11. Chương 11: Tội lỗi của mỗi người

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm

Chương 11: Tội lỗi của mỗi người

Đừng Đếm Cừu - Chứng Đồng Cảm thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trên thực tế, Mộc Nam và Tô Bất Thức đã đến khá sớm, lúc họ đến phòng học thậm chí còn chưa có mấy người.
Không chỉ vậy, lớp 26 bên cạnh cũng trống không, bảng đen, quạt trần, bao gồm cả cái xác ngày hôm qua, đều không còn chút dấu vết nào.
Xem ra manh mối này quả thực chỉ dùng được một lần. Mộc Nam lại quay về, đành phải nhân cơ hội này sắp xếp lại bàn ghế hôm qua chưa kịp làm về vị trí cũ. Đợi làm xong tất cả, cậu lại đi đến phía sau lớp học, bắt đầu quan sát cái tên trực nhật mới xuất hiện trên bảng đen.
"A Nam, cậu đến sớm thật đấy."
Hà Vu Quy với vẻ mặt mệt mỏi vừa vặn đi vào từ cửa sau, nhìn thấy Tô Bất Thức phía sau cậu thì có chút bất ngờ: "Tối qua.... các cậu ở chung à?"
"Đúng vậy nha." Mộc Nam thản nhiên đáp lại, nhưng lại thấy Tô Bất Thức có chút không tự nhiên đánh mắt sang chỗ khác.
"Hóa ra là vậy, các cậu không sao là tốt rồi, tối hôm qua... tôi còn lo lắng các cậu sẽ gặp phải nguy hiểm." Hà Vu Quy nói, nhanh chóng nhận ra mảnh vải màu xám quấn trên tay đối phương, trong lòng bàn tay thì đẫm máu đỏ sẫm, "Tay cậu sao vậy?"
"Ồ, tối qua không cẩn thận bị quẹt trúng thôi." Mộc Nam thản nhiên nói, lại như nhớ ra điều gì đó, hướng về phía Tô Bất Thức nở một nụ cười tươi, "May mà có giáo sư Tô ở bên cạnh giúp tôi xử lý vết thương nên giờ không đau nữa rồi."
Bên môi cậu hiện lên hai lúm đồng tiền nhỏ, lúc chăm chú nhìn ai đó trông rất chân thành, khiến trái tim Tô Bất Thức vô thức đập mạnh một cái mặc dù trong lòng anh thừa biết lời nói từ miệng đối phương hơn nửa là nói bừa, bởi tối qua anh chỉ băng bó cầm máu sơ sài cho cậu mà thôi, muốn làm sạch miệng vết thương cũng chẳng có chỗ mà xử lý.
"Ui da....... Ai nói không đau cơ, đau chết tôi rồi đây nè!"
Một tiếng kêu gào thô kệch nhưng yếu ớt hơn bình thường rất nhiều truyền đến, giây tiếp theo Lữ Thiên Xuyên liền xuất hiện ở cửa, một tay bám vào khung cửa sau, một tay ôm chặt bụng, cúi gập người, nhăn nhó.
Ai nấy đều rất ngạc nhiên, Mộc Nam và Hà Vu Quy lập tức đỡ hắn ngồi xuống ghế, Hà Vu Quy lo lắng hỏi ngay: "Sao vậy? Bị thương ở đâu à?"
"Trông như bị tiêu chảy hơn." Mộc Nam nhìn người đàn ông to con đang nằm bò ra bàn, nói, "Không lẽ huynh ăn phải thứ gì bậy bạ rồi à?"
"Tôi... tôi đi ăn... sáng... ở căng-tin..." Lữ Thiên Xuyên thều thào, "Dở tệ... Ọe..."
Lời còn chưa dứt, Mộc Nam đã theo bản năng lùi lại một bước, Hà Vu Quy nhanh chóng đặt thùng rác bên cạnh hắn.
Nhưng thật ra Lữ Thiên Xuyên không nôn được gì, hắn nhìn động tác của Mộc Nam, kinh hãi nói: "A Nam, cậu tránh gì thế? Làm gì có chuyện tôi nôn lên người cậu!"
"Ha ha, tôi chỉ phản xạ tự nhiên thôi." Mộc Nam cười gượng hai tiếng, may mà bữa sáng hôm nay của cậu là đồ ăn không rõ nguồn gốc do Tô Bất Thức đưa, mùi vị bình thường nên tới hiện giờ cũng không có phản ứng gì xấu, thật sự cảm ơn ân cứu mạng của giáo sư Tô.
Lữ Thiên Xuyên cứ liên tục rên rỉ và nôn khan, Tô Bất Thức nhìn Hà Vu Quy đang lúng túng, còn Mộc Nam thì đứng bên cạnh nhìn, cuối cùng thở dài, tiến lại hỏi đối phương đã ăn gì, sau khi kiểm tra sơ bộ rồi kết luận: "Không sao, không phải ngộ độc thức ăn. Sau này đồ trong phó bản đừng ăn bừa nữa, cậu không thể chắc chắn thứ mình ăn vào có đúng là thứ mình nhìn thấy không đâu."
"Tôi biết rồi... Cảm, cảm ơn giáo sư Tô..." Lữ Thiên Xuyên rùng mình, trả lời.
"Này huynh đệ, huynh bình thản quá rồi đấy." Mộc Nam vỗ vỗ vai Lữ Thiên Xuyên, "Sau bao nhiêu chuyện xảy ra tối qua mà huynh còn dám ra căng-tin ăn cơm, đúng là dũng cảm thật đấy."
"Tôi đói quá mà, trước khi bị cuốn vào đây một cách khó hiểu, gói mì tôm tôi vừa úp còn chưa kịp ăn miếng nào..." Lữ Thiên Xuyên dở khóc dở cười, khuôn mặt vốn dĩ hung dữ giờ trông vô cùng đáng thương, "Khoan đã, chuyện xảy ra tối qua là chuyện gì? Tối qua có chuyện gì sao?"
Mọi người đột nhiên im bặt vì lời nói của hắn, Mộc Nam hỏi trước: "Thông báo lúc một giờ sáng ấy, chẳng lẽ vì lần này không phát nhạc đám cưới nên huynh không để ý à?"
Cậu nói câu này nghe như một lời trêu đùa, nhưng Lữ Thiên Xuyên trông càng ngơ ngác: "Hả? Một giờ sáng hôm qua hệ thống có thông báo gì sao? Chẳng lẽ tôi ngủ say quá nên không nghe thấy?"
Ngủ say quá... Trong cái đêm hệ thống phái quái vật đi thanh trừng người chơi, cậu còn bị kỹ năng không biết tên tấn công, thì cái tên Lữ Thiên Xuyên này lại bình yên ngáy khò khò trong ký túc xá?
Quan trọng là, hắn vậy mà lại sống sót an toàn đến ngày thứ hai?
Nếu tên này nói đều là thật, thì chẳng phải quá may mắn rồi sao?
"Tôi hình như đã bỏ lỡ thông báo mà các huynh đệ nói rồi, xong rồi, lẽ nào sáng nay đau bụng là do hình phạt của trò chơi!" Lữ Thiên Xuyên kinh hãi nói, Mộc Nam vừa định châm chọc rằng chắc không có hình phạt nào nhẹ nhàng như vậy đâu, thì thấy hắn như nhớ ra điều gì đó lại nhìn về phía họ, "Không đúng nha... Vậy mấy người các cậu sao lại không sao?"
"Hai chúng tôi không đi căng-tin." Mộc Nam nói.
"Tôi ăn một chút, nhưng không nhiều, nên hình như không bị gì cả..." Hà Vu Quy nói, lúc này trông Lữ Thiên Xuyên còn tiều tụy hơn cả một người ốm yếu.
Người trong lớp học dần dần đông đúc lên, Mộc Nam cuối cùng chỉ có thể dìu Lữ Thiên Xuyên mặt xanh lét về chỗ ngồi rồi tự mình trở về vị trí bên cạnh Hà Vu Quy, còn Tô Bất Thức thì tùy tiện tìm một góc gần Mộc Nam ngồi xuống.
"Anh ta cứ ở đây cùng chúng ta... không sao chứ?" Hà Vu Quy liếc nhìn Tô Bất Thức không mặc đồng phục, trông thế nào cũng lạc lõng, "Cứ thấy giáo sư Tô có vẻ lạc lõng, liệu có ổn không nhỉ?"
"Hết cách rồi, huynh cũng nghe thông báo rồi đấy, chúng tôi không thể cách xa đồng đội quá." Mộc Nam nói, "Nhưng mà nếu nói lạc lõng thì... Huynh không thấy đám người trong lớp hôm nay trông càng kỳ quái hơn sao?"
Hà Vu Quy ngây người, cậu ta nhìn theo hướng mắt Mộc Nam, lúc này vẫn chưa vào học nên trong lớp không biết từ lúc nào đã trở nên vô cùng ồn ào. Đặc biệt là xung quanh họ, một đám học sinh tụm năm tụm ba đùa giỡn: Có người bàn tán về chuyện thị phi của minh tinh, có người than vãn về độ khó của bài thi toán hôm qua, có người thì chạy đi loan tin trên bảng tỏ tình của trường lại xuất hiện bài tìm người của ai đó.
Bản thân những việc này thường là việc mà NPC trong phó bản mới làm, nhưng Mộc Nam lại nhìn thấy trong đám người đó có rất nhiều gương mặt quen thuộc, những người chơi của ngày hôm qua. Ví dụ như 'cặp đôi' ngồi trước mặt họ, hôm qua còn sợ hãi an ủi nhau, vậy mà bây giờ đã cười nói tựa vào nhau, ngượng ngùng bày tỏ tình ý.
Trên mặt những người đó mang biểu cảm thường thấy của học sinh bình thường, họ hoặc là cười nói lật sách hoặc là chép bài tập, so với mấy người chơi mặc đồng phục đang run rẩy trong lớp học còn giống học sinh thật hơn.
Trên cổ tay của họ đều không có vòng tay.
"Hôm qua... hệ thống thông báo nói đã có 26 người bị đào thải..." Hà Vu Quy bối rối nhìn lớp học có ít nhất hơn bốn mươi người, "Nói cách khác, trong số những người này có rất nhiều người đã..."
"Đều đã hòa làm một thể với phó bản này rồi." Mộc Nam nói, nói nốt phần cậu ta chưa nói.
Hà Vu Quy không nói gì nữa, cho dù huynh ta là người chơi cũ nhưng cũng chưa từng gặp phải tình huống thế này. Trong đám "học sinh" đang cười đùa ầm ĩ kia, họ dường như mới thật sự là những kẻ không bình thường.
"Tôi... tôi chịu hết nổi rồi!"
Một thanh niên ngồi bên phải Hà Vu Quy đột nhiên ôm đầu, khẽ nức nở một câu, giọng hắn không nhỏ, rất nhiều người chơi đều ngẩng đầu nhìn tới, nhưng những người khác lại như không nghe thấy gì cả: "Tôi biết ngay mà... tôi biết ngay là sẽ không trốn thoát được mà! Đây chính là báo ứng... đây chính là..."
Báo ứng.
Lại là từ ngữ này. Mộc Nam nhìn dáng vẻ co rúm ôm đầu của người thanh niên này, cậu nhớ tới từ "tội nhân" mà con búp bê cừu đã nói lúc đầu. Cậu vốn tưởng rằng đây chỉ là cách gọi chung để chỉ người chơi, giống như thân phận "dũng sĩ" trong game RPG truyền thống. Nhưng hiện tại xem ra cậu nghĩ quá đơn giản rồi, cậu nhận thấy rất nhiều người đều vì lời lẩm bẩm của thanh niên kia mà biểu cảm trở nên không tự nhiên, ngay cả Hà Vu Quy cũng đột nhiên im lặng không nói gì. Lẽ nào cái tên gọi này còn có ẩn tình gì khác?
Cậu lại nhìn sang Tô Bất Thức, sắc mặt người kia vẫn trầm tĩnh như nước, sau khi cảm nhận được ánh mắt của cậu thì ngước mắt nhìn lại.
"Hừm, người này thì không tính." Mộc Nam nghĩ, "người này thì chẳng nhìn ra được gì cả."
Nhưng sự thật chứng minh Tô Bất Thức vẫn rất nhạy bén. Sau khi trải qua một buổi tự học sáng khá nhàm chán, Mộc Nam đang buồn chán tựa vào bàn nhìn bảng đen, đột nhiên mặt bàn bị gõ hai tiếng, cậu ngẩng đầu lên thì vừa vặn chạm phải đôi mắt đen láy kia.
"Đi." Tô Bất Thức nói ít nhưng đủ ý, Mộc Nam thấy vậy cũng tỉnh ngủ hẳn, lập tức đi theo anh ra khỏi lớp học.
Tô Bất Thức dừng lại ở cửa sau, nói: "Còn mười phút nữa là đến tiết sau, trước khi vào học cậu muốn hỏi gì?"
"Anh để ý rồi à." Mắt Mộc Nam sáng rực lên, Hà Vu Quy không chịu nói cho cậu, nhưng bên cạnh cậu còn có một người chơi cũ khác mà, "Tôi muốn biết, hôm qua con cừu đó nói 'tội nhân' là có ý nghĩa gì? Nó nói mỗi một người chơi đều là gieo gió gặt bão, vậy thì chúng ta không phải ngẫu nhiên tiến vào trò chơi này sao?"
"......" Tô Bất Thức im lặng hai giây, nói, "Cậu không nhớ mình đã làm gì à?"
"Tôi có làm gì sao?" Mộc Nam nghi hoặc.
"Rất nhiều người không muốn thảo luận thẳng thắn về vấn đề này, là vì loại cảm xúc này gọi là 'chột dạ'." Tô Bất Thức nói, dường như đang nghiêm túc quan sát biểu cảm của Mộc Nam, sau khi xác nhận cậu đúng là không biết gì hết mới như bất đắc dĩ giải thích tiếp, "...Nói một cách thông thường, trò chơi con cừu là trò chơi chỉ dành cho những người từng phạm tội trong quá khứ."
Không ngờ lại đúng là ý nghĩa theo đúng nghĩa đen, Mộc Nam lại hỏi: "Tất cả mọi người đều như vậy sao? Tạm thời không bàn đến việc bản thân tôi rốt cuộc đã làm gì, nhưng trong số những người chơi này có rất nhiều người trông hoàn toàn không có vẻ gì là có khả năng phạm tội."
Mặc dù cậu biết nhìn người không thể chỉ nhìn mặt mà bắt hình dong, người bề ngoài hiền lành ôn hòa nhưng sau lưng lại là sát nhân liên hoàn cũng không phải không có, nhưng nhiều người như vậy đồng thời bị định nghĩa là tội nhân... Lẽ nào không phải là phạm tội theo ý nghĩa xã hội hiện đại, mà là một tầng nghĩa rộng hơn?
Vậy thì rắc rối rồi, chẳng lẽ thật sự là vì cậu lúc livestream hay hù dọa người khác, hoặc do hồi đi học đánh nhau với bạn học nên mới bị kéo vào trò chơi này sao?
"Cho dù giáo sư Tô nói vậy, tôi cũng không nhớ nổi mình đã làm gì cả." Mộc Nam thở dài, "Vậy còn anh thì sao? Anh đã làm gì rồi nên mới bị loại quy tắc này công nhận... À không đúng, ngại quá, tôi phân tích hăng say quá, vấn đề này hình như hơi mạo phạm rồi. Giáo sư Tô không cần trả lời, cứ coi như tôi đang lảm nhảm một mình đi."
"Không mạo phạm." Điều khiến người ta bất ngờ là, Tô Bất Thức vốn luôn kín tiếng về chuyện của mình, lần này lại trực tiếp mở miệng, "Tội lỗi của tôi, là tôi từng... hại chết một người."