19. Chương 19: Lệnh truyền

Dùng Răng Thành Danh

Chương 19: Lệnh truyền

Dùng Răng Thành Danh thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Cực Phẩm
"Vậy là cậu đã đồng ý gia nhập thị tộc Hàm Sơn rồi hả?" Chu Thụ đột nhiên lên giọng, hét to ngay bên cạnh quầy bán dưa leo.
"Suỵt ——" Hạ Du Châu đưa tay đấm một quyền vào vai hắn, bảo hắn tránh kêu to.
May mà lúc đó chợ còn khá đông, tiếng ồn ào che lấp bớt, chỉ có lão chủ quầy dưa leo nhìn chằm chằm hai đứa: "Hai đứa không mua dưa leo thì đừng làm phiền việc buôn bán của tôi."
Chu Thụ kéo chặt khẩu trang che kín mặt, tránh bị nhận diện.
"Yên tâm đi, sáng sớm thế này không ai nhận ra em đâu." Hạ Du Châu kéo em trai len qua đám đông, đưa cho ông chủ hàng giết mổ gia cầm một chai nhựa, "Quy tắc cũ, tiết vịt."
Ông chủ là một gã đàn ông lùn tịt béo mập, chẳng hỏi han gì, nhanh chóng bắt một con vịt từ trong lồng tre, vặt lông cắt cổ rồi treo ngược lên thùng sắt.
Chu Thụ vẫn còn tức giận, hung hung nhìn con vịt giãy giụa trên thùng: "Có phải anh vẫn còn nhớ hắn không?"
Ông chủ vừa thả đầu vịt xuống thùng, giọng nói vọng ra từ trong thùng: "Không ứng gà (1), gà phải chờ người mua mới giết, mấy con vịt này giết xong sẽ đưa đến quán vịt quay."
(1) "Ứng gà" đọc là "đ**m kê", nghe giống "đ**m ký" (nhớ thương).
Chu Thụ: "..."
Hạ Du Châu đưa tay lên môi, cười không thành tiếng: "Trời đất chứng giám, chẳng nhớ thương gì cả. Cơm còn chẳng đủ ăn, lấy đâu tâm tư mà yêu đương. Anh đây cũng chỉ là bất đắc dĩ, người đang trú dưới mái hiên ấy. Hơn nữa, nhà họ Hà Dư ăn mặn, thói quen sinh hoạt của hai tộc khác biệt quá."
Nói đến chuyện ăn mặn, mặt Hạ Du Châu liền biến sắc. Thị tộc Miền Nam toàn ăn mặn, ba chai máu mà hôm qua Hà Dư đưa cho cậu, chẳng phải là máu người chứ?
"Tiểu Hạ lại đến mua tiết vịt à?" Bà chủ bước ra đổ nước thải, chào Hạ Du Châu, "Em trai cậu lại thèm ăn rồi hả?"
"Em trai thế nào?" Chu Thụ quay đầu, ánh mắt hung thần ác sát khiến bà chủ run bắn lên.
Hạ Du Châu vội ngắt lời: "Em trai không sao, bà cứ làm việc đi."
Ông chủ treo xong con vịt thứ hai, lại nghe rõ ràng: "Tiểu Hạ có một cậu em trai, thích ăn canh đậu hũ tiết vịt lắm, phải làm ngay trong nhà, không cho ăn là nằm lăn lóc trên đất."
Chu Thụ chậm rãi quay đầu nhìn anh trai: "Nằm lăn lóc trên đất...?"
"Không phải anh nói đâu, đó là lời của cha. Lúc trước cha vào mua nói con trai muốn ăn, đương nhiên anh không thể nói là anh muốn ăn được." Hạ Du Châu cắn răng mím môi nói khẽ, vừa nói xong thì ông chủ quay sang, cười ngượng nghịu nhưng vẫn tươi rói như trước.
Một chai tiết vịt được.server đẩy ra, hai anh em chen lấn nhau rời khỏi chợ sáng.
Hạ Du Châu đưa chai nhựa cho em trai, còn mình thì nhắn tin cho Hà Dư, hỏi hắn đó là loại máu gì.
Chu Thụ bĩu môi: "Anh có biết tay em đáng giá thế nào không? Thế mà anh còn dám bảo em xách đồ."
Hạ Du Châu đưa tay lên gáy hắn tát một cái: "Bàn tay của đại sư dương cầm Tư Quân còn giúp anh dọn hành lý kia."
Chu Thụ nghe vậy, tóc đỏ trên đầu dựng ngược: "Còn nói anh không nhớ hắn! Nói về hắn nghe ngon lành thế đấy!"
Hạ Du Châu bất đắc dĩ: "Đã nói là chuyện không liên quan gì đến hắn, hắn chỉ là tiền nhiệm bình thường thôi, anh phải khách quan chút, không thể chỉ mang thù mà không nhớ ơn."
"Em chẳng thấy hắn tốt ở đâu cả." Chu Thụ nhổ nước bọt, "Bắt em làm việc cho tên ra vẻ đó hả, phi, để hắn cắn đứt đầu em luôn đi."
Nói chuyện xong, hai người đã về đến phòng khám nha khoa. Trần Mặc, cậu bé mặc áo thun rộng, đang dán hình hoa lên tường, cắm ống hút vào chai thủy tinh vừa uống vừa nói chuyện với bà chủ quán cà phê bên cạnh.
Trần Mặc: "Cha mẹ con ly hôn rồi, mẹ nuôi con."
Bà chủ làm vẻ mặt thương hại: "Cha con nhẫn tâm thật, con trai ngoan thế mà không cần sao?"
Trần Mặc: "Qua nhiều năm quan sát, chắc cha con bị cắm sừng."
Bà chủ: "..."
Đang nói chuyện bỗng thấy Hạ Du Châu quay về, cậu bé gọi: "Cha."
Bà chủ: "!!!"
Hạ Du Châu bước nhanh tới, kéo đứa bé ngồi trên tường xuống, quay sang hàng xóm chào: "Thằng bé nhỏ không biết chuyện, không gây phiền phức gì cho chị chứ?"
Sắc mặt bà chủ tái đi, vỗ vai Hạ Du Châu: "Tiểu Hạ à, có khó khăn gì cứ nói với chị nhé."
"Hả?" Hạ Du Châu chưa hiểu ra, điện thoại bỗng reo, là tin nhắn hồi âm của Hà Dư.
[Đàn anh: Đó là đồ chay, yên tâm uống đi. Máu thanh trùng thành phẩm không phải đồ mặn, đồ ăn mặn sẽ ăn trực tiếp, muốn chế biến phải tự cung cấp nguyên liệu.]
Tự cung cấp nguyên liệu, cảnh tượng ấy thật quá tàn khốc. Hạ Du Châu càng thêm mừng vì mình không gia nhập thị tộc Miền Nam, không phải chứng kiến bọn họ ngày ngày cắn người lấy máu, lâu dài ắt sẽ có vấn đề tâm lý.
Hôm qua đã gọi nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp, phòng khám giờ sạch sẽ hơn hẳn trước.
Cậu bé chống hai tay lên mặt bàn quầy bar, nhanh nhẹn trèo lên ngồi, đá hai chân lủng lẳng: "Lâu lắm rồi con không khỏe thế! Cha, để con giúp cha nhé!"
Từ khi bệnh tật, thật ra chỉ hơn một tháng, nhưng thời gian dài như trăm năm. Cái gì cũng không quý bằng thân thể khỏe mạnh, nếu được chọn lại, hắn vẫn sẽ nhào vào ôm thần bóng tối.
"Em nhìn người ta ngoan thế nào, còn em thì bảo xách một chai nhựa cũng kêu bíp bíp suốt." Hạ Du Châu đá nhẹ Chu Thụ, bảo hắn cất tiết vịt vào tủ lạnh, rồi xoa đầu con trai một chút, nhét cho nó một cái bánh bao thịt, "Ăn trước đi, trời đất rộng lớn, ăn là lớn nhất."
Chu Thụ: "..."
Có con trai quên mất em trai, ngồi xuống uống nửa chai tiết vịt một hơi.
Hạ Du Châu vừa nhai bánh bao vừa nhìn điện thoại, quản gia La Ân gửi WeChat, mong tối nay ba người đến tham gia huấn luyện.
"Em không đi đâu, tối nay có huấn luyện thi đấu." Chu Thụ lập tức kích động, nanh răng cắn trong ống hút bật ra, bắn đầy máu lên mặt hắn. Dùng mu bàn tay xoa hết máu, lại xoa đỏ cả tay, cáu kỉnh đá vào thùng giấy, đứng dậy đi rửa tay.
"Được rồi, anh đi nghe một chút, về sẽ nói lại cho em." Hạ Du Châu không ép hắn. Bây giờ muốn Chu Thụ sống hòa bình với Tư Quân rõ ràng không dễ. Dù sao cậu cũng chỉ đi lấy khẩu phần ăn một tháng, sau khi con trai khỏe lại, hai bên không cần máu thanh trùng, gặp mặt cũng chẳng thường xuyên nữa.
Cả nhà ba người ăn sáng xong, xắn tay áo dọn dẹp phòng khám.
Hàng hóa đặt trước hôm qua đã đến, cần phân loại sắp xếp. Có rất nhiều dụng cụ cắt, mài, việc này tốn nhiều sức lực.
Hạ Du Châu kéo em trai đang muốn bắt tay vào việc: "Em đi sắp xếp hồ sơ khách hàng đi, để anh làm."
Quậy một chút, vẫn phải quý trọng đôi bàn tay ngàn vàng ấy. Trước kia, khi trưởng đoàn nghệ thuật thấy Tư Quân dọn đồ cho cậu, giậm chân mắng cả nửa tiếng, "Đây là tay thượng đế đó, dùng để đàn dương cầm, sao có thể làm việc nặng thế! Tổn thương gân tay là tổn thất của thế giới. Tay quý giá phải tránh xa vật nặng, tránh xa đồ sắc bén."
Tay của cây thần cũng như vậy, Hạ Du Châu không thể để hắn động vào dụng cụ cắt.
Bê thùng đồ vào phòng, thấy tóc đỏ của Chu Thụ từ từ xẹp xuống, Hạ Du Châu đưa tay xoa đầu hắn, nói hắn đừng quá cảm động, không thì em trai không muốn bê đồ nặng cho cậu, khổ lắm.
Đợi xếp xong thùng đồ, em trai vì tình cảm anh em mà ngủ quên trên thùng giấy.
Hạ Du Châu: "..."
Quả nhiên, em trai không thể cưng chiều. Xoay người ra ngoài, mượn hai cậu bé bên cạnh làm việc nặng, lát nữa bảo Chu Thụ trả tiền. Sau đó mở chiếc máy tính cũ, nhờ con trai sắp xếp hồ sơ khách hàng, còn mình nằm trên thùng giấy cạnh em trai, lướt điện thoại.
Mở "Phòng giao dịch Huyết Minh online" ra, nhập số tài khoản mới do Tư Quân đăng ký hôm qua.
Trăng rằm dần nhô lên từ đáy màn hình, ánh trăng lướt qua cây đàn lia bạc, kèm theo tiếng đàn cổ xưa. Giao diện khởi động hoàn toàn khác trước, Hạ Du Châu đoán là do dấu hiệu huy hiệu của từng thị tộc.
Trong nhà có thể nhìn thấy đàn lia khắp nơi, chắc là ký hiệu của thị tộc Hàm Sơn. Còn hôm qua dùng tài khoản do Hà Dư giới thiệu lại hiện ra hoa hồng đỏ, chắc là huy hiệu của thị tộc Miền Nam.
Lại mở nhóm Tân Sinh kia lên, quả nhiên tên cậu đã biến thành tiền tố thị tộc Hàm Sơn. Bây giờ Hạ Du Châu nghĩ ra phải lấy một nickname mới, hớn hở trò chuyện với mấy đứa bạn nhỏ.
[Thị tộc Hàm Sơn Nha Nha: Chào mọi người! Mình là người mới, hỏi cách đổi máu thanh trùng thế nào?]
[Thị tộc Hàm Sơn = =: Cậu là ai? Sao tôi không biết cậu?]
[Thị tộc Miền Nam Khoảnh: Hả?]
[Thị tộc Thập Lục SSR: Ha hả, thị tộc Hàm Sơn cũng có con riêng à? Không phải thị tộc cổ xưa cao quý nhất à? Sĩ diện ghê."
[Thị tộc Hàm Sơn = =: Nói ai sĩ diện? Thị tộc Thập Ngũ (15)!"
[Thị tộc Thanh Dương Uông Uông: Ha ha ha ha thị tộc Thập Ngũ ha ha ha..."
Mấy đứa bạn nhỏ râm ran, đủ thứ tiếng địa phương mắng nhau che kín màn hình, người lớn tuổi Hạ Du Châu không theo kịp, chỉ im lặng nhìn. Xem ra mâu thuẫn giữa thị tộc Hàm Sơn và thị tộc Thập Lục không hề nhỏ, ngay cả lũ trẻ cũng nói qua nói lại như thế. Ngẩng đầu nhìn Trần Mặc đang cần cù làm bảng khai, hỏi: "Con muốn vào nhóm này không, tâm sự với bạn bè nhỏ."
"Không cần." Trần Mặc gõ bàn phím nhanh, "IQ tụi nó thấp quá."
Hạ Du Châu ngồi dậy, nhìn gò má nghiêm túc của đứa bé, nhớ lại dáng vẻ khi đó Tư Quân cẩn thận làm bảng trọng điểm cho cậu, thấy có chút giống nhau.
Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến.
Vừa nghĩ đến Tư Quân, hắn đã gọi điện tới.
Ngón tay Hạ Du Châu đang đặt trên màn hình, tiếng chuông vừa vang đã nhấc máy.
Tư Quân bên kia im lặng giây lát mới lên tiếng: "Sao không đợi hai tiếng mới nhận?"
Tư thiếu gia nghiêm khắc, luôn chú trọng chuyện nhận điện thoại phải đợi hai tiếng. Nếu chờ quá ba tiếng mới nhận, hắn sẽ nói "Thật có lỗi" trước.
Hạ Du Châu: "Xin lỗi, tiểu thị dân tụi em không để tâm chuyện đó."
Tư Quân im lặng giây lát: "Tối nay tôi không thể đến đón em được, đêm sẽ có đại kỵ sĩ đến đó."
Nghe ngụ ý, vốn Tư Quân định đến đón cậu, Hạ Du Châu không khỏi thất vọng: "Huấn luyện nhân viên mới cũng cần lãnh chủ quan tâm đưa đón sao?"
Tư Quân hít sâu một hơi, như đang kiềm chế chuyện gì, cuối cùng vẫn kiềm được, nói: "Xảy ra chút chuyện, ban đêm không an toàn. Mọi người tham quan xong thì ở lại, sáng hẳn đi."
Tiếng ngáy nhỏ của Chu Thụ bên cạnh ngừng giây lát, rồi ngồi dậy, giật lấy điện thoại: "Cái gì mà ở lại? Họ Tư anh có mưu đồ gì hả?"
Tư Quân: "Ý trên mặt chữ, đây là lệnh, xin tuân thủ."
Tóc đỏ ngủ xẹp của Chu Thụ dựng đứng: "Dẹp mẹ nó đi, lại còn lệnh! Anh là ai chứ?"
Tư Quân không muốn tranh cãi, nói xong cúp điện thoại.
Chu Thụ nhảy xuống khỏi thùng giấy, tức giận: "Em biết mà! Tên này chẳng có lòng tốt gì! Anh gia nhập thị tộc Hàm Sơn chính là vì cái này!"
"Vì cái gì?" Trần Mặc thò đầu ra từ phía sau bàn cao.
Chu Thụ: "Quy tắc ngầm cha con!"
Trần Mặc: "Có lý."
Hạ Du Châu: "... Không phải vậy đâu."
Chu Thụ không nghe, đi đi lại lại như con rồng phun lửa: "Huấn luyện thi đấu hoãn lại, em cũng đi! Có bản lĩnh thì bảo hắn ngủ em đi, xem có giết chết hắn không!"
Trần Mặc: "Con thấy được."
Hạ Du Châu: "... Họ ấy không có ý đó đâu."
/Hết chương 19/
Tác giả: A a a, đăng muộn rồi, chương này phát lì xì cho mọi người, xem như tiền phạt đăng muộn ORZ
Canh đậu hũ tiết vịt