỏi lại:
- Phiền các hạ giải thích giúp.
Mục Đầu có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn lấy ra một tấm bảng quy tắc bằng gỗ đặt lên bàn:
- Đăng ký chiến đấu được chia làm nhiều cấp bậc, tương đương với đẳng cấp tu vi của từng đấu sĩ. Ví dụ, ngươi là Luyện Khí kỳ, thì sẽ đấu ở cấp Luyện Khí.
Mục Đầu nói tiếp, giọng điệu có phần lười biếng:
- Ngoài ra còn có các hạng mục chiến đấu. Gồm có luận chiến, sinh tử chiến, vượt cấp chiến đấu, và cuối cùng là vượt cấp sinh tử chiến. Quy tắc thì y như tên gọi của nó. Ngươi tự suy nghĩ rồi chọn đi.
Minh Long vuốt cằm, không hề quan tâm đến những cái tên nghe có vẻ nguy hiểm kia, hắn chỉ hỏi một câu duy nhất:
- Trong số này, cái nào kiếm được nhiều tiền nhất cho đấu sĩ?
- Chà..., Mục Đầu nhếch mép cười, như thể đã quá quen với câu hỏi này:
- Đương nhiên là vượt cấp sinh tử chiến rồi.
Minh Long liền hỏi thêm:
- Vậy ăn chia thế nào?
Mục Đầu giơ hai ngón tay thô kệch lên:
- Nếu ngươi đăng ký hạng mục đó và vượt cấp chiến thắng, hạ sát được đối thủ, thì toàn bộ tiền thưởng từ tiền cược trận đấu sẽ được chia theo tỷ lệ hai-tám.
- Hai-tám là sao? Minh Long nhíu mày.
- Là bọn ta, Đấu Trường Tát Lan, sẽ thu hai phần. Ngươi, đấu sĩ, sẽ thu tám phần, Mục Đầu giải thích.
Minh Long nghe vậy thì hai mắt sáng rực, bật cười nói:
- Ồ, nhiều phết đấy chứ! Tám phần cơ à? Thế này thì chẳng mấy chốc mà làm đấu sĩ ở đây trở nên giàu có một cách dễ dàng.
Mục Đầu nghe thấy câu nói đầy ngây thơ của Minh Long thì không nhịn được, phá lên cười lớn. Tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ chế nhạo:
- Ngươi quên mất quy tắc rồi à? Đó là vượt cấp, vượt cấp sinh tử chiến đó, tiểu tử!
Minh Long cũng ngớ người ra, rồi bật cười:
- À nhỉ… ha ha ha…
Đúng là như vậy. Việc chiến đấu vượt cấp, dù chỉ là một tiểu cảnh giới, từ trước đến nay đã là một chuyện vô cùng khó khăn, gần như là không thể. Huống hồ chi lại là vượt cấp sinh tử chiến, một cuộc chiến mà chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể mất mạng. Từ trước tới nay, có tên tu sĩ nào lại ngu xuẩn đến mức chủ động đăng ký tham gia một hạng mục đấu gần như chắc chắn phải chết như vậy chứ? Chẳng phải là đang chê bản thân sống quá lâu rồi hay sao?
Chính vì vậy, nói là có hạng mục này để thu hút sự chú ý, chứ từ trước tới nay làm gì có một trận đấu nào thật sự diễn ra.
Ngay lúc này, một âm thanh máy móc quen thuộc đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
[ĐINH!
Hệ Thống kích hoạt nhiệm vụ chính tuyến: Khẳng Định Bản Thân.
- Chú thích: Ký Chủ lần đầu rời khỏi Tông Môn đến một nơi xa lạ. Hãy chứng tỏ bản thân và thực lực của mình trước đám đông, giành lấy phần thưởng xứng đáng.
- Yêu cầu: Ký Chủ đăng ký hạng mục Vượt Cấp Sinh Tử Chiến của Đấu Trường Tát Lan, vượt cấp chiến thắng đủ mười đấu sĩ, giành lấy tiền thưởng hậu hĩnh.
- Thành Công: Ký Chủ nhận: + Một lần triệu hoán vật phẩm ngẫu nhiên.
+ Một lần triệu hoán pháp bảo ngẫu nhiên.
- Thất bại: Ký Chủ tử vong.
- Từ chối nhiệm vụ coi như thất bại.]
Minh Long thoáng giật mình trước thông báo bất ngờ này. Hắn thầm nghĩ:
- “Móa nó, cái Hệ Thống này im hơi lặng tiếng lâu quá, lão tử suýt thì quên mất là có ngươi tồn tại rồi đấy.”
- Chắc là do Hệ Thống thấy ngươi vô dụng quá, Ngọc Nhi lười biếng nói, giọng điệu đầy vẻ châm chọc:
- Có giao nhiệm vụ thì cũng khó mà hoàn thành, nên nó mới ít khi giao nhiệm vụ cho ngươi đó.
Minh Long nghe vậy liền nghiến răng, mắng chửi trong đầu:
- Nha đầu nhà ngươi câm miệng cho ta!
Minh Long hít một hơi thật sâu, gạt qua những lời trêu chọc của Ngọc Nhi. Hắn nhìn thẳng vào Mục Đầu, thản nhiên nói như thể đang gọi món ăn:
- Vậy cho ta đăng ký hạng mục vượt cấp sinh tử chiến.
Mục Đầu đang cúi đầu ghi ghi chép chép vào một cuốn sổ, nghe vậy liền gật đầu một cách máy móc:
- Được rồi, vượt cấp sinh tử…
- CÁI GÌ? ?? ?
Hắn đột nhiên nhảy dựng lên khỏi ghế, hai mắt trợn trừng nhìn Minh Long như thể vừa nghe thấy chuyện động trời:
- Ngươi… ngươi vừa nói cái gì?
Minh Long kiên nhẫn lặp lại:
- Ta muốn đăng ký hạng mục vượt cấp sinh tử chiến.
- Ngươi chắc chứ? Mục Đầu hỏi lại, giọng điệu đầy vẻ hoài nghi:
- Một khi đã đăng ký, lên sàn đấu rồi thì không thể quay đầu được đâu.
- Làm thủ tục đi, Minh Long gật đầu, không một chút do dự.
Thấy thái độ kiên quyết của hắn, Mục Đầu cũng gật đầu, nhưng khóe môi lại nhếch lên thành một nụ cười khẩy, như đang nhìn một kẻ ngốc tự tìm đường chết:
- “Được thôi. Ta đã cảnh báo ngươi rồi đó.”
Hắn lấy một bản thỏa thuận bằng da thú ra, đặt trước mặt Minh Long:
- Tu vi của ngươi là gì?
- Kim Đan sơ kỳ, Minh Long đáp.
Mục Đầu gật gật đầu, điền thông tin vào, trong lòng có chút kinh ngạc:
- “Trẻ vậy đã là Kim Đan rồi à? Có vẻ là thiên tài, tiếc là lại muốn chết sớm.”
Hắn nói thêm:
- Theo quy tắc, ngươi sẽ đấu với các đấu sĩ từ Kim Đan trung kỳ cho đến Nguyên Anh sơ kỳ.
Mục Đầu tặc lưỡi:
- Mà Nguyên Anh kỳ thì ở đây cũng không có nhiều đâu.
Rồi hắn đưa bản thỏa thuận cho Minh Long:
- Điền tên tuổi vào rồi đóng dấu sinh tử bằng máu của ngươi đi.
Minh Long đón lấy bản thỏa thuận, nhanh chóng ghi tên mình lên, rồi trích một giọt máu từ đầu ngón tay, nhỏ lên bản thỏa thuận, hoàn tất giao kèo. Hắn đưa lại cho Mục Đầu:
- Khi nào bắt đầu đây?
Mục Đầu cầm bản thỏa thuận, hít một hơi rồi nói:
- Đánh luôn trận sau cũng được. Chuẩn bị đi.
Cáp Tát đứng phía sau, chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối, vẻ mặt không giấu được sự lo lắng. Hắn vội bước lên, hạ giọng nói:
- Công tử, như vậy có ổn không ạ? Vượt cấp sinh tử chiến… đó không phải là chuyện đùa. Nếu công tử có mệnh hệ gì, tiểu nhân…
Minh Long giơ tay lên, cắt ngang lời hắn, giọng nói bình thản nhưng lại đầy sự tự tin không thể lay chuyển:
- Yên tâm, không có vấn đề gì cả. Mọi thứ đều nằm trong tính toán của ta.
Cáp Tát nghe vậy, nhìn vào ánh mắt kiên định của Minh Long, sự lo lắng trong lòng cũng yên tâm được phần nào. Hắn không nói gì thêm.
Minh Long liền tháo chiếc nhẫn trữ vật mà Hoàng Luật đã ban cho, giao cho Cáp Tát:
- Lát nữa, ngươi cầm số linh thạch này, đi đến quầy cá cược, đặt hết vào cửa ta thắng.
Cáp Tát đón lấy chiếc nhẫn, nghe thấy mệnh lệnh này thì có chút sững sờ, nhưng rồi nhanh chóng gật đầu một cách chắc nịch, ánh mắt đầy tin tưởng:
- Vâng, thưa công tử.
...
Phía trên khán đài, ở một góc khuất, một thân ảnh che kín toàn thân từ đầu tới cuối bằng một chiếc áo choàng có mũ trùm, vô cùng thần bí. Người này hoàn toàn ẩn mình vào trong dòng không khí cuồng nhiệt, ồn ào của đấu trường, không ai để ý tới. Ánh mắt y chăm chú quan sát từng trận đấu đẫm máu ở phía dưới, dường như không hề bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.
Bên dưới sàn đấu, hai đấu sĩ Kim Đan sơ kỳ đang liên tục lao vào nhau, giao đấu vô cùng kịch liệt. Họ không hề có ý định thăm dò, mỗi chiêu tung ra đều là sát chiêu, nhắm vào những chỗ hiểm của đối phương. Một tên dùng một thanh trường đao, đao pháp bá đạo, mỗi nhát chém đều như muốn xé toạc không khí. Tên còn lại dùng một cặp chủy thủ, thân pháp quỷ dị, luôn tìm cách áp sát để ra đòn chí mạng. Máu tươi liên tục bắn ra, tiếng binh khí va chạm chói tai. Cuối cùng, sau một pha đối chiêu đầy sơ hở, tên dùng chủy thủ đã bị một đao chém trúng ngực, gục ngã xuống đất, nhận thua. Tên còn lại giành chiến thắng trong tiếng hò reo của đám đông.
Ánh mắt của vị thần bí nhân trên khán đài hiện lên một tia chán nản. Y khẽ lắc đầu, giống như thất vọng vì không tìm được điều mà bản thân đang tìm kiếm.
Chợt!
Trận đấu vừa kết thúc, giọng nói của Mục Đầu, được linh lực khuếch đại, vang lên khắp đấu trường:
- Thưa quý vị khán giả, các vị khách quý! Vừa rồi chắc hẳn quý vị đã dần cảm thấy các trận đấu có phần tẻ nhạt hơn rồi đúng không?
- ĐÚNGGGG! !! !!
- ĐÚNGGGG! !! !!
- Nhạt nhẽo quá! !!
- Có cái gì khác không? ?? ??
Một vài tiếng la ó vang lên từ đám đông.
Mục Đầu cười lớn, xua tay trấn an:
- Quý vị, quý vị, xin hãy bình tĩnh! Để chiều lòng quý vị, sau đây, Mục Đầu ta xin long trọng tuyên bố! Trận đấu tiếp theo sẽ là một sự kiện lần đầu tiên trong lịch sử bao năm qua của Đấu Trường Tát Lan!
Hắn cố tình dừng lại, để sự tò mò của mọi người lên đến đỉnh điểm:
- Vượt Cấp Sinh Tử Chiến, chính thức diễn ra!
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Lời vừa dứt, cả khán đài như rung chuyển bởi tiếng hò hét phấn khích tột độ của hàng vạn người.
- Cái gì? Vượt Cấp Sinh Tử Chiến?
- Là thật sao? Ta không nghe lầm chứ?
- Quá kích thích rồi! Cuối cùng cũng có kịch hay để xem!...
Vị thần bí nhân trên khán đài, người vốn đang định rời đi, nghe thấy bốn chữ này, ánh mắt đang chán nản lập tức dao động. Y ngồi thẳng người dậy, trở nên chăm chú lắng nghe hơn bao giờ hết.