10. Chương 10: Chuẩn Bị Bữa Sáng

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 10: Chuẩn Bị Bữa Sáng

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong phó bản này, dường như rất dễ bị buồn ngủ. Mộc Nam mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt của Tô Bất Thức ngay bên cạnh mới nhận ra mình đã ngủ quên lúc nào không hay.
Cũng may bây giờ trời đã sáng. Mộc Nam dựa vào đầu giường, trên người vẫn đắp tấm chăn mỏng kia. Tô Bất Thức thấy cậu tỉnh lại thì dường như thở phào một hơi, giả vờ hỏi một cách tùy ý: "Vẫn mơ thấy ác mộng à?"
"Không có..." Mộc Nam nói. Cũng không trách cậu phản ứng có hơi chậm được, cả người cậu giờ đây cứ như vừa bị một cú đấm choáng váng mới tỉnh lại. Mắt cậu vẫn còn hơi lóa... Lạ thật, trước đây cậu livestream thâu đêm suốt sáng mà vẫn tràn đầy năng lượng, vậy mà giờ đây, lúc thì tinh thần phấn chấn, lúc lại uể oải mệt mỏi không chịu nổi. Rõ ràng tối qua cậu vẫn còn trò chuyện rất sôi nổi với Tô Bất Thức cơ mà... dù chủ yếu là cậu tự độc thoại.
"Ngại quá, đã để giáo sư Tô phải thức canh cả đêm rồi." Mộc Nam nói. Cậu hoạt động bả vai một chút, cảm giác các khớp xương đang kêu răng rắc.
Tô Bất Thức vẫn luôn chú ý đến phản ứng của cậu. Anh bước đến, đưa thức ăn trong tay cho cậu: "Cầm lấy, ăn chút gì đi."
"Cảm ơn... Ồ?" Mộc Nam kinh ngạc nhìn túi bánh mì và sữa bò trong tay, "Mấy thứ này lấy ở đâu vậy?"
"Ở khu nghỉ ngơi, vật phẩm ở đó có thể dùng tích phân để mua." Tô Bất Thức nói, "Tốt nhất đừng tùy tiện ăn đồ trong phó bản."
Mộc Nam vốn định thử tìm xem mình có bao nhiêu điểm tích phân, nghe vậy thì hơi bất ngờ: "Trong phó bản còn cung cấp đồ ăn ư?"
Tô Bất Thức nhìn ra ban công. Mộc Nam lập tức đứng dậy đi qua. Bầu trời lúc sáng sớm vẫn âm u như cũ, nhưng sương cũng đã tan dần. Mà sau tòa nhà ký túc xá lại là một tòa căng-tin cũ nát.
"Nhìn đúng là không đáng tin cậy cho lắm..." Mộc Nam lại chuyển tầm mắt sang túi sữa bò trên tay. Dù trên bao bì không có thông tin gì, nhưng ít nhất trông chúng vẫn còn tươi mới, so với tòa kiến trúc u ám như khu rừng rậm kia thì đáng tin cậy hơn nhiều. "Vậy còn anh?"
"Tôi ăn rồi." Tô Bất Thức nói, thấy cậu cầm đồ ăn mà không động đậy, nên tưởng đối phương đang e ngại điều gì đó. "Đồ ăn ở khu nghỉ ngơi không có vấn đề gì đâu, nếu cậu không yên tâm..."
"Không, không phải không yên tâm, tôi tin giáo sư Tô 100% mà." Lời nói không chút do dự của Mộc Nam khiến Tô Bất Thức sững sờ. Vậy mà cậu ta lại không hề tự giác, vẫn cười nói: "Ban nãy tôi chỉ là đang nghĩ khu nghỉ ngơi là một nơi như thế nào thôi?"
"Đó là một... nơi giống như trạm trung chuyển, hoặc một khách sạn."
"Vậy nên mấy thứ như chăn mỏng, ga chống bụi này, cũng là mua từ khu nghỉ ngơi mang về sao?"
"Ừm, có ba lô chuyên dụng để chứa đồ." Tô Bất Thức dường như không quen với việc hai người mặt đối mặt trò chuyện phiếm như thế này. "Cậu đến đó rồi sẽ biết."
"Nhưng mà phó bản này rất nguy hiểm," Mộc Nam xé túi bánh mì cắn hai miếng, hơi bất ngờ vì mùi vị vậy mà khá ngon. "Liệu tôi có thể sống sót vượt qua thử thách này hay không vẫn là một ẩn số."
"Cậu có thể."
Giọng Tô Bất Thức đột nhiên cao lên, ngay sau đó anh nhấn mạnh lặp lại một lần nữa: "Cậu có thể sống sót."
Quả nhiên.
Mộc Nam thầm nghĩ, Tô Bất Thức quả nhiên vô cùng lo lắng cho sự an toàn tính mạng của cậu.
Nhưng mà, tại sao? Là vì họ bị hệ thống trói buộc, trở thành cộng đồng chung vận mệnh, đối phương lo lắng cho 50% tinh thần lực kia của cậu, hay là giữa người với người thật sự có thể nảy sinh liên kết nào đó trong thời gian ngắn như vậy?
Hiệu ứng bắc cầu ư? Không, Tô Bất Thức trông không giống loại người này. Kiểu suy đoán đó còn không đáng tin bằng khả năng "đối phương thích cậu" nữa.
"Vậy xin mượn lời chúc tốt lành của giáo sư Tô vậy." Mộc Nam cười nói, thấy đối phương mím chặt môi, liền chuyển tầm mắt ra ngoài cửa sổ.
Thực ra Mộc Nam không có thói quen ăn sáng, nhưng đã lâu như vậy chưa ăn uống gì, cậu đúng là cảm thấy đói nên cũng không khách sáo nữa. Vừa ăn, cậu vừa ngắm nhìn khuôn mặt của Tô Bất Thức đến mức xuất thần, thầm nghĩ giáo sư Tô không chỉ là Doraemon vạn năng, mà còn là một người anh lớn rất biết chăm sóc người khác nữa.
Dù sao thì đã có kinh nghiệm của tối hôm qua, Mộc Nam cũng biết Tô Bất Thức không lạnh lùng như ấn tượng ban đầu. Tuy rằng cậu vẫn luôn cảm thấy đối phương mang theo mình không chỉ vì bị cưỡng chế trói buộc mà còn có lý do khác, nhưng điều này hiển nhiên không cần vội vàng. Dù sao thì hai người họ cũng đã bị buộc chung với nhau rồi, cậu không thiếu cơ hội để tìm hiểu rõ.
"Có người đi vào căng-tin rồi." Tô Bất Thức đột nhiên mở miệng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Mộc Nam.
Cậu thuận theo tầm mắt của đối phương nhìn sang, quả nhiên có "học sinh" mặc đồng phục lần lượt đi về phía căng-tin. Màn sương mỏng làm lu mờ hình bóng của những người này, nhìn qua lại mang đến một cảm giác không chân thực.
"Nếu căng-tin đã mở cửa, vậy có nghĩa là người chơi chúng ta đã có thể rời khỏi ký túc xá rồi." Mộc Nam nói. Cậu lại nhớ đến màn đêm đen kịt một cách bất thường tối hôm qua. "Vậy thì đi thôi giáo sư Tô, chúng ta đi xem thử nhé?"
Tô Bất Thức lúc này đã khôi phục lại vẻ mặt bình thường, gật gật đầu, hai người liền chuẩn bị rời đi.
Mộc Nam lúc đi ngang qua phòng ký túc bên cạnh cố ý liếc nhìn một cái, phát hiện số hiệu học sinh trên cửa đã biến mất, cửa cũng bị khóa chặt, phảng phất như bên trong đã trở thành một căn phòng trống.
Người chơi bị đào thải sẽ bị xóa sạch mọi dấu vết ư... Mộc Nam và Tô Bất Thức đi thành hàng trên đường. Tầm nhìn trên mặt đất so với khi ở tầng lầu cũng rộng rãi hơn rất nhiều. Mộc Nam cứ luôn nhìn ngó xung quanh như đang tìm gì đó, đợi đến khi hai người sắp đến căng-tin thì cậu đột ngột kéo Tô Bất Thức lại, chỉ về hướng ngược lại: "Nè, giáo sư Tô, anh nhìn hướng kia xem, có phải ở đó có một cái cây không?"
Bóng cây màu xám khổng lồ và bầu trời gần như hòa làm một. Tô Bất Thức nhìn thấy hàng rào gần đó, liền đưa ra phán đoán: "Hình như đó là bên ngoài sân thể dục."
"Trường học này ngoài mấy chỗ được phủ xanh ra thì những nơi khác đều là sàn xi măng. Hướng đó có cái cây lớn như vậy, chứng tỏ là có đất bùn đúng không?" Mộc Nam phỏng đoán.
Hai người nhìn nhau một cái. Tô Bất Thức biết cậu đang ám chỉ vụn đất trên tóc của cái xác bị treo cổ, lập tức hiểu ý, cùng nhau rẽ lối xuyên qua màn sương đi về hướng đó.
"Sân thể dục đang thi công, cấm vào."
Một giọng nói thô kệch vang lên từ trong màn sương, nghe thì chói tai nhưng lại có chút quen thuộc. Mộc Nam nheo mắt mới nhìn rõ phía trước là một bóng người mặc đồng phục bảo vệ.
Họ vừa hay đến hàng rào sắt bao quanh sân thể dục, thế nhưng lối vào duy nhất lại bị người chặn lại. Mộc Nam lập tức cười nói: "Bọn cháu chỉ đang đi dạo quanh đây thôi, không vào đâu."
Người nọ tiến lên trước hai bước, tứ chi cứng ngắc chứng tỏ gã không phải là người sống: "Khu vực thi công cấm lảng vảng xung quanh."
Khoảng cách này đã có thể nhìn thấy mặt của đối phương. Mộc Nam nhìn thấy trên má của gã có một hình xăm bọ cạp dài, đang co giật theo cơ miệng lúc đóng lúc mở.
"Vậy à, ngại quá, bọn cháu đi ngay đây." Mộc Nam hoàn hồn, cười với đối phương, sau đó cùng Tô Bất Thức xoay người rời đi.
Họ men theo con đường nhỏ quanh hàng rào mà rời đi. Từ cái bóng, có thể thấy gã bảo vệ quái dị kia vẫn đứng chôn chân nhìn chằm chằm về phía họ, mãi cho đến khi họ đi rất xa, khuất hẳn vào trong sương mù.
"Ban ngày ban mặt gặp ma rồi ư." Vẻ mặt Mộc Nam phức tạp nói, "Sao lại cứ bắt cái thứ đó đóng vai bảo vệ vậy trời... Tôi không phải đang mơ đấy chứ?"
"Không phải." Giọng của Tô Bất Thức rất bình tĩnh, dù đã làm giảm bớt tính hài hước mà Mộc Nam cố ý thể hiện, nhưng lúc này nghe vào tai lại có một cảm giác yên tâm lạ thường. "Gã bảo vệ đó chính là người chơi D412 đã chết."
"Xem ra tôi đoán không sai. Cũng do cái hình xăm kia quá đặc biệt rồi." Mộc Nam nhún vai. "Ban nãy tôi để ý thấy vòng tay trên tay gã đã biến mất rồi. Tiếc là cả đầu bị mũ che khuất nên không có cách nào nhìn rõ sau gáy gã có bị thương hay không. Chậc, tôi rõ ràng nhớ là đã giấu cái xác của gã trong thùng rác rồi mà. Lạ thật, gã bị biến thành NPC rồi ư?"
"E là như vậy." Tô Bất Thức nói.
Mộc Nam trầm tư. Nếu nói những người chơi "bị loại" sẽ biến mất vào cùng một khoảng thời gian xác định, vậy thì thông báo từ hệ thống sáng sớm hôm qua hiển nhiên là mốc thời gian có khả năng nhất. Giả sử khi đến thời gian kết toán nhiệm vụ mỗi ngày của trò chơi, người chơi bị chết sẽ trở thành một phần của phó bản, vậy thì người bị treo cổ hôm qua và người chống nạng liệu có phải là cùng một người không?
Gã vừa có thân phận là manh mối, vừa có quyền xử phạt người chơi. Vậy thì đối với phó bản này mà nói, gã rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Giết người, ngụy trang, treo cổ... Không thể phủ nhận, những thứ này đối với Mộc Nam đều vô cùng hấp dẫn. Mà với tư cách là người chơi, nếu họ muốn làm rõ tất cả, việc không đi điều tra cái xác ở hiện trường vụ án đầu tiên hiển nhiên là không được.
Hiện trường vụ án đầu tiên, đương nhiên không phải là cấp 3 lớp 26 đã được sắp đặt sẵn. Mà dựa theo tính hạn chế của bản đồ phó bản này, địa điểm đó nhất định phải ở trong trường học.
Ví dụ như, sân thể dục đang bị khóa chặt.
Lúc Mộc Nam chìm vào suy tư, rất nhiều biểu cảm phong phú đều hiện rõ trên mặt cậu. Tô Bất Thức dường như rất quen thuộc với thói quen này của cậu, cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh chờ đợi. Mãi cho đến khi thấy sắc mặt của đối phương thay đổi, anh mới mở miệng hỏi: "Nghĩ đến điều gì rồi?"
"Tôi đang nghĩ, cái hàng rào sắt này hẳn là có thể trèo qua." Mộc Nam lén lút nhìn Tô Bất Thức, tầm mắt hướng về hàng rào sắt dường như đang hừng hực muốn thử. "Trèo tường đối với tôi mà nói là chuyện thường ngày ở huyện, bất kể là tường gì cũng thế."
"Tôi không khuyến khích cậu làm như vậy."
Biểu cảm của Tô Bất Thức khi nói câu này suýt nữa khiến Mộc Nam tưởng anh thật sự là chủ nhiệm giáo dục chuyên đi bắt học sinh vi phạm kỷ luật. May mà ngay sau đó anh đã giải thích nguyên nhân: "Đã có học sinh đi ra từ căng-tin rồi, nếu cậu bây giờ đi sân thể dục điều tra, rất có thể sẽ trễ giờ học sáng nay."
"......" Mộc Nam đơ ra hai giây, cuối cùng nhớ tới NPC múa may như con nhện kia, cậu đành chấp nhận thỏa hiệp rồi thầm nghĩ: mình đã tốt nghiệp một năm rồi mà tại sao còn phải lo lắng vấn đề đi học muộn? Rõ ràng lúc đi học cậu toàn ngủ nướng đến sát giờ mới vào lớp!
"Cho nên," Tô Bất Thức dừng một chút, nói, "Chúng ta đợi đến tối rồi quay lại điều tra."
Mộc Nam sững sờ, sau đó bật cười: "Giáo sư Tô à... anh đang sợ tôi không nói hai lời sẽ thật sự đi trèo cái hàng rào sắt này đấy ư? Ha ha, yên tâm đi, tôi là người rất dễ nói chuyện, cũng không phải kiểu ngang như cua liều mạng tìm chết đâu. Mau đi thôi, 'đi học' trước đã."
Cậu vươn tay khoác vai Tô Bất Thức một cách thân mật. Người kia vốn định tránh đi, nhưng cuối cùng cũng chỉ đưa tay lên chỉnh gọng kính. Trong động tác giống như che giấu này, anh không nói gì cả.