54. Chương 54: Gặp lại anh giữa đêm đông

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vì cãi nhau với bố mẹ nên bỏ nhà đi, trên người Hứa Chi chẳng mang theo gì cả, ngay cả một chiếc áo khoác dày cũng không có.
Thời buổi này, ra đường không có điện thoại chẳng khác nào tay trắng, đến xe buýt cũng không đi nổi.
Nhưng cô không muốn quay về, không muốn nhìn thấy gương mặt của Hứa Hà Bình nữa.
Dương Tuyết có lẽ vẫn chưa về đến trung tâm thành phố, muốn cầu cứu cũng đành chịu, về trường thì...
Trường học quá xa, hơn hai mươi trạm xe buýt, cô không biết đi bộ thì mất bao lâu mới tới.
Cô cảm thấy hơi tuyệt vọng, hóa ra không nhà để về là cảm giác này.
Cô lang thang trên đường phố trong đêm đông lạnh giá, vì lạnh quá không chịu nổi nên cô đành vào đại một trung tâm thương mại để sưởi ấm nhờ máy sưởi, sau đó gặp một người.
Là Trình Vũ, cậu ấy bước ra từ quán Starbucks ở tầng một trung tâm thương mại, bên cạnh còn có một người phụ nữ.
Hứa Chi và Trình Vũ tiếp xúc với nhau đều là vì Dương Tuyết nên cũng không tính là thân thiết lắm. Nhưng bây giờ cô cũng không bận tâm, cảm giác như gặp được người quen nơi đất khách quê người, cô đi thẳng đến chào hỏi Trình Vũ.
Trình Vũ nhìn thấy cô thì ngỡ ngàng, ngay sau đó ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt sưng đỏ của cô.
Nhưng cậu ấy không tò mò chuyện của người khác, chỉ gật đầu chào lại.
Hứa Chi vội vàng hỏi: “Dương Tuyết sắp về chưa cậu?”
Trình Vũ: “Không biết.”
Hứa Chi lại hỏi: “Vậy tớ có thể mượn điện thoại của cậu gọi cho cậu ấy được không?”
Trình Vũ cũng không hỏi tại sao, lấy điện thoại ra mở khóa, tìm số của Dương Tuyết rồi đưa cho cô.
Trong lúc Hứa Chi gọi điện cho Dương Tuyết, cô thấy Trình Vũ trò chuyện rất tự nhiên với người phụ nữ bên cạnh.
Người phụ nữ đó trông có vẻ trưởng thành hơn, khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, ăn mặc theo phong cách công sở chuyên nghiệp.
Giọng nói hào hứng của Dương Tuyết ở đầu dây bên kia kéo sự chú ý của cô trở lại:
“Trình Vũ! Sao tự nhiên lại gọi cho tớ thế, nhớ tớ rồi à?”
Hứa Chi: “...”
Dương Tuyết: “Nói đi chứ, đừng có ngại.”
Hứa Chi: “Là tớ.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây: “Ồ... là cậu à...”
Sự thất vọng hiện rõ trong giọng nói.
Lúc này Hứa Chi cũng chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến mấy chuyện này, cô nói:
“Tớ cãi nhau với bố, bỏ nhà đi rồi, không mang theo điện thoại cũng không mang tiền. Tớ ngại mượn tiền Trình Vũ, cậu có thể chuyển khoản cho cậu ấy ít tiền không, tớ lấy tiền mặt từ chỗ cậu ấy trước, hôm nào trả lại cậu.”
“Sao lại cãi nhau?” Dương Tuyết hỏi.
Chuyện gia đình phiền muộn lúc này Hứa Chi không muốn nói, chỉ hỏi: “Được không? Tớ phải tìm chỗ ngủ tối nay thôi đã.”
“Cậu không về nhà nữa à?” Dương Tuyết cảm thấy khó tin: “Cãi nhau với bố mẹ thì sớm muộn gì cũng phải làm hòa thôi, cậu không về nhà bố mẹ sẽ lo đấy.”
Hứa Chi im lặng: “Cho tớ vay tiền trước được không?”
Dương Tuyết không phải không muốn cho vay, chỉ là cảm thấy cô lang thang một mình bên ngoài không an toàn, bèn hỏi:
“Cậu có mang chứng minh thư không?”
Được nhắc nhở, Hứa Chi mới nhớ ra, chỉ có tiền mà không có chứng minh thư thì cũng không thuê được phòng.
Cô nhắm mắt lại: “Tớ bắt taxi về trường, xem ký túc xá có ở được không.”
Dương Tuyết có chút bó tay: “Cậu đợi một chút, đưa điện thoại cho Trình Vũ đi để tớ nói chuyện với cậu ấy.”
Hứa Chi trả điện thoại cho Trình Vũ, trong lòng có chút tuyệt vọng.
Cô biết ký túc xá trong kỳ nghỉ đông tuy có thể ở nhưng lại bị ngắt hệ thống sưởi ấm.
Nếu không về nhà, đêm nay cô có thể sẽ chết cóng.
Một lát sau, Trình Vũ cúp điện thoại, nói với Hứa Chi: “Dương Tuyết bảo cậu đợi ở đây một chút, có người đến đón cậu.”
Hứa Chi ngơ ngác: “Ai?”
“Không biết.” Trình Vũ nói rồi gửi định vị qua WeChat cho Dương Tuyết.
Gửi xong, Trình Vũ cất điện thoại, nhìn Hứa Chi một thoáng: “Cậu đừng chạy lung tung, lát nữa người ta đến đấy.”
Nói xong, Trình Vũ dẫn người phụ nữ kia đi mất.
Hứa Chi cảm thấy người bạn học này thật vô tình nhưng dù sao cũng không thân lắm, cô cũng không tiện đòi hỏi gì hơn, chỉ đành nhìn theo bóng lưng họ đi xa.
Cũng không biết Dương Tuyết rốt cuộc thích Trình Vũ ở điểm nào, cô ngồi xuống ghế ở khu vực nghỉ ngơi của trung tâm thương mại lại nhớ đến Lương Mục Chi.
Bây giờ cô cũng không biết trước đây mình thích Lương Mục Chi ở điểm nào, sự rung động ngây ngô thuở ban đầu quả thực có thể khiến người ta lầm lỡ, giờ đây cô ngày càng nhận thức rõ ràng hơn, gác chuyện tình cảm sang một bên, Lương Mục Chi thực sự không hợp với cô.
Mười mấy phút sau, cuối cùng Hứa Chi cũng biết người đến đón cô mà Dương Tuyết nói là ai.
Lương Cẩm Mặc sải bước dài đi về phía cô, lông mày hơi cau lại, anh mặc chiếc áo gió cổ đứng màu xám đậm, dáng người cao ráo chân dài như một chiếc mắc áo tự nhiên, cô chưa từng thấy người đàn ông nào mặc áo gió đẹp hơn anh.
Thoát khỏi cơn mê trai, cô muốn tự tát mình hai cái.
Lẽ ra phải suy nghĩ kỹ hơn từ sớm... Dương Tuyết còn có thể gọi ai được nữa? Đáng lẽ cô nên kiên trì mượn tiền Dương Tuyết, mượn không được thì mặt dày vay Trình Vũ cũng được mà.
Bây giờ chạy chắc chắn là không kịp nữa rồi.
Lương Cẩm Mặc đã đứng trước mặt cô, cúi nhìn xuống. Thấy cô cúi đầu không dám nhìn anh, anh bỗng đưa tay ra, nâng cằm cô lên, ép cô ngẩng đầu.
Hứa Chi hoảng loạn: “Anh... anh làm gì thế...”
Lương Cẩm Mặc liếc mắt một cái đã thấy má cô sưng đỏ: “Về nhà bị đánh à?”
Lúc này Hứa Chi mới nhớ ra, vội lấy tay che mặt: “Không cẩn thận va phải thôi.”
Cô cũng không biết tại sao mình lại nói dối, có lẽ là cảm thấy rất mất mặt.
Tuy nhiên lời nói dối này quá vụng về, Lương Cẩm Mặc nói: “Vậy em va cũng khéo thật đấy, đến mức in hằn dấu bàn tay.”
Hứa Chi bứt rứt trong lòng, che mặt lầm bầm: “... Anh quản em làm gì.”
Lương Cẩm Mặc: “Không cần tôi quản? Vậy tôi đi đây.”
Nói xong, anh xoay người định đi thật.