7. Chương 7: Về Nhà

Đông Vũ Hóa Xuân Hàn - Lưu Thiên Thanh thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nhìn nàng bé nhỏ đáng thương, tôi chợt nhớ lại những hình ảnh từng vẽ trong tâm trí. Từ đống da lông, tôi chọn ra những mảnh mịn mượt nhất, cắt thành hình đầu mèo. Tôi ướm lên mặt nàng, khoét chỗ cho mắt, đo thêm phần má rồi cắt thêm một dải dài vừa vặn. Tôi còn lấy mảnh lụa duy nhất mà phu nhân từng dùng, cắt ra một miếng lót bên trong phần che mũi và má.
Cuối cùng, nhờ Vương ma ma khâu nối, ghép thành một chiếc mũ ấm hình quả lê, đội lên đầu tiểu thư.
Lúc nghỉ chân, Anh thúc nhóm lửa nấu cơm cho mọi người. Tiểu thư đội mũ lông, tung tăng chạy qua chạy lại trước mặt người lớn, như mang theo ánh dương ấm áp từ phương Nam đến chốn băng giá tuyết phủ này, khiến ai nấy đều tạm quên đi cái rét thấu xương.
Anh thúc thay chén trà cũ bằng ấm trà sứt mẻ, nhấp một ngụm rồi nheo mắt cười nhìn nàng, rồi từ trong xe ngựa lấy ra một chiếc áo choàng nhỏ bằng da cáo đỏ, nói:
“A Miên, đọc cho Anh thúc một bài thơ hợp cảnh, áo choàng này sẽ tặng con.”
Chưa đợi nàng cất lời, hắn đã phủ chiếc áo lên vai nàng. Chiếc áo đỏ ôm sát thân hình nhỏ bé, vừa vặn đến lạ kỳ. Phu nhân hiểu ý, mỉm cười gật đầu cảm tạ.
Mắt tiểu thư sáng rực như sao, nàng liếc nhìn quanh, hai tay giấu sau lưng, chậm rãi bước vài bước rồi xoay tròn giữa đám người, giọng trong trẻo ngân vang khắp đồng cỏ:
“Phù sinh chỉ hợp tôn tiền lão, tuyết mãn Trường An đạo.
Cố nhân tảo vãn thượng cao đài, tặng ngã Giang Nam xuân sắc, nhất chi mai.”
Trận tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, phương Bắc chìm trong màu trắng xóa. Rừng bạch dương gần bên và cụm tùng xa xa chìm vào yên lặng. Chúng tôi đã gần về đến nhà.
Chúng tôi chia tay Anh thúc ở trấn Ninh An. Tôi dẫn phu nhân và Chương ma ma, trong tay cầm chiếc túi sưởi mà Anh thúc đưa cho thiếu gia, giấu trong chiếc bao tay do Chương ma ma tự tay may – tròn, ấm, nặng tay.
Trước khi gió tuyết dữ dội hơn, tôi vội đánh xe vào thôn. Đường tuyết trơn trượt, đoạn đường vốn đi nửa canh giờ, lần này mất gần hai canh.
Tường viện từng bị lũ cuốn trôi đã được vá lại, mái nhà cũng được tu sửa. Xem ra số bạc tôi tích góp gửi về hai năm qua, quả thật đã đến nơi.
Xe ngựa dừng trước cổng viện. Tôi ngồi trên xe nhìn căn nhà, tuyết gần như che khuất tầm mắt. Tôi muốn xông vào, muốn lập tức đẩy cửa chạy vào, nhưng đôi chân lại như đông cứng, chẳng nhấc nổi.
Tấm rèm phía sau xe bị vén lên, là giọng thiếu gia:
“Đông Vũ, cô không sao chứ?”
Rồi nhìn về phía căn nhà:
“Ồ? Đây là nhà cô à?”
Lời vừa dứt, sau rèm xe lại thò ra ba cái đầu nhỏ.
Tôi giật mình tỉnh lại, mới nhận ra mặt mình đã tê cứng vì lạnh. Tôi “ừ” một tiếng, ráng chớp mắt vài cái rồi nhảy xuống xe.
Tôi gõ mạnh vào cánh cửa gỗ, tuyết trên mái lau sậy rơi lả tả, phủ trắng cả chân.
Từ trong nhà vang lên tiếng chó sủa – là Tiểu Hoàng!
Chẳng mấy chốc, tôi nghe tiếng then cửa bật, tiếng móng cào vội vã trên nền gạch, cùng tiếng sủa dồn dập – vừa bi thương vừa mừng rỡ, khiến lòng tôi chua xót đến cay sống mũi.
Cửa vừa mở, một bóng trắng-vàng lao thẳng vào chân tôi. Tiểu Hoàng vừa sủa vừa nhảy, chân sau đạp đất, chân trước quào loạn xạ vào người tôi, cào tung tóe cả tuyết trên áo.
Sợ nó quá phấn khích làm kinh động phu nhân và mọi người, tôi đành ôm nó lên, để nó giãy giụa, r*n r* trong lòng.
Tổ phụ đứng giữa sân, nhìn tôi với ánh mắt không dám tin:
“Tiểu Vũ! Tiểu Vũ, con về rồi! Thật sự là con về rồi!”
Ông vừa lẩm bẩm vừa bước nhanh tới, phủi tuyết trên đầu tôi, rồi kéo tôi vào nhà:
“Tổ mẫu con dạo này cứ nói mộng thấy con, bà ấy bảo niệm mãi thì con sẽ về, mà con quả thật đã về rồi!”
Ông quay vào trong, gọi lớn:
“Bà nó ơi! Ra xem ai về này—Tiểu Vũ về rồi!”
Tôi vừa định bước vào, bỗng sực nhớ – suýt quên mất phu nhân và mọi người – liền vội gỡ tay tổ phụ, quay lại kéo xe:
“Tổ phụ, còn có khách…”
Tổ mẫu chẳng để ý đến xe ngựa hay người lạ trong sân, chỉ chăm chăm nhìn tôi. Môi bà run rẩy, rời khỏi khung cửa, hai tay siết chặt rồi xoa liên hồi, mắt đỏ hoe.
Tôi bước tới, khẽ nói:
“Tổ mẫu, con về rồi!”
Bà dường như muốn đưa tay sờ mặt tôi, nhưng đưa nửa chừng lại rụt về. Bất ngờ, bà giật lấy Tiểu Hoàng khỏi tay tôi, ném xuống đất:
“Hừ! Đồ vong ân phụ nghĩa, ôm cái con ch.ó thối tha! Nhà này còn cần giữ của làm gì?!”
10
Chúng tôi trở về quê hương bằng xe ngựa. Dù đường xóc lắc lư suốt dọc đường, nhưng chẳng làm mất đi vẻ đoan trang của phu nhân và mọi người. Ngay cả Chương ma ma cũng mang theo khí độ, nhìn qua đã biết là người từ nơi quyền quý, khác hẳn những dân trong trấn biên cương nhỏ bé này.
Khi phu nhân và mọi người ngồi lên chiếc kháng trong nhà, tổ phụ tổ mẫu vẫn chưa rõ họ là ai, chỉ biết là khách quý nên vội vàng chuẩn bị cơm nước. Tổ mẫu thậm chí còn chưa kịp mắng tôi vài câu như mọi khi.
Ngôi nhà cũ của tôi đã được sửa sang và mở rộng, từ hai gian cũ nay thành bốn gian mới. Chính phòng và phòng ngủ thông nhau, không có cửa, chỉ treo một tấm rèm bông cũ. Gian trong cùng làm bếp, kiêm kho để nông cụ, còn có một phòng nhỏ dựng ngang với chính phòng – hẳn là phòng của cô cô.
Trong bếp, tổ mẫu múc hai bát bột chua từ hũ gỗ, vo thành những chiếc bánh nhỏ bằng bàn tay thả vào nồi nước sôi. Một bên, bà thái nhanh dưa cải và củ cải mà tổ phụ lấy từ chum, xếp gọn vào đĩa gốm thô. Đập vài tép tỏi, cắt hành lá, thêm chút ớt bột đỏ trắng, rồi rưới một muôi dầu nóng – “xèo” – mùi thơm quen thuộc lập tức lan tỏa khắp nhà.
Thấy tôi đứng ngây người, tổ mẫu véo tôi một cái:
“Đứng đó làm gì, mang miếng đậu phụ ngâm nước kia tới.”
Tôi vội đưa đậu phụ cho bà, bà lại đưa tôi một bát canh trứng đã đánh tan, ra hiệu bảo tôi ngồi bên cạnh lò lửa, tránh cản trở tổ phụ đang trông nồi.
Tôi nhấp một ngụm canh trứng, chợt tự hỏi: trong nhà lấy đâu ra đậu phụ? Làm sao tôi có thể đang uống bát canh trứng ngọt ngào thế này?