Đông Vũ Hóa Xuân Hàn - Lưu Thiên Thanh
Chương 8: Tình nghĩa sâu nặng
Đông Vũ Hóa Xuân Hàn - Lưu Thiên Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ông nội giải thích, số tiền ấy là nhờ người gửi về trong hai năm qua. Lần đầu nhận được, bà nội đã tự nhốt mình trong bếp suốt buổi, đến khi bước ra mặt còn đỏ hoe, như vừa khóc xong. Chỉ vì thương ta quá.
Ta chỉ là đứa ở trông hoa trong phủ, số tiền bạc chắt chiu từ lương tháng và mấy phần thưởng vụn vặt chẳng đáng gì ở kinh thành, nhưng ở vùng quê hẻo lánh này lại là khoản tiền lớn.
Họ dùng số bạc ấy sửa sang nhà cửa, còn xây thêm một gian phòng có cửa riêng—hóa ra là để dành cho ta. Họ không biết ta có trở về hay không, nhưng khi dựng nhà vẫn nhất quyết xây thêm gian phòng đó. Có người trong thôn nói bà nội "có tiền cũng không biết tiêu", nhưng chẳng ai dám nói lại với bà.
Thậm chí, họ còn để dành mười lượng bạc làm của hồi môn cho cô cô, gả về nhà họ Lưu cuối thôn. Nhờ có của hồi môn, gia đình chồng yêu quý nàng. Bất chấp lời can ngăn trong nhà, cô cô cùng chồng tới tận phủ Hội Ninh sáu trăm dặm học nghề làm đậu phụ.
Nửa năm sau trở về, vừa đúng lúc ta lại gửi tiền về, cô cô liền về nhà xin thêm chút bạc, sắm đồ nghề, bắt đầu cùng chồng mở cửa hàng bán đậu phụ. Giờ đã nổi tiếng khắp mười dặm tám làng, phủ tướng quân trong thành, doanh trại lính, lẫn những nhà giàu trong trấn đều đến mua. Ngay cả phần đậu phụ không bán hết hay bị méo mó, hai người cũng phát miễn phí cho dân trong thôn.
Ông nội kể xong chuyện nhà, ta cũng kể qua về những gì đã xảy ra với phủ họ Ngô.
Chương ma ma là người có ơn lớn với ta, phu nhân lại là một vị Bồ Tát sống. Trước khi phủ bị niêm phong, bà còn cứu ta thoát khỏi thân phận nô tì, nếu không giờ đây ta đã bị bán cho gia đình nào đó rồi. Thiếu gia và tiểu thư đều là những đứa trẻ hiểu chuyện.
Ông bà không nói gì.
Bà nội vớt bánh bột từ nồi nước sôi ra, vò nát trong tay, vắt mạnh, nước chua từ khe tay tuôn thành từng sợi, lại thả vào nồi. Chẳng mấy chốc, một nồi mì chua nóng hổi đã được nấu lên. Bà lại băm hành trắng và ớt, phi thơm trong chảo dầu, thêm nước, đổ đậu phụ vào, cuối cùng cho cải bẹ muối đã vắt khô vào nấu cùng.
Hơi nóng mờ mịt trong bếp, hương thơm nức mũi khiến ta nuốt nước bọt. Ta dừng lại khi đang đưa bát canh lên miệng, không dám ngẩng đầu, giọng cũng nhỏ dần:
"Phu nhân và mọi người không ở không, phu nhân còn có hồi môn, chỉ là lúc này chưa lấy lại được. Đợi quan phủ phân xử xong, hồi môn trả lại rồi, nhất định phu nhân sẽ báo đáp. Nhà mẹ phu nhân giàu lắm, nghe nói của hồi môn nhiều vô kể…"
Ông nội liếc nhìn bà nội, bà liền "bốp" một tiếng ném cái thau sắt vào cạnh bếp:
"Đồ không có tim gan! Ngươi còn bảo chủ tử đối đãi ngươi không tệ, người ta gặp nạn, ngươi cứu về, chẳng lẽ ta lại đuổi đi? Họ không chê thì cứ ở lại, ta còn chê gì nữa!"
Cơm bưng lên bàn. Thiếu gia ngửi thấy mùi liền không nhịn được hít hít mũi, tiểu thư thì "oa" một tiếng ngồi ngay ngắn lại. Mấy tháng trời rong ruổi, chưa từng được ăn bữa cơm yên lành nào.
Chương ma ma vội vã cảm tạ. Phu nhân nhận lấy bát mì chua, nói:
"Đa tạ Đinh bá Đinh nương thu nhận. Đại ân đại đức, nhất định sẽ báo đáp."
Thiếu gia cũng vội buông bát xuống:
"Đa tạ hai vị lão nhân gia."
Tiểu thư húp xong một miếng mì, nửa quỳ trên kháng nói:
"Đa tạ tổ phụ tổ mẫu, mì ngon quá, con chưa từng ăn mì nào thơm đến vậy."
Bà nội nhìn nàng trìu mến, gắp thêm một miếng đậu phụ cho nàng:
"Hôm nay trong nhà không còn mỡ heo. Đợi mai để đại nha đầu vào trấn bán đậu phụ, mua ít thịt mỡ về, ta thắng chút mỡ, rồi phi hành trộn với mì chua, lúc ấy ăn mới thật là đã miệng."
Tiểu thư thổi nhẹ miếng đậu phụ rồi bỏ vào miệng, tươi cười đáp lớn:
"Dạ!"
Ông nội đứng bên có phần ngượng ngùng, nói:
"Các vị đã có ân với nha đầu nhà ta, không nói chuyện tương lai gì cả. Nông thôn quê mùa, chỉ mong quý nhân không chê."
Phu nhân tuy đã mất đi vẻ đoan trang như thuở ở trong phủ, nhưng lại tăng thêm vài phần linh động như nữ nhi nhà thường dân. Thật chẳng nhìn ra bà đã là mẫu thân của hai đứa con lớn.
Bà chậm rãi uống một ngụm canh đậu phụ nấu với cải bẹ muối, thở ra một hơi nhẹ nhõm:
"Hồi môn của ta tuy chưa lấy lại, nhưng ta vẫn có sính lễ đáp tạ."
Nói rồi bà nhìn về phía thiếu gia đang ăn say sưa:
"Đây là Minh ca nhi nhà ta, lớn hơn Đông Vũ hai tuổi."
Thiếu gia nghe thấy phu nhân nhắc đến mình, mặt đỏ như son vì vừa húp canh nóng, giơ bát cười toe:
"Con có thể ăn thêm một bát nữa không ạ?"
Lòng ta bất chợt dâng lên một linh cảm không lành, lặng lẽ nhận lấy bát của hắn mà đi múc thêm.
Phu nhân chậm rãi lên tiếng, hướng về ông bà nội mỉm cười:
"Nghe nói Đông Vũ muốn tìm một chàng rể vào ở rể… Mà nhi tử nhà ta đã bị nàng ấy… mua về rồi. Từ nay chính là cháu rể của hai vị đó."
Trong nhà bỗng chốc nhiều thêm bốn người, gian phòng cũng trở nên chật chội. Ông bà nội thu dọn lại gian phòng lớn, trong đêm còn lấy ra chiếc chăn mới cất kỹ từ lâu—ta biết, đó vốn là chuẩn bị cho ta.
Phu nhân, tiểu thư, Chương ma ma và ta cùng ngủ gian chính, còn thiếu gia thì sang ở gian phòng nhỏ mới xây riêng cho ta. Ông bà nội đặt tấm cửa cũ tựa bên đống củi trong bếp làm thành giường tạm, trải chăn lên trên, nói là chịu khó mấy hôm, đợi khi trời hửng nắng sẽ gọi thợ đến xây kháng đàng hoàng.
Phu nhân thấy vậy thì áy náy mãi, mấy lần từ chối không được, đành sai Chương ma ma đem áo choàng chồn tuyết tặng ông bà nội. Thiếu gia cũng ra bếp xem qua, rồi trở về phòng cuốn lấy chăn mình đang nằm, mang chiếc áo khoác lớn đi suốt dọc đường của hắn đưa qua cho ông bà.
Tết đã gần kề, nhu cầu đậu phụ tăng vọt, đường tuyết lại khó đi. Vài ngày trước khi ta trở về, cô cô và cô trượng được tửu lâu lớn nhất trong thành mời tới làm đậu phụ, mãi đến mùng tám tháng Chạp, khi trời trong xanh trở lại, họ mới trở về.